Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 41: Vượt qua giới bích**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:42:07 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 41: VƯỢT QUA GIỚI BÍCH**

Trong khoảng không gian vĩnh hằng nằm giữa Hoang Khư Giới và Linh Khư Giới, gió lốc không gian gào thét như những con mãnh thú bị xiềng xích nghìn năm vừa thoát khỏi lồng sắt. Những tia chớp màu tím đen đan xen thành một mạng lưới tử thần, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh linh nào dám đặt chân vào vùng cấm địa này mà không có sự che chở của Thiên đạo.

Nơi đây chính là Giới Bích — ranh giới ngăn cách giữa hạ giới cằn cỗi và trung giới phồn hoa.

"Vút! Vút! Vút!"

Bốn luồng sáng phá tan màn sương mù không gian, lao đi với tốc độ kinh hoàng. Dẫn đầu là một thanh niên áo đen, tay chắp sau lưng, dáng vẻ nhàn nhã như đang dạo chơi trong vườn hoa phủ đệ chứ không phải đang đối mặt với phong bạo không gian có thể xé xác một tu sĩ Kim Đan trong nháy mắt. Hắn chính là Diệp Hư Không.

Đi sau hắn là Lạc Thần Hi, nàng mặc một bộ bạch y thanh khiết, mái tóc dài tung bay theo gió, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Diệp Hư Không với vẻ phức tạp. Bên cạnh nàng, Tiền Đa Đa — gã mập mạp với cái bụng tròn quay — đang thở hồng hộc, hai tay nắm chặt lấy một chuỗi linh châu bảo vật, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu nguyện. Cuối cùng là Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đã hiện ra một phần hung tính, đôi mắt nó lóe lên tia sáng đỏ quỷ dị, hàm răng trắng ởn lộ ra vẻ hưng phấn.

"Đại ca, ta cảm thấy có gì đó không ổn!" Tiền Đa Đa gào lên giữa tiếng gió rít. "Giới bích phía trước có áp lực rất lạ. Theo lý mà nói, sau khi phá vỡ xiềng xích của hạ giới, chúng ta phải cảm thấy nhẹ nhõm mới đúng, sao bây giờ ta lại thấy như có cả một tòa thái sơn đang đè lên đầu thế này?"

Lạc Thần Hi cũng khẽ nhíu mày, giọng nàng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự lo âu: "Diệp Hư Không, cẩn thận. Quy tắc của giới bích đã bị thay đổi. Có vẻ như Thiên Đạo Minh đã thiết lập thêm cấm chế. Đây không còn là một cuộc phi thăng thông thường nữa, mà là một cái bẫy."

Diệp Hư Không dừng bước chân trên không trung. Hắn ngẩng đầu nhìn lên.

Phía trước bọn họ, một bức tường ánh sáng màu vàng kim trải dài vô tận, ngăn cách toàn bộ tầm mắt. Trên bức tường ấy, những phù văn cổ xưa uốn lượn như những con rồng nhỏ, tỏa ra hơi thở uy nghiêm và áp chế tuyệt đối. Đây chính là Trấn Giới Đại Trận của Thiên Đạo Minh.

"Hừ, chỉ là một đám sâu mọt của Cổ Thiên Thánh, lại muốn dùng chút quy tắc tàn khuyết này để nhốt ta?" Diệp Hư Không nở một nụ cười khinh bỉ.

Ánh mắt hắn thâm trầm như hố đen vũ trụ, nhìn xuyên thấu qua lớp phù văn vàng kim kia, thấy được những bóng người đang ẩn hiện phía sau giới bích.

"Kẻ nào gan to bằng trời, dám cưỡng cầu phi thăng khi chưa có chiếu chỉ của Thiên Đình?"

Một giọng nói uy nghiêm, vang dội như tiếng sấm rền từ phía sau bức tường ánh sáng truyền tới. Ngay sau đó, giới bích rung chuyển, một khe nứt khổng lồ mở ra, từ bên trong bước ra hàng trăm chiến binh mặc giáp trụ bạc sáng lóa, tay cầm trường kích, khí thế bức người.

Dẫn đầu đám người là một trung niên nam tử khoác chiến bào màu máu, đôi mắt hắn sắc lạnh như đao, tu vi tản ra xung quanh khiến không gian gần đó liên tục sụp đổ.

