Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 198: Thế hệ mới trỗi dậy**
Giữa biển mây xám xịt của Linh Khư Giới, nơi mà những quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ phải vững chắc như bàn thạch, lại tồn tại một vùng không gian kỳ dị. Ở đó, linh khí không trôi chảy theo quy luật ngũ hành thông thường mà cuộn xoáy, bị nuốt chửng vào một điểm đen vô tận. Đó là Hư Vô Cung — pháo đài bí mật, cũng là biểu tượng cho sự trỗi dậy của một thế lực đủ khiến chư thần phải run rẩy.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng hắc thạch khai thác từ đáy Vực Thẳm Hư Vô, hàng trăm thiếu niên thiếu nữ đang ngồi xếp bằng. Họ không giống với đệ tử của các danh môn chính phái với tiên phong đạo cốt, khí chất phiêu dâm. Những người ở đây, kẻ thì cụt tay, người thì mù mắt, kẻ lại mang trên mình những vết sẹo kinh hoàng của các loại cấm thuật tra tấn. Họ là những kẻ bị thế gian ruồng bỏ, là những "phế vật" trong mắt Thiên Đạo Minh, nhưng trong đôi mắt mỗi người lại rực cháy một ngọn lửa u ám và kiên định đến cực đoan.
"Hít thở theo nhịp độ của hư không, đừng cố gắng thu nạp linh khí. Hãy để linh khí tự tan biến trong cơ thể các ngươi, thứ còn lại sau cùng chính là chân lý."
Giọng nói của Lạc Thần Hi vang lên lạnh lùng nhưng rõ ràng, thấm vào tận tâm can mỗi người. Nàng đứng trên bục cao, tà áo trắng tinh khôi tương phản mãnh liệt với bầu không khí u tối xung quanh. Cửu Âm Tuyệt Thể sau khi được Diệp Hư Không tẩm bổ bằng Hư Vô Lực đã không còn là gánh nặng, mà biến thành một loại khí tràng đóng băng cả không gian, khiến các đệ tử bên dưới không khỏi rùng mình kính sợ.
Phía sau nàng, một bóng người to béo đang lạch bạch chạy tới, trên tay ôm một đống linh thạch thượng phẩm sáng loáng. Tiền Đa Đa vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm:
"Thần Hi cô nương, đợt tài nguyên này là từ thương hội Thiên Kim mới 'vơ vét' được. Lão đại nói thế hệ mới này cần dùng tài nguyên tốt nhất để đúc nền móng. Cái tên Kiếm Vô Danh kia, hắn đã ngồi lỳ đó ba ngày rồi, có cần cho hắn uống thêm Thập Toàn Đại Bổ Đan không?"
Lạc Thần Hi liếc nhìn thiếu niên mù ngồi ở góc quảng trường. Hắn không có kiếm, chỉ dùng một cành cây khô đặt ngang gối, nhưng xung quanh thân thể hắn, từng sợi khí lưu sắc lẹm như lưỡi đao đang xé rách hư không.
"Hắn đang ngộ ra 'Vô Ý'. Đừng làm phiền." Lạc Thần Hi đáp ngắn gọn.
Đúng lúc này, toàn bộ không gian của Hư Vô Cung bỗng nhiên tĩnh lặng. Một cảm giác áp bách tuyệt đối, không phải đến từ tu vi cường đại, mà là sự chèn ép về mặt đẳng cấp linh hồn lan tỏa.
Bầu trời xám xịt bỗng nứt ra một khe hở, không có ánh sáng chiếu xuống, chỉ có một vùng hư vô sâu thẳm. Từ trong khe hở ấy, Diệp Hư Không chậm rãi bước ra. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen tuyền, tà áo không hề rung động dù gió lộng. Hư Vô Kiếm trên hông hắn chỉ là một cái chuôi đen ngòm, nhưng sự hiện diện của nó khiến vạn vật trong vòng mười dặm như muốn sụp đổ.
Dưới chân hắn, một con chó đen nhỏ đếch thèm để ý đến ai, đang ngáp dài một cái đầy khinh bỉ, ánh mắt nó quét qua đám đệ tử mới như thể đang nhìn một đám kiến hôi. Hắc Tử vẩy vẩy đuôi, rồi nằm phịch xuống bên cạnh Diệp Hư Không, lười biếng tận cùng.
"Bái kiến Cung chủ!"
Hàng trăm đệ tử đồng loạt dập đầu. Tiếng hô của họ không vang dội, nhưng lại mang theo một sự cuồng nhiệt đầy sát khí. Đối với họ, người đàn ông này không phải là Thần, mà là Đấng Cứu Thế duy nhất trong cuộc đời tối tăm của họ.
