Hư Không Huyễn ĐạoChương 42: Lời Nguyền Hút Linh
Tiếng gió đêm vi vút lướt qua những kẽ đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo của Thiên Phù Sơn, nhưng không thể xua đi cái nóng bức trong lòng Mộ Dung Thiên. Ông đứng lặng giữa khu vườn đá cổ kính, nơi những phù văn đã mờ nhạt theo thời gian, dõi theo bóng dáng Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết dần khuất sâu vào màn đêm. Ánh lam quang yếu ớt từ chiếc nhẫn ngọc của Lạc Phong vẫn còn vương vấn trong không khí, như một vì sao lạc, rồi cũng chìm vào hư vô.
Mộ Dung Thiên thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của quá khứ và sự lo âu về tương lai. Ông đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự đổi thay, quá nhiều bí mật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Nhưng chưa bao giờ, ông lại cảm thấy một hy vọng mãnh liệt đến vậy, xen lẫn với một nỗi sợ hãi khôn nguôi. Hy vọng ấy mang tên Lạc Phong, thiếu niên gầy gò nhưng ẩn chứa Hư Không Chi Lực nguyên thủy, cùng một ý chí sắt đá có thể lay chuyển cả thiên địa. Nỗi sợ hãi kia lại đến từ chính bí mật mà ông vừa hé lộ, một bí mật đã ám ảnh gia tộc Mộ Dung và Lạc thị qua bao thế hệ.
“Lời nguyền… không phải chỉ là sự suy yếu,” Mộ Dung Thiên thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau. Đôi mắt già nua của ông nhìn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa, nơi ký hiệu mới trên bản đồ của Lạc Phong chỉ dẫn, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang giăng một tấm lưới vô hình. “Nó là một sự rút cạn… một sự ăn mòn…”
Trong tâm trí ông, những ký ức cổ xưa như một dòng Linh Hà chảy ngược, cuộn trào dữ dội. Ông nhớ lại những văn bia đã sứt mẻ trong Hư Không Thư Các thu nhỏ của Mộ Dung gia, những ghi chép về Đại Hồng Kiếp, về sự sụp đổ của Tiên nhân, và về một âm mưu kinh hoàng đã được ấp ủ từ trước cả thời kỳ hỗn loạn ấy.

Gia tộc Mộ Dung và Lạc thị, hai nhánh huyết mạch cổ xưa từng là những người bảo hộ Hư Không, đã bị giáng một “lời nguyền” sau Đại Hồng Kiếp. Từ bao đời nay, con cháu của họ sinh ra với linh căn yếu kém, khó tu luyện, và luôn phải vật lộn với Tạp Khí Thiên Kiếp. Nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Sự thật tàn khốc hơn nhiều.
Mộ Dung Thiên nhớ lại một đoạn cổ tịch mà ông từng đọc được, viết bằng thứ ngôn ngữ đã thất truyền từ thời Hồng Hoang. Nó kể về một thực thể tà ác, ẩn mình trong Hư Không, kẻ đã gieo rắc “hạt giống suy vong” vào các huyết mạch có Thiên Cốt. Hạt giống này không chỉ đơn thuần làm suy yếu, mà nó còn là một “Lời Nguyền Hút Linh” – một loại phong ấn sống, âm thầm rút cạn linh khí, tinh hoa sinh mệnh của người mang huyết mạch, biến họ thành những “bình chứa” rỗng tuếch, hoặc tệ hơn, thành những con rối bị thao túng.

Ông rùng mình khi nghĩ đến Lạc Phong. Phong ấn trong hắn, cái “Cửu Trùng Cấm Phù” mà Lạc Viễn đã đặt, không phải là phong ấn thông thường. Nó là một biến thể của “Lời Nguyền Hút Linh”, được thiết kế để không chỉ khóa chặt Thiên Cốt, mà còn để “hút cạn” linh khí từ hắn, từng chút một, cho đến khi hắn hoàn toàn kiệt quệ. Và mục đích cuối cùng của kẻ đứng sau, Thiên Tôn Vô Cực, là gì? Có lẽ là để thu thập linh khí tinh thuần ấy, dùng nó cho cái gọi là “Thế Giới Hồi Quy” của hắn, một sự tái tạo vũ trụ đầy hủy diệt và máu tanh.
Mộ Dung Thiên tự hỏi, liệu Lạc Phong đã cảm nhận được sự thật khủng khiếp này chưa? Hay hắn chỉ đơn thuần nghĩ đó là một phong ấn cấm đoán thông thường? Hắn đã phải chịu đựng nó từ khi sinh ra, một sự rút cạn không ngừng, một cuộc chiến thầm lặng với chính cơ thể mình. Nếu không nhờ chiếc nhẫn ngọc và ý chí kiên cường, có lẽ Lạc Phong đã sớm trở thành một cái xác không hồn.
***
Trong khi đó, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đang băng qua một khu rừng thưa, ánh trăng bạc rải những mảnh sáng lấp lánh trên con đường mòn. Không khí nơi đây vẫn còn vương vấn mùi rêu ẩm và đất mục, nhưng Lạc Phong cảm nhận được một điều gì đó khác lạ.
“Lạc huynh, huynh có thấy… linh khí ở đây có vẻ mỏng manh hơn không?” Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói nàng mang chút lo lắng. Nàng vốn là người nhạy cảm với linh khí, và giờ đây, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt, rút đi sự sống từ môi trường xung quanh.
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt hắn sắc bén quét qua những thân cây cổ thụ. “Không chỉ mỏng manh, Mộ Dung cô nương. Ta còn cảm thấy… một sự trống rỗng. Như thể có thứ gì đó đã bị hút cạn.” Hư Không Chi Lực trong hắn dao động không ngừng, phản ứng với sự bất thường này. Kể từ khi hấp thụ ký ức cổ xưa và Thiên Khuyết Đồ, giác quan của hắn đã trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Hắn không chỉ cảm nhận được sự “rút cạn” linh khí, mà còn cảm thấy một “vết sẹo” vô hình trong không gian, như một dòng chảy ngược đang âm thầm hoạt động.
Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn khẽ rung lên, một luồng lam quang yếu ớt tỏa ra, không phải để dẫn lối, mà như một lời cảnh báo thầm lặng. Nó đang cố gắng trấn áp một thứ gì đó, một thế lực vô hình đang len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn.
“Huynh nói… bị hút cạn?” Mộ Dung Tuyết nhíu mày, nàng dừng lại, đưa tay chạm vào một thân cây già. Làn da nàng khẽ run rẩy. “Ta cảm thấy… một sự mệt mỏi lạ lùng. Như thể linh lực trong cơ thể ta cũng đang bị kéo đi một chút.”
Lạc Phong siết chặt tay nàng, ánh mắt hắn lóe lên sự lo lắng. “Đừng sợ, Mộ Dung cô nương. Chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân.” Hắn biết đây không phải là cảm giác thông thường. Những gì Mộ Dung Thiên vừa tiết lộ về lời nguyền gia tộc, về sự suy yếu của linh căn, giờ đây đã được kết nối với cảm giác “hút cạn” này. Hắn tự hỏi, liệu đây có phải là một phần của “Lời Nguyền Hút Linh” mà Mộ Dung Thiên đã ẩn ý?
Hắn nhớ lại những đêm dài khổ luyện trong không gian nhẫn, cái cảm giác kiệt quệ dù đã hấp thụ Tinh Thần Lực. Hắn nhớ lại những lần Tạp Khí Thiên Kiếp bùng phát dữ dội trong cơ thể mình, như muốn nuốt chửng hắn. Giờ đây, mọi thứ bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ.