"Trấn Giới Tướng quân — Viên Kiếm!" Lạc Thần Hi khẽ biến sắc, truyền âm cho Diệp Hư Không: "Hắn là cường giả Linh Cảnh viên mãn, thực lực có thể so với nửa bước Vương Cảnh, lại có trận pháp gia trì, cực kỳ khó đối phó. Ở Linh Khư Giới, hắn được mệnh danh là 'Kẻ đồ sát kẻ phi thăng'."

Viên Kiếm nhìn xuống đám người Diệp Hư Không, ánh mắt dừng lại trên người Lạc Thần Hi, thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc rồi lập tức trở nên tham lam: "Ồ? Chẳng phải đây là Dao Trì Thánh nữ sao? Nghe nói nàng xuống hạ giới tìm cơ duyên rồi mất tích, không ngờ lại đi cùng một lũ phế vật hạ giới thế này. Còn vị thiếu niên này… trên người không có chút linh khí nào, lại dám dẫn đầu?"

Hắn cười lạnh, vung tay lên: "Thiên Đạo hữu chỉ, phàm là kẻ cưỡng chế phi thăng, giết không cần hỏi! Lạc Thánh nữ, nếu nàng chịu đầu hàng, ta có thể đưa nàng về giao cho Thiên Đế xử lý. Còn đám còn lại, hóa thành hư vô đi!"

"Hư vô?" Diệp Hư Không đột nhiên cười lên, tiếng cười của hắn không lớn nhưng lại át đi cả tiếng sấm rền của trận pháp. "Ngươi cũng xứng nhắc đến hai chữ 'Hư Vô'?"

Hắc Tử lúc này đột nhiên tiến lên phía trước, nó nhìn Viên Kiếm với ánh mắt khinh bỉ tột độ: *"Đại ca, để tên miệng còn hôi sữa này cho ta. Thôn Thiên Thú ta lâu rồi không được ăn thịt thần quan của Thiên Đạo Minh, vị của chúng tuy hơi chát nhưng bù lại linh lực khá dồi dào."*

"Súc sinh to gan!" Viên Kiếm giận dữ, phất tay: "Giết sạch bọn chúng cho ta!"

Hàng trăm thủ vệ sứ lập tức lao tới như một cơn lốc bạc. Linh lực cuồng bạo hóa thành những đạo kích quang khổng lồ, bao trùm lấy bốn người Diệp Hư Không.

"Cút!"

Hắc Tử gầm lên một tiếng. Thân hình nhỏ bé của nó trong nháy mắt bành trướng lên hàng trăm trượng, lớp lông đen mượt trở nên thô cứng như vảy rồng, một luồng khí đen đậm đặc tỏa ra, biến không gian xung quanh thành một vùng tăm tối.

Nó há to cái miệng như một hố đen, một lực hút kinh hoàng bộc phát.

"Thôn Thiên Thực Địa!"

Đám thủ vệ sứ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, toàn bộ kích quang và thậm chí là chính bản thân họ đều bị lực hút kia kéo mạnh về phía cái miệng khổng lồ của Hắc Tử. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên liên miên, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị nuốt chửng hoàn toàn vào trong hư vô đen kịch.

Chỉ một chiêu, hàng trăm thủ vệ tinh nhuệ đã biến mất không còn dấu tích.

Viên Kiếm trừng mắt nhìn, đồng tử co rút lại: "Cái gì? Thần thú Thái cổ? Làm sao có thể tồn tại ở hạ giới?"

Hắn không còn giữ được vẻ bình tĩnh, vội vàng kết ấn, hét lớn: "Kích hoạt Trấn Giới Đại Trận! Diệt thế kim lôi, giáng lâm!"

Giới bích phía trên đột ngột biến đổi, mây đen cuộn trào, từ trong đó giáng xuống chín đạo lôi đình màu vàng kim rực rỡ. Mỗi đạo lôi đình đều mang theo quy tắc của Thiên đạo, đủ để tiêu diệt bất cứ cường giả Linh Cảnh nào thành tro bụi.

Lạc Thần Hi cảm thấy da đầu tê dại, nàng định ra tay giúp sức thì Diệp Hư Không đã tiến lên một bước.

Hắn chỉ nhẹ nhàng bước đi, nhưng mỗi bước chân như dẫm lên trái tim của cả thế giới này.

"Thiên đạo mà ngươi dựa dẫm, trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một đoạn quy tắc lỗi thời."

Diệp Hư Không nâng cánh tay phải lên, ngón trỏ khẽ búng một cái.

"Hư Vô Diệt Thế Quyết — Vạn Vật Quy Nguyên."

