Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 200: Hư Vô Thần Đế: Truyền Thuyết Bất Tận**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:46:18 | Lượt xem: 6

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi từng là biểu tượng của quyền uy tối thượng và sự bất tử, giờ đây chỉ còn là một vùng đổ nát hoang tàn. Những cung điện lộng lẫy bằng ngọc thạch trôi lơ lửng giữa tầng không đã vỡ vụn, hóa thành cát bụi rải rác khắp tinh không. Bầu trời vốn dĩ có màu vàng kim rực rỡ của thần quang nay đã bị thay thế bởi một màu xám xịt huyền bí – màu của Hư Vô.

Giữa tâm điểm của sự hủy diệt ấy, một bóng người mặc trường bào đen tuyền, vạt áo tung bay theo những luồng khí loạn lưu của vũ trụ. Diệp Hư Không đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ thời gian.

Dưới chân hắn, cái tên "Cổ Thiên Thánh" đã vĩnh viễn biến mất. Không phải chỉ là cái chết về thể xác, mà là một sự xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng sông lịch sử. Những kẻ từng sùng bái vị Thiên Đế đương nhiệm này giờ đây ngơ ngác nhìn nhau, trong ký ức của họ, vị trí Thiên Đế vốn dĩ là một khoảng không mịt mù, không tên không tuổi. Đó chính là sự đáng sợ của "Nhất Niệm Diệt Thương Khung" ở cảnh giới Vô Định – khi Diệp Hư Không muốn một thứ gì đó biến mất, thì cả thực tại cũng phải phủ nhận sự tồn tại của nó.

“Đã kết thúc rồi sao?”

Một giọng nói thanh tao như tiếng chuông bạc vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Lạc Thần Hi từ phía sau bước tới, tà áo trắng của nàng nhiễm chút vết máu nhạt, nhưng khí chất Thánh nữ vẫn thanh cao thoát tục như thuở ban đầu. Nàng nhìn tấm lưng của nam tử trước mặt, người mà từ hạ giới xa xôi đã từng hứa sẽ phá tan mọi xiềng xích của thiên đạo để cho nàng một cuộc đời tự do.

Diệp Hư Không quay đầu lại, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt. Vẻ lạnh lùng, sát phạt của một vị Thần Đế nghịch thiên dường như tan biến khi đối diện với nàng.

“Kết thúc của một trật tự cũ, và bắt đầu của một sự tự do thật sự.”

Tiếng sủa lanh lảnh của Hắc Tử cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Con chó đen nhỏ — hay đúng hơn là Thôn Thiên Thú thái cổ — lúc này đang nằm rạp trên đống đổ nát của Thiên Đình, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm một mảnh vỡ của Thần Khí nào đó. Nó hất hàm nhìn về phía các tu sĩ Thiên Đạo Minh đang run rẩy quỳ mọp phía xa, ánh mắt khinh bỉ như muốn nói: *“Nhìn cái gì? Chưa thấy Thần thú ăn tối bao giờ à?”*

Từ phía sau đống gạch vụn, một bóng dáng tròn trịa lom khom chui ra. Tiền Đa Đa thở hồng hộc, tay vẫn nắm chặt cái túi trữ vật vàng chóe không rời. Hắn gạt mồ hôi trên trán, nhìn ngó xung quanh rồi kêu lên:
“Đại ca! Thần Đế đại ca! Huynh vừa xóa sổ Thiên Đình, vậy chỗ bảo khố phía Đông kia… chúng ta có nên ‘thu dọn’ nốt không? Để đấy rêu mọc phí lắm!”

Mọi người chứng kiến cảnh này đều không khỏi dở khóc dở cười. Ngay cả trong khoảnh khắc lịch sử thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ, cái tên "con buôn" này vẫn chỉ nghĩ đến tài nguyên.

