Hư Không Huyễn ĐạoChương 7: Bước Chân Ra Khỏi Biên Ải
Gió đêm vẫn rít gào, từng đợt lạnh buốt xuyên qua lớp áo vải thô ráp, làm Hắc ảnh khẽ rùng mình. Hắn ẩn mình trên cành cây cổ thụ khô héo, đôi mắt sắc lạnh như mắt cú đêm, không rời khỏi gian lều rách nát của Lạc Phong. Gần một canh giờ trôi qua, gian lều vẫn tĩnh mịch như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua những kẽ hở và tiếng côn trùng rỉ rả. Lạc Phong, cái “phế vật” mà Trưởng lão Lạc Viễn đích thân ra lệnh theo dõi, đã tắt đèn đi ngủ từ lâu.

Trong đầu Hắc ảnh, sự khinh miệt dành cho Lạc Phong vẫn còn nguyên vẹn. Hắn đã theo dõi tên tiểu tử này mười mấy năm, chứng kiến nó bị ức hiếp, bị đánh đập không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ thấy nó phản kháng quá mức. Vậy mà hôm nay, tại Giảng Võ Trường, nó lại có thể dễ dàng đánh bại Lạc Bưu và Lạc Lâm, hai tên đệ tử tuy không phải xuất sắc nhưng cũng có chút tu vi Luyện Khí Sơ Kỳ. Chuyện này quả thực quá mức bất thường.
*Chẳng lẽ Trưởng lão Lạc Viễn nghi ngờ đúng? Tên tiểu tử này có bí mật gì?* Hắc ảnh tự nhủ, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc. Hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, được huấn luyện để không bao giờ đánh giá thấp đối thủ, dù đó chỉ là một “phế vật”. Tuy nhiên, cái mác “phế vật” đã ăn sâu vào tiềm thức của hắn, khiến hắn khó lòng tin rằng Lạc Phong có thể thực sự mạnh lên trong một sớm một chiều. Hắn vẫn tin vào “Thâm Uyên Thu Tức Thuật” của mình, tin rằng không có gì có thể thoát khỏi tầm mắt của hắn.
Hắc ảnh khẽ nhúc nhích, điều chỉnh tư thế, đôi mắt vẫn dán chặt vào căn lều. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi tanh nồng của chuồng linh thú cấp thấp, và một chút mùi hương trầm nhạt nhòa từ gian lều của Lạc Phong, tất cả đều quen thuộc đến mức hắn có thể nhắm mắt mà hình dung ra mọi thứ. Hắn tự tin rằng Lạc Phong không thể phát hiện ra hắn. Nhưng một cảm giác bất an mơ hồ vẫn len lỏi, tựa như một sợi tơ mỏng manh, quấn lấy trái tim hắn.
***
Bên trong gian lều xiêu vẹo, Lạc Phong không hề ngủ. Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra một luồng ấm áp nhè nhẹ, xoa dịu cơn đau âm ỉ từ vết phản phệ của Cửu Trùng Cấm Phù. Đôi mắt hắn mở to trong bóng tối, không ngừng suy tư. Từng lời nói của Trưởng lão Lạc Viễn và Lạc Hổ, từng mảnh ký ức về lời nguyền gia tộc, về Thiên Địa Phong Ấn, và về cái tên Thiên Tôn Vô Cực, tất cả như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào tâm trí hắn.
*Thiên Phạt Chi Chú… Thiên Địa Phong Ấn… Cửu Trùng Cấm Phù… tất cả đều là một!*
Lạc Phong nghiến răng, một cơn phẫn nộ âm ỉ cuộn trào. Hắn đã bị lừa dối, bị giam cầm trong xiềng xích của phong ấn ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Gia tộc Lạc thị, nơi hắn sinh ra và lớn lên, không phải là một nơi che chở, mà là một nhà tù, một quân cờ trong âm mưu của kẻ khác. Và Trưởng lão Lạc Viễn, người mà hắn từng kính trọng, lại là một trong số những kẻ đã giáng phong ấn lên hắn. Chiếc nhẫn hắc ngọc với hoa văn cửu đầu độc rết, biểu tượng của sự phản bội, vẫn hiện rõ trong tâm trí hắn.

Nhưng sự phẫn nộ nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên định. Lời hứa với mẫu thân đã khuất, lời dặn dò rằng hắn không phải phế vật, mà là người mang sứ mệnh, lại vang vọng bên tai.
*Mẫu thân ơi, con đã hiểu. Con không thể ở lại đây, không thể chấp nhận số phận bị thao túng. Con phải đi, đi tìm con đường của riêng mình, phá vỡ mọi xiềng xích, và hoàn thành sứ mệnh hàn gắn bầu trời.*
Quyết định đã được đưa ra. Lạc Phong sẽ rời khỏi Lạc thị. Nơi này, dù là quê hương, giờ đây đã trở thành một gánh nặng, một cái bẫy. Hắn cần sức mạnh, cần tri thức, cần những mảnh ghép của Thiên Giới để đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực và âm mưu “Thế Giới Hồi Quy” của hắn. Hắn không thể chờ đợi, không thể chần chừ. Mỗi khoảnh khắc ở lại đây đều là một sự lãng phí, một sự nguy hiểm.
