Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 44: Thiên Kiêu bảng**
**CHƯƠNG 44: THIÊN KIÊU BẢNG**
Sau trận náo loạn tại cổng thành Đảo Thiên Hải, bầu không khí vốn náo nhiệt bỗng chốc trở nên đông cứng. Những tu sĩ vừa chứng kiến cảnh Vân Thông Hải – một vị cường giả Hóa Thần cảnh – bị dọa đến vỡ mật, đều đồng loạt dạt ra hai bên đường, không một ai dám thở mạnh. Họ nhìn bóng lưng của thiếu niên áo đen đang thong dong bước đi, trong lòng chỉ còn lại sự kính sợ vô bờ bến.
Diệp Hư Không bước đi đều đặn, mỗi bước chân của hắn dường như đều giẫm lên một loại nhịp điệu kì lạ của thiên địa. Đối với hắn, linh khí ở Linh Khư Giới này xác thực đậm đặc hơn Hạ giới gấp bội, quy tắc không gian cũng kiên cố hơn, nhưng tất cả vẫn chỉ là một cái "lồng giam" tinh xảo hơn mà thôi.
"Đại ca, huynh nhìn kìa, Vân Tiên Cư! Đây chính là tửu lầu xa hoa nhất vùng biển này, nghe nói một vò 'Vân Linh Túy' ở đây thôi cũng tốn đến cả ngàn Linh thạch thượng phẩm."
Tiền Đa Đa hớn hở chỉ tay về phía một tòa kiến trúc nguy nga, lơ lửng trên một đám mây ngũ sắc ngay giữa trung tâm thành trì. Hắn vừa nói vừa không quên vỗ vỗ vào cái túi trữ vật vừa "mượn" được từ tay Vân Thông Hải, gương mặt tròn trịa lộ ra nụ cười không thể đắc ý hơn.
"Gâu!"
Hắc Tử nằm phục trên vai Diệp Hư Không, đôi mắt bạc lười biếng liếc nhìn tòa tửu lầu, cái mũi khịt khịt một cái như thể đang thẩm định mùi vị thức ăn bên trong, sau đó lại dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa, dường như muốn nói: "Chỉ là một vò rượu nát, có gì mà sướng rân lên như vậy?"
Diệp Hư Không nhàn nhạt nói: "Vào thôi. Cũng cần một nơi để nghe ngóng xem Linh Khư Giới hiện tại đã thay đổi như thế nào."
Cả ba tiến vào Vân Tiên Cư. Những tiểu nhị và quản sự ở đây vốn đều là hạng người mắt cao hơn đỉnh đầu, nhưng nhìn thấy phong thái của Diệp Hư Không cùng với uy áp thâm trầm toát ra từ hắn, tất cả đều khom lưng cúi đầu, cung kính dẫn họ lên tầng cao nhất – nơi có góc nhìn bao quát toàn bộ Đảo Thiên Hải.
Vừa ngồi xuống, Tiền Đa Đa đã vung tay gọi ra một bàn đầy những cao lương mỹ vị chứa đựng linh khí nồng đậm. Trong khi gã mập và Hắc Tử đang "đại chiến" trên bàn ăn, Diệp Hư Không đứng dậy, đi tới bên lan can tửu lầu.
Ánh mắt hắn không nhìn vào cảnh sắc biển trời lộng lẫy phía dưới, mà bị thu hút bởi một cột sáng màu vàng kim khổng lồ dựng đứng ngay giữa quảng trường trung tâm Đảo Thiên Hải. Cột sáng ấy xuyên thẳng qua tầng mây, trên mặt uẩn súc những gợn sóng quy tắc vô cùng huyền ảo.
"Đó là cái gì?" Diệp Hư Không khẽ hỏi.
