Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 42: Đặt chân đến Linh Khư Giới**
**CHƯƠNG 42: LINH KHƯ QUY TẮC, NHẤT NIỆM NIÊM PHONG**
Cảm giác xuyên qua giới bích giống như việc một con cá nhỏ cố gắng bơi ngược dòng thác dữ để nhảy vào một đại dương mênh mông hơn.
Ngay khi bước qua kẽ nứt không gian vừa bị chém rách, một luồng áp lực khổng lồ từ bốn phương tám hướng ép tới, như thể muốn nghiền nát xương cốt của kẻ xâm nhập. Quy tắc của Linh Khư Giới cao cấp hơn Hoang Khư Giới gấp trăm lần, không chỉ là về độ đậm đặc của linh khí, mà còn là sự nặng nề của trọng lực và tính bền bỉ của không gian.
"Ư… nặng quá!"
Tiền Đa Đa là người đầu tiên lên tiếng. Gương mặt béo tròn của hắn đỏ gay, mồ hôi chảy ròng ròng. Thân hình đồ sộ của hắn vốn đã nặng, nay dưới sự tác động của trọng lực Linh Khư Giới, hắn cảm giác như đang cõng trên lưng một ngọn núi nhỏ. Tụ Bảo Thể trong người hắn tự động vận chuyển, phát ra ánh sáng vàng nhạt để chống đỡ, nhưng vẫn khiến hắn thở không ra hơi.
Lạc Thần Hi tuy sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng nàng vốn mang Cửu Âm Tuyệt Thể, lại là người của Thần Giới xuống hạ giới, nên sự thích nghi diễn ra rất nhanh. Nàng khẽ vẫy tay, một màn sương lạnh bao phủ xung quanh, giúp nàng nhẹ nhàng đứng vững.
Duy chỉ có Diệp Hư Không và Hắc Tử là vẫn thản nhiên như không.
Hắc Tử khẽ rùng mình một cái, bộ lông đen tuyền hơi dựng lên rồi xẹp xuống ngay lập tức. Nó ngáp một cái dài, đôi mắt to tròn mang vẻ khinh bỉ nhìn sang Tiền Đa Đa, như muốn nói: "Đúng là đồ yếu sên."
Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió lộng. Hư Vô Diệt Thế Quyết trong người hắn vận chuyển một cách hoàn mỹ. Bất kỳ áp lực không gian hay quy tắc bài xích nào chạm vào cơ thể hắn đều bị hóa giải thành hư vô. Đối với hắn, dù là hạ giới hay trung giới, cũng chỉ là những tầng không gian khác nhau trong sự bao bọc của Hư Vô mà thôi.
Hắn nhìn ra xung quanh.
Trước mắt bọn họ là một khung cảnh hùng vĩ đến ngạt thở. Đây không phải là mặt đất bằng phẳng, mà là một vùng trời bao la với hàng ngàn đảo nổi đủ mọi kích cỡ lơ lửng giữa mây ngàn. Những thác nước khổng lồ chảy từ hòn đảo cao xuống hòn đảo thấp, tung bọt trắng xóa giữa tầng không, tạo thành những dải cầu vồng vĩnh cửu. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức kết thành từng đám mây màu ngũ sắc, trôi lững lờ bên cạnh.
"Đây… đây mới là nơi dành cho người tu hành chứ!" Tiền Đa Đa sau khi thích nghi được một chút, đôi mắt hắn bắt đầu sáng rực lên. Tụ Bảo Thể của hắn không ngừng rung động, báo hiệu rằng ở vùng đất này, bảo vật nhiều không đếm xuể.
"Linh Khư Giới được chia thành vạn đảo, quy tụ trong Thiên Nam, Địa Bắc, Tây Hoang và Đông Huyền tứ đại vực." Lạc Thần Hi khẽ giải thích, giọng nói thanh tao như tiếng chuông gió. "Dựa vào tọa độ giới bích bị phá vỡ, có vẻ chúng ta đang ở rìa ngoài của Đông Huyền Vực."
Diệp Hư Không khẽ gật đầu. Hắn nhắm mắt lại, ý niệm tản ra như một cơn sóng vô hình, nhanh chóng bao phủ bán kính vạn dặm. Trong đầu hắn hiện ra những luồng hơi thở mạnh mẽ hơn nhiều so với hạ giới. Kim Đan ở đây chỉ là hạng xoàng, Nguyên Anh có thể thấy ở khắp nơi, thậm chí hắn còn cảm nhận được vài hơi thở của Hóa Thần Cảnh đang ẩn núp trong các đảo lớn phía xa.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, một tiếng quát chói tai xé rách không gian tĩnh lặng, mang theo một luồng uy áp Kim Đan đỉnh phong ập đến.
"Kẻ nào dám guyn ngang nhiên phá hủy giới bích, trái lệnh Thiên Đạo Minh, tự ý phi thăng?"
