Hư Không Huyễn Đạo
Chương 41: Bí Mật Mộ Dung

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:18 | Lượt xem: 11

Màn đêm buông xuống trên đỉnh Thiên Phù Sơn, nhưng nơi lãnh địa Mộ Dung gia, ánh trăng vẫn cố gắng xuyên qua kẽ lá, rải rắc những vệt sáng bạc xuống con đường mòn heo hút. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết bước đi, bóng hình họ đổ dài, hòa vào cái tĩnh mịch của rừng sâu. Dù đã được nghỉ ngơi đôi chút và Mộ Dung Tuyết đã hoàn toàn hồi phục, nhưng trong lòng Lạc Phong, sự mệt mỏi về tinh thần vẫn còn vương vấn. Những ký ức về mẹ, về lời nguyền gia tộc, về âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực, tất cả như một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai gầy của hắn. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn kiên định, tựa ngọn lửa bùng cháy giữa đêm trường, soi rọi con đường Hư Không Huyễn Đạo mà hắn đã chọn.

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong lại rung động kịch liệt. Lam quang yếu ớt, ấm áp tỏa ra, không ngừng nhấp nháy, truyền vào Lạc Phong một luồng năng lượng tinh khiết, xoa dịu những vết thương tinh thần còn âm ỉ. Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn cũng dao động không ngừng, cuộn trào theo nhịp đập của chiếc nhẫn, tạo ra một tiếng gọi mơ hồ, cổ xưa, vang vọng sâu thẳm trong tâm trí Lạc Phong. Đó không phải là một tiếng gọi của nguy hiểm, mà là một lời thì thầm từ quá khứ, một lời mời gọi đến từ những bí mật bị chôn vùi.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Mật Mộ Dung

“Lạc huynh, có chuyện gì sao?” Mộ Dung Tuyết thấy sắc mặt Lạc Phong thay đổi, nàng liền lo lắng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. Nàng cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ đang bao trùm lấy Lạc Phong, một sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa hắn và chiếc nhẫn ngọc. “Luồng khí tức này… có vẻ không ổn. Nó không giống Tạp Khí Thiên Kiếp, nhưng lại rất hùng vĩ, cổ xưa…”

Lạc Phong lắc đầu, trấn an Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn vẫn dõi theo hướng mà chiếc nhẫn ngọc đang chỉ dẫn. “Không phải nguy hiểm, Mộ Dung cô nương. Là một tiếng gọi… cổ xưa. Như thể có thứ gì đó đang chờ đợi ta. Nhẫn ngọc đang dẫn lối.” Hắn cảm nhận rõ ràng con đường phía trước không phải là nơi hắn dự định, mà là một nhánh rẽ bí ẩn, một lối đi chưa từng được khám phá.

Mộ Dung Tuyết không chút do dự, nàng nắm chặt tay Lạc Phong, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sức mạnh tinh thần. Ánh mắt nàng kiên định, không hề có chút sợ hãi hay nghi ngờ. “Ta tin Lạc huynh. Dù là nơi nào, ta cũng sẽ đi cùng huynh. Chân tướng về gia tộc ta, về lời nguyền, về cả mẹ huynh… tất cả đều đang chờ đợi chúng ta.” Giọng nàng vang lên đầy quyết tâm, như một lời hứa hẹn sẽ không bao giờ buông tay.

Họ tiếp tục tiến sâu vào khu rừng rậm rạp, nơi những thân cây cổ thụ cao vút vươn mình che khuất cả bầu trời, tạo nên một hành lang tối tăm và huyền bí. Dưới chân, những tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, những bức tường đá đổ nát, những dấu tích của một nền văn minh cổ xưa dần hiện ra. Không khí trở nên ẩm ướt, mang theo mùi của đất mục và hương hoa dại nồng nàn. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của tự nhiên, nhưng lại ẩn chứa một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết bước đi thận trọng, từng bước, từng bước, tiến về phía tiếng gọi bí ẩn.

Khi họ vượt qua một vòm đá tự nhiên khổng lồ, một khung cảnh choáng ngợp hiện ra trước mắt. Đó là một khu vườn đá cổ kính, nơi những tàn tích kiến trúc đổ nát, tựa một tòa Thiên Cung nhỏ đã bị thời gian và Đại Hồng Kiếp tàn phá, hoang phế từ lâu. Những cột đá bị phong hóa, những bức tường vỡ vụn, những pho tượng không đầu, tất cả đều nhuốm màu thời gian, phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt. Linh khí nơi đây hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa một luồng năng lượng Hư Không tinh khiết, mạnh mẽ đến khó tin.