Tiền Đa Đa miệng còn đang nhai dở một miếng thịt hung thú, liền vội vã nuốt xuống, chạy tới bên cạnh giải thích: "Đại ca, đó chính là 'Thiên Kiêu Bảng' của Linh Khư Giới. Cứ mỗi mười năm, ý chí Thiên đạo của giới này lại cảm ứng và xếp hạng một trăm thiên tài trẻ tuổi nhất, mạnh mẽ nhất dưới một trăm tuổi. Kẻ được khắc tên lên đó không chỉ nhận được khí vận của thế giới gia trì, mà còn là đối tượng tranh giành của các đại tông môn ở tầng trời phía trên."
Diệp Hư Không nhướng mày, ý vị thâm trường nói: "Khí vận gia trì? Chẳng qua là gieo xuống một đạo 'Thiên đạo lạc ấn' để dễ bề khống chế mà thôi."
Hắn nheo mắt nhìn về phía cột sáng. Với nhãn lực của Thần Đế, hắn xuyên qua lớp hào quang rực rỡ bên ngoài, nhìn thấy những dòng chữ khắc bằng đạo văn đang lấp lánh trên đó.
**Hạng 100: Mạc Linh Thiên – Tuyết Sơn Tông – Nguyên Anh cảnh viên mãn.**
**Hạng 90: Kiếm Vô Tâm – Vạn Kiếm Các – Hóa Thần cảnh sơ kì.**
…
Mỗi một cái tên xuất hiện đều đi kèm với thân thế hiển hách và tu vi kinh người. Ở Linh Khư Giới, dưới trăm tuổi đạt đến Hóa Thần cảnh đã được coi là yêu nghiệt trong những yêu nghiệt. Thế nhưng, ánh mắt của Diệp Hư Không vẫn lướt đi rất nhanh, không hề dừng lại. Cho đến khi hắn nhìn thấy ba vị trí dẫn đầu.
**Hạng 3: Lâm Lang Thiên – Đế tộc Lâm gia – Hóa Thần cảnh đỉnh phong.**
**Hạng 2: Diệp Thiên Thừa – Thiên Minh Thánh Địa – Hóa Thần cảnh viên mãn (Nửa bước Luyện Hư).**
Khi nhìn thấy cái tên hạng hai, ánh mắt Diệp Hư Không bỗng nhiên lạnh lẽo đến thấu xương. "Diệp Thiên Thừa? Thiên Minh Thánh Địa? Nếu ta nhớ không lầm, Thiên Minh Thánh Địa chính là một nhánh ngoại vi của Cổ Thiên Thánh tại Linh Khư Giới."
Kiếp trước, Cổ Thiên Thánh từng là đệ tử đắc ý nhất của hắn. Để củng cố địa vị sau khi phản bội sư phụ, hắn đã cho dựng lên vô số "Thánh địa" ở các giới bên dưới nhằm thu thập hương hỏa và những thiên tài trung thành tuyệt đối.
Và rồi, ánh mắt Diệp Hư Không dừng lại ở vị trí cao nhất, nơi cái tên duy nhất được khắc bằng màu hoàng kim rực rỡ, áp đảo tất cả.
**Hạng 1: Lạc Thần Hi – Dao Trì Thánh Địa – Tu vi: Không rõ.**
Trái tim của Diệp Hư Không vốn tưởng như đã đóng băng sau hàng vạn năm trôi nổi, bỗng nhiên khẽ rung động một nhịp.
"Lạc Thần Hi…"
Trong đầu hắn hiện lên hình bóng một nữ tử thanh khiết như tuyết trắng, đôi mắt mang theo sự ưu sầu thiên cổ mà hắn đã cứu tại bí cảnh Hạ giới vài tháng trước. Không ngờ, nàng không chỉ là Thánh nữ của Dao Trì Thánh địa ở Thần giới, mà ngay cả ở Linh Khư Giới này, nàng cũng là một tồn tại khiến muôn người phải ngưỡng vọng.