Lạc Phong bắt đầu chuẩn bị. Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma trong căn lều, mỗi động tác đều được tôi luyện qua Luyện Thể Cổ Tinh. Ngũ quan hắn nhạy bén đến cực hạn, hắn có thể cảm nhận được từng làn gió lùa qua kẽ hở, từng tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Hắn biết Hắc ảnh vẫn đang ở đó, ẩn mình trong bóng tối, nhưng Lạc Phong tin rằng hắn có thể lẩn tránh.

Hắn không có nhiều đồ đạc. Một bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, vài đồng tiền linh thạch ít ỏi mà hắn tích cóp được từ việc bán linh thảo cấp thấp nhặt được trong rừng, một túi vải nhỏ đựng một ít lương khô và một bình nước lọc. Tất cả đều được gói ghém cẩn thận, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, kỷ vật của mẹ, vẫn yên vị trên ngón áp út, là thứ quý giá nhất, cũng là sinh lộ duy nhất của hắn.
Lạc Phong đưa tay chạm vào chiếc nhẫn, tâm trí hắn lại chìm vào Ngọc Giới không gian. Không gian bao la, tràn ngập linh khí tinh khiết, quyển cổ tịch “Hư Không Huyễn Đạo” vẫn lơ lửng trên bệ đá. Hắn cần nghiên cứu sâu hơn về “Hư Không Chi Lực”, về cách phá giải Cửu Trùng Cấm Phù, và về những tri thức mà công pháp này mang lại. Đây sẽ là hành trang duy nhất của hắn trên con đường phía trước.
*Con đường này sẽ cô độc, Phong nhi.* Tiếng nói trầm ấm từ chiếc nhẫn ngọc/cổ tịch vang vọng trong tâm trí hắn. *Con sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, với những kẻ thù mạnh mẽ hơn con gấp ngàn lần. Con có sẵn lòng hy sinh tất cả?*
Lạc Phong không chút do dự. *Con sẵn lòng.* Hắn trả lời trong tâm trí, ý chí kiên định như sắt đá. *Con sẽ không gục ngã. Con sẽ tìm ra đạo của riêng mình, bảo vệ những gì con yêu quý, và hoàn thành sứ mệnh của mẫu thân.*
Tiếng nói trầm ấm khẽ thở dài, mang theo một chút nhẹ nhõm, một chút tự hào. *Vậy thì hãy đi đi, kẻ kế thừa. Hư Không sẽ mở lối cho con.*
Rời khỏi Ngọc Giới, Lạc Phong hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc. Hắn nhìn quanh căn lều rách nát, nơi đã che chở hắn suốt mười mấy năm qua. Nơi đây chất chứa biết bao kỷ niệm đau khổ, những lời sỉ nhục, những trận đòn roi. Nhưng cũng là nơi hắn đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy con đường của mình. Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng hắn: sự căm ghét, sự tiếc nuối, và cả một chút… hoài niệm.
Hắn đứng dậy, tấm lưng thẳng tắp, không còn vẻ gù lưng, cúi đầu như một “phế vật” nữa. Hắn là Lạc Phong, người mang trong mình huyết mạch của Tiên hiền, người nắm giữ Hư Không Huyễn Đạo, và người được chọn để hàn gắn bầu trời.
Lạc Phong khẽ vén tấm rèm rách nát ở cửa lều, hé ra một khe nhỏ. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao phủ, nhưng ánh trăng đã bắt đầu lặn, báo hiệu bình minh sắp đến. Đây là thời khắc thích hợp nhất để rời đi. Kẻ theo dõi sẽ lơ là nhất vào lúc giao thời giữa đêm và ngày.
Hắn vận dụng Luyện Thể Cổ Tinh đến cực hạn, cơ thể hắn nhẹ bẫng, bước chân không hề tạo ra tiếng động. Hắn lướt đi như một bóng ma, băng qua những con đường mòn quen thuộc trong khu ổ chuột. Mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những nơi có thể gây ra tiếng động, tránh xa những ánh mắt tò mò. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Hắc ảnh, cảm nhận được nhịp thở đều đặn và mùi hương trầm nhạt nhòa của hắn. Lạc Phong biết, Hắc ảnh vẫn đang ở trên cây cổ thụ, vẫn đang theo dõi.
*Ngươi sẽ không phát hiện ra ta đâu.* Lạc Phong thầm nhủ.
Hắn men theo bờ tường đá đổ nát của khu ổ chuột, nơi ít ai qua lại nhất. Từng bụi cây khô héo, từng tảng đá lởm chởm đều trở thành tấm màn che chắn hoàn hảo cho hắn. Tốc độ của hắn kinh người, chỉ trong vài hơi thở, hắn đã vượt qua khu ổ chuột, tiến vào vùng rừng cây thưa thớt bao quanh Lạc thị gia tộc.
