Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 40: Chuẩn bị phi thăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:41:34 | Lượt xem: 1

Gió đêm lồng lộng thổi qua đỉnh đình viện cao nhất của Diệp phủ, mang theo mùi vị của máu tươi đã nhạt nhòa và hương thơm dịu nhẹ của những linh dược quý hiếm đang được phân loại. Thanh Vân Thành sau một đêm đại biến đã không còn vẻ náo nhiệt hỗn loạn của ngày thường, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy tôn kính, thậm chí là sợ hãi.

Diệp Hư Không đứng chấp tay sau lưng, tà áo bào đen tung bay trong gió. Đôi mắt hắn thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao vĩnh hằng, lặng lẽ quan sát thành trì phía dưới chân mình. Đối với người khác, đây là quê hương, là gốc rễ, nhưng đối với linh hồn của một Thần Đế trọng sinh, Hoang Khư Giới chẳng qua chỉ là một trạm dừng chân ngắn ngủi, một cái lồng nhỏ hẹp đã không còn đủ sức chứa đựng chân thân của hắn.

“Chủ nhân, tất cả đã được thu xếp xong xuôi.”

Lâm Thiên Hành cung kính quỳ một gối phía sau, giọng nói run rẩy vì vừa hưng phấn vừa e sợ. Vị cường giả từng tung hoành một phương này, giờ đây lại giống như một gã nô bộc trung thành nhất, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào bóng lưng của thiếu niên trước mặt.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: “Diệp gia thế nào?”

“Báo cáo chủ nhân, Diệp gia từ trên xuống dưới đều đã quy phục. Diệp Phàm đã bị phế hoàn toàn tu vi, đang bị giam cầm trong thủy lao. Các trưởng lão khác… kẻ nào tham gia vào việc hãm hại ngài năm xưa đều đã tự phế tu vi để giữ mạng. Hiện tại, tài sản của tứ đại gia tộc ở Thanh Vân Thành đều đã quy về một mối dưới danh nghĩa Hư Vô Cung.”

Diệp Hư Không gật đầu. Hắn vốn chẳng còn chút tình cảm nào với cái gọi là gia tộc này, nhưng thân xác này dù sao cũng mang dòng máu Diệp gia. Hắn để lại một con đường sống cho họ, coi như là đoạn tuyệt nhân quả cuối cùng với thân thể này.

“Lâm Thiên Hành, ngươi ở lại đây, làm tọa trấn của Hư Vô Cung chi nhánh Hoang Khư. Ta sẽ để lại cho ngươi một đạo Hư Vô Ý Chí. Nếu có cường giả bên ngoài xâm nhập muốn xóa sổ nơi này, đạo ý chí này sẽ giúp ngươi chém chết một vị Hóa Thần Cảnh.”

Lâm Thiên Hành rùng mình, dập đầu thật mạnh: “Đa tạ chủ nhân ban ân! Lão nô thề chết bảo vệ cơ nghiệp!”

Ngay lúc đó, một giọng nói oang oang từ phía hành lang truyền đến, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm:

“Đại ca! Đại ca ơi! Xong rồi, giàu to rồi! Lần này chúng ta thật sự là một bước lên mây nha!”

Tiền Đa Đa thở hồng hộc chạy tới, cái bụng mỡ rung rinh theo từng bước chân. Trên tay hắn đeo chi chít những chiếc nhẫn trữ vật, lấp lánh đủ loại hào quang của linh thạch và bảo vật. Đi bên cạnh hắn là Hắc Tử – con chó đen nhỏ với ánh mắt khinh khỉnh thường trực. Hắc Tử vừa đi vừa dùng móng vuốt gãi gãi lỗ tai, bộ dạng lười biếng nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh hơi rung động.

“Đại ca, huynh xem!” Tiền Đa Đa hào hứng dâng lên một cái khay, bên trên là hàng chục chiếc nhẫn trữ vật thượng hạng. “Toàn bộ tích lũy ngàn năm của phủ Thành chủ và tam đại gia tộc đã nằm gọn trong tay em. Ngoài ra, em còn gom sạch các quầy linh dược, kho vũ khí của thành. Phen này lên Trung Giới, chúng ta không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa!”

Hắc Tử khịt mũi một cái, dùng linh thức truyền âm vào đầu mọi người: *“Hừ, một đống sắt vụn và rác rưởi. Nhìn cái bản mặt tiền bạc của ngươi thật khiến bản đại gia thấy nhục nhã. Chờ tới khi bản đại gia khôi phục thân xác Thôn Thiên Thú, ta sẽ nuốt chửng cả một hành tinh đầy linh khoáng cho ngươi xem.”*

Tiền Đa Đa bĩu môi: “Hắc đại gia, ngài bớt nổ đi. Hiện tại ngài còn đang tranh ăn đùi gà với tôi đấy thôi.”