Tuy nhiên, điều khiến Diệp Hư Không chú ý không phải là thứ hạng của nàng, mà là ký hiệu phía sau cái tên: "Cửu Âm Tuyệt Thể – Đã thức tỉnh lần hai".
"Nàng vậy mà lại dám thức tỉnh lần hai khi chưa có 'Hư Vô Nghịch Mệnh Đan' của ta sao? Muốn tìm cái chết ư?" Diệp Hư Không nắm chặt tay vào lan can, một vết rạn nhỏ xuất hiện trên khối cẩm thạch kiên cố nhất của Linh Khư Giới.
Đúng lúc này, từ phía quảng trường bỗng nhiên vang lên một hồi chuông chấn động. Cột sáng Thiên Kiêu Bảng run rẩy dữ dội, một đạo uẩn súc hào quang màu tím bỗng dưng bộc phát, ép thẳng về phía cuối bảng xếp hạng.
Toàn bộ tu sĩ trong tửu lầu và ngoài đường phố đều kinh hãi hô lên:
"Thiên Kiêu Bảng rung động! Có người vừa mới thăng cấp tu vi hoặc thực lực tăng vọt, cưỡng ép lọt vào danh sách!"
"Các ngươi nhìn kìa! Ở vị trí thứ 101, có một cái tên mới đang thành hình!"
Diệp Hư Không thản nhiên nhìn xuống. Chỉ thấy ở vị trí cuối cùng của Thiên Kiêu Thần Trụ, luồng khí màu tím bắt đầu ngưng tụ, tạo thành những nét chữ rồng bay phượng múa:
**Tân Thiên Kiêu: Diệp Hư Không – Tu vi: ??? – Chiến tích: Trấn áp Vân Thông Hải.**
Trong thoáng chốc, cái tên Diệp Hư Không tỏa sáng rực rỡ, sau đó nó bắt đầu điên cuồng leo lên phía trên.
Thứ 100…
Thứ 80…
Thứ 50…
Tốc độ leo hạng của nó nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Mỗi lần cái tên "Diệp Hư Không" lướt qua một người, vị trí của người đó lại bị đẩy lùi một bậc trong sự kinh hoàng của chúng sinh.
"Cái gì?! Người này là ai? Trấn áp Vân Thông Hải mà có thể trực tiếp tiến vào top 50?"
"Hắn chưa hề có thông tin môn phái! Là một tán tu!"
Diệp Hư Không nhếch mép cười nhạt. Ý chí Thiên đạo của Linh Khư Giới hiển nhiên đã cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Tuy nhiên, thay vì vui mừng, ánh mắt hắn lại mang theo sự trêu tức.
"Muốn định danh ta? Ngươi xứng sao?"
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một ý niệm từ sâu trong tâm khảm bắt đầu vận chuyển. *Hư Vô Diệt Thế Quyết* âm thầm lưu động. Từ đan điền, *Hư Vô Châu* phát ra một tiếng "ong" nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.
Bỗng nhiên, tại quảng trường, cái tên "Diệp Hư Không" đang leo hạng điên cuồng bỗng dừng khựng lại ở vị trí thứ 10. Nhưng chỉ một giây sau, một hiện tượng dị thường xảy ra khiến cả Đảo Thiên Hải chìm vào sợ hãi cực hạn.
Cái tên đó bỗng nhiên bốc cháy bằng một ngọn lửa đen tuyền không hề có hơi nóng. Ngọn lửa đen ấy không chỉ đốt cháy tên hắn trên bảng, mà bắt đầu lan rộng ra, gặm nhấm những quy tắc Thiên đạo cấu thành nên Thiên Kiêu Thần Trụ.
"Răng rắc!"
Một vết nứt khổng lồ chạy dọc theo cột đá thần thánh. Hào quang vàng kim vỡ vụn như vảy cá.
"Trời ạ! Thiên Kiêu Bảng… Thiên Kiêu Bảng bị nứt rồi!"