Từ phía sau một đám mây ngũ sắc, một chiếc chiến thuyền dài hơn mười trượng, bao phủ bởi những lớp phù văn ánh sáng xanh lam từ từ lộ diện. Trên mũi thuyền đứng đó một nam tử trung niên mặc trường bào xanh, lưng dắt trường kiếm, ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn và sát khí. Phía sau hắn là hàng chục tu sĩ mặc giáp trụ, ai nấy đều có tu vi ít nhất là Trúc Cơ kỳ.
Tiền Đa Đa giật mình, lẩm bẩm: "Vừa mới tới đã gặp rắc rối rồi sao? Vị đại ca kia, chúng ta chỉ là mới tới, có gì từ từ nói…"
"Im miệng! Lũ hạ giới sâu kiến!" Nam tử mặc bào xanh, được gọi là Vương Đằng – đội trưởng tuần tra biên cảnh của Thiên Lam Tông, quát lớn. Hắn nhìn xuống nhóm người Diệp Hư Không, ánh mắt dừng lại ở Lạc Thần Hi, trong lòng không khỏi chấn kinh vì vẻ đẹp thoát tục của nàng, sau đó ánh mắt đầy tham lam lướt qua Hắc Tử.
"Linh thú màu đen kia khí tức thật kỳ quái, chắc hẳn là biến dị linh chủng. Còn nữ tử kia… hừm, dám trái lệnh Thiên đạo, tất cả phải bị bắt giữ làm nô lệ khai thác linh thạch. Nếu phản kháng, giết không tha!"
Vương Đằng phất tay, mười tên hộ vệ lập tức từ chiến thuyền lao xuống, hình thành một trận pháp đơn giản hòng bao vây bốn người.
Lạc Thần Hi nhíu mày, định ra tay thì Diệp Hư Không khẽ đưa tay cản lại. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt đó là một sự lạnh lẽo có thể đóng băng cả linh hồn.
"Quy tắc của Linh Khư Giới là vậy sao?" Diệp Hư Không nhẹ nhàng hỏi.
Vương Đằng cười lạnh: "Quy tắc? Ở Đông Huyền Vực này, Thiên Lam Tông chính là quy tắc! Các ngươi phá vỡ giới bích đã là tội chết, nể tình có mỹ nhân và linh thú, ta cho các ngươi con đường sống, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ châm biếm sâu cay.
"Quy tắc do kẻ mạnh đặt ra. Nhưng trong mắt ta, các ngươi… ngay cả tư cách làm sâu kiến cũng không có."
"Láo xược! Giết hắn cho ta!" Vương Đằng gầm lên.
Mười tên hộ vệ đồng loạt xuất chiêu, mười thanh phi kiếm mang theo lôi hỏa đan xen, tạo thành một lưới kiếm khí rực trời chụp xuống đầu Diệp Hư Không. Sức mạnh này so với Hoang Khư Giới quả thực là một trời một vực, mỗi nhát kiếm đều có thể chém đôi một ngọn núi nhỏ.
Tiền Đa Đa sợ hãi ôm đầu, nhưng Hắc Tử thì lại ngáp một cái, vẻ mặt khinh thường lộ rõ.
Diệp Hư Không không cử động, hắn chỉ nhẹ nhàng thốt ra hai chữ:
"Niêm phong."
Chỉ trong tích tắc, một vòng tròn màu đen kịt, không hề có ánh sáng, đột nhiên bùng phát từ chân hắn rồi lan rộng ra xung quanh. Không gian trong bán kính trăm trượng bỗng nhiên khựng lại.
Mười thanh phi kiếm đang lao xuống, đột ngột đứng yên giữa không trung như bị đóng băng. Những ngọn lửa trên kiếm tắt ngóm, tia lôi điện biến mất không để lại dấu vết. Mười tên hộ vệ đứng chôn chân tại chỗ, tư thế vẫn đang vung kiếm, nhưng đôi mắt họ lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Họ nhận ra mình không thể cử động, không thể hít thở, thậm chí cả linh lực trong đan điền cũng hoàn toàn bị khóa chặt.
Mọi thứ trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Vương Đằng trên chiến thuyền trợn tròn mắt, hai chân hắn bắt đầu run rẩy: "Ngươi… ngươi đã làm gì? Đây là yêu pháp gì?"
"Yêu pháp?" Diệp Hư Không bước từng bước trên hư không, mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp tim của Vương Đằng. "Đây là Hư Vô chi lực. Những thứ các ngươi tu luyện, từ linh khí đến quy tắc, đều xuất phát từ hư vô. Ta chỉ đơn giản là ra lệnh cho chúng trở về trạng thái ban đầu mà thôi."
Hắn đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng một cái vào không trung.
Rắc! Rắc! Rắc!
Mười thanh phi kiếm cao cấp đột nhiên vỡ vụn thành những hạt bụi nhỏ màu đen rồi tan biến hoàn toàn. Mười tên hộ vệ kia không kịp hét lên một tiếng, cơ thể họ cũng dần dần nhạt đi, bắt đầu từ bàn chân rồi lan lên đầu, giống như một bức tranh mực bị nước nhòe đi, cuối cùng biến mất khỏi thế gian này, không để lại một sợi tóc hay một chút tàn hồn.