Diệp Hư Không bật cười, phẩy tay một cái. Một luồng lực lượng xám nhạt lan tỏa ra khắp không gian. Trong phút chốc, những quy tắc mục nát, những sợi xích vô hình của Thiên Đạo vốn dùng để hút lấy tinh hoa của chúng sinh đều bị bẻ gãy. Linh khí từ sâu trong lòng đất vạn giới bắt đầu phun trào, trở lại với nơi nó vốn thuộc về thay vì đổ dồn về Thượng Giới để nuôi dưỡng những lão quái vật sống lâu thành tinh.

“Từ nay về sau, vạn giới không còn Thượng, Trung, Hạ. Cửu Tiêu không còn là nơi ngự trị của thần linh cai trị. Tu luyện là con đường của cá nhân, trường sinh không còn đánh đổi bằng máu thịt của đồng loại.”

Giọng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng nó xuyên thấu qua mọi rào cản không gian, vang vọng trong linh hồn của mỗi sinh linh trong Biển Hư Vô. Đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự giải thoát.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng đi đến bên cạnh hắn, khẽ hỏi:
“Chàng đã đạt đến Vô Định cảnh, bước chân vào Hư Vô thật sự. Vậy… chàng định làm gì tiếp theo? Ngồi lên chiếc ghế Thần Đế tối cao kia sao?”

Diệp Hư Không nhìn chiếc ngai vàng rạn nứt đang lơ lửng giữa hư không. Kiếp trước, hắn đã từng đứng đó, cô độc và lạnh lẽo. Kiếp này trọng sinh, đi qua bao gian khổ, hắn chợt nhận ra rằng ngôi vị cao nhất chính là cái lồng lớn nhất.

“Hư không là sự trống rỗng, nhưng cũng là sự chứa đựng tất cả.” Diệp Hư Không đưa tay ra, Hư Vô Kiếm hiện hình trong lòng bàn tay hắn, sau đó chậm rãi tan rã thành muôn vàn hạt bụi sáng mờ ảo. “Ngôi vị này, ta không cần. Thứ ta cần là có thể nắm tay một người, đi xem hết vẻ đẹp của Biển Hư Vô mà chưa ai từng đặt chân tới.”

Ánh mắt Lạc Thần Hi khẽ rung động. Nàng vốn dĩ mang Cửu Âm Tuyệt Thể, là kẻ bị định sẵn sẽ chết sớm hoặc trở thành vật hy sinh. Chính người nam tử này đã nghịch chuyển mệnh trời, mang nàng ra khỏi bóng tối của tử thần.

“Mập mạp, Hắc Tử!” Diệp Hư Không gọi lớn.

Tiền Đa Đa đang mải mê nhặt nhạnh mấy mảnh ngọc vỡ lập tức đứng thẳng người: “Có đệ!”
Hắc Tử cũng bật dậy, ngoáy đuôi tít mù.

“Hư Vô Cung ta giao lại cho các ngươi quản lý. Mập mạp, ngươi thích tiền, hãy dùng tài năng của mình để làm cho vạn giới thông thương, đừng để bất cứ thiên tài nào phải chết vì thiếu tài nguyên tu luyện. Hắc Tử, ngươi thích ăn, hãy đi khắp chư thiên tìm những vùng cấm địa ô nhiễm mà nuốt chửng, trả lại sự thanh bình cho nhân gian.”

“Đại ca, huynh định đi sao?” Tiền Đa Đa mặt xị ra, hốc mắt hơi đỏ. Dù là kẻ tham tiền, nhưng hắn biết nếu không có Diệp Hư Không, hắn sớm đã thối rữa ở một góc thành Thanh Vân nào đó rồi.

“Ta không đi hẳn. Ta chỉ đi dạo thôi.” Diệp Hư Không vỗ vai Tiền Đa Đa. “Thế gian này vẫn còn nhiều điều thú vị lắm. Khi nào mỏi chân, ta sẽ ghé lại Hư Vô Cung uống với ngươi một chén rượu.”

