Hư Không Huyễn ĐạoChương 43: Kẻ Đứng Sau
Tôn Vô Cực là kẻ đã giăng thiên la địa võng này, muốn biến toàn bộ hạ giới thành lò luyện, biến vạn vật chúng sinh thành vật tế cho đại kế của hắn.”
Mộ Dung Thiên nói, giọng lão trầm tĩnh song ẩn chứa hàn ý thấu xương, khiến khí tức trong thạch viên như ngưng đọng. Lão nhìn thẳng Lạc Phong, rồi lại chuyển sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt trĩu nặng ưu tư, chất chứa gánh nặng quá khứ cùng lo âu tương lai.
“Thiên Tôn Vô Cực, kẻ đứng sau tất cả, không chỉ muốn linh khí,” lão tiếp lời, từng lời như lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm khảm hai người trẻ. “Hắn muốn ‘tái tạo’ càn khôn. ‘Lời Nguyền Hút Linh’ mà ta vừa nhắc đến, không chỉ là một lời nguyền tầm thường làm suy yếu linh căn. Nó là một cơ chế xảo diệu, một loại sinh phong ấn được gieo vào huyết mạch các gia tộc mang Thiên Cốt từ sau Đại Hồng Kiếp. Mục đích của nó là âm thầm gặm nhấm Thiên Cốt, biến kẻ mang Thiên Cốt thành vật dẫn, thu thập tinh hoa sinh mệnh cùng linh khí nguyên thủy từ khắp hạ giới.”
Mộ Dung Thiên dừng lời, để những lời kinh hoàng kia thấm sâu vào tâm trí Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết. Trên gương mặt lão hiện rõ vẻ đau đớn. “Hết thảy những gì bị hút cạn, đều là nhiên liệu cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn Vô Cực.”

“Thế Giới Hồi Quy?” Lạc Phong lặp lại, giọng khàn đặc. Hắn đã nghe đến cái tên này nhiều lần trong những mảnh ký ức vụn vỡ, trong những lời thì thầm từ chiếc nhẫn ngọc, nhưng chưa từng hình dung được sự kinh hoàng của nó.
“Đúng vậy,” Mộ Dung Thiên gật đầu, ánh mắt lão nhìn xa xăm, tựa hồ đang trông thấy viễn cảnh tận thế. “Thế Giới Hồi Quy là một đại kiếp hủy diệt. Toàn bộ trật tự càn khôn sẽ bị phá vỡ, vạn vật tan chảy, trở về điểm khởi đầu của Hư Không, để Thiên Tôn Vô Cực có thể kiến tạo lại vạn vật theo ý muốn của mình. Hắn muốn làm Chúa Tể của một càn khôn mới, nơi vạn vật chúng sinh đều nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của mình, một vũ trụ không còn ‘bất toàn’ như hắn vẫn thường nói.”
Lạc Phong cảm thấy một luồng hàn ý chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì phẫn nộ cuồng bạo đang bùng cháy trong lồng ngực. Hắn nhớ lại những cơn đau thấu xương khi Tạp Khí Thiên Kiếp cuộn trào, những lần suýt bị nuốt chửng bởi sự yếu ớt của bản thân. Hắn đã bị biến thành một công cụ, một “vật chứa” cho kẻ thù. Ý chí mạnh mẽ muốn phá vỡ xiềng xích, báo thù trỗi dậy, thiêu đốt mọi sợ hãi. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự run rẩy của nàng, thầm nhủ, tuyệt đối không để điều đó xảy ra.
***
Khí tức trong thạch viên vẫn căng thẳng, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mong manh đã le lói, chiếu rọi vào đôi mắt kiên định của Lạc Phong. Mộ Dung Thiên nhìn Lạc Phong, ánh mắt lão chuyển từ lo lắng sang một niềm tin tưởng sâu sắc.
“Nhưng Lạc Phong, ngươi chính là biến số lớn nhất mà Thiên Tôn Vô Cực không ngờ tới,” Mộ Dung Thiên nói, giọng lão chứa đầy khích lệ. “Việc ngươi phá vỡ được một phần Cửu Trùng Cấm Phù, làm chủ được Hư Không Chi Lực nguyên thủy, đặc biệt là luyện hóa được Tạp Khí Thiên Kiếp, tạo ra ‘phẩm chất ăn mòn’ trong Hư Không Chi Lực của bản thân… Điều này chưa từng có trong hàng vạn năm qua. Ngay cả những Tiên nhân cổ xưa cũng chưa từng làm được.”