Giữa khu vườn đá đổ nát ấy, dưới tán cây cổ thụ già cỗi, một ông lão đang ngồi thiền. Lưng ông còng, mái tóc bạc trắng như tuyết, làn da nhăn nheo, nhưng đôi mắt ông lại tinh anh sáng quắc, ẩn chứa sự uyên thâm và trí tuệ vô tận. Một luồng năng lượng Hư Không cổ xưa, uyên thâm, khác hẳn với Hư Không Chi Lực cuồng bạo của Lạc Phong, toát ra từ ông lão, hòa mình vào không gian tĩnh mịch xung quanh.

Khi Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đến gần, ông lão chậm rãi mở mắt. Đôi mắt tinh anh ấy nhìn thẳng vào Lạc Phong, như thể xuyên thấu mọi bí mật sâu thẳm nhất trong tâm hồn hắn, rồi dừng lại ở Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và hoài niệm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Mật Mộ Dung

“Tuyết nhi, con đã lớn rồi.” Giọng ông lão trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, mang theo sự từng trải của thời gian. “Và ngươi… Lạc Phong tiểu hữu, cuối cùng ngươi cũng đã đến.”

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc, không tin vào mắt mình. Nàng không ngờ lại gặp được vị trưởng lão ẩn cư này ở đây. “Cửu gia? Sao người lại ở đây? Người biết Lạc huynh?” Nàng gọi ông bằng một cái tên thân mật, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự thắc mắc và bối rối.

Mộ Dung Cửu mỉm cười hiền từ, nụ cười ấy như xua tan đi sự u ám của khu vườn đá. Ông chỉ vào chỗ trống đối diện mình, ra hiệu cho hai người ngồi xuống. “Ngồi xuống đi, hai đứa. Ta đã đợi các ngươi rất lâu rồi. Đặc biệt là ngươi, Lạc Phong tiểu hữu.”

Lạc Phong cảnh giác. Hắn cảm nhận được sự thiện ý từ ông lão, nhưng những biến cố gần đây đã khiến hắn không thể hoàn toàn tin tưởng bất cứ ai. Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết ngồi xuống bên cạnh mình, rồi mới ngồi đối diện Mộ Dung Cửu. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn vẫn rung nhẹ, lam quang chớp tắt, như một lời nhắc nhở về sự bí ẩn của ông lão.

“Cửu trưởng lão, người biết gì về ta?” Lạc Phong hỏi thẳng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết.

Mộ Dung Cửu không vội trả lời, ông đưa mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm, ánh mắt đầy suy tư. “Ta biết những gì đã bị lãng quên, những gì bị bóp méo bởi thời gian và bởi những kẻ muốn che giấu chân tướng. Ta biết về Đại Hồng Kiếp, về sự sụp đổ của Bầu Trời và sự biến mất của các Tiên nhân, về việc linh khí bị biến chất thành Tạp Khí Thiên Kiếp. Và ta biết về ngươi, Lạc Phong tiểu hữu, về Thiên Cốt và Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong ngươi.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Mật Mộ Dung

Ông ta quay lại nhìn Lạc Phong, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can. “Ngươi mang trong mình Thiên Cốt, và Hư Không Chi Lực nguyên thủy. Đó không phải là ‘lời nguyền’ như các trưởng lão ngu muội vẫn nghĩ, mà là di sản từ tổ tiên ngươi, và cũng là gánh nặng của gia tộc ta.”

Mộ Dung Cửu thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nỗi niềm của ngàn năm lịch sử. “Gia tộc Lạc thị và Mộ Dung gia, vào thời viễn cổ, không chỉ là đồng minh, mà còn là những người bảo hộ cho ‘Hư Không Chi Nhãn’ và ‘Thiên Khuyết Chi Vật’ đầu tiên. Chúng ta đã cùng nhau lập một giao ước: Hàn Gắn Bầu Trời. Một giao ước được khắc sâu vào huyết mạch, truyền từ đời này sang đời khác.”

Ông ta dừng lại, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết. “Nhưng sau Đại Hồng Kiếp, mọi thứ đã thay đổi. Các Tiên nhân biến mất, nhưng không phải tất cả. Một số kẻ đã lợi dụng sự hỗn loạn, bóp méo sự thật, và tạo ra ‘lời nguyền’ để kiểm soát những kẻ có khả năng ‘Hàn Gắn Bầu Trời’. ‘Lời nguyền’ mà cả hai gia tộc chúng ta phải chịu, sự suy yếu linh khí và khả năng tu luyện của huyết mạch Lạc thị và Mộ Dung, chính là kết quả của sự can thiệp đó. Một sự can thiệp tàn độc, nhằm mục đích biến chúng ta thành những kẻ yếu đuối, dễ bị thao túng.”

