Hư Không Huyễn Đạo
Chương 40: Ám Ảnh Quá Khứ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:17 | Lượt xem: 9

Ánh bình minh vẫn còn e ấp, chỉ vừa kịp rải những vệt vàng nhạt xuyên qua kẽ lá cổ thụ, vẽ nên những mảng sáng tối huyền ảo trên con đường mòn gập ghềnh. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết vẫn đang miệt mài bước đi. Dù đã được chữa trị và nghỉ ngơi tại nơi ẩn mình của Mộ Dung gia, một sự mỏi mệt sâu sắc vẫn còn vương vấn khắp châu thân Lạc Phong. Hắn cố gắng che giấu nó, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa chút mệt mỏi. Tuy nhiên, ý chí trong hắn thì chưa bao giờ kiên định đến thế, tựa như một ngọn lửa bất diệt đang âm ỉ cháy sâu trong lồng ngực.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ám Ảnh Quá Khứ

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết bước đi nhẹ nhàng, mảnh mai. Nàng đã hồi phục hoàn toàn, sắc mặt hồng hào trở lại, nhưng ánh mắt trong trẻo ấy lại không ngừng dõi theo Lạc Phong, ẩn chứa sự lo lắng. Nàng hiểu gánh nặng mà Lạc Phong đang mang trên vai, và cũng cảm nhận được sự bất ổn trong tâm trí hắn, dù hắn cố che giấu. Tuy vậy, trong sâu thẳm ánh mắt ấy, niềm tin vào Lạc Phong lại càng thêm vững chắc, như một sợi dây vô hình gắn kết hai người giữa dòng đời phong ba.

Họ đã đi được một quãng khá xa khỏi nơi ở chính của Mộ Dung gia, tiến sâu vào vùng biên của lãnh địa, nơi những cây cổ thụ cao vút vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến nỗi phải ba người ôm mới xuể. Nơi đây, ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên thấu, tạo nên một không khí u tịch, tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng bước chân khẽ khàng của hai người.

Đột nhiên, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong bỗng rung động kịch liệt, một luồng lam quang yếu ớt bắt đầu chớp tắt liên hồi, như đang đập mạnh mẽ. Cùng lúc đó, Hư Không Chi Lực trong cơ thể Lạc Phong cũng dao động không ngừng, không phải là sự cộng hưởng quen thuộc với Thiên Khuyết Chi Vật hay sự kéo gọi của Hư Không Chi Nhãn như hắn dự đoán. Mà là một tiếng gọi bí ẩn, trầm mặc, tựa như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm đang cố gắng vươn tới hắn.

Lạc Phong khựng lại, đôi mắt đen láy bỗng trở nên vô cùng tập trung, nhìn thẳng về một hướng khác, hoàn toàn chệch khỏi con đường mòn quen thuộc dẫn đến Hư Không Chi Nhãn. Luồng năng lượng từ chiếc nhẫn ngọc không ngừng thôi thúc hắn, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, nhưng lại ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ám Ảnh Quá Khứ

Mộ Dung Tuyết nhận ra sự thay đổi đột ngột của Lạc Phong, nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lo lắng hỏi: “Lạc huynh, đây không phải đường đến Hư Không Chi Nhãn sao? Nhẫn ngọc của huynh… nó đang dẫn chúng ta đi đâu vậy?”

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ nàng. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại những dao động trong lòng. “Có gì đó… đang gọi ta, Mộ Dung cô nương. Một thứ gì đó rất cổ xưa, liên kết sâu sắc với ta.” Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút bối rối nhưng cũng tràn đầy kiên định. “Nó không phải là Hư Không Chi Nhãn, nhưng ta có cảm giác… ta cần phải tìm hiểu.”

Mộ Dung Tuyết nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lạc Phong, thấy được sự quyết tâm không gì lay chuyển. Nàng không hỏi thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, siết chặt tay hắn hơn. “Nguy hiểm không? Dù thế nào, ta cũng sẽ đi cùng huynh.” Nàng nói, giọng điệu tuy nhỏ nhẹ nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường đáng kinh ngạc. Nàng không muốn Lạc Phong phải đối mặt với bất cứ điều gì một mình nữa.

Lạc Phong gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Có Mộ Dung Tuyết bên cạnh, hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn dẫn Mộ Dung Tuyết rẽ khỏi con đường mòn, bước vào sâu hơn khu rừng rậm rạp, nơi những cây cổ thụ cao vút che khuất gần hết ánh sáng ban mai, tạo nên một không khí u tịch, bí ẩn đến rợn người. Từng bước chân của họ khẽ khàng, như đang đi trên một con đường bị lãng quên của thời gian.