Lão giải thích thêm, ánh mắt lấp lánh kinh ngạc. “Phẩm chất ăn mòn kia của ngươi có thể là chìa khóa để đối kháng lại sự ‘hút cạn’ của Lời Nguyền Hút Linh. Ngươi không chỉ là nạn nhân bị động, ngươi là ngọn lửa có thể đốt cháy xiềng xích này, là người có thể phá vỡ toàn bộ đại kế của Thiên Tôn Vô Cực.”
Lạc Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang kiên định, tựa thanh kiếm vừa được tôi luyện qua ngàn độ lửa. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực trong bản thân cuộn trào, phản ứng mạnh mẽ với lời Mộ Dung Thiên, như xác nhận con đường hắn đang đi là đúng đắn, là con đường duy nhất để thoát khỏi số phận đã định. Phẩm chất ăn mòn, hắn đã cảm nhận được nó. Nó không phải là hủy diệt, mà là chuyển hóa, là khả năng biến cái xấu thành cái tốt, biến Tạp Khí thành sức mạnh.
Lạc Phong nhìn Mộ Dung Thiên, giọng nói của hắn không còn yếu ớt hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là kiên cường cùng quyết đoán. “Mộ Dung tiền bối, vãn bối đã hiểu. Con đường để Hàn Gắn Bầu Trời không chỉ là tìm kiếm các mảnh ghép Hư Không Thư Các, mà còn là đối đầu trực diện với Thiên Tôn Vô Cực, hủy diệt đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn.”
Mộ Dung Thiên gật đầu, khóe mắt lão già nua khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi song đầy mãn nguyện. “Chính xác. Con đường của ngươi không chỉ là Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn là cứu rỗi cả càn khôn này khỏi hủy diệt. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa mà ngươi đang đeo, cùng những mảnh ghép Hư Không Thư Các mà ngươi đang tìm kiếm, chúng sẽ dẫn lối cho ngươi. Chúng là chìa khóa để ngươi làm chủ Hư Không Chi Lực nguyên thủy, chống lại Thiên Tôn.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, gương mặt nàng rạng rỡ kiên cường, không còn chút sợ hãi nào. Ánh mắt nàng nhìn Lạc Phong tràn đầy tin tưởng cùng tình cảm sâu sắc. “Lạc huynh, muội sẽ mãi ở bên huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra chân tướng, cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời. Tuyệt không ai có thể ngăn cản chúng ta.”
Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, một nụ cười nhẹ song đầy tự tin xuất hiện trên khóe môi dính máu khô của hắn. Nụ cười đó xua đi vẻ mệt mỏi cùng đau đớn, thay vào đó là ấm áp cùng quyết tâm. “Mộ Dung cô nương, đa tạ.” Hắn quay sang Mộ Dung Thiên, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm, tựa như một lời thề được khắc vào đá. “Mộ Dung tiền bối, ta thề sẽ không để Thiên Tôn Vô Cực thực hiện được âm mưu của hắn. Ta sẽ làm chủ Hư Không, ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời!”
Ngay khi lời thề vừa dứt, một luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy, hùng vĩ, tinh khiết chưa từng có, bùng lên mạnh mẽ từ cơ thể Lạc Phong. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai của hắn, xoay tròn nhẹ nhàng tựa cánh bướm Hư Không. Trường lực không gian bao quanh hắn trở nên mạnh mẽ, ổn định hơn bao giờ hết, dễ dàng đẩy lùi hoàn toàn cảm giác bị hút cạn từ “Lời Nguyền Hút Linh” đang âm thầm xâm thực. Hắn cảm thấy bản thân đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của lời nguyền đó, ít nhất là tại thời khắc này. Hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường Hư Không Huyễn Đạo, biến mọi lời nguyền thành sức mạnh, mọi huyễn ảnh thành chân lý.

***
Ánh bình minh đầu tiên rải vàng trên Thiên Phù Sơn, xua tan màn đêm tĩnh mịch, song vẫn không thể xua đi khí tức nặng nề của chia ly cùng nhiệm vụ trọng đại. Mộ Dung Thiên đứng bên ngoài cửa vào khu vực ẩn giấu của Mộ Dung gia, thân ảnh già nua song đầy uy nghiêm. Mộ Dung Thúc đứng cạnh, ánh mắt y đầy kính nể cùng lo lắng khi nhìn Lạc Phong.
Mộ Dung Thiên khẽ gật đầu, rồi lão trao cho Lạc Phong một viên ngọc bội cổ xưa, tỏa ra linh lực dịu nhẹ, tựa một vì sao nhỏ trong lòng bàn tay. “Đây là ‘Hộ Thể Ngọc,’ Lạc Phong. Nó được truyền thừa từ đời này sang đời khác trong Mộ Dung gia tộc, có thể giúp ngươi che giấu khí tức khỏi kẻ truy đuổi, chống lại một đòn hiểm ác chí mạng. Hãy cẩn trọng, con đường phía trước còn nhiều chông gai, kẻ thù của ngươi không phải là kẻ tầm thường.”
Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết cúi đầu chào Mộ Dung Thiên và Mộ Dung Thúc với lòng biết ơn sâu sắc. Mộ Dung Tuyết ôm phụ thân lần cuối, một cái ôm thật chặt, đầy xúc động cùng lưu luyến. Nàng thì thầm điều gì đó vào tai phụ thân, rồi buông ra, đôi mắt nàng tuy ướt lệ song lại ánh lên kiên cường cùng quyết tâm.

Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay nhau, bước đi trên con đường mòn. Ánh bình minh rải vàng trên Thiên Phù Sơn, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ, đầy hy vọng. Trong tâm trí Lạc Phong, con đường phía trước đã rõ ràng hơn bao giờ hết, dù hắn biết nó sẽ đầy rẫy hiểm nguy cùng thử thách.
Ngay lúc đó, Lạc Phong đột nhiên cảm nhận một “dư chấn không gian” quen thuộc, lạnh lẽo, mạnh hơn nhiều lần so với trước kia, đang tiến đến từ phía xa, kèm theo một cảm giác áp lực vô hình bao trùm cả lâm viên. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, tựa một lời cảnh báo khẩn cấp, báo hiệu kẻ săn đuổi đã đến gần hơn hắn tưởng rất nhiều.

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi tấm bản đồ Thiên Khuyết Đồ trong tay hắn khẽ phát sáng, chỉ dẫn đến một Thiên Phù Sơn xa xôi khác, ẩn mình trong làn sương mù vô tận. “Hành trình của chúng ta, Mộ Dung cô nương, vừa mới thực sự bắt đầu.” Hắn thì thầm, giọng nói đầy kiên cường, không chút sợ hãi.
***
Trên một vách đá cao cách đó hàng trăm dặm, Hắc La cùng Thám Ảnh đồng loạt dừng lại, thân hình chúng tựa hai bóng ma giữa những tảng đá lởm chởm. Hắc La nhíu mày, khuôn mặt bị che khuất bởi hắc khí song ánh mắt đỏ rực lộ rõ vẻ tàn nhẫn cùng lo lắng sâu sắc. Y cảm nhận được một luồng Hư Không Chi Lực cường đại bùng nổ từ xa, một luồng sức mạnh tinh khiết, có trật tự đến kinh ngạc, hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn y từng cảm nhận được từ Lạc Phong.
Thám Ảnh, đứng cạnh Hắc La, giọng nói của y đầy vẻ kinh hãi, không thể tin được. “Hắc La đại nhân, Lạc Phong… y lại đột phá! Hư Không Chi Lực của y đã trở nên thuần khiết, mạnh mẽ hơn rất nhiều, có cả một loại khí tức ăn mòn kỳ lạ… Y đã thực sự làm chủ được nó!”
Hắc La siết chặt tay, hắc khí cuồn cuộn quanh thân y tựa một cơn bão nhỏ. “Mầm họa này… tốc độ lĩnh ngộ của y đã vượt quá mọi dự kiến. Y đang trở thành một biến số thực sự, một mối đe dọa trực tiếp đến đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn đại nhân.” Y gằn giọng, tức giận cùng lo lắng trộn lẫn vào nhau. “Y đã hấp thu cấm thuật, biến nó thành một phần của bản thân, dung hợp với Hư Không Chi Lực nguyên thủy, tạo ra một phẩm chất ăn mòn có thể phá vỡ vạn vật.”
Hắc La kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay, phù văn màu đen nhanh chóng tan biến vào hư không. Khuôn mặt y lạnh lùng, song trong giọng nói lại ẩn chứa một sự cấp bách chưa từng có. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã giác ngộ bản chất của Hư Không, y đã dung hợp cấm thuật, phát triển Hư Không Chi Lực mang phẩm chất ăn mòn. Y đã trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’. Thuộc hạ thỉnh cầu ngài đích thân ra tay để kiểm soát hoặc loại trừ y, nếu không… vạn sự sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát!”
Hắc La cùng Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình chúng tan biến vào màn đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong. Giờ đây, quyết tâm trong ánh mắt của chúng còn đáng sợ hơn cả tàn nhẫn. Cuộc săn đuổi đã bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt, khó lường hơn bao giờ hết.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: