Hư Không Huyễn Đạo
Chương 39: Gia Tộc Mộ Dung

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:16 | Lượt xem: 7

Cơn đau nhức buốt xuyên thấu từng thớ thịt, từng khớp xương, kéo Lạc Phong ra khỏi vực sâu của vô thức. Hắn giật mình mở bừng mắt, tầm nhìn lờ mờ dần rõ nét, chỉ thấy một khoảng không đen kịt của màn đêm, điểm xuyết bởi những tán lá cây cổ thụ rậm rạp đung đưa. Toàn thân hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm, tê dại nhưng cũng nóng rát đến khó chịu, rồi lại chuyển sang lạnh lẽo tột cùng, như thể linh hồn bị đóng băng. Hắn ói khan, nhưng chỉ ra chút máu đen lẫn đờm nhớt, tanh tưởi và dính nhớp nháp.

Lạc Phong gượng dậy, từng thớ cơ bắp run rẩy phản đối, nhưng ý chí trong hắn còn kiên cường hơn cả thân thể rệu rã. Hắn ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, cảm nhận hơi thở yếu ớt của nàng phả vào ngực. Gương mặt nàng vẫn tái nhợt, vết thương trên sườn vẫn còn đó, nhuốm màu máu khô. Nỗi đau xé ruột, sự căm phẫn tột cùng dâng trào trong lòng Lạc Phong. Hắn đã thề sẽ bảo vệ nàng, nhưng lại để nàng bị thương, bị đe dọa. Sự yếu đuối này, hắn không thể chấp nhận.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gia Tộc Mộ Dung

Trong sâu thẳm tâm trí, Lạc Phong vẫn cảm nhận được “dư chấn không gian” lạnh lẽo, một luồng khí tức quen thuộc của Hắc La và Thám Ảnh, dù đã xa xôi nhưng vẫn như lưỡi dao vô hình lơ lửng trên đầu. Chúng vẫn đang truy đuổi, không ngừng nghỉ. Hắn phải nhanh hơn, phải trốn thoát xa hơn nữa.

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong đột nhiên lóe lên một tia lam quang yếu ớt, nhưng kiên định đến lạ thường. Luồng năng lượng tinh khiết từ nó thẩm thấu vào kinh mạch rách nát của hắn, trấn áp Tạp Khí Thiên Kiếp đang cuộn trào hỗn loạn và xoa dịu cơn đau nhức. Không chỉ vậy, chiếc nhẫn còn rung động nhẹ, như một la bàn vô hình, hướng dẫn Lạc Phong về một phương hướng cụ thể. Hắn cảm nhận một luồng khí tức cổ xưa, mơ hồ nhưng ấm áp, như tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch của Mộ Dung Tuyết. Nàng, dù bất tỉnh, vẫn có một sợi dây liên kết vô hình với nơi này.

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, dùng chút sức lực cuối cùng để đứng dậy. Hắn lảo đảo men theo những con đường mòn hiểm trở, băng qua những khe núi tối tăm, vượt qua những vực sâu thăm thẳm. Mỗi bước chân là một cực hình, mỗi hơi thở là một sự gắng gượng. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hòa lẫn với máu và bụi bẩn. Chiếc nhẫn ngọc không ngừng rung động, ánh lam quang dẫn lối, đôi khi Mộ Dung Tuyết trong vòng tay hắn cũng khẽ cựa quậy, như vô thức chỉ dẫn cho hắn một lối đi nào đó, một sợi dây vô hình kết nối nàng với nơi mà họ đang hướng tới.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gia Tộc Mộ Dung

Hắn không biết mình đã đi bao xa, đã trải qua bao nhiêu hiểm nguy. Thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa. Chỉ có ý chí sắt đá, quyết tâm bảo vệ Mộ Dung Tuyết và nỗi căm phẫn dành cho Hắc La cùng Thiên Tôn Vô Cực là động lực duy nhất thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn nhớ lại lời thề của mình, lời thề sẽ làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, biến mọi lời nguyền thành sức mạnh, và Hàn Gắn Bầu Trời. Để làm được điều đó, hắn phải sống sót. Hắn phải cứu Mộ Dung Tuyết.