***

Càng đi sâu vào rừng, những dấu hiệu của sự sống con người càng trở nên thưa thớt. Thay vào đó là những tàn tích đổ nát, những bức tường đá cổ kính phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, như thể chúng đã đứng đó hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi của đất mục và lá khô, xen lẫn một chút khí tức cổ xưa, nặng nề.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết men theo sự dẫn dắt của chiếc nhẫn ngọc. Lam quang từ nó càng lúc càng rực sáng, như một ngọn hải đăng trong màn sương mờ của quá khứ. Cuối cùng, họ dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ, gần như hoàn toàn bị nuốt chửng bởi rêu phong và những bụi cây dại. Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong rực sáng mạnh mẽ, chiếu rọi vào một điểm cụ thể trên bức tường, nơi có một vết nứt nhỏ bị che khuất.

Lạc Phong tập trung Hư Không Chi Lực, cẩn thận cảm nhận. Hắn nhận ra một kết giới không gian yếu ớt, gần như đã tan biến theo dòng chảy của thời gian, ẩn mình sau lớp rêu phong dày đặc. Kết giới này đã tồn tại quá lâu, yếu đến mức chỉ còn là một lớp màng mỏng manh, nhưng vẫn đủ để che giấu lối vào khỏi những kẻ không có duyên.

Hắn nhẹ nhàng chạm tay vào bức tường. Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong cơ thể hắn lưu chuyển, nhẹ nhàng luồn lách qua từng khe hở của kết giới. Tiếng “rắc” khẽ vang lên, kết giới không gian cổ xưa bị xé toạc một cách nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ chấn động nào. Một hành lang tối tăm, ẩm ướt hiện ra, dẫn sâu xuống lòng đất. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, xen lẫn chút ma khí loãng, phả ra từ bên trong, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ám Ảnh Quá Khứ

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc, mắt nàng mở lớn, nàng đưa tay che miệng, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. “Đây là… mật thất của gia tộc ta sao? Sao ta chưa từng thấy? Ngay cả cha ta cũng chưa từng nhắc đến.” Giọng nàng run run, vừa ngạc nhiên vừa có chút đau lòng. Là con gái của gia tộc, nàng chưa từng biết đến sự tồn tại của nơi này.

Lạc Phong trấn an nàng, siết nhẹ tay. “Có lẽ là một bí mật đã bị thời gian lãng quên, Mộ Dung cô nương. Các trưởng lão Mộ Dung gia hiện tại có thể không còn biết về sự tồn tại của nó, hoặc đã mất đi chìa khóa hay cách thức mở.” Hắn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đá đã mục nát, cùng nàng bước vào bên trong.

Mật thất rộng lớn đến kinh ngạc, nhưng lại tràn ngập bụi bặm, mạng nhện giăng mắc khắp nơi, và một khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm. Từng bước chân của họ khuấy động lớp bụi dày cộm, tạo nên một làn sương mờ ảo. Trên các kệ đá dọc theo vách tường, những cuộn da thú đã mục nát, những phiến ngọc đã mờ, và những vật phẩm kỳ lạ đã bị thời gian bào mòn nằm im lìm, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ xa xăm.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đi sâu vào bên trong. Ánh lam quang từ chiếc nhẫn ngọc là nguồn sáng duy nhất trong không gian tối tăm này, soi rọi từng ngóc ngách. Sâu bên trong mật thất, trên bức tường đá đối diện, Lạc Phong phát hiện một bức họa cũ kỹ, treo đơn độc. Bức họa được bảo vệ bởi một lớp kết giới nhỏ, gần như đã tan biến, nhưng vẫn còn đủ để giữ cho nó nguyên vẹn sau hàng ngàn năm.

***

Lạc Phong tiến đến gần bức họa, lòng hắn bỗng đập thình thịch. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi nhớ nhung mơ hồ ùa về, như thể linh hồn hắn đã từng thuộc về nơi này, thuộc về bức họa này. Hắn run rẩy chạm tay vào khung tranh đã mục nát. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn lại rực sáng, lam quang mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xuyên qua lớp kết giới yếu ớt, làm bức họa hiện rõ mồn một trước mắt.

Dưới ánh lam quang huyền ảo, bức họa hiện ra với vẻ đẹp thanh thoát, một người phụ nữ với đôi mắt đen thẳm, ẩn chứa sự kiên cường và nỗi buồn khó tả. Gương mặt ấy… giống mẹ Lạc Phong đến kinh ngạc, như một phiên bản trẻ hơn, rạng rỡ hơn, nhưng ánh mắt lại mang một nét u hoài, xa xăm mà hắn từng thấy trong những ký ức chập chờn về mẹ.