Xóa sổ. Hoàn toàn xóa sổ.
"Aaa!" Vương Đằng hét lên thảm thiết. Hắn tu luyện mấy trăm năm, chưa từng thấy loại sức mạnh nào kinh khủng đến thế. Không phải là giết chóc, mà là "xóa bỏ sự tồn tại".
Hắn cuống cuồng thúc giục chiến thuyền quay đầu bỏ chạy: "Chạy! Mau chạy! Quay về báo cáo tông môn! Có ma đầu phi thăng!"
"Chạy sao?"
Diệp Hư Không ánh mắt lãnh đạm. Hắn không cần dùng kiếm, cũng chẳng cần di chuyển nhanh. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng giơ tay lên, hướng về phía chiếc chiến thuyền đang bỏ chạy cách đó dặm xa, sau đó bàn tay khẽ nắm lại.
"Diệt."
Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ bóng tối thuần túy đột ngột xuất hiện giữa bầu trời, bao trùm lấy toàn bộ chiếc chiến thuyền dài mười trượng.
Ầm!
Không có tiếng nổ lớn, không có khói lửa. Chiếc chiến thuyền cứng cáp, chịu được cả công kích của tu sĩ Nguyên Anh, bỗng chốc co rùm lại như một mảnh giấy bị vò nát trong tay người khổng lồ, rồi bị cái bóng tối đó "nuốt chửng" hoàn toàn.
Vương Đằng và toàn bộ thủ hạ trên thuyền, ngay cả một lời cầu xin cũng không kịp thốt ra, đã cùng với phương tiện của mình hóa thành cát bụi, bay tán loạn trong gió của Linh Khư Giới.
Bầu trời trở lại yên tĩnh. Những đám mây ngũ sắc vẫn trôi, thác nước vẫn chảy, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có giới bích sau lưng là đang từ từ khép lại.
Tiền Đa Đa nuốt nước miếng cái ực, hắn nhìn Diệp Hư Không với ánh mắt tôn sùng như nhìn một vị thần: "Đại ca… sau này mập mạp ta chỉ xin được đi theo xách giày cho người. Linh Khư Giới này, e là sắp đại loạn rồi."
Lạc Thần Hi khẽ thở dài, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Nàng biết, Diệp Hư Không càng mạnh mẽ, thì bí mật về thân phận thực sự của hắn càng đáng sợ. Nhưng trong thâm tâm nàng lại cảm thấy một sự an tâm lạ thường.
"Diệp Hư Không, Thiên Lam Tông tuy chỉ là tông môn nhị lưu ở Đông Huyền Vực, nhưng chúng có quan hệ mật thiết với Thiên Đạo Minh. Ngươi giết người của chúng ngay tại biên cảnh, chẳng mấy chốc sẽ bị truy tung."
Diệp Hư Không thu lại khí tức, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một tòa thành trì lơ lửng khổng lồ đang hiện mờ ảo trong mây.
"Truy tung? Ta chỉ sợ chúng không tới."
Hắn xoay người, tà áo đen lay động: "Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là lấy được một tấm bản đồ chi tiết của Linh Khư Giới và tìm hiểu xem… năm xưa sau khi ta 'ngã xuống', Cổ Thiên Thánh đã làm những gì với thế giới này."
Hắc Tử bấy giờ mới chạy tới, nhảy lên vai Diệp Hư Không, dùng cái mũi ươn ướt hếch về phía trước, ý bảo nó đã ngửi thấy mùi của "mồi ngon" ở phía xa.
Nhóm bốn người không tiếp tục bay lượn phô trương, mà thu liễm khí tức, hạ xuống một hòn đảo nhỏ có sự hiện diện của con người.
Ở Linh Khư Giới này, bước chân của kẻ báo thù đã chính thức in dấu. Diệp Hư Không không chỉ muốn giành lại những gì đã mất, mà hắn còn muốn cho vạn giới biết rằng: Khi Hư Vô Thần Đế trở lại, thương khung này, dù muốn hay không, cũng phải quỳ xuống dưới chân hắn.
…
Cùng lúc đó, tại sâu trong cung điện của Thiên Lam Tông.
Một vị lão giả đang nhập định bỗng dưng mở bừng mắt, sắc mặt tái mét. Ông ta nhìn xuống tấm mệnh bài trong tay mình vừa vỡ vụn thành tro.
"Vương Đằng… chết rồi? Ngay cả chiến thuyền trấn tông cũng mất tích? Ai… kẻ nào dám khiêu khích Thiên Lam Tông ta?"
Lão giả gầm lên, chấn động cả sơn môn. Một đạo luồng sáng vọt lên trời, hướng về phía biên cảnh mà lao đi. Nhưng lão không hề biết rằng, chuyến đi này của lão không phải là để báo thù, mà là để bước chân vào cửa tử do chính tay một vị Thần Đế vĩ đại vừa mới "hạ phàm" chuẩn bị sẵn.
Linh Khư Giới, một cơn bão mang tên Hư Vô đang thực sự bắt đầu.