Cuối cùng, sau hàng giờ vật lộn trong đêm tối, Lạc Phong kiệt sức ngã gục trước một vách đá lớn phủ đầy dây leo xanh tốt. Hắn cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung, tầm nhìn mờ đi, nhưng ánh lam quang từ chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn lại sáng rực, chói lọi hơn bao giờ hết. Nó chỉ vào một khe nứt hẹp ẩn sau một thác nước nhỏ đang đổ xuống ào ạt, nơi luồng khí tức cổ xưa trở nên rõ ràng và mãnh liệt. Dù đã hoàn toàn kiệt quệ, Lạc Phong vẫn dùng chút sức lực cuối cùng, kéo Mộ Dung Tuyết vào trong khe nứt. Hắn ngất đi ngay sau đó, cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng và một sự an toàn mơ hồ bao trùm lấy cả hai.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gia Tộc Mộ Dung

***

Khi Lạc Phong mở mắt trở lại, hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre giản dị nhưng ấm áp. Một mùi hương thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xoa dịu những cơn đau nhức còn sót lại trong cơ thể hắn. Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn rất nhiều, Tạp Khí Thiên Kiếp trong kinh mạch đã được trấn áp đáng kể, Hư Không Chi Lực lưu chuyển êm đềm hơn. Hắn nhìn sang bên cạnh, Mộ Dung Tuyết nằm trên một chiếc giường tre khác, sắc mặt nàng đã hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn, tựa như một giấc ngủ sâu đã xua đi mọi mệt mỏi và tổn thương. Một làn sóng nhẹ nhõm và biết ơn dâng lên trong lòng Lạc Phong.

“Chúng ta đã an toàn… nhưng đây là đâu?” Lạc Phong tự hỏi trong lòng, cố gắng định hình lại mọi thứ. Hắn nhận ra mình đang ở trong một căn phòng đá được chạm khắc tinh xảo, dù đơn sơ nhưng toát lên vẻ cổ kính. Cả khu vực này dường như được bảo vệ bởi một trận pháp ẩn mật nào đó, khiến hắn không thể cảm nhận được thế giới bên ngoài.

Đúng lúc đó, cánh cửa đá khẽ mở. Một bà lão tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh, bước vào. Bà mặc một bộ y phục vải thô màu nâu nhạt, trên tay bưng một chén thuốc thơm lừng. Bà nhẹ nhàng đến bên giường của Mộ Dung Tuyết, kiểm tra mạch đập của nàng, rồi quay sang Lạc Phong.

“Hài tử, ngươi đã ngủ một ngày một đêm rồi. Tuyết nhi cũng vừa mới tỉnh.” Mộ Dung Bà Bà nói với giọng hiền từ, đưa chén thuốc cho Lạc Phong. “Uống đi, đây là thuốc bổ do ta tự tay sắc, sẽ giúp ngươi phục hồi nhanh chóng.”

Lạc Phong đón lấy chén thuốc, cảm nhận hơi ấm từ nó, và uống cạn. Vị thuốc hơi đắng nhưng nhanh chóng lan tỏa sự ấm áp khắp cơ thể, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn.

“Lạc huynh!” Một giọng nói yếu ớt vang lên. Mộ Dung Tuyết đã từ từ mở mắt. Nàng nhìn thấy Lạc Phong, ánh mắt đầy mừng rỡ và lo lắng. Nàng cố gắng ngồi dậy, Lạc Phong vội vàng đỡ lấy nàng.

“Mộ Dung cô nương, nàng không sao chứ?” Lạc Phong hỏi, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.

“Con không sao, Lạc huynh. Huynh đã cứu con lần nữa.” Nàng lắc đầu, ánh mắt tràn đầy biết ơn. “Chúng ta đang ở đâu đây?”

“Là gia tộc của con, Tuyết nhi.” Mộ Dung Bà Bà đáp. “Hài tử này đã ôm con đi suốt đêm, tìm đến đây.”

Cánh cửa lại mở ra, lần này là hai người đàn ông bước vào. Một người là lão nhân tóc bạc, râu dài, ánh mắt uy nghiêm nhưng ẩn chứa sự tò mò, mặc áo bào màu xanh thẫm. Đó là Mộ Dung Thiên, tộc trưởng Mộ Dung gia. Người còn lại là một trung niên, vẻ mặt hơi khắc khổ, ánh mắt dò xét, chính là Mộ Dung Thúc, một trưởng lão trong gia tộc.