"Người tên Diệp Hư Không kia rốt cuộc là yêu ma phương nào? Hắn đang xóa sổ sự tồn tại của chính mình khỏi danh sách Thiên đạo?!"
Diệp Hư Không mở mắt, con ngươi đen kịt như hố đen vũ trụ, lạnh lùng nhìn vệt lửa đen đang thiêu rụi cái tên mình trên cột đá. Hắn không cần sự công nhận của cái Thiên đạo già cỗi và mục nát này. Nếu hắn muốn đứng ở vị trí số một, hắn sẽ tự mình đạp lên tất cả mà bước lên, chứ không phải ngồi chờ một cột đá ban danh.
"Thiên kiêu? Ở trước mặt Diệp Hư Không ta, không một ai dám tự xưng thiên kiêu."
Hắn quay lưng lại với quảng trường đang hỗn loạn, điềm nhiên ngồi xuống bàn, cầm lấy vò rượu Vân Linh Túy mà Tiền Đa Đa vừa mở nắp, nhấp một ngụm.
"Rượu nhạt quá." Hắn nhận xét, ánh mắt lại nhìn về phía hướng chính Bắc của Linh Khư Giới – nơi có Thiên Minh Thánh Địa tọa lạc.
Ở đó, có những con nợ kiếp trước mà hắn chuẩn bị đi đòi mạng. Và ở đó, cũng có một kẻ tự xưng là "Hạng 2 Thiên Kiêu" đang mang họ Diệp – cái họ mà không phải kẻ tầm thường nào cũng có tư cách gánh vác trước mặt hắn.
"Này Mập, chuẩn bị đi." Diệp Hư Không đặt chén rượu xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo sát khí khiến linh khí xung quanh đều bị đóng băng.
Tiền Đa Đa ngẩn người: "Đi đâu cơ đại ca? Chúng ta mới vừa tới mà?"
"Tới Thiên Minh Thánh Địa. Ta muốn xem thử, cái vị 'Thiên kiêu hạng hai' kia, chịu nổi mấy phần lực của một ý niệm từ ta."
Trong khi đó, ở một tầng trời cao xa xăm, nơi mây mù che phủ những tòa điện thờ lộng lẫy nhất của Linh Khư Giới, một nam tử trẻ tuổi với dung mạo tuấn lãng, khoác trên mình đạo bào thêu rồng vàng đang ngồi xếp bằng bỗng nhiên mở bừng mắt.
Hắn chính là Diệp Thiên Thừa, thiên tài đứng thứ hai trên Thiên Kiêu Bảng. Ngay giây phút Thiên Kiêu Thần Trụ bị rạn nứt, huyết mạch trong người hắn bỗng nhiên sôi trào, một cảm giác sợ hãi không rõ nguồn gốc dâng lên trong linh hồn, giống như có một vị chủ tể tối cao đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trong bóng tối.
"Là ai? Kẻ nào dám làm dao động đạo tâm của ta?"
Diệp Thiên Thừa gầm nhẹ một tiếng, luồng uy áp nửa bước Luyện Hư cảnh bùng nổ, làm rung chuyển cả tòa đại điện. Nhưng hắn không hề hay biết rằng, kẻ mà hắn coi là "mối đe dọa" kia, giờ đây chỉ coi hắn như một hạt bụi nhỏ trên con đường tìm lại đỉnh cao Hư Vô.
Tại Vân Tiên Cư, Diệp Hư Không lại đứng lên, tà áo đen bay phất phơ. Hắc Tử đã ăn no, lại thu mình thành hình dạng con chó nhỏ nhảy lên vai hắn, đôi mắt bạc lóe sáng đầy hưng phấn.
Bão tố ở Linh Khư Giới, chỉ mới chính thức bắt đầu từ vết nứt trên Thiên Kiêu Bảng ngày hôm nay.
**Hết Chương 44.**