Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 43: Phi thăng giả bị khinh miệt**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:44:21 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 43: PHI THĂNG GIẢ BỊ KHINH MIỆT**

Linh Khư Giới, Đảo Thiên Hải.

Đây là một hòn đảo lơ lửng khổng lồ giữa tầng mây, đóng vai trò như một trạm trung chuyển cho những tu sĩ đi lại giữa các vực của Trung Giới. Không giống như Hoang Khư Giới khô cằn và linh khí loãng, không khí nơi đây đậm đặc đến mức hóa thành từng sợi tơ trắng quấn quýt quanh đầu ngón tay. Mỗi hơi thở của người bình thường tại đây cũng có thể sánh ngang với việc dùng một viên linh thạch hạ phẩm.

Diệp Hư Không đứng trên mỏm đá sát mép đảo, đôi mắt thâm trầm nhìn ra biển mây cuồn cuộn bên dưới. Gió ở Linh Khư Giới mang theo áp lực của quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh hơn, thổi vào người khiến những tu sĩ yếu ớt có cảm giác như bị vạn tiễn xuyên tâm. Nhưng đối với hắn, cảm giác này giống như một người viễn chinh sau bao năm trở về nhà, tuy có chút lạ lẫm nhưng lại mang theo sự thân thuộc đến lạ kỳ.

"Khí tức thật tinh thuần…" Lạc Thần Hi đứng cạnh hắn, tà áo trắng tung bay như tiên tử sắp bay đi theo gió. Sắc mặt nàng hơi nhợt nhạt, Cửu Âm Tuyệt Thể trong cơ thể nàng sau khi cảm ứng được linh khí của Trung Giới bắt đầu có dấu hiệu rục rịch, tựa như một con thú đói khát lâu ngày muốn nuốt chửng tất cả.

"Cẩn thận một chút." Diệp Hư Không nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, một luồng lực lượng Hư Vô tinh khiết truyền vào, trấn áp hoàn toàn sự xao động của hàn băng khí. "Linh khí ở đây tuy tốt, nhưng quy tắc lại phức tạp hơn. Nếu hấp thụ quá nhanh mà không có tâm cảnh tương ứng, rất dễ bị quy tắc đồng hóa thành thạch nhân."

"Đại ca, ngài cứ lo cho tẩu tử mà quên mất tiểu đệ rồi!"

Tiền Đa Đa từ phía sau lạch bạch chạy tới, miệng thở hổn hển nhưng đôi mắt nhỏ xíu lại sáng rực như đèn pha. Hắn xoa xoa đôi bàn tay mập mạp, mũi hít hà liên tục: "Ta ngửi thấy rồi! Mùi vị này… không phải linh khí thông thường, mà là mùi vị của Tiên linh thạch! Ở phía kia, chí ít có mười tám tòa lầu các, cái nào cũng là bồn chứa tiền cả!"

Hắc Tử ngồi chễm chệ trên đỉnh đầu Tiền Đa Đa, đôi mắt đen láy nhìn tên mập với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó gầm gừ một tiếng trong cổ họng, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên tục, tựa như đang nhắc nhở rằng thứ nó cần là linh dược thượng phẩm chứ không phải đống đá vô tri kia.

Cả nhóm vừa tiến vào khu vực sầm uất nhất của Đảo Thiên Hải – Thiên Hải Thành, thì một bầu không khí áp bách nồng nặc lập tức ập tới. Trên cổng thành rộng lớn, bốn chữ "Thiên Hải Trấn Thủ" lấp lánh kim quang, tỏa ra uy áp của cao thủ cảnh giới Hóa Thần.

"Đứng lại!"

Một giọng nói lanh lảnh nhưng đầy vẻ cao ngạo vang lên. Chắn trước mặt họ là một đội tu sĩ mặc trường bào màu xanh lơ, trên ngực thêu hình một đám mây màu lam nhạt. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, mặt dài như mặt ngựa, đôi mắt hí hiện lên vẻ ngạo mạn cực độ.

Hắn liếc nhìn nhóm Diệp Hư Không một lượt, khi thấy trang phục của họ có phần đơn giản, không mang theo huy hiệu của bất kỳ đại tông môn nào ở Trung Giới, khóe môi hắn lập tức nhếch lên một đường cong chế giễu.

"Phi thăng giả từ Hạ giới sao?" Tên mặt ngựa hất hàm hỏi, tay nắm chặt cán kiếm treo bên hông.

