Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 18: Cửu Âm Tuyệt Thể bộc phát**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:19:52 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 18: CỬU ÂM TUYỆT THỂ BỘC PHÁT**

Bí cảnh Tuyết Ma Sơn, nằm sâu trong rặng núi phía Bắc của Hoang Khư Giới, quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và những cơn bão tuyết xé thịt rách da. Tại đây, linh khí thuộc tính Băng nồng đậm đến mức mắt thường có thể nhìn thấy những dải lụa xanh lam nhạt uốn lượn giữa không trung. Đối với tu sĩ tầm thường, nơi này là cấm địa, nhưng đối với Lạc Thần Hi, đây lại là nơi duy nhất giúp nàng trì hoãn "án tử hình" mang tên Cửu Âm Tuyệt Thể.

Thế nhưng, lúc này đây, tình thế của nàng lại vô cùng chật vật.

“Hừ, Thánh nữ Dao Trì danh giá, không ngờ lại có ngày lưu lạc đến mức này.”

Một giọng nói âm lãnh vang lên giữa tiếng gió gào rú. Ba bóng người khoác hắc bào, toàn thân tỏa ra tử khí nồng nặc, đang vây quanh Lạc Thần Hi. Trên ngực áo bọn chúng có thêu hình một lưỡi hái đỏ máu – biểu tượng của Huyết Sát Môn, một tổ chức sát thủ khét tiếng ở Trung Giới vốn được thuê để ám toán các thiên tài.

Lạc Thần Hi tựa lưng vào một tảng băng lớn, sắc mặt nàng trắng bệch, không một giọt máu. Trên vai trái, một vết thương sâu thấy xương vẫn đang không ngừng chảy ra thứ máu màu xanh lam nhạt – dấu hiệu cho thấy hàn khí trong cơ thể nàng đã xâm nhập vào huyết quản.

Nàng cắn chặt môi, đôi mắt vốn trong vắt như hồ thu giờ đây tràn ngập sự mệt mỏi nhưng vẫn không mất đi vẻ kiêu hãnh: “Huyết Sát Môn… Các ngươi thật gan dạ. Dám xuống tận hạ giới để truy sát ta, không sợ Dao Trì Thánh Địa san phẳng tổng đàn của các ngươi sao?”

Tên thủ lĩnh hắc y nhân cười sằng sặc, tiếng cười như kim loại va chạm: “Thánh nữ đại nhân, đừng dùng cái danh đó hù dọa chúng ta. Ngươi bị Cửu Âm Tuyệt Thể hành hạ, tu vi hiện tại còn chưa đến một phần mười. Chỉ cần giết ngươi ở cái xó xỉnh này, thần không biết quỷ không hay, Dao Trì lấy gì mà điều tra? Chết đi!”

Dứt lời, ba tên sát thủ đồng loạt ra tay. Ba luồng đao quang mang theo khí tức mục nát lao thẳng về phía nàng.

Lạc Thần Hi định vận chuyển linh lực kháng cự, nhưng ngay lúc đó, một cơn đau buốt từ đan điền bùng phát. Hàn khí vốn đang bị trấn áp đột ngột nổi loạn, hóa thành hàng vạn mũi kim đâm xuyên kinh mạch. Nàng lảo đảo quỵ xuống, đồng tử co rụt lại.

Chẳng lẽ… mạng ta kết thúc tại đây sao?

Ngay giây phút lưỡi đao sắc lạnh chỉ còn cách cổ nàng vài tấc, không gian xung quanh đột ngột ngưng đọng.

Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm, đến mức tiếng gió tuyết gào thét cũng biến mất trong nháy mắt.

“Hết thảy… tan biến đi.”

Một giọng nói trầm thấp, thản nhiên như đến từ cõi hư vô vang lên. Từ trong màn sương mù trắng xóa, một thiếu niên mặc thanh y bước ra chậm rãi. Hắn chỉ đưa một ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng một cái vào hư không.

*Xoẹt!*

Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ. Chỉ thấy một luồng gợn sóng màu đen tuyền từ đầu ngón tay hắn lan tỏa. Ba tên sát thủ Huyết Sát Môn thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng, cơ thể bọn chúng đột nhiên trở nên trong suốt, sau đó hóa thành vô số hạt bụi nhỏ, biến mất hoàn toàn vào không trung như thể bọn chúng chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Lạc Thần Hi trợn tròn mắt. Nàng là người của Thần giới, kiến thức sâu rộng, nhưng cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của nàng. Không phải bị giết, mà là bị “xóa sổ”.

