Hư Không Huyễn ĐạoChương 8: Linh Thú Săn Đêm
“Khốn kiếp! Tên phế vật kia sao lại nhanh đến thế?”
Hắc ảnh phóng đi như một luồng khói đen giữa những tán cây rậm rạp, hàm răng nghiến chặt ken két. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, từng luồng khí lạnh buốt xen lẫn tạp khí xám xịt tràn vào phế quản khiến hắn ho khan không dứt. Trưởng lão Lạc Viễn đã nghiêm lệnh phải giám sát chặt chẽ Lạc Phong, vậy mà chỉ trong một cái chớp mắt, khí tức của tên phế vật kia đã hoàn toàn biến mất ngay dưới mũi hắn.
Sự sỉ nhục cùng nỗi sợ hãi hình phạt của gia tộc khiến Hắc ảnh điên cuồng vận chuyển linh lực, hai mắt trợn trừng quét qua màn đêm hoang dã. Thế nhưng, đáp lại hắn chỉ có tiếng gió rít gào qua những khe đá cùng bóng tối vô tận của vùng biên ải hoang vu.
Cùng lúc đó, cách nơi Hắc ảnh đang tìm kiếm hơn mười dặm về phía sâu trong rừng rậm, một bóng người gầy gò nhưng nhanh nhẹn đang âm thầm băng qua những bụi gai sắc nhọn.
Lạc Phong hít một hơi thật sâu, lồng ngực lập tức dâng lên cảm giác bỏng rát như lửa đốt. Hắn khẽ nhíu mày, đưa tay che mũi. Không khí nơi hoang dã này quá mức khắc nghiệt. Trong khu ổ chuột của Lạc thị, dù điều kiện tồi tàn nhưng ít nhiều vẫn có đại trận hộ tộc hộ vệ, lọc bớt một phần “Tạp Khí Thiên Kiếp”. Còn nơi rừng thiêng nước độc này, thứ năng lượng biến dị xám xịt kia lơ lửng khắp nơi như những dải lụa ma quái, ăn mòn sinh cơ vạn vật. Những thân cây cổ thụ xung quanh đều khô héo, vỏ cây nứt nẻ, chảy ra thứ nhựa đen kịt bốc mùi hôi thối nồng nặc.
“Đây mới là bộ mặt thật của thế giới sau Đại Hồng Kiếp sao?” Lạc Phong thầm nghĩ, bàn tay siết chặt chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út.
Nhờ có *Luyện Thể Cổ Tinh* tôi luyện nhục thân suốt một tháng qua trong Ngọc Giới, ngũ quan hắn nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần. Giữa tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của oan hồn, tai hắn bỗng giật nảy khi nghe thấy tiếng động cực kỳ nhỏ.
*Sột soạt.*
Đó là tiếng lá khô bị giẫm nát, rất khẽ, nhưng lại mang theo nhịp điệu săn mồi đầy chết chóc.
Mùi mục rữa của đất ẩm bỗng chốc bị lấn át bởi mùi tanh nồng tột độ. Lạc Phong lập tức đứng khựng lại, lưng hơi khom xuống, toàn bộ cơ bắp căng phồng như cánh cung đã kéo đầy sợi dây.
Từ trong bụi rậm tối tăm, từng cặp mắt đỏ ngầu như những đốm lửa lân tinh dần dần hiện ra. Một con, hai con… rồi đến cả chục con.
Đó là một bầy Dạ Ma Sói. Loài linh thú săn đêm này vốn đã hung tợn, nay lại bị Tạp Khí Thiên Kiếp ăn mòn sâu sắc, khiến thân thể chúng biến dị đến mức dị dạng. Lông của chúng rụng sạch, thay vào đó là lớp da sần sùi màu xám xịt phủ đầy mụn mủ hôi thối. Từ kẽ răng sắc nhọn hoắt của chúng, thứ nước bọt màu xanh đen mang tính axit cực mạnh nhỏ giọt xuống đất, khiến cỏ dại xung quanh lập tức héo úa cùng bốc khói xám.