Tiền Đa Đa tiến lên phía trước, nở một nụ cười cầu tài: "Vị huynh đệ này nhãn lực thật tốt! Chúng ta quả thực vừa từ dưới lên, muốn vào thành nghỉ ngơi một chút. Đây là chút lễ vật nhỏ, mong huynh đệ tạo điều kiện…"

Vừa nói, tên mập vừa kín đáo lấy ra một túi linh thạch thượng phẩm – loại tốt nhất ở Hạ giới. Thế nhưng, tên tu sĩ kia thậm chí không thèm nhìn túi linh thạch, hắn phất tay một cái làm túi linh thạch rơi xuống đất, văng tung tóe.

"Linh thạch rác rưởi của đám kiến hôi Hạ giới mà cũng đòi đem ra đây?" Nam tử mặt ngựa cười khẩy, đám tùy tùng phía sau hắn cũng cười rộ lên một cách trân tráo.

"Trần sư huynh, nhìn xem bọn họ kìa. Một tên mập mạp như con lợn thiến, một con chó đen trụi lông, một tên tiểu tử mặt trắng nhìn như kẻ sắp chết…" Hắn nhìn về phía Diệp Hư Không, rồi bỗng nhiên khựng lại khi ánh mắt chuyển sang Lạc Thần Hi.

Đôi mắt hắn lóe lên sự tham lam cuồng nhiệt. Dù Lạc Thần Hi đã dùng một tấm mạng che mặt, nhưng khí chất thanh cao, thoát tục và đôi mắt tựa đầm nước mùa thu của nàng là thứ không thể che giấu.

"Ô kìa, hóa ra còn có một tuyệt sắc giai nhân đi cùng đám phế vật này." Trần Phong – tên nam tử mặt ngựa – tiến lại gần thêm hai bước, thanh âm mang theo ý vị cợt nhả rõ rệt: "Vị cô nương này, Linh Khư Giới không giống Hạ giới hoang vu kia đâu. Đi theo mấy hạng người này chỉ tổ làm hỏng thân thể. Hay là thế này, ta là đệ tử nội môn của Thiên Lam Tông, phụ trách tuần tra đảo Thiên Hải. Cô nương đi cùng ta, ta đảm bảo cô nương sẽ có đủ tài nguyên để đột phá Nguyên Anh ngay lập tức."

Bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Tiền Đa Đa nụ cười trên mặt cứng đờ, ánh mắt hiện lên một tia lạnh lùng hiếm thấy. Hắc Tử trên đầu hắn dựng đứng hết lông lên, răng nanh sắc lạnh lộ ra dưới ánh mặt trời.

Thế nhưng, kẻ đáng sợ nhất vẫn là Diệp Hư Không. Hắn đứng đó, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt thản nhiên đến mức đáng sợ. Trong mắt hắn, đám đệ tử Thiên Lam Tông này chẳng khác gì những bóng ma không có thật.

"Cút đi, trước khi ta mất kiên nhẫn." Diệp Hư Không nhạt giọng nói, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng trực tiếp trong tâm hải của đối phương.

Trần Phong khựng lại một giây, cảm giác như một luồng gió lạnh vừa thổi qua gáy. Nhưng nhìn thấy tu vi hiện hữu của Diệp Hư Không chỉ ở mức Kim Đan "giả" (theo cảm quan của quy tắc Trung Giới), hắn lập tức cảm thấy mình bị sỉ nhục. Một kẻ từ vùng đất hoang vu đi lên, lại dám bảo hắn "cút"?

"Thằng nhãi! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?" Trần Phong rút kiếm, mũi kiếm tỏa ra lam quang, chỉ thẳng vào mặt Diệp Hư Không: "Ở Linh Khư Giới, phi thăng giả chỉ là nô lệ thấp kém nhất. Các ngươi không nộp ra 10 vạn linh thạch trung phẩm làm phí nhập giới, và để vị cô nương này lại đây hầu hạ ta, thì đừng hòng bước qua cổng thành này nửa bước!"

Đám tu sĩ xung quanh bắt đầu vây lại xem náo nhiệt. Những ánh mắt khinh khi, trêu chọc hướng về phía nhóm người Diệp Hư Không. Ở thế giới này, kẻ mạnh có quyền sinh sát, và "phi thăng giả" luôn là đối tượng bị bắt nạt hàng đầu vì họ không có chống lưng.

"Mười vạn linh thạch trung phẩm? Ngươi không bằng đi cướp luôn cho rồi!" Tiền Đa Đa nghiến răng, dù hắn giàu thật, nhưng cái thái độ coi khinh này làm hắn thấy nghẹn họng.

"Cướp? Ta chính là quy tắc ở đây!" Trần Phong cười lớn, hất hàm với hai tên đệ tử phía sau: "Bắt lấy thằng nhãi kia, phế đi tu vi rồi ném xuống biển mây. Còn con chó đen kia… nhìn thịt chắc đấy, tối nay làm món cẩu nhục nướng cho anh em nhắm rượu!"

"Gâu!" Hắc Tử không nhịn được nữa, nó đang định vồ ra thì một bàn tay đã đặt lên vai nó.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng tiến lên một bước. Chỉ một bước đơn giản đó thôi, nhưng toàn bộ không gian xung quanh đảo Thiên Hải bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những đám mây vốn đang trôi lững lờ bỗng chốc đứng khựng lại, rồi như bị một lực hút vô hình kéo vào một tâm điểm duy nhất.

"Ngươi nói… ngươi chính là quy tắc?" Diệp Hư Không ngước mắt, đôi đồng tử vốn đen nhánh giờ đây hiện lên một màu xám xịt của sự hoang tàn, của hư vô vĩnh hằng.

"Chết đi!" Trần Phong bị ánh mắt đó làm cho kinh hãi, hắn gào lên, vung kiếm đâm thẳng vào ngực Diệp Hư Không. Một chiêu "Thiên Lam Nhất Kiếm" mang theo uy thế của sóng thần, muốn xé toác đối phương thành trăm mảnh.

Thế nhưng, mũi kiếm cách Diệp Hư Không nửa thước thì dừng lại. Không phải vì bị cản bởi khiên linh lực, mà là mũi kiếm ấy đang… biến mất.

Phải, là biến mất theo đúng nghĩa đen. Từ mũi kiếm đến thân kiếm, rồi đến chuôi kiếm, tất cả hóa thành những hạt bụi lấp lánh rồi tan biến vào hư không.

Trần Phong trợn tròn mắt, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn thấy tay mình cầm không, rồi kinh hoàng nhận ra, cánh tay phải của mình cũng đang nhạt dần.

"Ngươi… ngươi đã làm gì? Yêu pháp! Đây là yêu pháp gì?!" Hắn hét thảm một tiếng, muốn lùi lại nhưng nhận ra cơ thể không thể cử động nổi, như thể hắn đã bị khâu chặt vào không gian này.

Diệp Hư Không bình thản giơ một ngón tay lên, chỉ nhẹ vào hư không trước mặt.

"Nhất niệm… Hư Vô."

*Bùm!*

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một làn sóng dao động màu đen kịt lan tỏa ra. Trong tích tắc, tất cả mười mấy tên đệ tử Thiên Lam Tông đang vây quanh họ đều cứng đờ người. Trường bào của chúng, vũ khí của chúng, và cả tu vi cả đời chúng khổ công tu luyện, tất cả đều bị một lực lượng không thể kháng cự hút sạch.

Trong mắt đám người xem xung quanh, một cảnh tượng kinh dị đã diễn ra: Mười mấy tu sĩ vốn đang hùng hổ, bỗng nhiên biến thành những kẻ phàm trần gầy trơ xương, già nua như thể vừa trải qua ngàn năm lão hóa chỉ trong một giây. Tấm mạng bảo vệ của cổng thành Thiên Hải cũng nứt toác ra một lỗ hổng lớn.

Trần Phong ngã gục xuống đất, làn da nhăn nheo như vỏ cây già, hơi thở đứt quãng. Hắn nhìn đôi bàn tay mình khô khốc, run rẩy nói: "Tu vi của ta… căn cơ của ta… ngươi…"

Diệp Hư Không hạ tay xuống, khí tức quanh thân biến mất sạch sành sanh như thể chưa từng xuất hiện. Hắn nhìn Trần Phong bằng ánh mắt thương hại dành cho một hạt cát bụi:

"Quy tắc của ngươi quá yếu. Ngay cả việc tồn tại trong ý niệm của ta, ngươi cũng không xứng."

Cả khu vực tĩnh lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi. Những tu sĩ Trung giới vốn đang nhìn họ bằng ánh mắt khinh miệt giờ đây đồng loạt lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Một chiêu tước đoạt toàn bộ tu vi và sinh mệnh lực của mười mấy người, đây là thủ đoạn gì? Đừng nói Kim Đan, ngay cả Nguyên Anh hay Hóa Thần cũng không thể làm được chuyện quỷ dị như vậy!

Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái ực, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đại ca… lần sau ngài ra tay nhẹ một chút, để chúng nó giữ lại cái túi trữ vật đã chứ. Cứ thế mà biến thành tro hết thế kia thì phí của quá!"

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng lắc đầu, trong lòng nàng lúc này tràn ngập sự chấn động. Nàng biết Diệp Hư Không mạnh, nhưng mỗi khi thấy hắn ra tay, nàng lại nhận ra cái "mạnh" đó không có giới hạn. Hắn không chiến đấu, hắn chỉ là xóa bỏ những gì hắn không thích.

"Đi thôi." Diệp Hư Không bước qua thân hình đang run rẩy của Trần Phong, hoàn toàn không có ý định giết hắn. Với một kẻ tu sĩ, mất đi tu vi và trở nên già nua còn thống khổ hơn cái chết vạn lần.

"Kẻ nào dám đại náo đảo Thiên Hải?!"

Đúng lúc này, từ bên trong thành trì, một luồng uy áp cực kỳ khủng bố bùng nổ. Một bóng người già nua mang theo lam quang vạn trượng lướt đi trên không trung, chớp mắt đã chặn đứng trước lối vào.

Kẻ vừa xuất hiện chính là vị lão giả mà trước đó không lâu đã cảm nhận được mệnh bài đệ tử vỡ vụn. Đây chính là Trấn Thủ đại nhân của Đảo Thiên Hải, một cường giả Hóa Thần cảnh viên mãn của Thiên Lam Tông – Vân Thông Hải.

Vân Thông Hải nhìn cảnh tượng thê lương dưới đất, lại nhìn thấy đệ tử tâm phúc Trần Phong đã bị biến thành một lão già tàn phế, cơn giận trong lòng hắn tựa như núi lửa phun trào.

"Gan lớn lắm! Một đám sâu kiến từ Hạ giới đi lên, chẳng những không biết quy tắc, còn dám hành hung đệ tử của Thiên Lam Tông ta?" Vân Thông Hải quát lớn, thanh âm mang theo thiên địa quy tắc, làm chấn động màng nhĩ của mọi người xung quanh.

Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, bàn tay khô héo gập lại, không gian xung quanh Diệp Hư Không lập tức bị đông cứng. "Bản tọa sẽ rút gân lột da ngươi, dùng linh hồn ngươi làm đèn thắp sáng ngàn năm tại tông môn!"

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo vô cùng: "Hóa Thần cảnh? Ở Hạ giới thì có vẻ ghê gớm, nhưng ở Linh Khư Giới này, cũng chỉ là loại chó giữ cửa cho Thiên Đạo Minh mà thôi."

Hắn bước thêm một bước, luồng không gian đang bị đông cứng lập tức tan vỡ như thủy tinh.

"Hắc Tử, đừng xem kịch nữa. Lão già này… cho ngươi tráng men."

"Gâu!"

Hắc Tử chỉ chờ có thế. Con chó đen nhỏ bé bỗng nhiên rung lên, một bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời bỗng nhiên hiện ra phía sau nó. Đó không phải là ảo ảnh, mà là một vùng bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng của mặt trời.

Con chó nhỏ bây giờ trông như một vị thần thú cổ đại, đôi mắt nó biến thành hai vòng xoáy bạc. Một lực hút kinh thiên động địa bộc phát, khóa chặt lấy Vân Thông Hải.

"Cái… cái gì?! Thôn Thiên Thú?! Làm sao có thể!" Vân Thông Hải kinh hãi tột độ, uy áp Hóa Thần cảnh của hắn trong phút chốc bị vùng bóng tối kia ép cho vỡ vụn.

Cả đảo Thiên Hải rung chuyển dữ dội. Những tu sĩ vốn đang đứng xem bây giờ đều quỳ sụp xuống, không thể chịu nổi luồng áp lực thái cổ này.

"Đã tới Linh Khư Giới, vậy thì bắt đầu từ Thiên Lam Tông các ngươi đi."

Diệp Hư Không thong dong tiến vào cổng thành, tà áo đen lướt qua Vân Thông Hải đang đang vật lộn trong tuyệt vọng.

"Đa Đa, đi tìm tửu lầu tốt nhất. Tiền nong… cứ lấy từ chỗ lão già này."

"Rõ thưa đại ca!" Tiền Đa Đa hào hứng reo lên, nhanh tay chộp lấy túi trữ vật lấp lánh trên người Vân Thông Hải khi lão đang bị bóng đen của Hắc Tử vây hãm.

Hôm đó, toàn bộ Linh Khư Giới nhận được một tin tức kinh thiên: Đảo Thiên Hải bị một nhóm phi thăng giả thần bí trấn áp, Trấn thủ đại nhân Hóa Thần cảnh bị một con chó đen suýt chút nữa nuốt mất phân nửa tu vi.

Một kẻ tên Diệp Hư Không chính thức tuyên bố sự hiện diện của mình bằng cách đơn giản nhất: Đạp lên đầu những kẻ khinh miệt hắn.

Cơn bão thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu quét qua Cửu Tiêu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8