Kẻ đó là ai?

Thiếu niên kia bước tới trước mặt nàng. Gương mặt hắn thanh tú nhưng đôi mắt lại thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi. Hắn nhìn nàng, không có vẻ thèm khát trước nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, cũng không có vẻ sợ hãi trước thân phận Thánh nữ của nàng. Ánh mắt ấy… bình thản đến đáng sợ.

“Ngươi… khụ khụ…” Lạc Thần Hi định mở miệng, nhưng cơn đau từ thể chất lại một lần nữa trỗi dậy mãnh liệt.

Hàn khí xanh lam bộc phát ra ngoài cơ thể, đóng băng cả mặt đất xung quanh trong vòng mười trượng. Tóc của nàng nhanh chóng chuyển sang màu trắng xóa, hơi thở mỏng manh như sợi tơ.

Diệp Hư Không nhíu mày nhìn thiếu nữ dưới đất. Hắn vốn dĩ chỉ đi ngang qua đây để cảm nhận dao động của mảnh vỡ Hư Vô Kiếm, không định lo chuyện bao đồng. Tuy nhiên, khi nhìn thấy luồng khí tức từ thể chất của nàng, Hư Vô Châu trong đan điền hắn khẽ rung động.

“Cửu Âm Tuyệt Thể? Thứ thể chất rác rưởi bị nguyền rủa này mà cũng coi là cơ duyên sao?” Diệp Hư Không lẩm bẩm. Trong ký ức Thần Đế của hắn, Cửu Âm Tuyệt Thể vốn là một loại quy tắc cực hàn bị khiếm khuyết. Kẻ mang thể chất này thực chất là một lò luyện thiên nhiên, nếu không có công pháp phù hợp, mười tám tuổi chắc chắn sẽ bạo thể mà chết.

Hắn tiến lại gần, vươn tay định chạm vào vai nàng.

“Đừng… chạm vào ta… sẽ bị đông cứng…” Lạc Thần Hi yếu ớt cảnh báo. Hàn khí này ngay cả Thần Vương cũng phải kiêng dè, một thiếu niên ở hạ giới chạm vào chẳng khác nào tự sát.

Diệp Hư Không không mảy may quan tâm. Tay hắn vững vàng đặt lên vai nàng.

*Rắc! rắc!*

Lớp băng đen ngòm bắt đầu bao phủ lấy cánh tay Diệp Hư Không, muốn đóng băng cả máu thịt lẫn linh hồn hắn. Nhưng ngay giây sau, một luồng hắc khí nhàn nhạt từ lòng bàn tay hắn trào ra. Luồng hắc khí này đi đến đâu, lớp băng kia lập tức tan chảy thành không khí đến đó. Không phải là dùng hỏa diễm để sưởi ấm, mà là dùng sức mạnh cấp độ cao hơn để “nuốt chửng” thuộc tính Băng.

Lạc Thần Hi cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm, bá đạo tuyệt đối đi vào cơ thể mình. Nó không hề thô lỗ, trái lại rất linh hoạt, giống như một vị vua đang đi tuần hành bờ cõi, hễ đi đến kinh mạch nào, hàn khí bạo loạn ở đó lập tức “quỳ xuống” thần phục, bị đồng hóa thành linh lực thuần khiết nhất truyền vào đan điền nàng.

Nàng rùng mình, cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp chưa từng có.

Mười hơi thở sau, Diệp Hư Không thu tay lại. Sắc mặt nàng đã từ trắng bệch chuyển sang hồng nhuận, luồng tử khí bao quanh ấn đường cũng tan biến hẳn.

Lạc Thần Hi đứng dậy, cảm giác cơ thể nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được ngàn cân xiềng xích. Nàng nhìn Diệp Hư Không, trong lòng tràn ngập chấn động: “Ngươi… làm thế nào có thể? Đây là hàn khí của Cửu Âm Tuyệt Thể, ngay cả Sư tôn ta cũng chỉ có thể dùng dược vật áp chế…”

Diệp Hư Không thản nhiên đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại trên tay áo: “Quy tắc của thế giới này vốn dĩ đều bắt nguồn từ sự hỗn độn. Cái gọi là Cửu Âm, thực chất chỉ là một sợi quy tắc đi lạc đường. Ta chỉ giúp nó quay về nơi xuất phát mà thôi.”

Lạc Thần Hi nghe mà ngơ ngác. Những lời này quá mức thâm sâu, vượt xa tầm hiểu biết của một tu sĩ ở hạ giới. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đen như hố đen vũ trụ của thiếu niên trước mặt, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình nhỏ bé trước một người cùng lứa tuổi.

Nàng hít một hơi sâu, hơi cúi người, phong thái của một Thánh nữ lại hiện hữu nhưng mang theo sự thành kính: “Cảm tạ công ơn cứu mạng của công tử. Ta là Lạc Thần Hi, người của Dao Trì Thánh Địa. Nếu không chê, sau này đến Thần giới, ta nhất định sẽ báo đáp.”

“Thần giới sao?” Diệp Hư Không nhìn lên bầu trời mù mịt, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. “Nơi đó ta sớm muộn gì cũng sẽ quay về, nhưng không phải để cầu báo đáp, mà là để đòi nợ.”

Sát ý thoáng qua trong mắt hắn khiến Lạc Thần Hi cảm thấy rùng mình. Đôi mắt đó không phải là mắt của một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi. Đó là ánh mắt của một vị thần đang nhìn xuống những quân cờ của mình.

“Ngươi tên là gì?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói có chút run rẩy không rõ vì lạnh hay vì xúc động.

Diệp Hư Không xoay người, tà áo thanh y bay phấp phới trong gió tuyết, để lại một cái bóng lưng cô độc và cao ngạo.

“Diệp Hư Không. Nhớ kỹ cái tên này, vì sau này, nó sẽ là danh từ duy nhất thống trị vạn giới này.”

Dứt lời, bóng dáng hắn nhạt dần rồi biến mất giữa màn sương mù dày đặc, như thể chưa từng hiện diện.

Lạc Thần Hi đứng lặng người giữa tuyết trắng. Nàng nhìn vết bầm xanh lam trên cổ tay – dấu tích còn lại của đợt bộc phát vừa rồi, nay đã mờ hẳn đi.

“Diệp Hư Không… Hư Vô chi không sao?” Nàng lẩm bẩm, trái tim băng giá suốt mười mấy năm qua bỗng nhiên đập mạnh một nhịp.

Phía sau một tảng đá cách đó vài trăm mét, Diệp Phàm đang nấp kỹ, toàn thân run rẩy vì sợ hãi lẫn căm hận. Hắn đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Diệp Hư Không tiêu diệt ba tên sát thủ bằng một cái búng tay.

“Không thể nào… Tên phế vật đó làm sao có thể mạnh như vậy? Thứ hắc khí kia là gì?” Diệp Phàm nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu sự đố kỵ. Hắn vốn định bám theo để tìm cơ hội hại chết Diệp Hư Không, nào ngờ lại nhìn thấy một màn này.

Đặc biệt là khi thấy Thánh nữ cao cao tại thượng vốn luôn coi nam nhân như cỏ rác lại nhìn Diệp Hư Không bằng ánh mắt phức tạp đó, ngọn lửa ghen ghét trong lòng Diệp Phàm bùng cháy dữ dội.

“Diệp Hư Không! Ngươi nhất định phải chết! Bí mật trên người ngươi phải thuộc về ta!” Diệp Phàm lấy ra một miếng ngọc giản đen ngòm, bóp nát. Đây là vật truyền tin hắn lấy trộm từ phụ thân, dùng để liên lạc với một lão quái vật bị giam cầm trong tộc địa Diệp gia.

Mà ở một hướng khác, Diệp Hư Không đang sải bước giữa bão tuyết. Hắn không hề quan tâm đến sự tồn tại của con kiến hôi Diệp Phàm kia. Mục tiêu duy nhất của hắn hiện giờ đang nằm ở đỉnh núi Tuyết Ma phía trước.

Ở đó, một luồng khí tức sắc lạnh, đen tối và tràn đầy hận thù đang vẫy gọi hắn.

Mảnh vỡ thứ nhất của Hư Vô Kiếm – Kiếm Phách.

“Cổ Thiên Thánh, phản đồ… Kiếp này, ta sẽ dùng chính thanh kiếm mà ngươi hằng ao ước để chém đứt cái Thiên đạo mà ngươi đang nắm giữ.”

Ánh mắt Diệp Hư Không lạnh thấu xương, còn lạnh hơn cả hàng ngàn năm băng tuyết của bí cảnh này. Hắn bước đi, tuyết dưới chân không hề có dấu vết, một ý niệm nảy sinh, vạn dặm mây đen trên đỉnh núi lập tức bị xé toạc, lộ ra một khoảng không tối tăm sâu thẳm.

Cửu giới chuẩn bị run rẩy đi, vì Hư Vô Thần Đế… đã thật sự trở lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8