Hư Không Huyễn Đạo
Chương 5: Phong Ấn Cấm Đoán

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:37 | Lượt xem: 12

“Ngươi chắc chắn hắn không phát giác?”

“Khởi bẩm Trưởng lão, tiểu nhân thi triển ‘Thâm Uyên Thu Tức Thuật’, ngay cả tu sĩ Thần Thông cảnh nếu không dùng thần thức quét kỹ cũng khó lòng nhận biết, huống chi là một phế vật chỉ biết thô thiển luyện thể.”

“Cẩn tắc vô ưu. Hôm nay hắn ở Diễn Võ Trường biểu hiện quá mức bất thường. Một phế vật mười mấy năm qua bị cả gia tộc dẫm đạp, đột nhiên lại có thể đánh bại Lạc Bưu và Lạc Lâm dễ dàng như vậy. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, thể diện của Đại phòng ta biết để vào đâu? Theo sát hắn, nếu phát hiện hắn có dị trạng hoặc đạt được truyền thừa gì… lập tức báo cáo. Nếu cần thiết, sát vô xá.”

“Tiểu nhân tuân mệnh.”

Dao động âm thanh cực kỳ mỏng manh truyền qua khối Truyền Âm Thạch màu tro xám rồi hoàn toàn tiêu tán.

Hắc ảnh thu hồi bí bảo, thân hình khẽ động, ép sát vạt áo xám vào thân cổ thụ khô héo bên ngoài khu ổ chuột. Thân ảnh gã gần như hòa tan vào màn đêm đặc quánh nơi biên ải, lặng lẽ và âm lãnh như loài dạ bức rình mồi.

Từ vị trí này nhìn xuống, gian lều rách xiêu vẹo của Lạc Phong cô độc giữa bãi đất hoang tàn, chắp vá bằng những mảnh gỗ mục và lá khô. Gió đêm rít qua những khe hở của bầu trời tàn khuyết, mang theo luồng hàn khí tạp loạn, nồng nặc mùi ẩm mốc của đất đá và uế khí từ thú xá cách đó không xa. Khứu giác kẻ theo dõi khẽ động, gã chán ghét nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào vệt sáng tù mù hắt ra từ khe liếp.

Trong bóng tối, hắc ảnh nhớ lại mười năm trước, thuở gã còn là một tán tu lăn lộn nơi biên cảnh hoang dã. Gã từng tận mắt chứng kiến một vị đại năng ngưng tụ ra ba đạo “Linh Phiến” rực rỡ, chỉ phẩy tay một cái đã chém đôi ngọn Thiên Phù Sơn, khiến vô số phàm nhân rơi xuống Cổ Thâm Uyên, thịt nát xương tan. Cảnh tượng tàn khốc ấy đã khắc sâu vào tâm khảm gã một chân lý: Thế gian này, kẻ yếu chính là tội nghiệt lớn nhất, muốn sinh tồn phải biết cách ẩn mình thật sâu. Gã tự tin, với bí thuật ẩn nấp được tôi luyện qua máu lửa của mình, một thiếu niên phế vật như Lạc Phong tuyệt đối không thể phát giác.

Nhưng gã đã lầm.

Bên trong gian lều rách nát, Lạc Phong vừa đóng chặt cánh cửa tre ọp ẹp.

Ngay khi chốt cửa vừa sập, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Nhờ nhục thân đã được tôi luyện qua “Luyện Thể Cổ Tinh” suốt một tháng ròng rã trong Ngọc Giới không gian, ngũ quan của Lạc Phong giờ đây nhạy bén dị thường.

Thính giác của hắn có thể bắt được tiếng gió rít qua từng kẽ lá của cây cổ thụ cách lều ba mươi trượng, và lẫn trong tiếng xào xạc tự nhiên ấy là một nhịp thở cực kỳ mỏng manh, đứt quãng nhưng vô cùng đều đặn. Khứu giác lại ngửi thấy một mùi hương trầm cực nhạt – loại hương liệu chuyên dụng để xua đuổi độc trùng của hộ vệ cấp cao trong gia tộc.

*Có kẻ rình rập.*

Lạc Phong nheo mắt, lồng ngực khẽ phập phồng. Một thoáng hoài nghi và lo sợ dâng lên. Liệu Trưởng lão Lạc Viễn đã phát giác bí mật của chiếc nhẫn ngọc? Hay lão nghi ngờ hắn có kỳ ngộ? Nếu cổ ngọc chỉ hoàn bị tước đoạt, hắn sẽ lại trở về làm kẻ phế vật bị người ta chà đạp, vĩnh viễn không thể ngẩng đầu, vĩnh viễn không thể thực hiện lời hứa với mẫu thân đã khuất.