“Nghiệt súc…” Lạc Phong trầm giọng, ánh mắt lạnh lùng quét qua bầy thú dữ. Hắn không hề lùi bước, ngọn lửa chiến ý trong lòng ngược lại càng bùng cháy dữ dội. Đây là trận chiến sinh tử đầu tiên của hắn kể từ khi bước chân ra khỏi Lạc thị.
*Gào!*
Con Dạ Ma Sói đi đầu gầm lên tiếng chói tai, bốn chân đạp mạnh xuống đất, hóa thành bóng đen lao thẳng về phía cổ Lạc Phong. Tốc độ nó nhanh như chớp giật, móng vuốt sắc lẹm xé rách không khí tạo ra tiếng rít chói tai.
“Cút!”

Lạc Phong quát lớn một tiếng. Hắn không né tránh, mà bước lên một bước, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân vào nắm đấm bên phải. Dưới lớp áo vải thô rách nát, làn da hắn chợt ánh lên lớp màu đồng cổ nhạt nhẽo nhưng vô cùng kiên cố.
*Bùng!*
Một nắm đấm trực diện đập thẳng vào đầu con sói biến dị. Sức mạnh ngàn cân bùng phát trong nháy mắt, trực tiếp đánh nát vụn hộp sọ cứng như đá của con thú dữ. Tiếng xương vỡ vụn vang lên giòn giã, con Dạ Ma Sói thậm chí không kịp rú lên tiếng nào đã bay ngược ra sau mười trượng, co giật vài cái rồi chết hẳn. Máu đen tanh hôi bắn tung tóe trên mặt đất.

Thế nhưng, cái chết của đồng bọn không làm bầy sói sợ hãi. Mùi máu tanh nồng ngược lại càng kích thích bản năng khát máu điên cuồng của lũ súc sinh bị tạp khí chiếm hữu.
*Gào! Gào! Gào!*
Năm con Dạ Ma Sói cùng lúc lao lên từ năm hướng khác nhau, khóa chặt mọi góc chết của Lạc Phong.
Lạc Phong nghiến răng, thân hình di chuyển với tốc độ kinh người. Hắn nghiêng người né tránh một cú vồ từ bên trái, đồng thời vung chân đá mạnh vào sườn một con sói khác, khiến xương sườn nó gãy nát. Ngay lập tức, hắn xoay người, hai tay chộp lấy hai chân sau của một con sói đang lao tới, dùng nó làm vũ khí quét ngang một vòng, đánh bạt hai con sói khác ra xa.
Chiến đấu kịch liệt diễn ra trong vòng mười nhịp thở. Mặt đất xung quanh vỡ nát, lá khô bay tứ tung. Lạc Phong tuy nhục thân mạnh mẽ, nắm đấm cứng tựa sắt thép, nhưng hắn nhanh chóng nhận ra một khuyết điểm chí mạng: hắn hoàn toàn thiếu kinh nghiệm thực chiến sinh tử.
Mỗi đòn đánh của hắn đều dùng mười phần lực lượng, tiêu hao thể lực một cách cực kỳ lãng phí. Nhịp thở hắn bắt đầu dồn dập, cơ bắp xuất hiện cảm giác mỏi mệt. Hơn thế nữa, bầy sói này phối hợp với nhau cực kỳ nhuần nhuyễn, chúng không ngừng quấy rối, dùng chiến thuật bầy đàn để bào mòn sức lực của hắn.
Chính vào lúc Lạc Phong vừa đấm bay một con sói biến dị, một luồng sát khí lạnh buốt xương tủy bỗng nhiên ập đến từ phía sau.
Từ trong bóng tối sâu thẳm, con sói đầu đàn cuối cùng đã ra tay.
Kích thước nó to lớn gấp đôi những con sói thông thường, trên lưng mọc ra những chiếc gai xương đen kịt như những thanh kiếm nhỏ. Đôi mắt nó không phải màu đỏ lân tinh, mà là màu đen kịt, sâu thẳm đầy tà dị. Nó di chuyển không một tiếng động, tựa như một bóng ma hòa vào màn đêm, và xuất hiện ở góc chết ngay sau lưng Lạc Phong khi hắn chưa kịp thu thế.
*Xoẹt!*
Móng vuốt khổng lồ mang theo luồng gió độc xé rách bả vai phải của Lạc Phong. Lực đạo kinh khủng đẩy hắn văng mạnh về phía trước, đập sầm vào một gốc cây khô héo.
“Khụ…” Lạc Phong phun ra một ngụm máu tươi, bả vai phải truyền đến cơn đau thấu xương thấu thịt.
Hắn quay đầu nhìn lại, vết thương trên vai sâu hoắm, thịt da lật ra, nhưng đáng sợ nhất là dòng máu chảy ra không phải màu đỏ tươi, mà là màu đen kịt. Độc tố tạp khí từ móng vuốt của con sói đầu đàn đang điên cuồng len lỏi vào kinh mạch của hắn, bốc lên những làn khói xám nhạt bỏng rát.
Cơn tê dại nhanh chóng lan rộng, khiến nửa thân người bên phải của hắn mất đi tri giác.
“Nghiệt súc đáng chết!”
Lạc Phong cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng cơn đau để giữ vững thần trí đang dần mờ mịt. Bầy sói còn lại khoảng bảy tám con đang từ từ khép vòng vây, con sói đầu đàn đứng ở giữa, chiếc lưỡi dài đỏ lòm liếm láp vết máu trên móng vuốt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt cùng khát máu.
Lạc Phong hiểu rõ, nếu cứ tiếp tục dây dưa ở đây, hắn chắc chắn sẽ kiệt sức vì trúng độc mà chết. Hắn chưa có linh lực hộ thể, chỉ dựa vào nhục thân thì không thể chống lại thứ độc tố biến dị tàn bạo này.
*Gào!* Con sói đầu đàn ra lệnh, bầy sói đồng loạt chồm lên.
“Muốn giữ mạng ta? Lũ súc sinh các ngươi chưa đủ tư cách!”
Lạc Phong gầm lên tiếng phẫn nộ. Hắn dồn toàn bộ Tinh Thần Lực còn sót lại trong kinh mạch xuống đôi chân. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác, thân hình hắn hóa thành một luồng ánh sáng xám nhạt, nhảy vọt lên cao hơn mười trượng, vượt qua đầu bầy sói cùng lao thẳng vào sâu trong rừng rậm hoang dã.
“Đuổi theo!” Tiếng gầm rú của con sói đầu đàn vang vọng khắp núi rừng. Bầy Dạ Ma Sói điên cuồng bám sát phía sau, bóng đen của chúng lướt đi trên mặt đất tựa như một dòng thủy triều chết chóc.
Lạc Phong chạy điên cuồng trong bóng tối. Cành cây cào rách da thịt hắn, gai nhọn đâm vào chân, nhưng hắn không còn cảm giác được gì ngoài cơn bỏng rát đang không ngừng lan rộng từ bả vai hướng về phía tim. Thần trí hắn bắt đầu lay động, cảnh vật trước mắt nhòe đi, biến thành những mảng màu xám đen hỗn loạn.
*Không được gục ngã… Ta đã hứa với mẫu thân… Ta phải sống sót!*
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón tay áp út của hắn bỗng nhiên rung động kịch liệt. Một luồng nhiệt lượng ấm áp, tinh khiết như dòng suối mùa xuân đột ngột bùng phát từ chiếc nhẫn, chảy dọc theo cánh tay cùng lao thẳng vào tim hắn.