Lạc Phong không quay đầu lại. Hắn không muốn nhìn lại nơi đã từng là nhà của mình. Nơi đó chỉ còn lại những ký ức đau buồn và sự phản bội. Mục tiêu của hắn là phía trước, là những Thiên Phù Sơn xa xôi, là những bí mật đang chờ hắn khám phá.
Khi Lạc Phong đã khuất dạng hoàn toàn trong màn đêm, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc trong rừng, Hắc ảnh trên cây cổ thụ mới khẽ nhíu mày. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Mùi hương trầm từ gian lều của Lạc Phong đã biến mất. Nhịp thở của Lạc Phong, vốn đều đặn, giờ đã không còn. Hắn tập trung thần thức, quét một lượt qua gian lều. Rỗng tuếch.
Hắc ảnh giật mình. *Chết tiệt! Tên phế vật đó… biến mất rồi!*
Hắn nhảy phóc xuống đất, không kịp che giấu khí tức. Hắn lao nhanh về phía gian lều, kiểm tra kỹ lưỡng. Không có dấu vết đột nhập, không có dấu vết vật lộn. Mọi thứ trong lều vẫn như cũ, chỉ là… Lạc Phong đã không còn ở đó.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hắc ảnh. Hắn đã bị lừa. Tên phế vật đó, không biết từ lúc nào, đã học được cách che giấu khí tức và di chuyển không tiếng động. Hoặc là, nó đã có một khả năng nào đó mà hắn không thể ngờ tới.
Hắc ảnh nhanh chóng lao ra khỏi khu ổ chuột, hướng về phía rừng cây. Hắn biết mình phải báo cáo chuyện này cho Trưởng lão Lạc Viễn ngay lập tức. Nhưng trong lòng hắn, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu nhen nhóm. Nếu Lạc Phong không phải là phế vật, nếu hắn thực sự có bí mật… thì tương lai của Lạc thị, và cả tương lai của chính hắn, sẽ ra sao?

***
Lạc Phong chạy như bay trong rừng cây. Từng cành cây, từng bụi rậm đều được hắn né tránh một cách khéo léo. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, nhưng hắn biết mình phải đi. Hắn phải tìm kiếm những Tinh Thạch Thiên Khuyết, những di tích cổ xưa, những manh mối về Thiên Giới và cách “Hàn Gắn Bầu Trời”.
Ánh trăng cuối cùng đã chìm xuống chân trời, và những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu ló dạng, nhuộm đỏ phía đông. Lạc Phong dừng lại trên một ngọn đồi nhỏ, nhìn về phía xa xăm. Phía trước hắn là một vùng đất rộng lớn, với những ngọn Thiên Phù Sơn lơ lửng giữa không trung, xa xa như những hòn đảo thần tiên. Đó là thế giới mà hắn chưa từng đặt chân tới, thế giới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ hội.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành, tinh khiết hơn hẳn so với tạp khí ở Lạc thị. Một cảm giác tự do, phóng khoáng chưa từng có dâng trào trong lòng. Hắn đã thoát khỏi xiềng xích, đã bước ra khỏi cái lồng giam của số phận.
Nhưng đồng thời, một cảm giác cô độc cũng bao trùm lấy hắn. Hắn giờ đây chỉ có một mình, trên con đường vô định. Mẫu thân đã khuất, gia tộc đã phản bội, và kẻ thù thì vẫn đang rình rập.
Lạc Phong đưa tay chạm vào chiếc nhẫn ngọc. Nỗi cô độc nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự ấm áp và sức mạnh. Hắn không đơn độc. Hắn có chiếc nhẫn, có Hư Không Huyễn Đạo, có lời hứa với mẫu thân, và có một sứ mệnh vĩ đại đang chờ đợi.
*Ta sẽ trở lại, Lạc thị. Khi ta trở lại, ta sẽ không còn là phế vật nữa. Ta sẽ là người hàn gắn bầu trời, người định đoạt số phận của chính mình!*
Lạc Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía những Thiên Phù Sơn xa xôi. Một luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo chợt lóe lên từ chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn, như một lời chào đón, hay một lời cảnh báo, từ Hư Không vô tận.
Xa xăm, trên một Thiên Phù Sơn cao ngất, một cặp mắt lạnh lùng bỗng mở ra. Ánh mắt đó xuyên thấu không gian, nhìn thẳng về phía Lạc Phong, nơi hắn đang đứng. Một nụ cười bí hiểm nở trên khóe môi kẻ đó, tựa như đã dự đoán trước mọi chuyện.
“Hừm, cuối cùng cũng chịu rời khỏi cái lồng nhỏ bé đó sao, Phong nhi?” Giọng nói trầm thấp, đầy uy áp vang vọng trong hư không, “Trò chơi… mới chỉ bắt đầu.”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: