Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 197: Bảo vệ vũ trụ từ trong bóng tối**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:42:52 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 197: BẢO VỆ VŨ TRỤ TỪ TRONG BÓNG TỐI**

Gió gào thét trên những mỏm đá không gian của Bắc Hải, âm thanh ấy không giống tiếng gió của hạ giới, nó là tiếng rên rỉ của những quy tắc đang sụp đổ.

Phi chu của Tiền Đa Đa giống như một chiếc lá mỏng manh chao đảo giữa cơn bão lốc đầy những mảnh vụn của các thế giới đã mất. Ở đây, khái niệm về phương hướng đã trở nên vô nghĩa. Phía trên không có trời, phía dưới không có đất, chỉ có một màu xám xịt của sự hoang tàn bao trùm tất cả.

“Mẹ kiếp, cái chỗ quái quỷ này sao áp lực lại lớn thế này!” Tiền Đa Đa mặt mày tái mét, hai tay không ngừng kết ấn, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt phúng phính. Hắn liên tục nhét linh thạch vào lõi năng lượng của phi chu, nhưng mỗi khi một viên linh thạch tan biến, chiếc tàu chỉ tiến lên được vài dặm rồi lại bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy ngược lại.

Diệp Hư Không đứng ở mũi tàu, tà áo đen tung bay trong luồng gió cắt da cắt thịt. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ thường, dường như cơn bão có thể xé xác một vị Vương Cảnh ngay lập tức kia đối với hắn chỉ như một làn gió xuân thổi qua.

“Mập mạp, ổn định tâm thức. Đừng dùng linh khí của ngươi để đối kháng với nó, hãy dùng ý niệm hòa vào nó. Ở Bắc Hải, càng phản kháng, ngươi chết càng nhanh.” Giọng nói của Diệp Hư Không vang lên, thanh lãnh và có sức xuyên thấu kỳ lạ, xoa dịu sự hoảng loạn trong lòng Tiền Đa Đa.

Hắc Tử lúc này cũng không còn vẻ lười biếng thường ngày. Con chó đen nhỏ ngồi chễm chệ bên cạnh Diệp Hư Không, lông dựng ngược, đôi mắt đỏ ngầu thỉnh thoảng lóe lên tia nhìn hung tàn. Nó gầm gừ trong cổ họng, nhìn chằm chằm vào những khe nứt không gian đen ngóm phía trước.

Lạc Thần Hi bước đến bên cạnh Diệp Hư Không, làn da nàng dưới ánh sáng xám xịt của Bắc Hải càng thêm vẻ trắng ngần, thanh cao. Nàng cảm nhận được cái lạnh thấu xương của *Cửu Âm Tuyệt Thể* đang cộng hưởng với cái lạnh của hư không, khiến chân khí trong người nàng lưu chuyển chậm lại.

“Chỗ này… hình như có gì đó không ổn.” Nàng khẽ nói, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. “Linh khí ở đây không chỉ mỏng manh, mà dường như còn bị một thứ gì đó tà ác gặm nhấm.”

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, đưa tay chỉ về phía một vệt đen kéo dài hàng vạn dặm trên không trung, trông giống như một vết sẹo xấu xí trên mặt da: “Đó là vết nứt dẫn đến Vực Thẳm Hư Vô. Cổ Thiên Thánh kiếp này vì muốn duy trì quyền uy của Thiên Đạo Minh nên đã ép Thiên Đạo quá mức, dẫn đến sự mất cân bằng. Bắc Hải chính là nơi gánh chịu hậu quả nặng nề nhất. Lớp màng bảo vệ của Hạ Giới đã xuất hiện những lỗ hổng nhỏ. Nếu chúng ta không đến, chỉ trong vòng trăm năm nữa, những tà vật từ Vực Thẳm sẽ tràn qua đây, biến toàn bộ Hoang Khư Giới thành một nghĩa địa.”

Ngay khi lời hắn vừa dứt, một tiếng gào thét rùng rợn vang lên từ bên trong vết nứt.

“Gào—!”

