Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 4: Linh căn bị cướp? Ta không cần!**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:06:56 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 4: LINH CĂN BỊ CƯỚP? TA KHÔNG CẦN!**

Bầu trời Thanh Vân Thành hôm nay dường như thấp xuống lạ thường. Những đám mây xám xịt bị một thứ áp lực vô hình xua tan, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đổ lên những mái ngói của Diệp phủ.

Tại diễn võ trường, tiếng la hét đau đớn của Diệp Phàm vẫn không ngừng vang vọng. Gã thiếu gia kiêu ngạo thường ngày giờ đây cuộn tròn như một con sâu, tay ôm lấy ngực trái – nơi vốn dĩ đang dung nạp "Thanh Mộc Linh Căn" cướp đoạt từ Diệp Hư Không. Một luồng ánh sáng xanh thẳm, rực rỡ và đầy sức sống đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể gã, nhưng mỗi lần nó định vọt ra lại bị một tia hắc khí mảnh như sợi tóc quấn chặt, kéo ngược trở về rồi phân rã từng chút một.

"Hư Không… trả lại… trả lại cho ta!" Diệp Phàm rên rỉ, gương mặt vặn vẹo đến mức không còn nhân dạng.

Trưởng lão Diệp Thương lúc này gương mặt tái nhợt, đôi mắt già nua hằn lên những tia máu đỏ. Lão chứng kiến đứa cháu mình yêu quý nhất đang bị hủy hoại ngay trước mắt mà không cách nào ra tay. Linh áp phát ra từ thân thể Diệp Hư Không giống như một đầm lầy vĩnh hằng, bất kỳ kẻ nào định bước vào đều cảm thấy tu vi của mình đang bị hút cạn.

"Diệp Hư Không! Ngươi rốt cuộc đã làm gì?" Diệp Thương gầm lên, thanh kiếm trong tay lão run rẩy dữ dội. "Đó là linh căn của ngươi! Ngươi điên rồi sao? Nếu nó tan biến, ngươi cũng sẽ vĩnh viễn là một phế nhân!"

Diệp Hư Không vẫn ngồi đó, tĩnh lặng trên chiếc ghế gia chủ. Đôi mắt hắn thâm trầm như đại dương vào đêm tối, không có một tia sóng cả. Hắn nhìn Diệp Thương, rồi nhìn xuống linh căn đang bị hắc khí của mình đồng hóa, khóe môi khẽ nhếch lên một vòng cung lạnh lẽo, mang theo sự khinh bỉ đến tận cùng.

"Phế nhân?"

Diệp Hư Không nhẹ nhàng đứng dậy. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đất đều khiến gạch đá xung quanh nứt toác, không phải vì dùng lực, mà vì sự hiện diện của hắn quá nặng nề đối với quy tắc của mảnh không gian này.

"Diệp Thương, ngươi dành cả đời để tu luyện, nhưng tầm nhìn của ngươi lại ngắn ngủi đến đáng thương."

Hắn giơ bàn tay thon dài ra, hướng về phía Diệp Phàm. Chỉ thấy hư không run rẩy, cái gọi là "Thanh Mộc Linh Căn" cực phẩm mà cả Thanh Vân Thành thèm khát, lúc này đột nhiên bị bứt ra khỏi lồng ngực Diệp Phàm, trôi nổi giữa không trung.

Ánh xanh rực rỡ ấy đại diện cho thiên phú tuyệt đỉnh, là thứ có thể giúp một tu sĩ bình thường chạm tay vào Vương cảnh trong tương lai. Cả Diệp gia nín thở. Bọn họ nghĩ rằng Diệp Hư Không sẽ thu hồi linh căn ấy về với cơ thể mình. Bởi lẽ, đối với tu sĩ, linh căn chính là mạng sống, là tương lai.

Nhưng, điều tiếp theo đã phá nát hoàn toàn nhận thức của bọn họ.

"Răng rắc!"