Mộ Dung Cửu đưa tay chỉ vào Lạc Phong, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Phong ấn trong cơ thể ngươi, Lạc Phong tiểu hữu, không phải là lời nguyền hủy diệt, mà là một cơ chế phòng vệ cổ xưa. Một ‘chìa khóa’ được tổ tiên ngươi và ta cùng nhau tạo ra để phong ấn Tạp Khí Thiên Kiếp, đồng thời chờ đợi thời cơ để bùng nổ Hư Không Chi Lực nguyên thủy, đối phó với kẻ thù lớn nhất: Thiên Tôn Vô Cực. Hắn muốn lợi dụng lời nguyền này, lợi dụng chính huyết mạch của ngươi để thực hiện ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn.”

Lạc Phong lắng nghe, từng lời của Mộ Dung Cửu như những tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn, xé tan màn sương mù của những bí mật bị che giấu. Ban đầu là sốc, một sự thật kinh hoàng mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Rồi đến phẫn nộ, một cơn phẫn nộ tột cùng vì những bí mật bị che giấu, sự thật bị bóp méo, và gánh nặng mà tổ tiên hắn đã phải chịu đựng qua bao thế hệ. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng hắn không cảm thấy đau đớn.

Nhưng sau đó, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, giác ngộ. “Vậy ra… phong ấn không phải là nguyền rủa, mà là sức mạnh… là sứ mệnh.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Hư Không Chi Lực trong hắn lại bắt đầu cuộn trào, nhưng lần này có trật tự hơn, mạnh mẽ hơn, như một dòng sông bị chặn đứng nay được giải phóng, chảy xiết nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát. Hai Linh Phiến trên xương bả vai hắn chớp tắt rực rỡ, tỏa ra một luồng uy áp vô hình, không còn là sự bộc phát cuồng bạo mà là một sự thức tỉnh có ý thức.

Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh Lạc Phong, nàng bàng hoàng, nước mắt lưng tròng. Nàng không ngờ gia tộc mình lại che giấu một bí mật kinh hoàng đến vậy. “Cha ta… các trưởng lão… họ đã giấu diếm tất cả sao? ‘Lời nguyền’ của gia tộc ta… là vì Thiên Tôn Vô Cực?” Nàng cảm thấy bị phản bội, một nỗi thất vọng sâu sắc đối với những người thân yêu. Nhưng ngay sau đó, nỗi thất vọng ấy biến thành một ngọn lửa căm phẫn bùng lên trong lòng nàng, hướng về kẻ đã gây ra tất cả đau khổ này. Nàng nắm chặt tay Lạc Phong, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết. “Lạc huynh… ta sẽ cùng huynh. Chúng ta phải làm cho tất cả phải trả giá! Phải vạch trần âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực, và Hàn Gắn Bầu Trời!”

Mộ Dung Cửu gật đầu hài lòng, ánh mắt ông lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. “Đúng vậy. Gia tộc Mộ Dung ta đã suy yếu, không còn đủ sức gánh vác sứ mệnh này nữa. Chúng ta đã lãng quên, đã bị bóp méo bởi thời gian và bởi sự thao túng của kẻ thù. Nhưng ngươi, Lạc Phong tiểu hữu, ngươi là hy vọng cuối cùng. Ngươi đã thức tỉnh Thiên Cốt, đã làm chủ được Hư Không Chi Lực, và quan trọng hơn, ngươi có một đạo tâm kiên cường.”

Mộ Dung Cửu đưa tay vào trong áo, lấy ra một mảnh ngọc cổ xưa. Mảnh ngọc ấy hình tròn, khắc hình một Thiên Phù Sơn bí ẩn, những đường nét chạm trổ tinh xảo, cổ kính. “Đây là ‘Thiên Khuyết Đồ’, một phần bản đồ cổ xưa dẫn đến ‘Hư Không Thư Các’ chân chính, nơi chứa đựng toàn bộ tri thức và công pháp Hư Không từ thời Tiên nhân. Chỉ những ai có Hư Không Chi Lực nguyên thủy và Thiên Cốt mới có thể kích hoạt nó.”

Ông ta đặt Thiên Khuyết Đồ lên tấm bản đồ da thú cũ kỹ của Lạc Phong. Dưới tác động của lam quang từ chiếc nhẫn ngọc và Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, Thiên Khuyết Đồ hòa vào bản đồ, như hai mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang tìm thấy nhau. Một ký hiệu mới, phức tạp và rực rỡ hơn, đột nhiên hiện ra trên bản đồ, chỉ dẫn đến một Thiên Phù Sơn cực kỳ xa xôi, ẩn sâu trong Vực Thẳm Cổ Xưa – nơi được cho là đã bị lãng quên từ hàng vạn năm, một vùng đất mà ít ai dám đặt chân tới.

