Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 3: Trở về Diệp gia**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:06:22 | Lượt xem: 3

**Chương 3: Trở về Diệp gia**

Thanh Vân Thành hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn mọi khi. Tiếng trống hội vang rền, lụa đỏ treo cao dọc khắp các con phố dẫn về phía đông thành — nơi tọa lạc của Diệp gia, một trong những gia tộc quyền thế bậc nhất vùng này.

Hôm nay là ngày Diệp gia tổ chức “Tế Tổ Đại Điển”. Nhưng ai cũng hiểu, buổi lễ này thực chất là để vinh danh Thiên tài số một hiện tại của gia tộc: Diệp Phàm. Chỉ cách đây vài ngày, Diệp Phàm đã đột phá Khai Mạch cảnh tầng thứ chín, chạm đến ngưỡng cửa Trúc Cơ. Đáng nói hơn, nghe đồn hắn vừa dung hợp được một loại linh cốt thần bí, khiến tư chất nhảy vọt, trở thành hy vọng lớn nhất của Diệp gia trong trăm năm qua.

Tại diễn võ trường trung tâm của Diệp phủ, không khí nóng bỏng đến cực điểm. Hàng trăm đệ tử Diệp gia đứng thành từng hàng chỉnh tề, ánh mắt hướng về phía đài cao với vẻ sùng bái. Ở đó, Diệp Phàm khoác trên mình bộ trường bào gấm xanh, thắt lưng khảm ngọc, gương mặt anh tuấn đầy vẻ ngạo nghễ.

Cạnh hắn là Diệp Hình, vị Đại trưởng lão nắm quyền điều hành gia tộc hiện nay. Lão vuốt râu, cười híp mắt nhìn đứa cháu đích tôn của mình, giọng nói hào sảng vang vọng khắp trường đấu:

“Hôm nay, trước mặt tổ tiên Diệp gia, ta tuyên bố: Diệp Phàm chính thức trở thành người kế vị chức gia chủ tương lai! Với linh căn đột biến, nó sẽ đưa Diệp gia chúng ta bước ra khỏi Thanh Vân Thành, đứng đầu cả Hoang Khư Giới này!”

Dưới đài, tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy.

“Phàm thiếu gia thiên tư vô song!”
“Chúc mừng Phàm thiếu gia, chúc mừng Đại trưởng lão!”

Giữa những tiếng tung hô ấy, Diệp Phàm tiến lên phía trước, ánh mắt lướt qua một lượt, nụ cười trên môi càng thêm đắc ý. Hắn nhớ đến kẻ đã bị chính tay mình đánh nát đan điền, bẻ gãy kinh mạch và vứt xuống vực thẳm loạn táng cách đây ba ngày.

*Diệp Hư Không à Diệp Hư Không, linh cốt của ngươi quả thực rất tốt. Ngươi sinh ra là phế vật, món đồ tốt như vậy để trên người ngươi chỉ là lãng phí. Nay nó đã thuộc về ta, hãy ở dưới suối vàng mà chúc mừng ta đi.*

“Cảm ơn mọi người!” Diệp Phàm giơ tay ra hiệu im lặng, giọng nói đầy uy lực. “Diệp gia không có chỗ cho những kẻ yếu đuối, chỉ có sức mạnh mới là lẽ phải. Bất kỳ kẻ nào dám cản đường chúng ta, kết cục sẽ chỉ có một: Diệt!”

Ngay khi lời nói của Diệp Phàm vừa dứt, một tiếng “Rắc” giòn giã đột nhiên vang lên từ phía cổng chính của Diệp phủ.

Toàn bộ đám đông khựng lại. Tiếng xì xào tắt lịm.

Cánh cổng đá cao lớn của Diệp gia vốn được yểm hộ bởi các phù văn trận pháp cấp thấp, lúc này đang xuất hiện những vết nứt chi chít. Một luồng khí lạnh lẽo, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy từ bên ngoài tràn vào, dập tắt đi sự náo nhiệt nóng bỏng của buổi lễ.