Lạc Phong sững sờ, toàn thân hắn run rẩy bần bật, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bức họa. Cảm xúc hỗn loạn ùa về như một cơn sóng thần: cú sốc khi nhận ra gương mặt quen thuộc, nỗi đau đớn quặn thắt vì nhớ mẹ, sự phẫn nộ tột cùng khi nghĩ đến những lời nguyền rủa, những bí mật bị che giấu, và một nỗi cô đơn sâu thẳm khi nhận ra mẹ hắn đã phải gánh vác những điều này một mình. Hắn thầm thì, giọng khàn đặc, nghẹn ngào: “Mẹ… là mẹ sao? Tại sao… tại sao mẹ lại ở đây?”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Ám Ảnh Quá Khứ

Bên cạnh người phụ nữ trong tranh là một biểu tượng phong ấn quen thuộc đến rợn người – chính là Cửu Trùng Cấm Phù trên người Lạc Phong, nhưng được vẽ một cách cổ kính và hùng vĩ hơn, với những đường nét phức tạp và uyên thâm mà hắn chưa từng thấy. Phía sau nàng, hình ảnh mơ hồ của một quần thể kiến trúc khổng lồ, bay lơ lửng giữa không trung, tựa như một Hư Không Thư Các thu nhỏ, ẩn hiện trong màn sương mờ của thời gian.

Mộ Dung Tuyết cũng kinh ngạc tột độ. Nàng nhận ra biểu tượng phong ấn quen thuộc từ những ghi chép cổ của gia tộc, nhưng nàng không thể tin được nó lại xuất hiện cùng một người phụ nữ có liên quan đến Lạc Phong, và có thể là một nhân vật quan trọng bị lãng quên của gia tộc nàng. Nàng cảm thấy một nỗi đau xót dâng lên khi nhìn thấy sự đau khổ tột cùng của Lạc Phong.

Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc lại quét qua bức họa một lần nữa, như một lời đáp lại sự bối rối và đau khổ trong lòng Lạc Phong. Một dòng chữ cổ xưa, lung linh như những tinh tú trên bầu trời đêm, từ từ hiện lên phía dưới bức họa, tỏa ra ánh sáng huyền ảo:

“Huyết mạch Lạc Trần, người bảo vệ Hư Không. Cấm phù là chìa khóa, không phải lời nguyền. Mộ Dung thị, hãy nhớ lời thề.”

Lạc Phong đọc từng chữ, lòng hắn như bị xé nát rồi được hàn gắn lại. Hắn hiểu ra tất cả. Mẹ hắn không chỉ là người của gia tộc Lạc thị mà còn có liên hệ sâu sắc với Mộ Dung gia. Chính bà là người đã để lại phong ấn trên người hắn, không phải để nguyền rủa mà là để bảo vệ, để chuẩn bị cho sứ mệnh vĩ đại. Cửu Trùng Cấm Phù không phải là một lời nguyền rủa như hắn vẫn nghĩ, mà là một phần di sản, một chìa khóa mở ra cánh cửa Hư Không, mở ra con đường Hàn Gắn Bầu Trời.

Hắn quỳ sụp xuống trước bức họa, nước mắt tuôn rơi không ngừng, lăn dài trên gò má. Nỗi đau mất mẹ, sự phẫn nộ với những kẻ đã lợi dụng và che giấu sự thật, và sự nặng nề của sứ mệnh hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc trong lòng hắn. Hắn ôm chặt lấy Mộ Dung Tuyết, tìm kiếm sự an ủi, tìm kiếm một điểm tựa giữa những mảnh vỡ của quá khứ.

Mộ Dung Tuyết ôm Lạc Phong thật chặt, vuốt ve mái tóc hắn. Nàng cũng cảm thấy sốc nhưng đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của hắn. Nàng nhận ra gia tộc mình đã lãng quên một phần lịch sử quan trọng, một lời thề cổ xưa, một trách nhiệm to lớn. Nàng đã từng hoài nghi về sư môn, về các môn phái, và giờ đây, nàng lại phải đối mặt với sự thật về chính gia tộc mình. Nhưng điều đó không làm lung lay niềm tin của nàng vào Lạc Phong, mà trái lại, nó càng củng cố thêm sự gắn bó giữa hai người.

Lạc Phong ngước lên, ánh mắt đỏ ngầu vì nước mắt nhưng lại bùng cháy ý chí sắt đá và phẫn nộ tột cùng. “Mộ Dung cô nương,” hắn nói, giọng khàn đặc, “mẹ ta… bà ấy không phải là kẻ yếu đuối bị vứt bỏ. Bà là một phần của bí mật này, một người bảo vệ Hư Không! Phong ấn này… là di sản của ta! Thiên Tôn Vô Cực… và tất cả những kẻ đã làm hại gia tộc ta, mẹ ta… ta sẽ khiến chúng phải trả giá!” Lời thề của hắn vang vọng trong mật thất, mang theo sức mạnh của sự phẫn nộ và quyết tâm, như một lời tuyên chiến với cả thế gian.