“Lạc huynh, chúng ta… có nên quay lại hỏi tổ tiên Mộ Dung Thiên không?” Mộ Dung Tuyết đề nghị, giọng nàng hơi run. “Ta cảm thấy có gì đó không ổn. Điều này không giống với việc linh khí mỏng manh thông thường.”
Lạc Phong trầm ngâm một lát. Hắn biết Mộ Dung Tuyết đúng. Cảm giác này không chỉ là linh khí yếu ớt, mà là một sự thiếu hụt chủ động. Hắn gật đầu. “Được. Chúng ta quay lại. Có lẽ Mộ Dung Thiên bối có thể giải thích rõ hơn.”
Cả hai quay bước, men theo con đường mòn trở về khu vườn đá cổ kính. Mỗi bước chân của Lạc Phong đều mang theo một sự nặng nề vô hình. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực của mình, dù đã mạnh mẽ hơn, vẫn đang không ngừng tiêu hao, như một dòng suối bị rút nước. Hắn cố gắng vận chuyển Hư Không Huyễn Đạo, thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp, nhưng dường như có một lực lượng khác đang âm thầm chống lại, âm thầm rút đi những gì hắn vừa hấp thụ.
Khi họ trở lại khu vườn đá, Mộ Dung Thiên vẫn đứng đó, thân ảnh già nua in trên nền trăng bạc. Ông quay lại, ánh mắt thâm thúy nhìn Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, như thể đã biết trước họ sẽ quay lại.
“Hai ngươi đã cảm nhận được rồi sao?” Mộ Dung Thiên hỏi, giọng ông trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm.

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt hắn đầy nghiêm trọng. “Kính xin Mộ Dung Thiên bối giải thích rõ hơn. Linh khí ở đây không chỉ mỏng manh, mà còn có cảm giác như bị hút cạn. Và… ta cảm thấy một lực lượng tương tự đang không ngừng rút đi sức mạnh từ ta, từ Mộ Dung cô nương.”
Mộ Dung Thiên thở dài, khẽ vẫy tay ra hiệu cho cả hai ngồi xuống trên một tảng đá phẳng. Ông nhìn lên bầu trời đêm, nơi những Thiên Phù Sơn trôi nổi như những hòn đảo cô độc. “Đó không phải là cảm giác sai lầm của hai ngươi, Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết. Đó chính là bản chất thực sự của ‘lời nguyền’ mà gia tộc Lạc thị và Mộ Dung gia phải gánh chịu.”
Ông dừng lại, ánh mắt đượm buồn. “Các ngươi đã nghe về Đại Hồng Kiếp, về sự sụp đổ của các Tiên nhân, và về Tạp Khí Thiên Kiếp hoành hành khắp hạ giới. Nhưng có một điều mà ít ai biết được, hoặc đã bị cố tình che giấu.”
“Đó là gì, thưa Thiên bối?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nàng khẽ run rẩy.
“Đó là ‘Lời Nguyền Hút Linh’,” Mộ Dung Thiên chậm rãi nói, từng lời như một tảng đá nặng nề rơi xuống tâm trí Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết. “Nó không phải là một lời nguyền thông thường làm suy yếu linh căn. Nó là một loại phong ấn sống, được gieo vào huyết mạch của các gia tộc có Thiên Cốt, để âm thầm ‘hút cạn’ linh khí và tinh hoa sinh mệnh của họ.”
Lạc Phong cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã đoán được phần nào, nhưng nghe Mộ Dung Thiên xác nhận vẫn khiến hắn rùng mình. “Hút cạn… linh khí?”
“Đúng vậy,” Mộ Dung Thiên gật đầu. “Sau Đại Hồng Kiếp, linh khí trở nên khan hiếm và biến chất. Nhưng có một số kẻ đã lợi dụng điều đó. Thiên Tôn Vô
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: