Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 17: Gặp gỡ Lạc Thần Hi**
CHƯƠNG 17: GẶP GỠ LẠC THẦN HI
Bí cảnh Vân Hải vốn là một phiến không gian vụn vỡ từ thời Thái Cổ, bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian của Hạ giới hàng vạn năm qua. Khi bước qua cánh cổng không gian, cảm giác quay cuồng thường thấy đối với tu sĩ Tụ Khí hay Trúc Cơ lại chẳng mảy may tác động đến Diệp Hư Không. Hắn nhẹ nhàng tiếp đất, gấu áo thanh y không một chút nếp nhăn, ánh mắt thâm trầm lướt qua khung cảnh hoang tàn xung quanh.
Nơi đây là một vùng bình nguyên xám xịt, bầu trời lờ đờ một màu huyết dụ. Linh khí ở đây nồng đậm hơn bên ngoài gấp mấy lần, nhưng lại pha lẫn một loại sát khí cổ xưa khiến người ta rùng mình.
“Đại ca! Đợi… đợi đệ với!”
Tiếng gọi phì phò cắt ngang sự tĩnh lặng. Tiền Đa Đa với thân hình mập mạp như một quả cầu thịt đang chật vật bò ra khỏi vòng xoáy không gian, gương mặt xám ngoét vì say không gian, nhưng hai con mắt lại sáng rực như đèn pha khi nhìn thấy mặt đất đầy rẫy kỳ hoa dị thảo.
“Tụ Bảo Thể của ta đang nhảy múa này! Hướng đó, hướng đó chắc chắn có linh dược bậc ba!” Tiền Đa Đa vừa thở dốc vừa chỉ tay về phía một lùm cây sương mù dày đặc.
Diệp Hư Không không đáp, hắn cũng chẳng quan tâm đến mấy gốc linh dược cỏn con đó. Thứ hắn cảm nhận được là một sự rung động cộng hưởng từ sâu trong thần hồn. Hư Vô Châu trong đan điền khẽ xoay nhẹ, tỏa ra một tia khí tức lạnh lẽo chỉ hướng về phương Bắc, nơi những dãy núi băng vĩnh cửu đang sừng sững chọc trời.
“Đi hướng này.” Diệp Hư Không lạnh nhạt buông một câu, bước chân nhìn thì chậm rãi nhưng mỗi bước lại thu hẹp khoảng cách cả trượng, quỷ dị khôn lường.
“Ơ, nhưng hướng kia mới có tiền…” Tiền Đa Đa tiếc rẻ nhìn lùm cây, nhưng nhìn bóng lưng cô độc và uy nghiêm của Diệp Hư Không, gã rùng mình một cái rồi vội vàng lạch bạch chạy theo: “Đợi đệ! Tiền bạc là vật ngoài thân, đi theo đại ca mới có mạng mà tiêu!”
Càng tiến sâu vào bên trong, nhiệt độ càng giảm xuống đột ngột. Gió tuyết bắt đầu gào thét, từng bông tuyết rơi xuống chạm vào đất đá đều khiến chúng nứt toác vì lạnh. Những tu sĩ tiến vào trước đó, nếu tu vi không đủ, đều đã phải vận dụng toàn bộ linh lực để hộ thể, sắc mặt tái nhợt.
Đúng lúc này, từ phía xa truyền đến những tiếng nổ kinh thiên động địa và tiếng gầm thét của yêu thú.
Diệp Hư Không nhíu mày, bước chân đột ngột nhanh hơn. Vượt qua một vách đá dựng đứng, đập vào mắt hắn là một thung lũng băng khổng lồ. Giữa thung lũng, một con Băng Giáp Tê cấp bốn – tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ – đang điên cuồng húc đổ mọi thứ. Lớp vảy băng trên người nó cứng hơn cả kim cương, mỗi hơi thở tỏa ra đều đóng băng vạn vật trong bán kính mười trượng.
Vây quanh con quái vật là một đám đệ tử Vân Hải Tông, dẫn đầu chính là Diệp Phàm. Tuy nhiên, lúc này kẻ luôn tự phụ là thiên tài Diệp gia đang chật vật né tránh, khóe miệng rỉ máu.
“Chết tiệt! Sao ở ngoại vi bí cảnh lại có yêu thú cấp bốn chứ?” Diệp Phàm nghiến răng, thanh kiếm trong tay hắn rung lên bần bật.
Nhưng ánh mắt của Diệp Hư Không không dừng lại trên người Diệp Phàm hay con yêu thú. Ánh mắt hắn, lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, hiện lên một chút ngưng trọng và thích thú.
Trên đỉnh một cột băng cao vút, một bóng người đang lặng lẽ đứng đó.
Gió tuyết cuồng bạo là thế, nhưng khi thổi đến gần nàng lại tự động hóa thành những cánh hoa mềm mại rụng rơi. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng tinh khôi như tuyết đầu mùa, mái tóc đen dài bay múa trong gió, đôi mắt lạnh lùng như chứa đựng cả một bầu trời sao đơn độc.
Đó là Lạc Thần Hi.
Vẻ đẹp của nàng không thuộc về nhân gian. Nó là sự thanh cao đến cực điểm, là vẻ đẹp của một nữ thần đứng trên chín tầng mây nhìn xuống chúng sinh bằng ánh mắt thương hại. Làn da nàng trắng đến mức gần như trong suốt, toát ra một luồng hàn khí thấu xương – dấu hiệu của Cửu Âm Tuyệt Thể đang rục rịch phát tác.
“Thánh nữ! Cứu mạng!” Diệp Phàm đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lạc Thần Hi thì như thấy cọng rơm cứu mạng, không chút liêm sỉ mà hét lớn.
Lạc Thần Hi khẽ cau mày, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại. Nàng vốn không muốn nhúng tay vào chuyện của hạ giới tu sĩ, nhưng hơi thở của con Băng Giáp Tê này chứa một chút “Hàn Linh cốt túy”, thứ mà nàng đang rất cần để áp chế luồng khí âm hàn đang tàn phá cơ thể.
Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà, một thanh trường kiếm màu xanh biếc như ngọc thạch xuất hiện. Không một lời thừa thãi, nàng từ trên cao lao xuống như một con thiên nga trắng giữa bão tuyết.
“Dao Trì Kiếm Pháp – Tuyết Lạc Thiên Hà!”
Một kiếm vung ra, một dải ngân hà bằng tuyết rơi tràn xuống thung lũng. Không gian như đông đặc lại, con Băng Giáp Tê gầm lên một tiếng đau đớn khi lớp vảy cứng cáp của nó bị những mảnh vụn không gian li ti cắt nát.
“Mạnh… Mạnh quá!” Tiền Đa Đa nấp sau tảng đá, lắp bắp kinh hãi. “Đây chính là sức mạnh của Thần giới sao?”
Tuy nhiên, Diệp Hư Không lại khẽ lắc đầu, lẩm bẩm: “Khí tức hỗn loạn, thần lực không thuần. Nàng ta đang ép bản thân.”
Đúng như lời hắn nói, sau chiêu thức hoa mỹ đó, gương mặt Lạc Thần Hi đột ngột biến sắc, trở nên nhợt nhạt vô huyết. Một vệt sương muối trắng xóa hiện lên trên hàng lông mày của nàng. Cửu Âm Tuyệt Thể vào lúc nàng vận dụng linh lực mạnh mẽ nhất đã phản phệ.
Con Băng Giáp Tê nhận ra cơ hội, nó phát điên lao thẳng về phía nàng với tốc độ của một tia chớp trắng.
“Không xong rồi!” Diệp Phàm sợ hãi lùi lại, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Lạc Thần Hi cắn chặt môi, trong lòng dâng lên một nỗi chua chát. Nàng đường đường là Thánh nữ Dao Trì, không lẽ hôm nay lại bỏ mạng tại một bí cảnh hạ giới rách nát này vì thể chất nguyền rủa sao?
Ngay khi sừng nhọn của con thú chỉ còn cách nàng gang tấc, một bàn tay gầy gò nhưng trắng trẻo đột ngột vươn ra từ trong hư không, nhẹ nhàng đặt lên cái sừng khổng lồ của Băng Giáp Tê.
*Oanh!*
Một tiếng động cực lớn vang lên, nhưng không phải tiếng xương cốt gãy vỡ, mà là tiếng không khí bị nén đến nổ tung.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, con quái vật nặng hàng chục tấn, vốn mang sức mạnh hủy diệt, lại bị một thiếu niên thanh y chặn đứng chỉ bằng một tay. Thân hình Diệp Hư Không gầy yếu so với con quái vật như kiến hôi so với voi rừng, nhưng hắn đứng đó, vững chãi như một ngọn núi cổ sơ Thái Cổ.
“Đừng cử động.” Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ tang thương thấu triệt truyền vào tai Lạc Thần Hi.
Nàng ngơ ngẩn nhìn bóng lưng của thiếu niên vừa xuất hiện. Từ người hắn, nàng không cảm nhận được linh áp, không cảm nhận được sát khí, chỉ có một sự trống rỗng vô biên vô tận. Sự trống rỗng đó lạ thay lại khiến luồng âm khí cuồng bạo trong người nàng dịu đi đôi chút.
Diệp Hư Không nhìn con quái vật đang gầm gừ trước mắt, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm: “Cút, hoặc biến mất.”
Con Băng Giáp Tê vốn là linh thú có linh tính, lúc này đôi mắt đỏ ngầu của nó bỗng hiện lên vẻ sợ hãi tột độ. Trong bản năng của nó, thiếu niên trước mặt không phải là con người, mà là một vực thẳm đen ngòm sẵn sàng nuốt chửng linh hồn nó.
Nó rên rỉ một tiếng, vội vàng quay đầu chạy bán sống bán chết, mặc kệ cả những miếng thịt vảy đang rơi rụng.
Thung lũng trở nên im phăng phắc. Diệp Phàm và đám đệ tử há hốc mồm, không tin vào mắt mình. Phế vật của gia tộc lại đuổi đi được quái vật cấp bốn bằng một câu nói?
Diệp Hư Không không quan tâm đến đám ruồi nhặng đó, hắn xoay người lại, nhìn trực diện vào Lạc Thần Hi.
Lạc Thần Hi lúc này đang run rẩy, khí lạnh từ cơ thể nàng tỏa ra khiến mặt đất xung quanh đóng băng thành những tảng đá lớn. Nàng ngã khuỵu xuống, đôi tay ôm lấy bả vai, hơi thở yếu ớt.
Diệp Hư Không bước lại gần.
“Ngươi… đừng lại đây…” Lạc Thần Hi khó khăn thốt ra từng chữ, “Hàn khí của ta… sẽ khiến ngươi chết…”
“Hàn khí?” Diệp Hư Không nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy ngạo nghễ và cô độc: “Trông chờ vào cái Thiên đạo mục nát kia thì quả thật nó là chí mạng. Nhưng đối với Hư Vô… mọi thứ chỉ là hư ảo.”
Hắn đưa tay ra, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào trán của nàng.
Lạc Thần Hi định phản kháng, nhưng một cảm giác ấm áp và kỳ diệu đột ngột tràn vào thức hải. Nàng thấy một luồng năng lượng màu đen mờ nhạt bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch mình. Luồng năng lượng đó đi đến đâu, âm khí vốn ngang ngược của nàng lại như gặp phải thiên địch, bị nuốt chửng và đồng hóa sạch sẽ.
“Ngươi… ngươi đang làm gì?” Nàng thì thào, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Dọn dẹp một chút rác rưởi trong người nàng thôi.” Diệp Hư Không thản nhiên đáp.
Khi tay hắn rời khỏi, sắc mặt Lạc Thần Hi đã khôi phục lại vẻ hồng nhuận, luồng hàn khí thấu xương đã biến mất hoàn toàn. Nàng đứng dậy, cảm giác cơ thể nhẹ nhõm chưa từng có trong suốt mười mấy năm qua.
Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm như hố đen của thiếu niên trước mặt, trong lòng dấy lên những gợn sóng không thể dập tắt. Nàng là Thánh nữ, đứng ở đỉnh cao của Thần giới, nam nhân thiên tài nàng gặp qua nhiều như lá rụng mùa thu, kẻ muốn lấy lòng nàng có thể xếp thành dãy núi. Nhưng chưa từng có ai nhìn nàng bằng ánh mắt dửng dưng như đang nhìn một hòn đá ven đường giống như hắn.
Sự bí ẩn, sự bá đạo, và cả cái phong thái đế vương ẩn giấu dưới lớp áo phế vật đó khiến trái tim băng giá của nàng khẽ run động.
“Ngươi tên là gì?” Lạc Thần Hi khẽ hỏi, giọng nói đã mất đi vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày, thay vào đó là một sự hiếu kỳ không che giấu.
Diệp Hư Không quay lưng lại, chuẩn bị bước đi, chỉ để lại một câu nói vang vọng giữa tuyết lạnh:
“Diệp Hư Không. Nhớ kỹ cái tên này, vì sau này, nó sẽ là danh từ duy nhất thống trị vạn giới này.”
Lạc Thần Hi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nhìn bóng dáng thanh y khuất dần trong màn sương trắng. Diệp Hư Không? Cái tên nghe thật nhẹ nhàng, nhưng lại mang một tham vọng nghẹt thở.
“Diệp Hư Không… Chúng ta sẽ còn gặp lại.” Nàng khẽ thì thầm, trên môi bất giác hiện lên một nụ cười nhạt, rực rỡ hơn cả vạn đóa hoa linh tuyết giữa trời đông.
Phía sau một tảng đá xa xa, Diệp Phàm nghiến răng ken két, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Sự đố kỵ và căm hận bùng lên như lửa đốt. Hắn không hiểu tại sao một tên phế vật lại có thể cứu được Thánh nữ, càng không hiểu tại sao Thánh nữ lại nhìn hắn với ánh mắt đó.
“Diệp Hư Không… Ngươi không sống ra khỏi bí cảnh này được đâu!”
Mà lúc này, Diệp Hư Không vốn đã đi xa, đột ngột dừng bước, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi tuyết xa xôi nhất. Ở đó, tiếng gọi từ mảnh vỡ Hư Vô Kiếm đã trở nên mãnh liệt vô cùng.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Món nợ đầu tiên, đến lúc thu hồi rồi."