“Tuyết nhi, con giải thích đi! Kẻ này là ai? Tại sao con lại đưa một người lạ có Tạp Khí Thiên Kiếp hỗn loạn về gia tộc?” Mộ Dung Thúc cất giọng trầm trầm, không giấu nổi sự nghi ngờ và bất mãn. Ánh mắt ông ta quét qua Lạc Phong, dừng lại ở chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn, rồi lại nhìn vào luồng Hư Không Chi Lực đang ẩn hiện trong Lạc Phong, có vẻ cảnh giác.

Mộ Dung Tuyết không chút do dự, kiên quyết đứng chắn trước Lạc Phong, dù thân thể nàng vẫn còn yếu ớt. “Mộ Dung Thúc, Lạc huynh là ân nhân cứu mạng con! Hắn đã không quản hiểm nguy, nhiều lần bảo vệ con khỏi Hắc Y Nhân và âm mưu của các môn phái. Hắn không phải kẻ xấu!” Nàng kể lại vắn tắt những gì Lạc Phong đã làm, từ việc hắn cứu nàng trong cơn bão linh khí, đến việc hắn đối đầu với Hắc Y Nhân và các môn phái để bảo vệ nàng, và cả những gì họ đã khám phá ở Tiểu Di Tích Hư Không Cổ. Giọng nàng tràn đầy sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối.

Lạc Phong, dù vẫn còn yếu ớt, cũng cố gắng lên tiếng. “Tại hạ Lạc Phong, đã gây phiền toái cho Mộ Dung gia. Chỉ mong có thể dưỡng thương vài ngày, sau đó sẽ rời đi. Hắc La và Thám Ảnh vẫn đang truy đuổi, ta không muốn liên lụy đến quý gia tộc.”

Mộ Dung Thiên trầm ngâm, ánh mắt ông lướt qua chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong, rồi nhìn sâu vào đôi mắt kiên nghị của hắn. Ông đã nghe những gì Mộ Dung Tuyết kể, và cảm nhận được luồng sức mạnh kỳ lạ nhưng mạnh mẽ đang ẩn chứa trong Lạc Phong. “Được rồi, Tuyết nhi. Lạc tiểu hữu, ngươi cứ ở lại dưỡng thương. Nhưng phải tuân thủ quy tắc của Mộ Dung gia, và không được tùy tiện ra ngoài.” Ông dặn Mộ Dung Tuyết chăm sóc Lạc Phong thật tốt, rồi cùng Mộ Dung Thúc rời đi. Mộ Dung Thúc vẫn tỏ vẻ không hài lòng, nhưng trước lời của tộc trưởng, ông đành chấp thuận.

***

Trong những ngày tiếp theo, Lạc Phong tập trung dưỡng thương và tu luyện. Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre, Hư Không Chi Lực trong hắn dần ổn định và mạnh mẽ hơn, phẩm chất ăn mòn từ Tạp Khí Thiên Kiếp cũng dễ dàng được kiểm soát. Chiếc nhẫn ngọc phát ra lam quang dịu nhẹ, không ngừng truyền năng lượng tinh khiết vào cơ thể hắn, giúp hắn thanh lọc Tạp Khí còn sót lại và củng cố kinh mạch. Hắn cảm nhận sức mạnh đang tăng tiến từng chút một, nhưng cũng băn khoăn về gia tộc Mộ Dung này.

“Gia tộc Mộ Dung này… dường như không đơn giản.” Lạc Phong tự nhủ trong lòng. Họ sống ẩn dật, nhưng lại có trận pháp che giấu cao thâm, và Mộ Dung Thiên dường như biết nhiều hơn những gì ông ta nói.

Mộ Dung Tuyết thường xuyên mang canh thuốc và linh quả đến cho Lạc Phong. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, ánh mắt vẫn luôn dõi theo hắn với sự quan tâm sâu sắc. “Lạc huynh, huynh cảm thấy thế nào rồi? Hư Không Chi Lực của huynh có ổn định hơn không?”