“Có chuyện gì?” Diệp Hình nhíu mày, khí thế của kẻ mạnh Khai Mạch đỉnh phong tỏa ra.

Giữa đám bụi mù và mảnh vụn của trận pháp đang sụp đổ, một bóng người từ từ bước ra.

Đó là một thiếu niên vóc người thanh mảnh, mặc một bộ y phục màu đen rách rưới đến thảm hại, trên đó còn vương vất những vết máu khô khốc và bùn đất. Tóc hắn hơi rối, rủ xuống che nửa khuôn mặt. Nhưng điểm kỳ lạ nhất chính là mỗi bước chân của hắn. Hắn đi rất chậm, không mang theo chút linh áp nào, nhưng cứ mỗi lần chân chạm đất, gạch đá trên sàn diễn võ lại lặng lẽ biến thành tro bụi đen kịt, không phải vỡ nát, mà là tiêu biến.

Cả diễn võ trường rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.

Khi thiếu niên ấy ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả vực thẳm hư không, nhiều người đã hét lên kinh hãi.

“Diệp… Diệp Hư Không?!”
“Không thể nào! Hắn chưa chết sao?”
“Rõ ràng hôm đó Phàm thiếu gia nói hắn bị yêu thú vồ chết trong núi mà!”

Diệp Phàm đứng trên đài cao, đồng tử co rút lại như mắt kim. Gương mặt đang đắc ý của hắn lập tức biến dạng thành vẻ kinh hoàng rồi chuyển sang tức giận điên cuồng.

“Ngươi… sao ngươi còn sống?” Diệp Phàm gầm lên, giọng run rẩy.

Diệp Hư Không đứng dừng lại ở giữa diễn võ trường, đứng giữa vòng vây của hàng trăm người. Hắn thản nhiên nhìn quanh một lượt, nhìn những khuôn mặt từng cười nhạo mình, nhìn những người thân thích đã lạnh lùng đứng xem hắn bị phế truất.

Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên đài cao, dừng lại ở nơi Diệp Phàm và Diệp Hình đang đứng.

“Diệp gia nhộn nhịp quá nhỉ?” Giọng của Diệp Hư Không rất nhẹ, nhưng nó như thể vang vọng từ một không gian khác, len lỏi vào từng lỗ chân lông của mọi người có mặt. “Tế tổ sao? Ta cũng là con cháu Diệp gia, buổi lễ quan trọng thế này, sao có thể thiếu ta?”

Đại trưởng lão Diệp Hình lấy lại bình tĩnh, lão bước tới mép đài, quát lớn: “Diệp Hư Không! Ngươi là đứa con bất hiếu, dám phá hoại đại điển, hủy hoại cổng môn. Cho dù ngươi bằng cách nào đó giữ lại được mạng tàn, thì hôm nay cũng là ngày chết của ngươi! Chấp pháp đội đâu, bắt lấy nghịch tử này cho ta!”

Hàng chục vệ binh Diệp gia với vũ khí sáng loáng lập tức xông lên. Bọn họ đều là những tu sĩ Tụ Khí cảnh, linh lực cuộn trào trong tay, hò hét nhằm về phía thiếu niên áo đen.

Diệp Hư Không vẫn đứng yên đó. Tay phải hắn nhẹ nhàng nâng lên, ngón trỏ hơi cong lại rồi búng ra một cái giữa hư không.

“Biến đi.”

Hắn chỉ nói đúng hai chữ.

Một luồng sóng xung kích không màu sắc, không ánh sáng lan tỏa ra từ vị trí của hắn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có máu thịt văng tung tóe. Mười mấy tên vệ binh đang lao tới, khi chạm vào luồng sóng đó, toàn thân họ bỗng nhiên đông cứng lại.

Dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, áo giáp, vũ khí và cả cơ thể sống của những tên vệ binh đó bắt đầu tan rã. Từng mảng nhỏ một, bọn họ hóa thành những hạt bụi lốm đốm rồi biến mất hoàn toàn vào không khí, không để lại một chút dấu vết, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra.