Một tiếng động nhỏ vang lên nhưng lại khiến trái tim mọi người thắt lại. Bàn tay của Diệp Hư Không đột ngột siết chặt.

Luồng năng lượng màu đen từ lòng bàn tay hắn bùng phát, giống như một cái miệng khổng lồ của vực thẳm nuốt chửng hoàn toàn ánh xanh kia. Thanh Mộc Linh Căn dưới sự oanh kích của Hư Vô Lực không kịp phản kháng dù chỉ một giây, nó vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng, rồi nhanh chóng bị đồng hóa thành tro bụi, tan biến vào hư không.

"Linh căn bị cướp? Các ngươi tưởng ta cần thứ rác rưởi này sao?"

Thanh âm của Diệp Hư Không lạnh lùng như sương muối, vang vọng khắp mỗi ngõ ngách của phủ đệ: "Thiên địa vạn vật khởi nguồn từ hư vô. Linh căn chẳng qua là cái xiềng xích mà Thiên đạo ban phát cho kẻ yếu để dễ bề cai quản. Với Diệp Hư Không ta, một niệm có thể khiến vạn pháp thành hình, một ý có thể khiến vạn giới diệt vong. Linh căn của ta chính là bản ngã của ta, cần gì ngoại vật?"

Cả diễn võ trường im bặt như chết.

Diệp Phàm phun ra một ngụm máu lớn, khí tức hoàn toàn suy sụp, biến thành một phế nhân thực thụ không thể tu hành được nữa. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy gã, nhưng còn đáng sợ hơn cả cái chết chính là việc tận mắt thấy món "bảo vật" mình khổ công tranh đoạt lại bị chủ nhân cũ bóp nát như một mảnh sành vô giá trị.

Diệp Thương run rẩy quỳ sụp xuống. Lão hiểu rồi. Kẻ trước mặt này không phải là Diệp Hư Không mà lão từng biết. Một kẻ dám coi khinh thiên phú của Thiên đạo, một kẻ coi linh căn cực phẩm như cỏ rác, kẻ đó rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới tâm linh gì?

Dưới gốc đại thụ xa xa, Tiền Đa Đa nuốt nước miếng ực một cái, mồ hôi hột chảy dài trên khuôn mặt phúng phính. Hắn ôm chặt lấy túi tiền vàng bên hông, miệng lẩm bẩm: "Trời ơi… điên rồi, chắc chắn là điên rồi. Bóp nát Thanh Mộc Linh Căn? Tên này rốt cuộc là yêu quái phương nào tái thế? Nhưng mà… bá đạo! Quá bá đạo! Đại gia ta quyết rồi, chuyến này không ôm chân hắn thì đúng là uổng công có Tụ Bảo Thể!"

Tụ Bảo Thể của Tiền Đa Đa đang rung động dữ dội. Trong mắt hắn, Diệp Hư Không lúc này không còn là một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là một vầng thái dương đen kịt, nuốt chửng mọi luồng khí vận xung quanh. Những kẻ chống đối Diệp Hư Không đều bị ám một tầng tử khí, trong khi bản thân hắn lại đứng ngoài quy luật luân hồi.

Bên cạnh đống củi khô mục nát gần đó, con chó đen Hắc Tử đột nhiên đứng dậy. Nó lắc lắc cái đuôi ngắn tủn, đôi mắt màu tím sâu thẳm nhìn về phía Diệp Hư Không. Nó không sủa, nhưng hơi thở của nó đột ngột trở nên nóng bỏng. "Hư Vô chi lực… Thứ mùi vị cũ kỹ này, cuối cùng cũng đã trở lại. Đám sâu bọ trên Cửu Tiêu Thiên Ngoại, các ngươi sắp xong đời rồi." Hắc Tử khẽ rướn mình, bộ lông đen của nó dường như mượt mà hơn dưới ánh chiều tà.