*Không, ta phải bình tĩnh.* Lạc Phong tự nhủ, bàn tay siết chặt vạt áo thô ráp đầy những vệt máu khô cứng từ trận chiến ban ngày. Hắn hít một hơi thật sâu, ép bản thân dập tắt mọi sự hoảng loạn. Hắn biết, lúc này chỉ cần một cử động bất thường, một ánh mắt cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng sẽ đánh động kẻ bám đuôi tinh ranh kia.

Lạc Phong khập khiễng bước đến bên chiếc giường tre, cố ý tạo ra những tiếng cọt kẹt nặng nề như thể cơ thể vẫn còn đau đớn và kiệt sức sau buổi thẩm vấn của Lạc Viễn. Hắn với tay thổi tắt ngọn đèn dầu. Gian lều lập tức chìm vào bóng tối tịch mịch. Hắn nằm xuống chiếc chiếu rách, nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trở nên chậm rãi, sâu và đều đặn, giả vờ như đã chìm sâu vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi.

Nhưng trong bóng tối, thần trí của hắn lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Ý niệm nhẹ nhàng tập trung vào chiếc cổ ngọc chỉ hoàn đang đeo trên ngón áp út tay trái.

Một luồng ấm áp quen thuộc từ mặt ngọc lan tỏa, xoa dịu tâm thần đang căng thẳng. Lạc Phong không chần chừ, dẫn dắt ý niệm chìm sâu vào bên trong, thực hiện việc dịch chuyển thần thức. Thân thể hắn vẫn nằm yên trên giường tre để đánh lạc hướng kẻ theo dõi bên ngoài, nhưng linh hồn đã vượt qua ranh giới không gian, tiến vào Ngọc Giới.

Một tiếng “oong” nhẹ vang lên trong thức hải.

Khi Lạc Phong mở mắt, hắn đã đứng giữa không gian hư vô bao la của Ngọc Giới. Nơi đây không có bầu trời tàn khuyết, không có tạp khí thiên kiếp biến dị, chỉ có một màu lam quang huyền ảo bao phủ vô tận. Linh khí tinh thuần như sương mù lơ lửng xung quanh, mỗi lần hô hấp đều mang lại cảm giác sảng khoái, gột rửa mọi bụi bặm phàm trần. Trước mặt hắn, trên bệ thạch đài cổ xưa lơ lửng, quyển cổ tịch “Hư Không Huyễn Đạo” vẫn lặng lẽ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Thần thức của Lạc Phong ngưng tụ thành một nhân ảnh mờ ảo nhưng tràn đầy năng lượng. Hắn bước từng bước vững chãi đến trước thạch đài, nhìn vào quyển cổ tịch đã mở sẵn ở chương “Luyện Thể Cổ Tinh”.

“Luyện thể chung quy chỉ là rèn luyện nhục thân thô thiển, là cái móng để xây nhà.” Lạc Phong tự lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ kiên nghị. “Muốn thực sự bước vào con đường tu tiên, muốn ngưng tụ ra Linh Phiến để ngự không bay lượn, muốn tự bảo vệ mình trước những kẻ như Lạc Viễn, ta phải cảm ứng được thiên địa linh khí, tụ khí vào đan điền, khai mở kinh mạch.”

Hắn ngồi xếp bằng xuống nền hư vô lạnh lẽo, nhắm mắt lại, bắt đầu vận hành khẩu quyết dẫn khí được ghi chép trong phần tiếp theo của “Hư Không Huyễn Đạo”.

Lạc Phong hít một hơi thật sâu, ý niệm tản ra, bắt đầu hô hấp tương thông với không gian xung quanh. Linh khí tinh thuần màu lam trong Ngọc Giới như cảm nhận được tiếng gọi, bắt đầu dao động nhẹ nhàng, rồi tụ hội lại thành những luồng sáng nhỏ như sợi chỉ, từ từ thẩm thấu qua da thịt của thần thức, men theo các khiếu huyệt để tiến vào bên trong nhục thân của hắn ở thế giới thực.