“Ta đã tốt hơn nhiều rồi, Mộ Dung cô nương. Cảm ơn nàng và Mộ Dung Bà Bà đã chăm sóc.” Lạc Phong mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, rồi bắt đầu tâm sự về gia tộc mình. “Gia tộc Mộ Dung chúng con là một gia tộc tán tu cổ xưa, Lạc huynh. Chúng con sống ẩn dật ở đây đã nhiều đời, không can dự vào những tranh chấp của các môn phái lớn. Nhiệm vụ chính của chúng con là canh giữ một số ‘bí mật cổ xưa’ liên quan đến Thiên Phù Sơn và các ‘mảnh vỡ trời’ rơi xuống sau Đại Hồng Kiếp.” Nàng nói, giọng trầm tư. “Gia tộc con có một thư viện cổ, chứa nhiều ghi chép về các loại năng lượng kỳ lạ, bao gồm cả những phù văn cổ liên quan đến không gian. Tổ tiên con nói, những ghi chép đó là di sản của một nền văn minh đã bị lãng quên.”

Khi Mộ Dung Tuyết nói đến “mảnh vỡ trời” và “phù văn không gian,” chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong đột nhiên rung động mạnh mẽ. Một luồng lam quang chói lọi bùng phát từ nó, chiếu thẳng lên vách tường đá trước mặt Lạc Phong. Trên bức tường, những đường nét ẩn hiện bỗng trở nên rõ ràng, tạo thành một ký hiệu cổ xưa mơ hồ nhưng đầy uy lực. Đó là một phù văn phức tạp, tựa như một con mắt đang nhìn xuyên qua hư không.

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc đến mức thốt lên. Nàng nhìn chằm chằm vào ký hiệu trên tường, đôi mắt mở to. “Đây là… Phù Văn Hư Không Cổ! Con đã thấy nó trong thư viện gia tộc! Tổ tiên có nói, nó sẽ dẫn lối cho người được chọn, người mang Hư Không Chi Lực, và là chìa khóa để khám phá những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ.”

Đúng lúc đó, Mộ Dung Thiên bước vào. Ông đã đứng ngoài cửa từ lúc nào, ánh mắt ông ta đầy kinh ngạc và một chút sợ hãi khi nhìn thấy ký hiệu trên tường và sự cộng hưởng giữa Lạc Phong với nó. “Không thể nào… Lạc tiểu hữu, ngươi thật sự là người được Hư Không chọn sao?”

Mộ Dung Thiên tiến đến gần, ánh mắt ông ta nhìn Lạc Phong không còn sự dò xét hay tò mò đơn thuần, mà thay vào đó là sự kính nể sâu sắc. “Lạc Phong, ta đã lầm. Gia tộc Mộ Dung chúng ta không chỉ là tán tu. Chúng ta là hậu duệ của một nhánh gia tộc cổ xưa, từng là người giám hộ cho một mảnh ghép của Hư Không Thư Các và có mối liên hệ mật thiết với ‘Tông Sư Hư Không’ – tổ tiên của ngươi, người đã sáng tạo ra Hư Không Huyễn Đạo.” Ông ta thở dài, giọng nói chứa đựng sự nặng nề của những bí mật được chôn giấu qua nhiều thế hệ. “Tổ tiên chúng ta đã truyền lại rằng, khi ‘Người canh giữ Hư Không’ xuất hiện, phù văn sẽ thức tỉnh. Ngươi chính là người đó.”

Ông ta nhìn Lạc Phong, ánh mắt đầy hy vọng. “Mộ Dung gia ta có một thư viện cổ, chứa đựng những ghi chép mà tổ tiên ngươi để lại. Ta đề nghị ngươi tiếp cận thư viện đó, Lạc Phong. Ta tin rằng đó là ý trời, là con đường mà Hư Không đã định sẵn cho ngươi.”

***

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đứng trước một cánh cửa đá cổ kính, ẩn sâu dưới lòng đất, bên cạnh một thác nước ngầm. Mùi ẩm mốc và linh khí cổ xưa thoang thoảng trong không khí, như hơi thở của thời gian. Mộ Dung Thiên dùng một phù chú phức tạp, vẽ lên cánh cửa đá những đường nét rực sáng. Từng phù văn cổ xưa hiện lên, xoay tròn rồi dần dần chìm vào cánh cửa. Một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối tăm và sâu hun hút.

“Đây là Thư Các Mộ Dung gia, Lạc Phong.” Mộ Dung Thiên nói, giọng trầm ấm. “Tuy không lớn bằng những thư viện của các môn phái lớn, nhưng nó chứa đựng những ghi chép về Thiên Phù Sơn và Hư Không từ thời Đại Hồng Kiếp, và cả những dấu vết của Tông Sư Hư Không.”

Lạc Phong bước vào, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa quen thuộc ập đến, như một làn gió từ quá khứ. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn phát sáng mạnh mẽ chưa từng có, lam quang bao trùm lấy hắn, như được trở về nhà, được ôm ấp bởi một nguồn năng lượng đã bị lãng quên từ lâu. Mộ Dung Tuyết đi theo phía sau, ánh mắt nàng tò mò nhìn quanh.

Thư các không quá rộng, nhưng có hàng trăm giá sách bằng gỗ mục nát, chất đầy những cuốn trục da thú, phiến ngọc, và sách giấy đã ngả màu ố vàng. Bụi thời gian phủ dày đặc trên từng vật phẩm, nhưng Lạc Phong vẫn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Hư Không Chi Lực của hắn và những cuốn sách cổ này. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn không ngừng phát sáng, dẫn dắt hắn đi qua từng giá sách.

Hắn dừng lại trước một giá sách xiêu vẹo, trên đó có một cuốn trục da thú cũ nát, dường như sắp tan rã. Lạc Phong nhẹ nhàng chạm tay vào cuốn trục. Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc lập tức chiếu vào, như có sự sống, làm cuốn trục da thú rung lên bần bật. Những đường nét ẩn, những ký hiệu mơ hồ trên đó bỗng trở nên rõ ràng, rực sáng. Đó là một bản đồ Thiên Phù Sơn chi chít những ký hiệu lạ lùng, nhưng giờ đây, một điểm sáng đặc biệt đã hiện lên rõ nét.

“Hư Không Chi Nhãn…” Lạc Phong thì thầm, đọc tên ký hiệu. Đó là một địa điểm bí ẩn, được cho là nơi tập trung Thiên Khuyết Vật tinh khiết nhất và có thể là một phần khác của Hư Không Thư Các chân chính. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn.

Hắn tiếp tục tìm kiếm, đôi mắt lướt qua hàng ngàn ghi chép cổ xưa. Hắn tìm thấy những cuốn sách nói về “Tạp Khí Thiên Kiếp” và cách “Hàn Gắn Bầu Trời,” nhưng chúng đều mơ hồ và đầy ẩn ý về một “đại kiếp” sắp tới, gây ra bởi một thực thể quyền năng tên là “Thiên Tôn Vô Cực.” Một đoạn viết khiến hắn rùng mình: “Người canh giữ Hư Không, cấm thuật dung hợp, sẽ là chìa khóa của Thiên Địa. Hắn sẽ đứng lên từ phế tích, biến ảo ảnh thành chân lý, lời nguyền thành sức mạnh.” Lạc Phong siết chặt tay. Hắn chính là người đó. Hắn đã lĩnh ngộ cấm thuật, đã biến Tạp Khí thành một phần sức mạnh.

Mộ Dung Tuyết cũng không ngừng hỗ trợ. Nàng giúp Lạc Phong tìm kiếm, dịch các phù văn cổ mà nàng đã học được từ nhỏ. “Lạc huynh, ở đây có ghi chép về việc gia tộc Mộ Dung chúng con từng là người giám hộ cho một ‘mảnh ghép Hư Không’ nhỏ, nhưng nó đã bị thất lạc từ rất lâu rồi, có lẽ là sau Đại Hồng Kiếp.” Nàng nói, giọng tiếc nuối.

Lạc Phong cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc của Thám Ảnh và Hắc La đang tiến gần hơn bao giờ hết, như những con sói săn mồi không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi. Hắn đã có mục tiêu rõ ràng hơn, một con đường để đi, và một sứ mệnh để hoàn thành. Hắn đã mạnh mẽ hơn.

Lạc Phong đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang đứng cạnh hắn, ánh mắt đầy tin tưởng. “Mộ Dung cô nương, ta phải đi đến Hư Không Chi Nhãn. Đó là con đường tiếp theo của ta.”

Mộ Dung Tuyết không chút do dự, nàng nắm chặt tay Lạc Phong, một sự gắn kết vô hình nhưng mạnh mẽ. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Con sẽ không để huynh một mình nữa.” Nàng nói, giọng điệu kiên quyết, ánh mắt không hề nao núng. Lạc Phong nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng và một lời thề ngầm khắc sâu trong tâm trí.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Gia Tộc Mộ Dung

***

Bình minh đang ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu sáng khung cảnh hùng vĩ của Thiên Phù Sơn. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đứng bên ngoài Thư Các Mộ Dung gia, thân hình họ như được dát vàng trong ánh sáng ban mai. Lạc Phong đã hồi phục đáng kể, Hư Không Chi Lực trong hắn đã ổn định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dễ dàng được kiểm soát.

Mộ Dung Thiên và Mộ Dung Thúc đứng đó, ánh mắt phức tạp, tiễn biệt hai người.

“Mộ Dung cô nương, ta đã sẵn sàng.” Lạc Phong nói, giọng trầm ổn, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy kiên cường và tin tưởng. “Tuyết nhi cũng vậy, Lạc huynh.”

Mộ Dung Thiên nhìn Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, ánh mắt ông ta chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. “Lạc Phong tiểu hữu, con đường Hư Không Huyễn Đạo đầy rẫy hiểm nguy, và trách nhiệm Hàn Gắn Bầu Trời là một gánh nặng không tưởng. Ngươi có chắc chắn có thể bảo vệ Tuyết nhi không, và gánh vác sứ mệnh này?” Ông ta muốn thử thách Lạc Phong lần cuối.

Lạc Phong không nói nhiều. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Một luồng năng lượng xám tro bùng lên quanh hắn, cuộn trào như một cơn lốc vô hình. Ngay sau đó, hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai của hắn, rung động nhè nhẹ. Luồng uy áp vô hình tỏa ra, khiến Mộ Dung Thiên và Mộ Dung Thúc phải lùi lại một bước.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Thiên, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. “Tại hạ sẽ bảo vệ Mộ Dung cô nương bằng cả sinh mạng. Và ta sẽ hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời. Đây là lời thề của Lạc Phong!” Giọng nói của hắn vang vọng, mạnh mẽ và dứt khoát, như một lời tuyên bố với cả Thiên Địa.

Mộ Dung Thiên thấy được sự trưởng thành, quyết tâm sắt đá và sức mạnh đáng kinh ngạc trong Lạc Phong. Ông ta thở dài một hơi, cuối cùng gật đầu đồng ý. “Tuyết nhi, con hãy cẩn trọng. Lạc Phong, mong ngươi giữ lời thề.” Mộ Dung Thúc cũng gật đầu, không còn sự hoài nghi nào trong ánh mắt ông ta, chỉ còn lại sự kính nể.

***

Xa xôi ngoài kia, trong một khe núi đổ nát ngập tràn hắc khí, Hắc La và Thám Ảnh đột nhiên dừng lại. Cả hai đều cảm nhận được một luồng Hư Không Chi Lực cường đại bùng nổ từ xa, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội.

Hắc La siết chặt nắm đấm, gầm lên. “Hắn đã hồi phục và mạnh hơn rồi! Mầm họa này… Thiên Tôn đại nhân, hắn thật sự khó đối phó. Hãy chuẩn bị bẫy ở Hư Không Chi Nhãn!”

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay nhau, bước ra khỏi khu vực ẩn náu của Mộ Dung gia. Ánh bình minh rực rỡ chiếu sáng con đường mòn phía trước, hướng về phía chân trời nơi “Hư Không Chi Nhãn” đang chờ đợi. Con đường Hư Không Huyễn Đạo của Lạc Phong đã chính thức bước sang một chương mới.

“Hắc La, Thiên Tôn Vô Cực… các ngươi đã đẩy ta đến giới hạn.” Lạc Phong thầm nhủ trong lòng, ánh mắt bùng cháy ý chí sắt đá. “Giờ đây, ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự của Hư Không Huyễn Đạo!”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8