Nói đoạn, Diệp Hư Không quay sang nhìn Lạc Thần Hi, đưa bàn tay mình ra.
“Nàng có dám cùng ta bước vào nơi không có điểm dừng, không có quy tắc, chỉ có sự tự do vĩnh hằng không?”

Lạc Thần Hi không do dự, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn. Nụ cười của nàng rạng rỡ hơn cả ánh bình minh vừa hé rạng trên chân trời mới.
“Chỉ cần có chàng, hư vô cũng là chốn bồng lai.”

Dưới sự chứng kiến của vạn vạn tu sĩ, dưới ánh nhìn luyến tiếc của những người đồng đội cũ, hình bóng của Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi bắt đầu mờ dần. Họ không bay đi, mà là từng bước một đồng hóa vào không gian xung quanh.

Hư Vô Thần Đế. Hắn đến từ sự hư vô, dùng sự hư vô để kết thúc một thời đại tăm tối, và giờ đây, hắn trở về với hư vô như một người hành giả tìm thấy ngôi nhà đích thực của mình.

Khoảng không gian rung động nhẹ nhàng, rồi hai bóng hình hoàn toàn biến mất, không để lại chút dấu vết nào của linh lực.

Trên phế tích của Thiên Đình, Tiền Đa Đa ngồi bệt xuống một viên gạch, thở dài một tiếng, sau đó chợt phát hiện trong lòng bàn tay mình có một mảnh ngọc giản. Hắn mở ra, bên trong chỉ có một dòng chữ với nét bút phóng khoáng:
*“Nếu có kẻ nào hỏi về Hư Vô Thần Đế, hãy nói với họ rằng: Hắn ở khắp mọi nơi, trong mỗi ý niệm muốn vượt qua chính mình của chúng sinh.”*

Hắc Tử nằm xuống bên cạnh Tiền Đa Đa, ngước nhìn bầu trời giờ đây đã trở nên xanh thẳm và cao rộng lạ thường. Một cánh chim tung cánh lướt qua, không còn sự áp chế của quy tắc thiên đạo, tiếng hót của nó nghe tự do và vui vẻ biết bao.

Vạn giới bắt đầu chuyển động. Một trật tự mới đã thành hình, nơi mỗi cá nhân đều là chủ nhân của vận mệnh mình. Truyền thuyết về một vị thiếu niên bị cướp mất linh căn, trọng sinh trở lại đứng trên đỉnh cao thương khung, dùng một ý niệm xóa sổ cái ác đã trở thành khúc ca vĩnh hằng lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Ở một phương trời xa xăm, sâu trong Biển Hư Vô mênh mông không thấy bờ, có hai bóng người đang cùng nhau rảo bước. Nam tử đột nhiên dừng lại, nhìn vào hư không phía trước, nơi một tiểu thế giới mới đang dần dần được thai nghén từ năng lượng nguyên thủy.

“Thần Hi, nàng nhìn kìa.”
“Đó là gì?”
“Đó là sự khởi đầu của một câu chuyện mới. Không có thần, không có đế, chỉ có sự sống sinh sôi.”

Diệp Hư Không cười, nắm chặt tay người mình yêu. Hắn không còn là Hư Vô Thần Đế cô độc trị vì cửu giới nữa. Hắn giờ đây chỉ là Diệp Hư Không – một kẻ yêu đời, yêu người, tiêu dao giữa vạn dặm hư không.

Gió từ phía bên kia của vũ trụ thổi tới, mang theo hương vị của sự khởi nguyên. Thương khung xanh thẳm, vĩnh hằng bất diệt, nhưng tất cả đều nằm gọn trong một ý niệm bình yên của kẻ đã thấu hiểu chân lý cuối cùng.

“Đi thôi, con đường của chúng ta… còn dài lắm.”

Hết chương 200 – Kết Thúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8