Quá trình diễn ra vô cùng thuận lợi trong vài nhịp thở đầu tiên. Linh khí tinh khiết đi đến đâu, kinh mạch của hắn như nắng hạn gặp mưa rào, tham lam hấp thụ. Lạc Phong cảm thấy một luồng ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa khắp tứ chi. Hắn thầm nghĩ, hóa ra cảm ứng linh khí lại dễ dàng đến thế, chẳng mấy chốc hắn sẽ có thể ngưng tụ ra đạo Linh Phiến đầu tiên.

Thế nhưng, ngay khi luồng linh khí tinh thuần đầu tiên men theo chủ kinh mạch, tiến sát đến sống lưng – nơi ngụ trị của khúc xương cốt tủy cốt lõi, vốn là khởi nguồn của mọi sức mạnh tu tiên: Thiên Cốt.

*Uỳnh!*

Cơn đau ập đến đột ngột và tàn khốc khôn cùng. Đó không phải là nỗi đau da thịt thông thường khi hắn bị Lạc Bưu đánh đập, mà là một sự giày xéo, xé rách trực tiếp vào linh hồn. Luồng linh khí tinh khiết vừa chạm vào sống lưng liền bị một lực lượng bài xích cực kỳ hung bạo đánh tan tác.

“A…!”

Lạc Phong gầm lên một tiếng đau đớn, thần thức ảnh tượng của hắn trong Ngọc Giới rung động bần bật, gần như muốn tiêu tán. Nhục thân đang nằm trên giường tre ở thế giới thực cũng giật nảy lên, mồ hôi lạnh trong nháy mắt tuôn ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc chiếu rách.

Cơn đau dữ dội như hàng ngàn cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, liên tục khuấy đảo. Lạc Phong cắn chặt răng đến mức bật máu, hai tay bấu chặt lấy hư vô. Ý chí kiên cường được rèn luyện qua mười mấy năm tủi nhục trỗi dậy, hắn không cho phép mình ngất đi, không chịu khuất phục trước cơn đau này.

*Không thể thế được! Tại sao lại như vậy? Công pháp không sai, linh khí vô cùng tinh khiết, tại sao cơ thể ta lại bài xích linh khí dữ dội đến thế? Chẳng lẽ… ta thực sự là một phế vật bẩm sinh sao?*

Sự hoài nghi như một bàn tay lạnh giá bóp nghẹt lấy tâm can hắn. Lời hứa với mẫu thân, khát vọng đứng trên đỉnh cao, tất cả dường như đang lung lay trước thực tế tàn khốc này.

“Ta không tin!” Lạc Phong gầm nhẹ trong tâm tưởng. Hắn cố gắng duy trì một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng, vận dụng bí thuật “nội thị” học được từ cổ tịch để nhìn sâu vào bên trong cơ thể. Hắn muốn tận mắt nhìn xem, khúc xương sống – Thiên Cốt của hắn – rốt cuộc đang gặp phải vấn đề gì.

Khi ý niệm chìm sâu vào sống lưng, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt.

Dọc theo cột sống, nơi đáng lẽ ra phải là một khúc Thiên Cốt thượng phẩm phát ra kim quang rực rỡ và tinh khiết, thì lúc này lại bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt, lạnh lẽo.

Quấn chặt lấy khúc Thiên Cốt là chín vòng xích sắt hư ảo màu hắc ám. Trên mỗi vòng xích khắc đầy những phù văn cổ quái, ngoằn ngoèo như độc rết đang bò lết. Chúng không ngừng tỏa ra một luồng ma khí âm u, lạnh thấu xương tủy, gặm nhấm và phong tỏa hoàn toàn mọi ngóc ngách của Thiên Cốt, khiến nó không thể hé lộ một chút quang mang nào ra bên ngoài.

Mỗi khi có một tia linh khí tinh thuần cố gắng tiếp cận để tẩm bổ cho Thiên Cốt, chín vòng xích sắt kia lại siết chặt hơn, các phù văn hắc ám bùng phát luồng hắc quang hung tàn, trực tiếp đánh tan linh khí và dội ngược cơn đau đớn tột cùng về phía thần hồn.

“Đây… đây không phải là không có linh căn!” Thần thức Lạc Phong run rẩy, nhìn chín vòng xích hắc ám kia. “Đây là phong ấn! Là một phong ấn cấm kỵ cực kỳ tàn độc!”