Lạc Phong đứng dậy, ánh mắt rực lửa, không còn một chút do dự nào. Hắn biết con đường phía trước sẽ là vực thẳm, là hiểm nguy, nhưng cũng là chân lý. “Hư Không Thư Các… Thiên Tôn Vô Cực… Ta sẽ tìm ra tất cả, tìm ra mẹ ta, và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời. Ta thề sẽ khiến tất cả kẻ đã bóp méo sự thật, kẻ đã gây ra đau khổ cho gia tộc ta và cho vũ trụ này, phải trả giá!” Hư Không Chi Lực bùng lên mạnh mẽ quanh hắn, hai Linh Phiến trên lưng hắn chớp tắt rực rỡ, như hai đôi cánh vô hình sẵn sàng đưa hắn bay đến bất cứ đâu.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Lạc Phong, nắm chặt tay hắn, ánh mắt nàng cũng tràn đầy quyết tâm không kém. “Ta sẽ cùng huynh, Lạc huynh. Cùng huynh tìm ra chân tướng, và cùng huynh Hàn Gắn Bầu Trời!” Giọng nàng vang lên kiên định, như một lời thề thiêng liêng, khắc sâu vào không gian và thời gian.

Mộ Dung Cửu mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt ông ánh lên niềm tin và hy vọng. “Tốt lắm. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng ta tin vào hai ngươi. Hãy nhớ, Hư Không Huyễn Đạo không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là đạo tâm.”

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Mật Mộ Dung

Cùng lúc đó, trên một vách đá cao chót vót, cách xa khu vườn đá cổ kính hàng trăm dặm, Hắc La và Thám Ảnh đột ngột xuất hiện. Cả hai đều cảm nhận được một luồng Hư Không Chi Lực cường đại, tinh khiết, và có trật tự bùng nổ từ xa – mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây của Lạc Phong. Luồng năng lượng ấy mang theo một ý chí kiên định, một sự giác ngộ sâu sắc, và một nỗi phẫn nộ không thể dập tắt.

Thám Ảnh, vẻ mặt ẩn sau lớp mũ trùm, bỗng nhiên lộ ra sự kinh hãi tột độ. Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy, khó tin vào những gì mình cảm nhận được. “Hắc La đại nhân, luồng Hư Không Chi Lực của Lạc Phong kia… lại mạnh hơn nữa. Hắn đã đột phá lần nữa sao? Khí tức này… thật đáng sợ. Nó mang theo sự tức giận và một quyết tâm không gì lay chuyển! Hắn đã tìm thấy thứ gì đó, hoặc đã giác ngộ được chân tướng nào đó!”

Hắc La siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cau có, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia lo lắng sâu sắc mà hiếm khi hắn bộc lộ. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang lớn dần, một mối đe dọa thực sự đối với đại kế của Thiên Tôn Vô Cực. “Mầm họa này… tốc độ lĩnh hội của hắn… quá kinh khủng. Hắn đã không còn là con kiến nhỏ mà chúng ta có thể tùy tiện chơi đùa nữa. Hắn là một biến số cực kỳ nguy hiểm, có thể phá vỡ đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn đại nhân!”

Hắc La không chút chần chừ, kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí cuộn trào, mang theo thông tin chi tiết về Lạc Phong, sự thức tỉnh mới của hắn, những ký ức cổ xưa hắn vừa hấp thụ, và mối liên hệ sâu sắc hơn với Hư Không, nhanh chóng truyền đi về phía Thiên Tôn Vô Cực. Hắn biết rằng thông tin này sẽ gây chấn động không nhỏ.

Hắn nhìn về phía Mộ Dung gia, ánh mắt đầy sát ý và cảnh giác. “Phải báo cáo Thiên Tôn đại nhân ngay lập tức! Với tốc độ lĩnh hội này, có lẽ Thiên Tôn đại nhân cần đích thân ra tay để kiểm soát hoặc loại trừ hắn, trước khi hắn trở thành mối đe dọa thực sự cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’!” Giọng Hắc La gằn lên, đầy vẻ sốt ruột và tức giận.

Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình tan biến vào bóng đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, giờ đây với sự lo lắng và cảnh giác cao độ hơn bao giờ hết. Một cuộc săn đuổi mới, khốc liệt hơn, đang chờ đợi Lạc Phong trên con đường Hư Không Huyễn Đạo đầy định mệnh. Số phận của vũ trụ, một lần nữa, lại nằm trên lưỡi dao của sự lựa chọn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8