Từ trong bóng tối sâu thẳm, hàng trăm cái bóng xám ngoằn ngoèo, không có hình thù cố định, đang từ từ chui ra. Chúng là “Hư Ảnh Vực Thẳm”, những sinh vật sinh ra từ sự mục nát của năng lượng, không có trí tuệ, chỉ có bản năng nuốt chửng vạn vật để bù đắp sự trống rỗng trong cơ thể.

“Chúng tới rồi!” Tiền Đa Đa run rẩy kêu lên. “Đám này… ngay cả thần thức của ta cũng không quét tới được!”

Hư Ảnh Vực Thẳm không có sinh mệnh, vì vậy các chiêu thức tìm kiếm linh hồn hay thần thức đều vô dụng đối với chúng. Đối với tu sĩ thông thường, đây chính là khắc tinh lớn nhất.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo: “Bọn kiến hôi sống ký sinh trên tàn tích của ta, lại dám hiện hình?”

Hắn không rút kiếm, cũng chẳng vận động chân khí. Hắn chỉ bước lên phía trước một bước, thoát ra khỏi phạm vi bảo vệ của phi chu.

“Hư Không, nguy hiểm!” Lạc Thần Hi lo lắng đưa tay ra định giữ hắn lại, nhưng bàn tay nàng chỉ chạm vào một làn khói mờ ảo.

Giữa hư không bao la, bóng dáng Diệp Hư Không nhỏ bé so với hàng vạn Hư Ảnh khổng lồ, nhưng khi hắn đứng đó, cả một vùng không gian bỗng chốc im bặt.

“Nhất niệm… Diệt.”

Chỉ ba từ ngắn ngủi.

Không có vụ nổ long trời lở đất, không có hào quang chói lòa.

Những con Hư Ảnh đang lao tới, trong chớp mắt đó b bỗng cứng đờ. Thân thể cấu thành từ năng lượng tà ác của chúng bắt đầu phân rã. Không phải là tan biến, mà là bị đồng hóa.

Một con, mười con, rồi hàng ngàn con…

Tất cả chúng cứ thế lặng lẽ biến thành những hạt bụi hư vô, trôi ngược vào dòng chảy không gian. Ngay cả vết nứt đen ngóm đang rò rỉ khí tức vực thẳm kia cũng dường như bị một đôi tay vô hình khâu lại. Những tiếng gào thét vừa rồi bị một sức mạnh bá đạo bóp nghẹt ngay từ trong gốc rễ.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm.

Lạc Thần Hi đứng sững người trên phi chu. Nàng đã từng chứng kiến các vị Thần Vương xuất thủ, mỗi lần đều khiến đất trời rung chuyển, nhật nguyệt không ánh sáng. Nhưng Diệp Hư Không lại hoàn toàn khác. Hắn ra tay một cách tự nhiên như thể đó là một quy luật của vũ trụ: Hắn bảo chúng biến mất, nên chúng biến mất.

Đó không phải là tiêu diệt, đó là xóa sổ sự tồn tại khỏi trật tự thế giới.

Hắc Tử bấy giờ mới hừ lạnh một tiếng, nhả ra một đạo hắc quang nuốt gọn nốt mấy tia khí tức vực thẳm còn sót lại. Nó dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía hư không, như muốn nói: *Lũ rác rưởi này cũng xứng để chủ nhân ta tự thân ra tay sao?*

Diệp Hư Không từ từ đáp xuống phi chu, gương mặt vẫn không gợn chút sóng lòng.

“Đã xong.”

Tiền Đa Đa lúc này mới dám há hốc mồm thở dốc, hai tay run run quẹt mồ hôi: “Lão đại… huynh rốt cuộc là quái vật phương nào? Huynh cứ thế mà giải quyết hết cả một binh đoàn Vực Thẳm sao? Nếu tin này truyền ra ngoài, toàn bộ Hạ Giới và Trung Giới chắc chắn sẽ quỳ lạy huynh như vị thần hộ mệnh.”

Diệp Hư Không nhìn ra phía xa, nơi những ánh sao lẻ loi của Hạ Giới vẫn đang tỏa sáng một cách yếu ớt bên dưới lớp sương mù của Bắc Hải.

“Không cần họ biết.” Hắn trầm giọng nói. “Vị thần thực sự là người bảo vệ thế giới khi nó không biết rằng mình cần được bảo vệ. Nếu danh tiếng của ta truyền đến tai Cổ Thiên Thánh quá sớm, Hạ Giới sẽ là nơi đầu tiên bị hắn hủy diệt để diệt trừ mầm mống.”

Lạc Thần Hi nhìn theo ánh mắt của hắn, trong lòng dấy lên một nỗi xót xa vô hạn. Người đàn ông này, đứng ở đỉnh cao vạn giới, sở hữu sức mạnh có thể lật đổ thiên đạo, nhưng lại chấp nhận lùi vào bóng tối, gánh vác cả vận mệnh của chúng sinh trên vai một mình. Hắn cô độc đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở.

“Hư Không…” Nàng khẽ gọi tên hắn, thanh âm chứa đựng sự dịu dàng mà chính nàng cũng không nhận ra. “Tại sao huynh lại chọn con đường này? Kiếp trước huynh bị phản bội bởi những người thân cận nhất, chẳng lẽ huynh không thấy hận cái thế giới này sao? Tại sao vẫn muốn bảo vệ nó?”

Diệp Hư Không im lặng một hồi lâu. Gió Bắc Hải thổi qua mái tóc hắn, che lấp đi một phần biểu cảm trong đôi mắt thâm trầm ấy.

“Ta không bảo vệ cái thế giới của Thiên Đạo Minh.” Hắn bình thản đáp. “Ta bảo vệ sự tồn tại của Hư Vô. Hư Vô sinh ra vạn vật, cũng có trách nhiệm kết thúc nó theo cách công bằng nhất. Cổ Thiên Thánh đang làm vẩn đục khởi nguyên của vũ trụ. Ta giết hắn, là để trả lại cho chúng sinh một sự bắt đầu sạch sẽ. Hơn nữa…”

Hắn quay đầu lại nhìn Lạc Thần Hi, một thoáng dao động nhẹ qua ánh mắt: “…Trong thế giới này, dù thối nát, vẫn còn những thứ đáng để ta để tâm.”

Trái tim Lạc Thần Hi bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Nàng vội vàng cúi đầu, tìm cách lảng tránh cái nhìn của hắn, hai vành tai đỏ ửng lên.

Đúng lúc đó, Tiền Đa Đa hét lên đầy phấn khích, cắt đứt bầu không khí kỳ lạ: “Lão đại! Nhìn kìa! Phía dưới tàn tích của mấy con Hư Ảnh vừa rồi… có thứ gì đó đang phát sáng!”

Diệp Hư Không nheo mắt nhìn lại. Tại vị trí mà bin đoàn Vực Thẳm vừa bị xóa sổ, một mảnh kim loại đen tuyền đang lơ lửng, tỏa ra một loại dao động hết sức cổ xưa và quen thuộc.

Hắc Tử bỗng nhiên dựng đứng cả lông người, nó nhảy phắt xuống phi chu, lao thẳng tới mảnh kim loại đó.

“Là mảnh vỡ của Hư Vô Kiếm!” Diệp Hư Không lần đầu tiên để lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Năm xưa, khi bị phản bội và ép đến đường cùng, thanh Hư Vô Kiếm của hắn đã bị vỡ vụn thành bảy mảnh, thất lạc khắp các cấm địa vạn giới. Không ngờ ngay tại cửa ngõ Bắc Hải này, hắn lại tìm thấy một mảnh.

Tiền Đa Đa lập tức lái tàu bám theo. Mập mạp cười hớn hở: “Đấy! Ta đã bảo mà, đi theo lão đại là chỉ có húp linh bảo thôi! Nhìn cái luồng năng lượng kia kìa, chắc chắn giá trị không dưới vạn viên thượng phẩm linh thạch!”

Khi mảnh vỡ kiếm chạm vào tay Diệp Hư Không, một tiếng ngân vang trầm đục vang vọng khắp cả vùng Bắc Hải. Một luồng khí đen cuồn cuộn từ mảnh vỡ truyền thẳng vào cơ thể hắn, khiến khí tức của Diệp Hư Không trong tích tắc bùng nổ.

Một đạo kiếm ý vô hình từ đỉnh đầu hắn xuyên thủng lớp sương mù, chiếu thẳng lên Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Dù chỉ diễn ra trong một sát na trước khi bị Diệp Hư Không dùng ý niệm trấn áp lại, nhưng dao động ấy đã đủ để chấn động những đại năng đang ngủ say ở Thượng Giới.

Tại Cửu Tiêu Thiên Đình, sâu trong tẩm cung lộng lẫy bằng vàng ròng và bạch ngọc.

Cổ Thiên Thánh đang tọa thiền trên tòa sen bỗng mở choàng mắt. Một tia lôi điện xẹt qua đồng tử hắn, khiến cả cung điện rung chuyển dữ dội.

“Hư Vô Kiếm?” Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ và kinh nghi. “Hơi thở này… không thể sai được! Diệp Hư Không, ngươi thực sự vẫn còn tàn hồn tồn tại sao?”

Hắn lập tức vung tay, một đạo phù chú bằng vàng khổng lồ hiện ra trước mặt. “Truyền lệnh cho Thiên Đạo Minh tại Hạ Giới, phong tỏa toàn bộ khu vực Bắc Hải! Bất kỳ ai xuất hiện ở đó đều phải bị bắt sống, nếu phản kháng, lập tức tru diệt cửu tộc!”

Cả Thần Giới bắt đầu rúng động bởi một mệnh lệnh kỳ lạ của vị Thiên Đế luôn cao cao tại thượng.

Quay trở lại phi chu, Diệp Hư Không đã thu hồi mảnh vỡ kiếm. Sắc mặt hắn trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

“Chúng ta đã bị phát hiện.” Hắn nhìn sâu vào bóng tối phía trước của Bắc Hải. “Cổ Thiên Thánh sẽ sớm phái người đến đây. Tốc độ phải nhanh hơn nữa.”

Lạc Thần Hi cầm lấy thanh đoản kiếm của mình, ánh mắt lạnh lùng: “Chúng ta sẽ cùng huynh chiến đấu.”

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang sức mạnh trấn an lòng người đến kỳ lạ. Hắn quay sang nhìn Tiền Đa Đa: “Mập mạp, lái tàu vào trung tâm bão tố. Chúng ta không đi vòng nữa, ta sẽ dùng Nhất Niệm để mở đường trực tiếp cho ngươi.”

“Rõ! Lão đại ngồi cho vững, hôm nay Tiền gia ta sẽ cho huynh thấy kỹ thuật tổ truyền!” Tiền Đa Đa hét lớn, tinh thần lên cao chưa từng thấy.

Chiếc phi chu xé tan bóng tối, lao thẳng vào vùng đất chết chóc nhất của Bắc Hải. Đằng sau họ, lớp sương mù lại khép lại, che giấu những dấu vết của vị Thần Đế đang lặng lẽ trở lại.

Diệp Hư Không đứng đó, tay cầm mảnh vỡ kiếm, trong lòng vang vọng một thề nguyện: *Cổ Thiên Thánh, kiếp trước ta trao cho ngươi ánh sáng của Thiên Đạo, kiếp này, ta sẽ dùng bóng tối của Hư Vô đòi lại tất cả.*

Cuộc hành trình từ trong bóng tối đã bắt đầu, và thế giới này vẫn chưa hề hay biết rằng, vị cứu tinh vĩ đại nhất của nó chính là kẻ mà thiên đạo đang muốn truy sát tận cùng.

Trên bầu trời Bắc Hải, một vì sao chổi màu đen vừa quét qua, báo hiệu sự sụp đổ của một thời đại và sự khởi đầu của một thần thoại mới. Hư Vô Thần Đế, đã chính thức đặt bước chân đầu tiên vào lãnh địa của tử thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8