*Oanh!*
Luồng năng lượng ấm áp này như một bức tường kiên cố, chặn đứng dòng máu độc đen kịt ngay trước khi nó kịp chạm vào tâm mạch của hắn. Thần trí Lạc Phong lập tức thanh tỉnh trở lại.
Đồng thời, chiếc nhẫn ngọc liên tục phát ra những nhịp đập ấm nóng, tựa như một chiếc la bàn vô hình đang thôi thúc hắn rẽ về hướng đông bắc. Ở hướng đó, có một vách đá dựng đứng, bị bao phủ bởi những lớp dây leo gai góc dày đặc.

Không một chút do dự, Lạc Phong chọn tin tưởng vào chiếc nhẫn ngọc – kỷ vật duy nhất của mẹ hắn. Hắn cắn răng, dồn chút tàn lực cuối cùng vào hai chân, lao thẳng về phía vách đá với tốc độ của một ngôi sao băng rơi rụng.
Ngay sau lưng hắn, con sói đầu đàn đã đuổi kịp. Nó nhảy vọt lên, móng vuốt sắc lẹm chỉ còn cách lưng hắn nửa tấc, luồng gió độc từ miệng nó đã thổi buốt gáy hắn.
*Xoẹt!*
Móng vuốt của nó xé rách vạt áo thô của Lạc Phong, nhưng đúng lúc đó, thân hình hắn đã lao thẳng vào bụi dây leo rậm rạp trên vách đá.
Thế nhưng, đằng sau lớp dây leo không phải là vách đá cứng rắn, mà là một khoảng không rỗng tuếch.
Lạc Phong hụt chân, cả người hắn rơi tự do vào một khe nứt địa chất sâu thẳm, tối đen như mực. Tiếng gầm rú tức tối của bầy Dạ Ma Sói nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn phía trên đỉnh đầu hắn.
*Vù vù…*
Tiếng gió rít gào bên tai. Lạc Phong thả lỏng thân thể, cố gắng điều chỉnh tư thế rơi tự do. Sau vài nhịp thở, hắn rơi phịch xuống một đống lá mục dày cộp dưới đáy khe nứt.
*Rầm!*
Dù đống lá mục đã giảm bớt phần lớn lực va chạm, nhục thân mạnh mẽ của *Luyện Thể Cổ Tinh* giúp xương cốt hắn không bị gãy nát, nhưng chấn động mạnh vẫn khiến Lạc Phong lục phủ ngũ tạng đảo lộn, phun ra một ngụm máu đen. Vết thương trên vai phải bị rách rộng hơn, máu độc rỉ ra thấm đẫm mảng áo thô.
Hắn nằm im trên đống lá mục, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau đớn kịch liệt khiến hắn suýt ngất đi, nhưng khi hắn cố gắng hé mở đôi mắt, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến hắn quên đi mọi đau đớn.
Đây là một hang động ngầm khổng lồ, rộng lớn đến mức không thấy đâu là điểm tận cùng. Nhưng điều kỳ diệu nhất là, nơi đây không hề tăm tối.
Toàn bộ không gian được bao phủ bởi một thứ ánh sáng màu lam nhạt, dịu nhẹ cùng vô cùng huyền ảo. Ánh sáng ấy phát ra từ hàng vạn khối tinh thể thô sơ, lấp lánh như những ngôi sao khảm chặt vào các vách đá gồ ghề xung quanh. Chúng tỏa ra một thứ hào quang thanh khiết, xua tan hoàn toàn bóng tối cùng sự lạnh lẽo của lòng đất.
Lạc Phong hít một hơi thật sâu. Lần này, lồng ngực hắn không còn cảm giác bỏng rát, ngược lại là một sự ngọt ngào, mát rượi lan tỏa khắp thân thể.
Không khí nơi đây cực kỳ trong lành. Không có một chút “Tạp Khí Thiên Kiếp” nào bám víu. Đây là thứ linh khí tinh khiết, nguyên thủy nhất mà hắn từng được tiếp xúc kể từ khi sinh ra.