“Gâu!” Hắc Tử nhe răng đe dọa, khiến tên béo lập tức rụt cổ lại.

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười. Sự náo nhiệt của hai kẻ này dường như khiến tâm tình cô độc vạn năm của hắn có chút lay động. Hắn đưa tay chạm vào không trung, một luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra từ đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua những chiếc nhẫn trữ vật.

“Linh khí ở hạ giới quá tạp chất. Lên tới Linh Khư Giới, số tài nguyên này chỉ đủ cho ngươi tiêu xài trong một tháng.” Diệp Hư Không bình thản nói, khiến nụ cười trên mặt Tiền Đa Đa cứng đờ. “Tuy nhiên, có *Tụ Bảo Thể* của ngươi, chỉ cần đến nơi có linh khí đậm đặc hơn, việc kiếm tiền sẽ không khó.”

“Hì hì, đại ca nói phải, đại ca nói gì cũng đúng!” Tiền Đa Đa lập tức khôi phục vẻ nịnh nọt.

Lúc này, một bóng dáng thanh cao thoát tục như sen trắng nở trong đêm tối chậm rãi bước ra từ trong bóng râm. Lạc Thần Hi vận một bộ váy trắng giản đơn, nhưng khí chất lạnh lùng của nàng lại khiến ánh trăng cũng phải trở nên lu mờ. Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra một làn hơi lạnh thấu xương, nhưng khi nàng đến gần Diệp Hư Không, làn hơi ấy dường như bị một sức mạnh vô hình trung hòa, trở nên ấm áp lạ kỳ.

“Ngươi thật sự quyết định phi thăng vào tối nay?” Lạc Thần Hi khẽ hỏi, đôi mắt xinh đẹp mang theo sự phức tạp.

Diệp Hư Không nhìn nàng, ánh mắt hiếm khi dịu lại một chút: “Hoang Khư Giới đã không còn quy tắc nào có thể ngăn cản được ta. Ở lại đây chỉ khiến tu vi đình trệ. Huống hồ, thể chất của ngươi cần phải có *Cửu Dương Chân Tinh* ở Thượng Giới mới có thể hoàn toàn chữa trị. Linh Khư Giới là bước đệm bắt buộc.”

Lạc Thần Hi cúi đầu, lòng bàn tay nàng hơi siết chặt. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì cao cao tại thượng, nhưng trước mặt thiếu niên này, nàng luôn cảm thấy mình thật nhỏ bé. Sự bí ẩn của hắn như một vực thẳm không đáy, càng tìm hiểu nàng càng bị cuốn vào.

“Dao Trì Thánh Địa ở Linh Khư Giới có một chi nhánh mạnh mẽ.” Lạc Thần Hi thấp giọng nói. “Nếu chúng ta xuất hiện ở đó, e rằng hành tung của ta sẽ bị phát hiện. Kẻ thù của ta… không chỉ có ở Thần Giới.”

Diệp Hư Không bước tới một bước, đối diện với nàng. Khoảng cách gần đến mức Lạc Thần Hi có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của hư vô trên người hắn – không phải mùi máu, không phải mùi cỏ cây, mà là mùi vị của sự khởi nguyên.

“Có ta ở đây, dù là Thánh địa hay Thiên đạo, không kẻ nào có thể mang ngươi đi.”

Lời nói của hắn rất bình thản, không có vẻ gì là thề thốt đao to búa lớn, nhưng lại mang một sự tự tin tuyệt đối khiến người nghe không thể nghi ngờ. Trái tim Lạc Thần Hi khẽ run lên, một cảm giác an toàn mà nàng chưa từng có trong đời trào dâng.

“Được, ta đi cùng ngươi.” Nàng khẽ gật đầu, môi mỉm cười như hoa nở, làm Tiền Đa Đa đứng xa xa phải lé mắt mà tặc lưỡi: “Đúng là đại ca, ra tay là có mỹ nhân đi theo ngay.”

“Gâu!” (Bớt nói nhảm đi tên béo!) – Hắc Tử thúc vào mông Tiền Đa Đa một cái.

Diệp Hư Không thu lại tâm trí, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Hắn bước ra giữa khoảng sân rộng, bàn tay chậm rãi đưa lên.

“Hư Vô Kiếm, hiện!”

Không gian đột ngột ngưng đọng. Từ trong lòng bàn tay hắn, một luồng hắc ám đậm đặc đến mức nuốt chửng cả ánh trăng bắt đầu tụ hội. Một thanh kiếm không có lưỡi, chỉ có một chuôi kiếm cổ xưa đen tuyền hiện ra. Thanh kiếm này không tỏa ra kiếm ý sắc bén, nhưng chỉ cần nhìn vào nó, linh hồn người ta như muốn bị kéo sụp vào hố đen vĩnh hằng.

Lâm Thiên Hành sợ hãi lùi lại mấy bước, cảm giác như mình đang đối mặt với cái chết hóa thân.

“Phá!”

Diệp Hư Không nhẹ nhàng vung kiếm hướng lên bầu trời. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất. Thanh kiếm chỉ lướt nhẹ một đường, nhưng bầu trời đêm của Hoang Khư Giới đột ngột xuất hiện một vết nứt dài vạn trượng.

Từ trong vết nứt ấy, những luồng quy tắc thiên đạo của hạ giới điên cuồng ùa tới, định bù đắp lại lỗ hổng. Những tia lôi điện màu tím – đại diện cho sự trừng phạt của trời đất – bắt đầu tích tụ, định giáng xuống đầu kẻ nghịch thiên.

“Hừ, Thiên đạo của vùng đất cằn cỗi này mà cũng dám ngăn ta sao?”

Diệp Hư Không hừ lạnh, ý niệm động một cái. Một làn sóng đen từ người hắn khuếch tán ra, bao phủ lấy cả tòa thành. Những tia lôi điện kia vừa chạm vào làn sóng đen liền biến mất không một dấu vết, như thể chúng chưa từng tồn tại.

Đây chính là sự bá đạo của Hư Vô Lực: Mọi quy tắc dưới cấp bậc này đều sẽ bị đồng hóa trở về trạng thái hư vô.

“Đi thôi.”

Diệp Hư Không phẩy tay, một vòng tròn hắc ám bao bọc lấy Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và Hắc Tử. Bốn bóng dáng từ từ bay lên, hướng về vết nứt không gian đang tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ của linh khí Trung Giới.

Phía dưới, Lâm Thiên Hành và toàn bộ tộc nhân Diệp gia đang quỳ rạp. Họ ngước mắt nhìn bóng lưng của thiếu niên kia dần dần biến mất vào khe nứt thiên địa. Từ hôm nay, Hoang Khư Giới sẽ lưu truyền một truyền thuyết về vị thiếu niên thần bí chỉ trong vòng mấy tháng đã từ phế vật trở thành người chúa tể vầng trăng, xé toạc bầu trời để rời đi.

Vừa bước vào khe nứt, cảm giác quay cuồng bao trùm lấy cả nhóm. Áp lực không gian từ những luồng gió lốc cắt xé thân thể, đủ sức băm nát một tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt.

“Đại ca! Tôi sắp bị xé làm hai mảnh rồi!” Tiền Đa Đa hét lên, mồ hôi nhễ nhại.

Lạc Thần Hi cũng tái mặt, nàng vội vàng vận chuyển Cửu Âm lực lượng để chống đỡ, nhưng khí tức của nàng quá lạnh lẽo, càng dễ bị dòng xoáy không gian nhắm vào.

Diệp Hư Không không nói gì, chỉ đơn giản là nắm lấy tay nàng, tay kia túm lấy cổ áo Tiền Đa Đa. Hư Vô Lực bùng phát, hóa thành một cái kén đen tuyền bao bọc tất cả. Những cơn lốc không gian điên cuồng lao tới, nhưng cứ chạm vào kén đen là tan tan rã rã, không gây ra được một chút gợn sóng nào.

Trong bóng tối của đường hầm không gian, Diệp Hư Không nhìn về phía cuối con đường – nơi ánh sáng bắt đầu mở rộng.

Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự hiện diện của những quy tắc mạnh mẽ hơn, những linh mạch cuồn cuộn như rồng thiêng dưới lòng đất, và cả những hơi thở quen thuộc của những kẻ năm xưa đã đứng nhìn hắn ngã xuống.

“Linh Khư Giới… Cổ Thiên Thánh, ván cờ này, chúng ta bắt đầu chơi tiếp thôi.”

*Ầm!*

Một tiếng vang trầm đục nổ ra, toàn bộ thế giới trước mắt bỗng nhiên mở rộng vô tận. Một luồng linh khí nồng đậm gấp trăm lần Hoang Khư Giới ập vào mặt, mang theo mùi vị của rừng già đại ngàn và tiên khí phiêu lãng.

Dưới chân họ không còn là mặt đất khô cằn, mà là một vùng trời xanh ngắt với những ngọn núi bay lơ lửng, những thác nước từ trên mây đổ xuống hóa thành vồng ngũ sắc rực rỡ.

Hắc Tử lập tức nhảy dựng lên, hít một hơi thật sâu rồi gào lên: *“Ha ha ha! Khí tức của Trung Giới! Bản đại gia rốt cuộc cũng thoát khỏi cái xúi quẩy của Hạ Giới rồi!”*

Tiền Đa Đa dụi dụi mắt, nhìn những cung điện nguy nga lấp ló ẩn hiện sau các tầng mây xa xôi, lẩm bẩm: “Đại ca, đây chính là nơi mà mọi người mơ ước cả đời sao? Trông… có vẻ giàu thật đấy.”

Lạc Thần Hi sắc mặt hơi ngưng trọng: “Chúng ta đang ở biên giới phía Tây của Linh Khư Giới, nơi này được gọi là Tây Hoang Thần Vực. Không ổn rồi, phía trước có người của tuần tra sứ!”

Quả nhiên, từ xa có ba luồng hào quang đang nhanh chóng bay tới. Đó là ba nam tử vận giáp bạc, tay cầm trường thương, cưỡi trên những con yêu thú giống như báo nhưng có cánh. Mỗi kẻ đều tỏa ra khí tức của Kim Đan Cảnh viên mãn – tu vi này ở Hạ giới là tổ tông một phương, nhưng ở đây chỉ là kẻ lính tuần tra.

“Kẻ nào dám bí mật vượt biên không qua dẫn đạo trận?” Một tên lĩnh đầu quát lớn, thanh âm như sấm dội.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên không trung, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên chuôi Hư Vô Kiếm vẫn chưa thu lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn ba gã tuần tra sứ như nhìn ba hạt bụi.

“Ta đi đâu, chưa bao giờ cần sự cho phép của ai.”

“Hỗn xược! Bắt lấy bọn chúng!”

Ba gã lính tuần tra lập tức thúc thú dữ lao tới, trường thương trong tay tỏa ra linh lực hừng hực.

Tiền Đa Đa tặc lưỡi: “Vừa tới nơi đã có kẻ đưa đầu đến cho đại ca vả mặt rồi. Đời đúng là không có gì thay đổi.”

Hắc Tử thì nhe răng cười đầy hung tợn: *“Cần gì đại ca ra tay. Để bản đại gia nếm thử xem lính tuần tra Trung Giới có vị thế nào!”*

Nhưng Diệp Hư Không đã cử động trước. Hắn không rút kiếm, chỉ là nhẹ nhàng nâng một ngón tay lên, hướng về phía ba gã đang lao tới.

“Hư Vô Chỉ – Nhất Niệm.”

Một đốm đen nhỏ li ti xuất hiện đầu ngón tay hắn. Trong khoảnh khắc tiếp theo, không gian trước mặt đột nhiên bị bóp méo. Cả ba gã lính cùng thú cưỡi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, toàn bộ cơ thể và linh lực của chúng đột ngột hóa thành cát bụi đen kịt, tiêu tán giữa tầng không.

Không có tiếng kêu thảm thiết, không có máu chảy thành sông. Chỉ là… sự tồn tại của chúng đã bị xóa sổ tận gốc rễ.

Diệp Hư Không thu tay lại, vẻ mặt vẫn bình thản như vừa gạt đi một hạt bụi bẩn. Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa đang có chút ngơ ngác:

“Đi thôi, chúng ta cần tìm một thành phố gần nhất để tìm hiểu tình hình hiện tại của Thiên Đạo Minh.”

Hắn biết, cái chết của ba tên lính này sẽ nhanh chóng đánh động đến những thế lực cai quản vùng biên giới này. Nhưng đó chính là điều hắn muốn.

Tên tuổi của Diệp Hư Không cần phải được khắc sâu vào trái tim của vạn giới này một lần nữa. Và Linh Khư Giới chính là tấm bia đá đầu tiên để hắn khắc lên cái tên mang lại nỗi khiếp sợ cho chư thần.

Bốn bóng người hóa thành những luồng sáng, biến mất vào sâu trong lục địa mênh mông của Trung Giới, bắt đầu một thời đại rung chuyển mới. Cánh cổng phi thăng phía sau họ từ từ khép lại, nhưng bánh xe vận mệnh của cả vũ trụ đã chính thức chuyển bánh theo ý chí của một kẻ duy nhất:

Hư Vô Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8