Không gian bỗng chốc trở nên ngạt thở.

“Cái gì… đây là tà thuật gì?” Một vị trưởng lão kinh hãi đứng bật dậy.

Xóa sổ sự tồn tại. Đây không phải là sức mạnh của con người, đây là uy quyền của thần linh!

Diệp Hư Không thu tay lại, vẻ mặt vẫn bình thản như vừa xua đuổi một đám ruồi bọ. Hắn bước tiếp về phía đài cao. Những đệ tử Diệp gia vốn đang chặn đường sợ hãi dạt sang hai bên như nhìn thấy ác quỷ.

“Ngươi đã cướp của ta thứ gì, ta sẽ đòi lại bằng cách của mình.” Diệp Hư Không nhìn thẳng vào Diệp Phàm, đôi mắt hắn sâu thẳm đến mức khiến linh hồn của đối phương như muốn bị hút vào trong. “Linh cốt của ta, dùng có thoải mái không?”

Diệp Phàm run bần bật, nhưng nỗi sợ nhanh chóng bị thay thế bởi sự cuồng loạn. Hắn không tin kẻ phế vật này có thể lật mình.

“Chết đi cho ta!” Diệp Phàm gầm lên, vận dụng toàn bộ linh lực trong người. Một bóng hình rồng xanh hư ảo hiện ra sau lưng hắn — đó chính là sức mạnh của linh cốt mà hắn đã đoạt lấy. “Thanh Long Phá Thiên Kích!”

Hắn nhảy vọt từ trên đài xuống, nắm đấm mang theo sức mạnh nghìn cân, không gian xung quanh cũng vì thế mà rung chuyển. Đòn tấn công này, ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ cảnh sơ kỳ cũng không dám đón đỡ trực diện.

Thế nhưng, Diệp Hư Không thậm chí không thèm chớp mắt.

Khi nắm đấm của Diệp Phàm chỉ còn cách trán hắn một tấc, Diệp Hư Không mới chậm rãi đưa tay ra. Lòng bàn tay hắn mở rộng, hư không xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo.

“Rầm!”

Một tiếng động nghẹt thở vang lên. Cú đấm đầy quyền năng của Diệp Phàm bị bàn tay gầy gò của Diệp Hư Không chặn đứng hoàn toàn. Linh lực của chiêu Thanh Long Phá Thiên Kích khi chạm vào lòng bàn tay Diệp Hư Không liền giống như dòng suối đổ vào biển cả, biến mất không một tăm tích.

“Thứ này, không thuộc về ngươi.”

Diệp Hư Không lạnh lùng thốt lên. Tay hắn hơi bóp chặt lại.

“Aaaa!”

Diệp Phàm rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Trong lồng ngực hắn, nơi tích tụ linh cốt mới dung hợp, bỗng bùng phát một luồng năng lượng đen kịt. Luồng năng lượng đó bắt đầu gặm nhấm, nghiền nát linh cốt của hắn từ bên trong.

Sắc mặt Diệp Phàm từ hồng hào chuyển sang trắng bệch, rồi tím tái. Sức mạnh Khai Mạch tầng thứ chín của hắn tụt dốc thê thảm, tầng tám, tầng năm, rồi biến mất sạch sành sanh.

“Phàm nhi!” Diệp Hình điên cuồng lao xuống từ đài cao, bàn tay kết ấn định đánh về phía lưng Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không không thèm quay đầu lại, tay trái phất nhẹ ra phía sau.

“Cút.”

Một luồng lực lượng vô hình bùng nổ, khiến Đại trưởng lão Diệp Hình như bị một ngọn núi va vào, bay ngược ra sau hơn trăm trượng, đâm sầm vào bức tường đá phía sau diễn võ trường, máu tươi tuôn ra không ngừng.

Hiện trường rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của cái chết. Một cái phất tay hạ gục Đại trưởng lão? Đây là cảnh giới gì?