“Đây… đây là…”
Lạc Phong run rẩy chống tay ngồi dậy, ánh mắt dán chặt vào những khối tinh thể lam sắc kia. Trong đầu hắn, dòng tri thức từ quyển cổ tịch *Hư Không Huyễn Đạo* lập tức hiện lên rõ ràng.
*”Tinh Thạch Thiên Khuyết! Trời đất vỡ nát, linh khí biến dị, chỉ có những mảnh vỡ trời rơi xuống, chôn vùi dưới lòng đất sâu mới có thể giữ lại được nguồn linh khí tinh khiết nhất, ngưng tụ thành Tinh Thạch Thiên Khuyết…”*
Lạc Phong run giọng thì thầm: “Đây là một mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết! Dù quy mô rất nhỏ, nhưng…”
Chưa kịp để hắn dứt lời, chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay áp út bỗng nhiên bùng phát hào quang lam sắc rực rỡ, cộng hưởng mãnh liệt với những khối tinh thạch xung quanh.
*Vù vù vù!*
Một luồng gió linh khí vô hình bỗng chốc nổi lên trong hang động. Từng sợi tơ sáng màu lam tinh khiết từ các vách đá bị hút ra, tụ hội lại thành một dòng chảy năng lượng khổng lồ, điên cuồng rót vào bên trong chiếc nhẫn ngọc.
Chiếc nhẫn ngọc tựa như một cái không đáy, tham lam hấp thụ mọi linh khí xung quanh. Sau đó, nó chuyển hóa luồng linh khí khổng lồ này thành một dòng năng lượng ấm áp, ôn hòa hơn gấp trăm lần, từ từ truyền vào thân thể Lạc Phong qua ngón tay hắn.
*Xèo xèo…*
Một làn khói đen kịt bốc lên từ bả vai phải của Lạc Phong. Độc tố tạp khí của Dạ Ma Sói dưới sự càn quét của dòng linh khí tinh khiết này lập tức bị thanh lọc, tiêu tán hoàn toàn thành hư vô.
Cảm giác tê dại biến mất. Lạc Phong kinh ngạc nhìn xuống vai mình, vết thương sâu hoắm đang co rút lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Da thịt non nớt nhanh chóng mọc ra, chỉ trong vòng vài chục nhịp thở, bả vai hắn đã lành lặn hoàn toàn, thậm chí làn da ở đó còn trở nên săn chắc, khỏe mạnh hơn trước, lấp lánh một lớp hào quang nhàn nhạt.
Không chỉ dừng lại ở đó, dòng linh khí tinh khiết sau khi chữa lành vết thương vẫn tiếp tục cuộn trào trong kinh mạch của hắn như những con sóng dữ.
*Rắc! Rắc!*
Trong sâu thẳm thân thể Lạc Phong, một tiếng động trầm đục vang lên. Hắn cảm nhận rõ rệt lớp phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù vốn kiên cố như bàn thạch trong thân thể mình, dưới sự va đập liên tục của dòng linh khí khổng lồ từ mỏ tinh thạch, bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt cực kỳ nhỏ.
Một tia linh khí yếu ớt xuyên qua vết nứt, hòa vào đan điền của hắn.
Lạc Phong hô hấp dồn dập, hai mắt sáng rực như hai ngôi sao trong đêm tối. Cơ duyên của hắn, con đường tu tiên chân chính của hắn, cuối cùng đã mở ra một khe hở đầu tiên ngay tại nơi vực sâu tăm tối này.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng bên cạnh khối Tinh Thạch Thiên Khuyết lớn nhất, hai tay kết ấn theo phương pháp của *Luyện Thể Cổ Tinh*, chuẩn bị dẫn dắt luồng năng lượng khổng lồ này để bắt đầu quá trình khai mạch, phá vỡ phong ấn bước đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: