Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 199: Nhất Niệm Vĩnh Hằng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:45:24 | Lượt xem: 9

Gió lộng trên đỉnh Hư Vô Cung mang theo dư vị lạnh lẽo của sự tàn diệt. Chiến trường phía dưới đã hoàn toàn tĩnh lặng, nhưng bầu không khí lại đặc quánh sự uy nghiêm đến nghẹt thở. Hàng ngàn đệ tử Hư Vô Cung đang quỳ rạp, ánh mắt họ nhìn về phía bóng lưng gầy guộc nhưng sừng sững như thái sơn của Diệp Hư Không với một sự sùng bái gần như điên cuồng.

Trên bầu trời, những mảnh vỡ của chiến thuyền Thiên Đạo Minh vẫn đang lững lờ tan biến. Chúng không rơi xuống đất, cũng không cháy thành tro, mà bị một lực lượng vô hình gặm nhấm, từng chút từng chút một hóa thành những hạt bụi hư vô xám xịt rồi tan biến vào hư không. Đó chính là sự đáng sợ của Hư Vô Lực — nơi nào nó đi qua, sự tồn tại không còn ý nghĩa.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diệp Hư Không. Tà áo trắng của nàng bay phấp phới, gương mặt thanh tú vốn luôn lạnh lùng như băng sơn nay lại hiện rõ vẻ lo âu. Nàng cảm nhận được hơi thở của Diệp Hư Không đang có sự thay đổi. Nó không còn là hơi thở của một tu sĩ bình thường, mà dường như đang dần đồng hóa với nhịp đập của cả vũ trụ này.

"Hư Không, chàng vừa mới thi triển Nhất Niệm thực thể sao?" Nàng khẽ khẽ hỏi, giọng nói như tiếng chuông bạc lay động tâm can. "Dùng sức mạnh đó ở hạ giới, Thiên đạo sẽ phản phệ rất mạnh."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm của hắn vẫn nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định trên cao, nơi mà một vệt rách không gian vừa khép lại. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo vẻ khinh khi dành cho cả thiên địa.

"Thiên đạo phản phệ?" Diệp Hư Không trầm giọng, thanh âm vang vọng như sấm rền trong tâm thức mỗi người. "Nó vốn dĩ đã là một cái lồng nát. Ta dùng sức mạnh của mình để gia cố lại sự tồn tại của các ngươi, chính là đang ban ơn cho nó. Nếu nó dám phản phệ, ta sẽ khiến cái gọi là Thiên đạo ấy cũng phải hóa thành hư không."

Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, ánh mắt vốn đang sắc lạnh bỗng chốc dịu dàng lạ thường. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rối của nàng, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ *Cửu Âm Tuyệt Thể* đang tỏa ra. Với người khác, đây là kịch độc chí mạng, nhưng với kẻ nắm giữ Hư Vô như hắn, đây chỉ là một loại năng lượng tinh thuần nhất.

"Thần Hi, nàng có biết tại sao kiếp trước ta lại thất bại không?"

Lạc Thần Hi sững lại, khẽ lắc đầu. Chuyện kiếp trước của Thần Đế luôn là một điều cấm kỵ mà nàng chưa bao giờ dám hỏi sâu.

Diệp Hư Không thở dài, ánh mắt xa xăm: "Vì khi đó, ta cho rằng Hư Vô chỉ là sự kết thúc. Ta giết chóc quá nhiều, ta diệt tận mọi thứ ta không thích. Nhưng sau khi trọng sinh, trải qua nỗi đau của một phế vật, nhìn thấy sự trung thành của Kiếm Vô Danh, sự ngốc nghếch của Tiền Đa Đa… ta mới hiểu. Hư Vô không chỉ là sự diệt vong, nó là khởi nguyên. Vì trống rỗng, nên mới có thể chứa đựng vĩnh hằng."

Vừa dứt lời, không gian phía trên Hư Vô Cung đột ngột vặn xoắn. Một vầng hào quang vàng rực rỡ từ trên cao giáng xuống, xuyên qua các tầng mây dày đặc của Hạ giới. Một đạo pháp chỉ khổng lồ dài tới vạn trượng, mang theo khí tức uy nghiêm của Thần giới, từ từ mở ra giữa không trung.

"NGHỊCH TẶC DIỆP HƯ KHÔNG! QUY TẮC THIÊN ĐẠO BẤT KHẢ XÂM PHẠM. NGƯƠI TỰ Ý LUYỆN CÔNG PHÁP CẤM KỴ, TÀN SÁT CHÍNH THỐNG. NAY THIÊN ĐÌNH BAN XUỐNG 'DIỆT THẾ LÔI PHẠT', QUẢNG CÁO TỘI ÁC VẠN KIẾP!"

Tiếng quát như từ cửu thiên vọng xuống, khiến cả Thanh Vân Thành phía xa rung chuyển, vô số thường dân kinh hãi quỳ xuống cầu xin. Các đệ tử Hư Vô Cung sắc mặt tái mét, áp lực từ Thiên Đạo khiến xương cốt họ kêu lên răng rắc.

"Hừ, Cổ Thiên Thánh, ngươi vẫn chỉ biết dùng những trò cũ rích này sao?" Diệp Hư Không lẩm bẩm. Hắn biết, đây không phải là bản thể của Cổ Thiên Thánh, chỉ là một ý niệm được gửi gắm qua quy tắc thiên đạo để răn đe.

Hắc Tử — con chó đen nhỏ lúc nãy còn đang nằm lười biếng — đột nhiên đứng phắt dậy, nhe răng nanh để lộ hình bóng của một đầu *Thôn Thiên Thú* thái cổ ẩn hiện sau lưng. Nó gầm gừ, sẵn sàng lao lên cắn xé đạo pháp chỉ kia. Tiền Đa Đa thì mặt cắt không còn giọt máu, tay run run nắm chặt mấy miếng ngọc phù phòng ngự cấp cao nhất: "Đại ca… cái này… cái này là hàng thật giá thật từ trên trời xuống đó! Có cần lánh tạm không?"

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn bước lên một bước, thân hình lơ lửng giữa không trung. Không có linh lực cuồng bạo, không có hào quang rực rỡ, nhưng mỗi bước chân của hắn đều khiến không gian dưới chân ngưng đọng lại.

Hắn giơ bàn tay ra, nắm lấy hư không.

"Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gì gọi là Nhất Niệm Vĩnh Hằng."

Dưới sự chứng kiến của vạn người, Diệp Hư Không nhắm mắt lại. Một luồng sóng dao động vô hình từ tâm điểm là hắn lan tỏa ra khắp toàn bộ lục địa của Hạ giới. Thời gian dường như bắt đầu chậm lại. Những giọt nước mưa đang rơi lơ lửng giữa chừng. Những đệ tử đang thở dốc cũng giữ nguyên tư thế. Ngay cả đạo Pháp Chỉ đang tỏa ra lôi điện cuồng bạo cũng bị khựng lại, những tia sét màu tím ngắt ngưng đọng như những cành cây thủy tinh bị đông cứng.

Cảnh tượng này cực kỳ kỳ quái. Thế giới giống như một bức tranh vẽ mà Diệp Hư Không là người nắm giữ quyền chỉnh sửa.

"Vĩnh hằng không phải là sống lâu. Vĩnh hằng là khiến sự tồn tại của mình vượt ra ngoài quy tắc của cái gọi là Thời gian và Không gian."

Diệp Hư Không mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn con ngươi, chỉ là hai hố đen sâu thẳm chứa đựng vạn trượng tinh thần. Hắn chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

*Rắc!*

Đạo pháp chỉ vạn trượng kia đột ngột nứt vỡ. Những vết nứt không màu bắt đầu lan rộng khắp bề mặt pháp chỉ. Từ trong những vết nứt đó, một loại lực lượng đen tuyền tuôn trào ra, không phải để phá hủy, mà là để thay thế.

Ánh vàng của Thiên đạo bị ánh đen của Hư Vô nuốt chửng một cách lặng lẽ. Trong phút chốc, đạo pháp chỉ kia bị biến đổi hoàn toàn thành một bức màn đen sẫm. Diệp Hư Không vẫy tay, bức màn đen ấy bỗng chốc co rút lại, hóa thành một hòn bi nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

Toàn bộ "Diệt Thế Lôi Phạt" đáng sợ trong mắt thế gian, cứ thế bị hắn bóp nát trong lòng bàn tay.

Sự tĩnh lặng quay trở lại, thời gian bắt đầu trôi tiếp. Những người đang quỳ dưới đất chỉ thấy hoa mắt một cái, áp lực khủng bố bỗng chốc biến mất như chưa từng tồn tại. Họ ngơ ngác nhìn lên bầu trời, chỉ thấy Diệp Hư Không đang đứng đó, tay chắp sau lưng, dáng vẻ thanh thản như vừa hái một nhành hoa dại.

Ở một không gian song song cực xa xôi, trong thâm cung của Cửu Tiêu Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh đột nhiên phun ra một ngụm máu vàng. Gương mặt hắn tràn đầy sự kinh hoàng và không tin nổi.

"Nhất Niệm… Vĩnh Hằng? Hắn… hắn đã chạm tới cảnh giới đó rồi sao? Không thể nào! Hắn chỉ mới trọng sinh bao lâu? Làm sao có thể vượt qua sự khống chế của Thiên Đạo Quy Tắc?"

Cổ Thiên Thánh tức giận gầm lên, tiếng gầm khiến mấy ngôi sao gần đó vỡ vụn. Hắn cảm nhận được, quyền quyền uy tối cao của mình tại Hạ giới đã bị một thế lực mới cắt đứt hoàn toàn. Bây giờ, hạ giới đối với hắn giống như một vùng mù mịt, hắn không còn nhìn thấy gì nữa.

Quay lại Hư Vô Cung, Diệp Hư Không từ trên cao hạ xuống mặt đất. Bước chân hắn chạm cỏ, nhưng không làm nát một lá xanh nào. Hắn nhìn đám đệ tử đang sững sờ, giọng nói mang theo một ý chí không thể lay chuyển:

"Vừa rồi ta đã đóng kín thông đạo liên kết giữa nơi này và Thần giới. Từ hôm nay, tại Hoang Khư Giới, lời của ta là quy tắc, ý niệm của ta là thiên ý. Các ngươi, mỗi người đều mang trong mình một hạt giống của Hư Vô. Chỉ cần các ngươi đủ mạnh, trời này không thể giam, đất này không thể nhốt."

Kiếm Vô Danh là người đầu tiên bừng tỉnh từ trong trạng thái giác ngộ. Hắn quỳ sụp xuống, đầu chạm đất: "Tạ ơn Tông chủ ban truyền đại đạo! Đệ tử nguyện dốc hết tâm can, vì Hư Vô Cung mà chiến đến giọt máu cuối cùng!"

"Vì Hư Vô Cung chiến đến cùng!" Tiếng hô vang trời của vạn người chấn động cả sơn mạch.

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Tiền Đa Đa. "Mập mập, sắp tới việc hậu cần và tài nguyên ta giao cho ngươi. Đừng dùng tiền của thế gian này nữa. Hãy bắt đầu dùng Linh Thạch để đổi lấy Hư Vô Tinh Khối. Chúng ta không chỉ cần mạnh, chúng ta cần giàu có đến mức có thể mua cả thiên đạo nếu cần."

Tiền Đa Đa dù còn đang run nhưng nghe tới chữ "giàu" là mắt sáng lên như đèn pha: "Đại ca yên tâm! Chỉ cần đại ca bao thầu về sức mạnh, chuyện làm ăn vạn giới cứ để tiểu đệ lo! Tiểu đệ sẽ khiến ngay cả Thần Đế trên kia cũng phải vay nợ Hư Vô Cung chúng ta!"

Trận cười lớn của Tiền Đa Đa xua tan bớt bầu không khí trầm mặc. Diệp Hư Không bước tới nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lạc Thần Hi. Nàng nhìn hắn, trong mắt không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn là một niềm tin mãnh liệt vào con đường sắp tới. Nàng biết, chàng trai này không còn là vị Thần Đế cô độc của quá khứ. Hắn giờ đây là chủ tể của một định mệnh mới.

Hắc Tử chạy lại, cọ cái đầu nhỏ vào chân Diệp Hư Không, rên ư ử như muốn khoe công. Diệp Hư Không đá nhẹ vào mông nó một cái, cười mắng: "Đừng có giả vờ. Đợi ta luyện hóa xong mảnh vỡ pháp chỉ này, sẽ cho ngươi ăn phần lôi điện tinh túy nhất."

Hắc Tử nghe thế liền mừng rỡ, đuôi ngoáy như quạt điện, cái vẻ oai phong lẫm liệt của Thôn Thiên Thú lúc nãy biến sạch sành sanh.

Đêm đó, trên đỉnh núi của Hư Vô Cung, Diệp Hư Không ngồi tĩnh tọa một mình dưới ánh trăng. Hắn xòe bàn tay ra, hòn bi đen thu nhỏ của thiên đạo pháp chỉ lúc chiều đang xoay tròn chậm rãi.

"Vĩnh hằng không phải là điểm kết thúc, mà là sự tồn tại trong mọi khoảnh khắc. Cổ Thiên Thánh, ngươi muốn thôn tính thiên đạo, còn ta… ta sẽ trực tiếp biến thiên đạo thành một phần của Hư Vô. Để xem khi đó, ngươi lấy gì để tranh phong với ta."

Một luồng linh lực xám xịt từ đan điền của hắn tràn ra, bao phủ lấy hòn bi đen. Không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những vệt nứt đen ngòm, rồi lại tự chữa lành. Mỗi lần như thế, khí tức của Diệp Hư Không lại mạnh lên một phần.

Hắn đang dùng mảnh vỡ quy tắc của Thần giới để đúc lại thân thể lần thứ hai. Lần này, hắn không chỉ là phàm nhân tu tiên, mà là một sinh linh được sinh ra từ chính kẽ hở của vũ trụ.

Gió đêm vẫn thổi, nhưng giờ đây nó dường như cũng mang theo nhịp điệu của "Hư Vô Diệt Thế Quyết". Một trang sử mới của vạn giới đã bắt đầu mở ra từ một tông môn nhỏ bé ở Hạ giới. Thế giới này rồi sẽ sớm nhận ra, khi một vị Thần Đế thật sự thức tỉnh, thì ngay cả bầu trời cao xanh kia cũng chỉ là một quân cờ trong lòng bàn tay hắn.

"Nhất niệm thành thần, nhất niệm hóa không. Vĩnh hằng chỉ dành cho kẻ dám từ bỏ mọi thứ để ôm lấy hư vô."

Câu nói thì thầm tan vào bóng đêm, đánh dấu sự kết thúc của một ngày chấn động hạ giới và mở đầu cho một kỷ nguyên mới mà sau này hậu thế gọi là: Kỷ Nguyên Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8