Một làn sóng năng lượng không màu không mùi từ đầu ngón tay hắn lan tỏa ra. Khi làn sóng đó chạm vào chín đạo diệt thế kim lôi, một cảnh tượng rùng mình diễn ra: Những đạo lôi đình uy mãnh kia không hề nổ tung, mà chúng giống như mực gặp nước, nhanh chóng tan loãng, mất màu và biến mất một cách im lặng.

Không chỉ có lôi đình, mà cả Trấn Giới Đại Trận khổng lồ đang rực sáng phía sau Viên Kiếm cũng bắt đầu rạn nứt. Những phù văn vàng kim từ từ chuyển sang màu đen rồi vỡ vụn như những mảnh sành.

"Không… điều này không thể nào!" Viên Kiếm gào thét trong tuyệt vọng. "Đây là sức mạnh gì? Ngươi rốt cuộc là ai?"

Hắn vung trường thương trong tay, đốt cháy tinh huyết để tung ra đòn tấn công cuối cùng. Một con rồng vàng khổng lồ hiện ra, mang theo ý chí của Thiên đạo lao về phía Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không vẫn không hề biến sắc. Hắn thu lại vẻ hời hợt, đôi mắt đột nhiên bùng cháy một ngọn lửa đen kịch.

"Ta là ai?"

Hắn nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ, giọng nói mang theo uy nghiêm vĩnh hằng: "Vạn giới tôn ta… Hư Vô Thần Đế."

Hắn vươn tay ra, bắt lấy hư không. Một thanh chuôi kiếm đen tuyền không lưỡi xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Diệp Hư Không không cần vung kiếm, chỉ cần một ý niệm khẽ động.

"Nhất Niệm… Đoạn Diệt."

Xoẹt!

Một đường kẻ đen nhỏ đến mức gần như vô hình hiện ra giữa không gian. Đường kẻ ấy đi qua con rồng vàng, con rồng liền chia làm hai nửa rồi tan biến. Đường kẻ ấy đi qua người Viên Kiếm, hắn đứng đờ người lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi dần trở nên đờ đẫn.

Viên Kiếm nhìn xuống ngực mình, không thấy vết thương, không thấy máu. Nhưng hắn nhận ra, tất cả ký ức, linh hồn và cả sự tồn tại của hắn đang bị xóa bỏ khỏi dòng chảy thời gian.

"Ngươi… ngươi quay lại rồi…"

Viên Kiếm chỉ kịp để lại một câu nói dở dang rồi hoàn toàn tan biến thành cát bụi.

Ầm!!!

Giới bích vững chắc hàng vạn năm của Linh Khư Giới, dưới một kiếm ý của Diệp Hư Không, sụp đổ hoàn toàn. Bức tường ánh sáng vàng kim vỡ tan thành ngàn vạn mảnh nhỏ, rơi rụng như một trận mưa sao băng lộng lẫy nhất lịch sử.

Tiền Đa Đa há hốc mồm, chiếc linh châu trên tay rơi xuống lúc nào không biết: "Đại ca… đại ca thật sự là… quá trâu bò!"

Lạc Thần Hi đứng ngây người. Nàng nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, giờ đây không còn là một thiếu niên bình thường ở Diệp gia nữa, mà là một tôn vị chủ tể chân chính đang quay về ngai vàng của mình. Sức mạnh đó, khí thái đó… vượt xa bất cứ thiên tài nào nàng từng gặp ở Thánh địa.

Giới bích tan vỡ, linh khí đậm đặc như chất lỏng từ phía bên kia tràn tới, bao phủ lấy bốn người bọn họ.

Diệp Hư Không hít một hơi sâu, ánh mắt hướng về phương xa, nơi có chín tầng trời cao vút và những cung điện lơ lửng giữa mây trời.

Ở nơi đó, Thiên Đạo Minh vẫn đang ngự trị. Ở nơi đó, Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng cướp đoạt của hắn.

"Linh Khư Giới, ta trở lại."

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại mang theo một lời nguyền kinh khủng, chấn động cả tầng mây của Trung Giới.

"Nợ máu kiếp trước, ta sẽ dùng toàn bộ thương khung này để tế lễ."

Hắn bước đi, chân đạp lên những mảnh vỡ của giới bích, dẫn theo ba người bạn đồng hành tiến vào vùng đất mới. Sau lưng họ, lỗ hổng giới bích đang dần khép lại, nhưng lịch sử của Linh Khư Giới kể từ khoảnh khắc này đã lật sang một trang hoàn toàn mới — một trang giấy được nhuộm bằng màu đen của Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8