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra sự thật tàn nhẫn mười mấy năm qua. Bản thân hắn không phải là phế vật bẩm sinh, không phải là kẻ bị thiên địa ruồng bỏ. Hắn sở hữu Thiên Cốt, thậm chí từ luồng dao động yếu ớt dưới lớp phong ấn kia, hắn có thể cảm nhận được đó là một khúc Thiên Cốt thượng phẩm vô cùng hiếm có. Nhưng có kẻ đã ra tay tàn độc, dùng thứ cấm thuật hắc ám này khóa chặt thiên tư của hắn từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh, biến hắn thành một kẻ phế nhân trong mắt người đời, phải chịu đựng sự khinh miệt và sỉ nhục suốt mười lăm năm qua.

*Kẻ thủ ác là ai? Tại sao lại đối xử với một đứa trẻ như vậy?* Sự phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực Lạc Phong, tạm thời áp chế cả sự đau đớn thể xác.

Nhưng phong ấn hắc ám dường như cảm nhận được sự dòm ngó và ý chí phản kháng của Lạc Phong. Bị kích thích bởi luồng linh khí tinh thuần lúc nãy, chín vòng xích sắt bỗng nhiên rung lên bần bật. Luồng ma khí đen kịt từ các phù văn tụ hội lại, biến hóa thành một bóng ma đầu lâu hắc ám, dữ tợn, mang theo tiếng gào rít câm lặng nhưng đầy uy áp của Cổ Thâm Uyên, lao thẳng về phía thần thức của Lạc Phong, mưu đồ bóp nát ý chí và thần hồn của hắn để bảo vệ sự phong tỏa vĩnh viễn.

Bóng ma đầu lâu mang theo hơi thở tử vong cận kề, áp lực kinh khủng khiến thần thức của Lạc Phong đông cứng lại, không thể nhúc nhích.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi thần hồn hắn sắp sửa bị bóng ma hắc ám nuốt chửng, quyển cổ tịch “Hư Không Huyễn Đạo” lơ lửng trên thạch đài cổ bỗng nhiên tự động lật mở rầm rầm.

*Vút!*

Một luồng thanh quang thuần khiết, rực rỡ như tinh thần bùng phát từ những trang sách cổ, hóa thành một dải lụa ánh sáng quét ngang qua không gian Ngọc Giới, trực tiếp đánh thẳng vào bóng ma đầu lâu hắc ám.

*Ầm!*

Một tiếng rít chói tai vang lên. Bóng ma hắc ám dưới sự càn quét của luồng thanh quang thuần khiết liền như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng tan rã, hóa thành những làn khói đen mỏng manh rồi bị dội ngược trở lại, ép chặt vào trong chín vòng xích sắt trên cột sống của Lạc Phong.

Thanh quang từ cổ tịch không dừng lại ở đó, nó tiếp tục bao phủ lấy thần thức của hắn, mang lại một cảm giác ấm áp, dịu nhẹ, nhanh chóng chữa lành những rạn nứt trên thần hồn do sự phản phệ vừa rồi gây ra.

Trên trang sách cổ tịch đang lật mở, những cổ tự màu vàng kim lấp lánh hiện lên rực rỡ, trực tiếp khắc sâu vào thức hải của Lạc Phong, hóa thành một dòng thông tin rõ ràng:

*”Cửu Trùng Cấm Phù – Thiên Địa Chi Tù. Kẻ hạ thủ dùng mạng mạch của chính mình làm vật tế, khóa chặt Thiên Cốt thượng phẩm, mưu đồ tước đoạt khí vận, biến thiên tài thành phế nhân. Phù này chứa đựng tàn tích ma khí của Cổ Thâm Uyên, tàn độc khôn lường. Muốn phá giải, không thể dùng lực lượng thông thường, mà phải dùng Hư Không Chi Lực thanh lọc từng tầng, hoặc dùng nhục thân cường đại đạt tới cảnh giới cực hạn để cưỡng ép phá vỡ.”*

Lạc Phong nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

*Cửu Trùng Cấm Phù… Thiên Địa Chi Tù…*

Hắn lặp đi lặp lại những từ này trong đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken kết. Kẻ hạ thủ đã dùng cả mạng mạch của chính mình để tế lễ, chỉ để phong ấn hắn. Điều này chứng tỏ kẻ đó căm ghét hắn, hoặc sợ hãi tiềm năng của hắn đến nhường nào. Sự thật này quá đỗi nặng nề, nhưng nó cũng mang lại cho hắn một niềm tin mãnh liệt chưa từng có.

Hắn không phải là phế vật! Mẫu thân nói đúng, hắn không phải là phế nhân!

*Hộc!*

Lạc Phong giật mình tỉnh giấc, thần thức lập tức bị đẩy ra khỏi Ngọc Giới, trở về với nhục thân ở thế giới thực. Hắn bật ngồi dậy trên giường tre, không kìm được mà há miệng phun ra một ngụm máu tươi tanh ngọt, nhuộm đỏ một khoảng chiếu rách.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng áo thô ráp, cơ thể run rẩy dữ dội vì dư chấn của sự phản phệ. Khóe môi hắn rỉ ra một vệt máu tươi, nhưng trong bóng tối của gian lều rách nát, ánh mắt hắn lại vô cùng kiên định, không hề có một chút sợ hãi hay tuyệt vọng, chỉ có một sự lạnh lùng đến đáng sợ.

Hắn đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe miệng, cảm nhận vị chát đắng và tanh nồng nơi đầu lưỡi. Xúc giác chạm vào chiếc cổ ngọc chỉ hoàn trên ngón tay – di vật duy nhất của mẫu thân. Giờ đây hắn đã hiểu, tại sao mẫu thân lại trao chiếc nhẫn này cho hắn và dặn dò những lời kỳ lạ ấy. Chiếc nhẫn này chính là sinh lộ duy nhất mà mẫu thân đã chuẩn bị sẵn cho hắn.

Biết rõ hắn bị phong ấn không thể tu luyện linh khí thông thường, mẫu thân đã để lại “Hư Không Huyễn Đạo” và “Luyện Thể Cổ Tinh” – một con đường tu luyện nhục thân và không gian hoàn toàn khác biệt, không phụ thuộc vào Thiên Cốt bị phong ấn, để hắn tích lũy sức mạnh, chờ ngày tự tay phá vỡ xiềng xích.

“Mẫu thân… Phong nhi hiểu rồi.” Lạc Phong siết chặt nắm tay, những thớ cơ bắp săn chắc như thép đúc dưới lớp da đồng khỏe mạnh gồng lên, ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ tiềm tàng. “Con sẽ không khiến mẫu thân thất vọng.”

Hắn quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn xuyên qua khe liếp tre rách nát, hướng thẳng về phía tán cây cổ thụ khô héo ngoài kia, nơi bóng đen theo dõi vẫn đang ẩn nấp.

Lúc này, trong tâm trí hắn bỗng hiện lên một chi tiết cực kỳ quan trọng.

Khi bóng ma đầu lâu hắc ám từ Cửu Trùng Cấm Phù bùng phát, trên những vòng xích sắt hư ảo ấy, hắn đã thoáng nhìn thấy một hoa văn phù ấn hình cửu đầu độc rết uốn lượn. Hoa văn đó… giống hệt với hình khắc trên chiếc nhẫn hộ thân bằng hắc ngọc mà Trưởng lão Lạc Viễn luôn đeo trên ngón tay cái!

Một luồng khí lạnh thấu xương từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu Lạc Phong.

*Lạc Viễn… hay là kẻ đứng sau lão?*

Sự thật kinh hoàng vừa hé lộ khiến tâm thần hắn chấn động. Kẻ thù không ở đâu xa, kẻ đó đang ở ngay trong chính gia tộc này, và thậm chí đang cử người giám sát hắn từng giây từng phút.

Lạc Phong hít một hơi thật sâu, ép lồng ngực đang phập phồng phải bình tĩnh trở lại. Hắn nằm xuống giường, nhắm mắt, nhưng bàn tay phải dưới vạt áo đã siết chặt, khiến vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay một lần nữa rách miệng, máu tươi lại rỉ ra ấm nóng qua kẽ tay.

*Cứ giám sát đi. Cứ coi ta là một phế vật may mắn có chút sức mạnh nhục thân đi.* Lạc Phong tự thề với lòng mình trong bóng tối tịch mịch của đêm đen biên ải. *Bất kể kẻ đứng sau phong ấn này là ai, bất kể thế lực của ngươi khổng lồ đến mức nào… Một ngày nào đó, khi nhục thân của ta đạt tới cực hạn, khi Hư Không Huyễn Đạo đại thành, ta sẽ tự tay xé rách chín vòng xích sắt này, đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, và khiến các ngươi phải trả giá gấp trăm ngàn lần!*

Bên ngoài gian lều, gió đêm vẫn rít gào liên hồi, thổi bay những mảnh lá khô xào xạc trên nền đất lạnh, che giấu đi một cơn bão lòng đang âm thầm tích tụ sức mạnh bên trong thiếu niên phế vật của Lạc thị gia tộc.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8