***

Lạc Phong đứng dậy, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Ánh mắt hắn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút bối rối hay đau khổ nào. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận nguồn sức mạnh từ nàng.

Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ, cuộn trào như một cơn lốc xoáy vô hình. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai của hắn, rung động nhè nhẹ, tỏa ra một luồng uy áp vô hình. Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền cũng rung động mãnh liệt, phát ra lam quang dịu nhẹ, như một lời đáp lại sự giác ngộ của hắn, một lời khẳng định rằng hắn đã tìm thấy con đường của mình.

Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong lại phát sáng rực rỡ, lam quang từ nó chiếu thẳng vào tấm bản đồ da thú cũ kỹ mà Lạc Phong đã cất giữ bấy lâu. Một ký hiệu mới, phức tạp và rõ ràng hơn, đột nhiên xuất hiện trên bản đồ, chỉ dẫn đến một Thiên Phù Sơn khác, một nơi xa xôi hơn, nơi có thể là một phần của Hư Không Thư Các chân chính hoặc một Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn, đang chờ đợi hắn.

Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải đi, Mộ Dung cô nương. Mẹ ta… bà ấy đang chờ ta. Sứ mệnh của ta… rõ ràng hơn bao giờ hết.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng cũng bừng lên sự tin tưởng tuyệt đối và quyết tâm không lay chuyển. “Lạc huynh, ta luôn tin tưởng huynh. Gia tộc Mộ Dung ta có lẽ đã lãng quên lời thề của mình, nhưng ta sẽ không bao giờ quên. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra chân tướng, cùng nhau ‘Hàn Gắn Bầu Trời’!” Giọng nàng vang lên kiên định, như một lời hứa hẹn thiêng liêng.

Lạc Phong nhìn bức họa lần cuối, khắc ghi hình ảnh mẹ hắn vào sâu thẳm tâm trí. Hắn biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy rình rập, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc, và mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ gánh vác di sản của mẹ, hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, và khiến tất cả những kẻ đã gây ra đau khổ phải trả giá.

***

Cùng lúc đó, trên một đỉnh núi xa xôi, gần lãnh địa Mộ Dung gia, nơi hắc khí cuồn cuộn bao phủ, Hắc La và Thám Ảnh đang miệt mài truy tìm Lạc Phong. Đột nhiên, cả hai đồng loạt dừng lại. Một luồng Hư Không Chi Lực cường đại, mang theo sự tức giận, bi tráng và một ý chí quyết tâm bùng nổ đến kinh hoàng, quét qua không gian, xuất phát từ hướng Mộ Dung gia.

Thám Ảnh, vẻ mặt ẩn sau lớp mũ trùm, bỗng nhiên lộ ra sự kinh hãi tột độ. Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy: “Hắc La đại nhân, luồng Hư Không Chi Lực của Lạc Phong kia… lại mạnh hơn nữa. Hắn đã đột phá lần nữa sao? Khí tức này… thật đáng sợ. Nó mang theo sự tức giận và một quyết tâm không gì lay chuyển!”

Hắc La siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cau có, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia lo lắng sâu sắc mà hiếm khi hắn bộc lộ. “Mầm họa này… hắn đang lĩnh hội quá nhanh. Hư Không Chi Nhãn có lẽ không đủ để đối phó hắn. Hắn đã tìm thấy thứ gì đó. Thứ gì đó liên quan đến Thiên Cốt của hắn. Hắn không còn là con kiến nhỏ mà chúng ta có thể tùy tiện chơi đùa nữa. Hắn là một biến số mà Thiên Tôn đại nhân không thể xem nhẹ!”

Hắc La không chút chần chừ, kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí cuộn trào, mang theo thông tin chi tiết về Lạc Phong, sự thức tỉnh của hắn, những ký ức cổ xưa hắn vừa hấp thụ, và mối liên hệ mới với Hư Không Thư Các, nhanh chóng truyền đi về phía Thiên Tôn Vô Cực.

Hắn nhìn về phía Mộ Dung gia, ánh mắt đầy sát ý. “Phải báo cáo Thiên Tôn đại nhân ngay lập tức! Với tốc độ lĩnh hội này, có lẽ Thiên Tôn đại nhân cần đích thân ra tay để kiểm soát hoặc loại trừ hắn, trước khi hắn trở thành mối đe dọa thực sự cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’!”

Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình tan biến vào bóng đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, giờ đây với sự lo lắng và cảnh giác cao độ hơn bao giờ hết. Một cuộc săn đuổi mới, khốc liệt hơn, đang chờ đợi Lạc Phong trên con đường Hư Không Huyễn Đạo đầy định mệnh.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8