Diệp Hư Không bóp cổ Diệp Phàm, nhấc bổng hắn lên như nhấc một con gà con. Hắn ghé sát tai tên “thiên tài” đang trợn trừng mắt vì sợ hãi, khẽ thầm thì:

“Ta từng là Thần Đế đứng đầu vạn giới, kẻ phản bội ta đều phải chịu sự trừng phạt vĩnh hằng. Ngươi… chưa đủ tư cách để ta hận, nhưng ngươi nên biết cái giá của việc động vào đồ của ta.”

Dứt lời, Diệp Hư Không vứt mạnh Diệp Phàm xuống đất. Linh lực hư vô xâm nhập vào tận tủy sống của tên thiếu niên kia, vĩnh viễn phế đi mọi khả năng tu luyện của hắn, khiến hắn cả đời này không bằng một kẻ phế nhân.

Hắn quay người, nhìn về phía những người còn lại trong Diệp gia. Bấy giờ, ngay cả những vị trưởng lão vốn tính tình nóng nảy nhất cũng đều quỳ sụp xuống, đầu không dám ngẩng lên, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Khí chất của Diệp Hư Không lúc này hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là thiếu niên bị sỉ nhục của Diệp gia, mà là một vị đế vương tối cao, người nắm giữ quyền sinh tử của vạn vật trong lòng bàn tay.

“Từ nay về sau, Diệp gia… không còn thuộc về các ngươi nữa.”

Diệp Hư Không điềm tĩnh bước về phía chính điện, nơi đặt bài vị của tổ tiên và chiếc ghế cao quý nhất của gia chủ. Hắn chậm rãi ngồi xuống, hai tay đặt lên thành ghế đá.

“Ai có ý kiến?”

Giọng nói bình thản ấy vang khắp Thanh Vân Thành, khiến cả trời đất như cũng phải run sợ theo. Không ai dám trả lời. Cả Diệp gia, hàng nghìn con người, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng tim đập loạn nhịp trong nỗi sợ tột cùng.

Diệp Hư Không tựa lưng vào ghế, mắt khép hờ. Hắn biết, đây mới chỉ là điểm khởi đầu. Cái mảnh linh cốt của phàm nhân này không có tác dụng gì với hắn, thứ hắn lấy lại chính là tôn nghiêm.

Trong đan điền của hắn, *Hư Vô Châu* đang xoay chuyển mãnh liệt, nuốt chửng linh khí mỏng manh của hạ giới để chuyển hóa thành Hư Vô Lực.

“Cổ Thiên Thánh, đồ đệ tốt của ta… thiên đình mà ngươi dày công xây dựng, sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến nó tan thành mây khói giống như đám kiến hôi này.”

Ánh chiều tà buông xuống Diệp phủ, dát một lớp vàng lên bóng dáng cô độc của Diệp Hư Không. Một cuộc thảm sát tâm hồn vừa kết thúc, và một trật tự mới đã được thiết lập.

Tại một góc khuất trong đám đông, một gã béo với thân hình phục phịch, ăn mặc lôi thôi nhưng đôi mắt tinh anh khác thường — Tiền Đa Đa — đang trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng này. Hắn khẽ lẩm bẩm:

“Mẹ nó, đại gia ta sống ngần ấy năm, chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào mang theo 'Hỗn độn sát khí' nặng nề thế kia. Tụ Bảo Thể của mình đang run rẩy… Đùi vàng! Đây đích thị là một cái đùi vàng ròng rồi!”

Cách đó không xa, một con chó đen gầy gò đang gặm khúc xương thối cũng dừng lại, đôi mắt nó chợt lóe lên tia sáng màu máu tím, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Hư Không, rồi khẽ sủa một tiếng kỳ lạ.

Bánh xe vận mệnh của Hoang Khư Giới, kể từ khắc này, đã bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo của Thiên đạo. Một ý niệm, vạn cổ diệt. Một ánh mắt, thương khung tan. Diệp Hư Không, đã chính thức trở lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8