Diệp Hư Không nhìn xuống đám thiếu niên, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả lịch sử của vũ trụ. Hắn lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng truyền khắp mọi ngóc ngách:
"Các ngươi có hận không?"
Quảng trường chìm vào im lặng trong thoáng chốc, rồi một thanh âm khàn đục vang lên từ thiếu niên mù Kiếm Vô Danh: "Hận! Hận Thiên Đạo bất công, hận cường quyền ép người, hận số mệnh trêu ngươi!"
"Tốt." Diệp Hư Không gật đầu. "Thiên Đạo nói các ngươi là lỗi của tạo hóa, nói các ngươi là rác rưởi không đáng tồn tại. Vậy thì hôm nay, ta sẽ dạy các ngươi cách để xóa sổ chính cái 'tạo hóa' đó. Hư Vô Cung không dạy các ngươi tu tiên để cầu trường sinh, mà dạy các ngươi tu lực lượng để cầu tự do. Một niệm của các ngươi mạnh bao nhiêu, thế giới này sẽ phải quỳ xuống bấy nhiêu."
Hắn đưa tay lên, một đầu ngón tay khẽ chỉ vào hư không phía xa.
"Nhìn cho kỹ."
*Vù!*
Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ. Chỉ thấy một ngọn núi lớn ở phía biên giới của bí cảnh — nơi vốn được trấn giữ bởi một đại trận cấp Thánh của Thiên Đạo Minh còn sót lại — đột ngột biến mất. Theo nghĩa đen là biến mất hoàn toàn, không để lại một hạt bụi, không để lại một mảnh vụn, như thể nó chưa từng tồn tại trong dòng thời gian.
Cả quảng trường nghẹt thở. Đây chính là "Nhất Niệm Diệt Thương Khung" trong truyền thuyết sao?
"Đó chính là mục tiêu của các ngươi." Diệp Hư Không thu tay lại, vẻ mặt vẫn bình thản như không. "Nhưng trước khi làm được điều đó, các ngươi phải chết một lần. Chết đi cái tâm muốn hòa nhập với thế giới này, để sinh ra một trái tim của Hư Vô."
Tiền Đa Đa đứng bên cạnh rùng mình, thầm nghĩ: *Lão đại lại bắt đầu tẩy não… à không, truyền đạo rồi. Đám nhóc này mà tu thành công, chắc chắn Linh Khư Giới sẽ loạn thành một đoàn.*
Ngay lúc bầu không khí đang trang nghiêm nhất, Hắc Tử bỗng nhiên dựng đứng đôi tai, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng Đông Nam, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
Diệp Hư Không khẽ nhướn mày. "Đã tới rồi sao? Khứu giác của Thiên Đạo Minh thật đúng là nhanh nhạy như dòi trong xương."
Ở phía chân trời, hàng loạt chiến thuyền bằng vàng ròng đang rẽ mây lao tới. Phía trên mỗi chiến thuyền là lá cờ thêu hình mặt trời của Thiên Đạo Minh, hào quang vạn trượng chiếu rọi như muốn xua tan bóng tối của Hư Vô Cung.
Một vị Thần Quan mặc giáp vàng đứng ở đầu thuyền, tiếng quát như sấm sét: "Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám lập giáo phái tà ma, thu nạp dư nghiệt, vi phạm thiên quy! Hôm nay vâng lệnh Thiên Đế, san bằng Hư Vô Cung, giết không tha!"
Đám đệ tử mới bắt đầu có chút xao động. Đây là lần đầu tiên họ đối mặt trực tiếp với quân đội của Thiên Đạo Minh — những kẻ từng là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất trong đời họ.
Diệp Hư Không không ra tay, hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Kiếm Vô Danh và những thiếu niên bên dưới:
"Thế hệ mới của Hư Vô Cung, bài kiểm tra đầu tiên của các ngươi đến rồi. Đừng dùng linh khí của họ để chiến đấu, hãy dùng sự trống rỗng trong tâm các ngươi để đồng hóa họ. Hắc Tử, canh chừng cho chúng, kẻ nào định chạy trốn thì… cứ việc ăn đi."
Hắc Tử nhe răng cười một cách quái dị, cơ thể nó bỗng chốc to lớn lên gấp đôi, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra hơi thở của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ.
Kiếm Vô Danh chậm rãi đứng dậy. Hắn rút cành cây khô ra, đôi mắt mù lòa không nhìn thấy ánh sáng nhưng lại phản chiếu hình bóng của tử thần. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Hư vô… là sự khởi đầu."
Một sợi khí đen từ tay hắn lan ra cành cây. Hắn bước một bước, biến mất tại chỗ. Khi hắn xuất hiện lại, đã ở trên boong tàu chiến dẫn đầu. Một kiếm quét ngang, không có máu văng ra, nhưng toàn bộ giáp trụ và cả cơ thể của mười tên lính Thiên Đạo Minh bỗng chốc bị một màu đen nuốt chửng, hóa thành những mảnh vụn đen kịt rồi tan biến vào hư không.
Chiến đấu nổ ra kịch liệt. Đây không còn là một cuộc đối đầu giữa tu sĩ, mà là một cuộc tàn sát giữa một bên là quy tắc cũ kỹ và một bên là sự hủy diệt tuyệt đối.
Lạc Thần Hi đứng cạnh Diệp Hư Không, khẽ nói: "Huynh thực sự muốn họ đi con đường này sao? Một khi đã bước vào Hư Vô, họ sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại với ánh sáng."
Diệp Hư Không nhìn bóng dáng những thiếu niên đang điên cuồng chiến đấu, ánh mắt hắn thoáng qua một tia cảm khái nhưng nhanh chóng trở lại sự lạnh lùng của một Thần Đế:
"Thần Hi, thế gian này không có ánh sáng thật sự. Thứ ánh sáng mà Thiên Đạo Minh đang phô diễn chỉ là lớp vỏ bọc cho sự mục nát. Nếu không có bóng tối tuyệt đối để gột rửa, thì làm gì có tương lai mới? Những đứa trẻ này… chúng chính là những lưỡi kiếm mà ta sẽ dùng để rạch nát bầu trời này."
Phía bên dưới, Tiền Đa Đa cũng không nhàn rỗi. Hắn đứng giữa đám loạn quân, tay cầm một cái bàn tính bằng vàng, miệng liên tục lẩm nhẩm: "Mất mười viên linh thạch… hư hao ba đạo bùa… con mẹ nó, đám lính này trang bị toàn đồ tốt, Hắc Tử, đừng có nuốt hết, chừa lại cái nhẫn trữ vật cho ta!"
Trận chiến kéo dài không lâu. Thiên Đạo Minh lần này chỉ phái đến một đội tiên phong nhằm thám thính, nhưng họ không ngờ rằng mình lại gặp phải một đám "quái thai" mới chỉ nhập môn nhưng đã nắm vững những mảnh vỡ của Hư Vô Lực.
Khi chiến thuyền cuối cùng bị Nhất Niệm của Kiếm Vô Danh (lúc này đã đạt tới một trình độ sơ khai) đánh chìm, cả khu vực trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Mùi máu không có, chỉ có mùi vị của sự hư ảo còn vương lại trong không trung.
Đám đệ tử đứng giữa những đống tàn tích, thở dốc, mắt họ đỏ rực. Họ vừa giết được những kẻ mà trước đây họ chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đủ run rẩy. Một niềm tin mù quáng và mãnh liệt bắt đầu bén rễ.
Diệp Hư Không bước xuống, đi giữa hàng ngũ những kẻ chiến thắng. Hắn đặt tay lên vai Kiếm Vô Danh, thanh âm bình thản nhưng uy nghiêm:
"Hôm nay, các ngươi đã không còn là phế vật. Hôm nay, các ngươi là nỗi sợ hãi của Thiên Đạo. Hãy nhớ lấy cảm giác này, vì sắp tới, chúng ta sẽ không chỉ giết vài tên lính. Chúng ta sẽ lật đổ cả Cửu Tiêu."
Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong một tòa cung điện nguy nga rực rỡ, Cổ Thiên Thánh đang nhắm mắt tĩnh tọa đột ngột mở mắt. Một tia huyết quang lóe lên, hắn cảm nhận được một vài quân cờ của mình vừa bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy quy tắc.
"Tốc độ phát triển nhanh thật…" Hắn lầm bầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Nhưng Diệp Hư Không ơi là Diệp Hư Không, ngươi càng tạo ra nhiều quân cờ mạnh mẽ, thì 'trái chín' lúc thu hoạch của ta sẽ càng mỹ vị. Để xem cái Hư Vô Cung của ngươi chống chọi được bao lâu dưới sức mạnh của toàn bộ thiên hạ."
Gió lại thổi mạnh trên Hư Vô Cung. Một thế hệ mới đã trỗi dậy, mang theo bóng tối và hận thù, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc hành trình nhuộm máu thương khung. Và ở trung tâm của cơn bão ấy, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bóng dáng hắn lồng lộng như một vị chủ tể thực sự, lặng lẽ chờ đợi ngày cuối cùng, ngày mà một niệm của hắn có thể biến tất cả các giới trở về hư vô vĩnh hằng.