Trên đài cao, Diệp Hư Không thu hồi hắc khí. Hắn cảm nhận được cơ thể mới này đang dần thích nghi với *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Dù hiện tại tu vi chỉ mới chạm ngưỡng Khai Mạch cảnh tầng thứ chín, nhưng chất lượng sức mạnh của hắn đã vượt xa bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào ở hạ giới này.

Hắn quét mắt nhìn đám đông đang phủ phục bên dưới: "Ta không giết các ngươi hôm nay, không phải vì lòng thương hại, mà vì các ngươi không xứng để vấy bẩn tay ta. Kể từ hôm nay, Diệp Thương giáng xuống làm tạp dịch, Diệp Phàm trục xuất khỏi tông tịch. Ai có ý kiến?"

Tiếng vang trầm hùng khiến những trưởng lão khác không ai dám ngẩng đầu. Bọn họ từng là đồng phạm, từng đứng nhìn linh căn của hắn bị tước đoạt, nhưng bây giờ, trước sự hiện diện của "vị thần" này, họ chỉ có thể hối hận vì sự ngu xuẩn của mình.

Diệp Hư Không xoay người, bước về phía hậu viện, nơi có linh vị của cha mẹ thân xác này. Hắn cần một không gian yên tĩnh để bắt đầu phá bỏ cảnh giới phàm trần đầu tiên.

Khi bóng lưng của hắn vừa khuất sau cánh cổng, một bóng dáng thanh cao, mặc y phục trắng muốt như tuyết từ trên không trung lặng lẽ lướt qua Thanh Vân Thành. Lạc Thần Hi dừng chân trên mây đen, đôi mắt xanh thẳm của nàng thoáng qua một tia kinh ngạc.

"Kỳ lạ. Tại một tiểu gia tộc ở hạ giới này, làm sao có thể phát ra quy tắc lực lượng cao thâm đến mức ngay cả Dao Trì Công Pháp của mình cũng bị trấn áp?"

Nàng nhẹ nhàng hạ cánh xuống một nóc nhà xa lạ, nhìn theo hướng Diệp Hư Không vừa biến mất. Trái tim vốn lạnh lùng của nàng, lần đầu tiên sau trăm năm, bỗng dưng đập lệch một nhịp vì sự tò mò.

Trong khi đó, ở một không gian khác, sâu thẳm trong Cửu Tiêu Thiên Ngoại, một nam tử đang ngồi trên ngai vàng rồng bằng ngọc, đột nhiên mở trừng mắt. Gã chính là Cổ Thiên Thánh, kẻ thống trị Cửu Giới.

"Cảm giác này… Tại sao giống như Hư Vô Châu vừa xuất thế? Chẳng lẽ kẻ đó vẫn chưa chết hẳn?"

Cổ Thiên Thánh cau mày, sát ý trong mắt gã khiến vạn dặm mây trắng chung quanh nổ tung. Gã giơ tay ra hiệu cho một bóng đen phía dưới: "Đi xuống hạ giới, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sức mạnh Hư Vô. Nếu phát hiện kẻ tu luyện công pháp này, lập tức xóa sổ cả một tinh cầu cho ta!"

Một cơn lốc của sự hủy diệt bắt đầu từ một quyết định nhỏ ở Thần giới, nhưng ở phía dưới hạ giới này, Diệp Hư Không đã bắt đầu thiền định. Hắn ngồi giữa vòng xoáy năng lượng của Hư Vô Châu, bắt đầu cuộc hành trình lấy lại vương vị.

Linh căn bị cướp? Đó chỉ là cái vỏ cũ kỹ của một linh hồn phàm tục. Với Diệp Hư Không, khởi đầu bằng sự "trống rỗng" mới chính là sự hoàn mỹ tuyệt đối của sức mạnh. Một ý niệm của hắn hiện tại, đã đủ để khiến Thanh Vân Thành này bắt đầu run rẩy dưới sự chuyển mình của một vị Thần Đế trọng sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8