Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 39: Hoang Khư Giới chấn động**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:40:48 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 39: HOANG KHƯ GIỚI CHẤN ĐỘNG**

Thanh Vân Thành, mảnh đất vốn dĩ chỉ là một góc nhỏ bình lặng của Hoang Khư Giới, hôm nay lại bao phủ bởi một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Những dải mây đen dày đặc như mực loang dần từ phía chân trời, che khuất cả ánh dương rực rỡ ban trưa. Gió rít gào qua những khe cửa, mang theo hơi thở của hư vô lạnh lẽo, khiến người ta có cảm giác như cả thế gian này đang dần sụp đổ.

Trên quảng trường trung tâm của thành trì, hàng nghìn tu sĩ từ các đại gia tộc, các tông môn hàng đầu của toàn bộ hạ giới đang tập trung về đây. Không ai bảo ai, nhưng ánh mắt của họ đều hướng về phía phủ đệ của Diệp gia – nơi mà chỉ mới vài ngày trước, cái tên Diệp Hư Không còn bị coi là nỗi nhục nhã của dòng tộc, là phế vật không có lấy một mẩu linh căn.

Thế nhưng giờ đây, cái tên ấy chính là cơn ác mộng kinh hoàng nhất bao trùm lên đầu họ.

"Diệp Hư Không thực sự đã tiêu diệt phân thân của tuần sát sứ Thiên Đạo Minh?" – Một lão giả tóc trắng xóa, tu vi đạt đến Kim Đan đỉnh phong, run rẩy lên tiếng. Lão là thái thượng trưởng lão của Thái Dương Tông, thế lực đứng đầu Hoang Khư Giới trong suốt ngàn năm qua.

"Không chỉ có vậy… Ta nghe nói, ngay cả đại môn phi thăng cũng bị hắn một kiếm chém vỡ. Hiện tại, trật tự của hạ giới đã hoàn toàn đảo lộn." – Một nam tử trung niên khác, trên vai khoác linh bào đỏ rực của Linh Kiếm Phái, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Đúng lúc này, từ phía chân trời xa xăm, một đạo bóng dáng chầm chậm bước tới.

Hắn bước đi giữa hư không, mỗi một bước chân hạ xuống đều không có gợn sóng linh khí, nhưng lại khiến cả không gian như muốn đông cứng lại. Thiếu niên mặc hắc bào, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hố đen vĩnh hằng, có thể nuốt chửng mọi ánh sáng và ý chí của bất kỳ kẻ nào dám nhìn trực diện.

Đi phía sau hắn là một gã mập mạp đang hì hục ôm một chiếc rương vàng óng ánh, miệng rộng toét ra cười đến tận mang tai. Và không thể thiếu một con chó đen nhỏ, trông lừ đừ nhưng mỗi khi ánh mắt nó quét qua, các cường giả Kim Đan Cảnh đều cảm thấy da đầu tê dại.

Diệp Hư Không dừng bước, đứng lơ lửng ngay phía trên quảng trường. Ánh nhìn của hắn nhạt nhẽo, nhìn xuống quần hùng phía dưới giống như nhìn một đàn kiến cỏ đang xôn xao.

"Người của Hoang Khư Giới, đều đã đến đủ?" – Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vang vọng sâu trong linh hồn của từng người, tựa như thiên lôi nổ vang trong tâm thức.

"Diệp… Diệp tiên sinh!" – Lão giả Thái Dương Tông run rẩy bước ra phía trước, quỳ sụp xuống đất, giọng run run: "Chúng ta biết tiên sinh thần thông quảng đại, nhưng ngài hủy đi con đường phi thăng, giết chết thần quan… Việc này chính là tuyệt lộ của chúng ta. Thiên Đạo Minh sẽ không để yên, toàn bộ hạ giới này sẽ bị san bằng mất!"

Tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên. Sự sợ hãi đối với Thiên Đạo Minh đã thâm căn cố đế trong máu thịt họ hàng vạn năm nay. Trong mắt họ, Thiên Đạo chính là trời, là thần, là chân lý không thể lay chuyển.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ trào phúng lạnh lẽo: "Thiên Đạo? Thứ mà các ngươi tôn thờ, bất quá chỉ là một đám ký sinh trùng hút máu chúng sinh để nuôi dưỡng bản thân. Các ngươi tưởng phi thăng là thành thần? Không, đó là tự mình bước vào lò luyện linh hồn để cung cấp sức mạnh cho Thiên Đạo Minh mà thôi."

"Lăng nhăng!" – Một đạo tiếng thét chói tai vang lên. Từ trong đám đông, ba vị lão quái vật ẩn thế bấy lâu của Hoang Khư Giới, tu vi đã chạm đến nửa bước Nguyên Anh, đột ngột bay lên. Họ chính là những kẻ trung thành nhất với giáo điều của Thiên Đạo Minh, được ban cho một phần "Thiên phạt chi lực".

"Diệp Hư Không, ngươi là kẻ mang lại tai ương! Hôm nay chúng ta sẽ thay trời hành đạo, trấn áp nghịch tặc!"

Ba vị lão giả cùng lúc kết ấn, trên bầu trời bỗng chốc hiện ra một con mắt khổng lồ đầy vệt máu. Đó là Ý chí Thiên Đạo cưỡng ép hạ xuống thông qua sự hiến tế sinh mạng của họ. Một luồng uy áp mang tính hủy diệt đè nén xuống, khiến quảng trường Thanh Vân Thành bắt đầu rạn nứt, vô số tu sĩ yếu ớt nôn ra máu tại chỗ.

Tiền Đa Đa giật mình, ôm chặt lấy cái rương bảo vật: "Đại ca! Bọn họ chơi lớn rồi, hình như là muốn liều mạng kéo theo cả thành này chết chung!"

Hắc Tử khịt mũi một cái, lười biếng nhìn lên bầu trời, trong mắt hiện rõ sự khinh bỉ.

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, đôi tay buông thõng, tà áo đen tung bay giữa cuồng phong. Hắn ngước nhìn con mắt khổng lồ kia, đôi đồng tử bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một vùng hư vô thuần túy.

"Dùng một phần linh hồn vụn vặt của Cổ Thiên Thánh để đe dọa ta sao?"

Diệp Hư Không giơ một ngón tay lên. Động tác cực kỳ chậm rãi, cực kỳ nhẹ nhàng.

"Nhất niệm… Thành không."

Không có âm thanh nổ mạnh, không có kiếm khí hào nhoáng. Chỉ thấy từ đầu ngón tay hắn, một vòng xoáy màu đen kịt nhỏ bằng hạt gạo bắt đầu khuếch tán ra xung quanh. Vòng xoáy đi đến đâu, uy áp của Thiên Đạo tan biến đến đó. Con mắt khổng lồ trên bầu trời giống như gặp phải thiên địch, nó bắt đầu co giật, gào thét trong thinh lặng, rồi cứ thế bị "xóa sổ" khỏi thực tại.

Đúng, không phải là bị đánh tan, mà là hoàn toàn bị xóa sạch, như thể nó chưa bao giờ tồn tại trong lịch sử thế giới này.

Ba vị lão giả đang bay trên không trung bỗng chốc khựng lại. Toàn bộ cơ bắp, xương cốt, và ngay cả ký ức về sự tồn tại của họ đều bị hư vô hóa. Chỉ trong một chớp mắt, họ tan biến thành những hạt bụi nhỏ li ti rồi mất hút giữa không trung.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy vạn trượng xung quanh.

Vạn người trên quảng trường đồng loạt nín thở, có kẻ vì quá sợ hãi mà ngất đi, có kẻ lại không tự chủ được mà phủ phục sát đất. Đây không còn là sức mạnh của nhân gian, đây là sự hiện thân của khởi nguyên vũ trụ.

Diệp Hư Không thu tay về, khí thế thu liễm lại, trông hắn lại trở về một thiếu niên bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng giờ đây, trong mắt quần hùng, hắn còn đáng sợ hơn cả cái gọi là Thần Đế.

"Kể từ hôm nay, Hoang Khư Giới không còn tôn sùng Thiên Đạo Minh. Kẻ nào quy phục, được giữ lại tông môn, trợ giúp quản lý hạ giới. Kẻ nào kháng lệnh… Hư vô chính là nơi ở cuối cùng của các ngươi."

"Chúng ta quy phục! Nguyện tôn chủ nhân làm Hư Vô Thần Đế!" – Lão già của Thái Dương Tông là người phản ứng nhanh nhất. Lão nhận ra, quy tắc của hàng vạn năm đã bị thiếu niên trước mắt xé nát chỉ bằng một ý niệm.

Từng đợt âm thanh tung hô "Hư Vô Thần Đế" vang lên chấn động trời xanh.

Giữa đám đông đang quỳ lạy ấy, có một bóng dáng thanh cao, vận y phục trắng như tuyết đứng lặng lẽ nơi góc quảng trường. Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng sơn nay lại hiện lên những gợn sóng phức tạp. Nàng đã thấy nhiều thiên tài ở Thần Giới, thậm chí từng chứng kiến các Thần Vương chiến đấu, nhưng chưa bao giờ thấy một người nào có thể tùy ý điều khiển quy luật "Sự hư không" một cách hoàn mỹ như vậy.

"Ngươi… rốt cuộc là ai? Diệp Hư Không mà ta biết, không thể nào chứa đựng cả một vũ trụ trống rỗng như thế này được." – Nàng khẽ thì thầm.

Diệp Hư Không như nghe thấy, hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt gặp ánh mắt nàng giữa muôn vàn tu sĩ đang phủ phục. Ánh nhìn của hắn dịu đi một chút, nhưng sự sâu thẳm vẫn không thay đổi.

Hắn hạ xuống mặt đất, ra hiệu cho Tiền Đa Đa. Tên mập ngay lập tức hiểu ý, chạy ra giữa quảng trường, hắng giọng nói lớn:

"Nào nào! Các vị đồng đạo! Để chúc mừng ngày Hư Vô Cung chi nhánh Hoang Khư Giới thành lập, tất cả các tông môn đều phải nộp lên ba phần tư kho tàng để… khụ… đóng góp xây dựng quỹ phát triển vạn giới. Ai có linh thạch nộp linh thạch, ai có thần khí nộp thần khí! Hắc đại ca đây sẽ trực tiếp kiểm toán, ai gian lận… xin mời nói chuyện với ngón tay của đại ca ta!"

Tiền Đa Đa vừa nói vừa xoa xoa tay, ánh mắt lấp lánh như thể nhìn thấy núi tiền đang lăn về phía mình. Hắc Tử cũng phụ họa sủa lên một tiếng "Gâu" đanh thép, khiến các trưởng lão vừa định cất lời phản đối lập tức xanh mặt, gật đầu lia lịa.

Đêm đó, cả Thanh Vân Thành rực rỡ ánh đèn lửa, nhưng là một loại ánh sáng mới – ánh sáng của sự giải thoát khỏi xiềng xích nghìn năm.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh cao nhất của Diệp phủ, Lâm Thiên Hành – người gác cổng mới thu phục – cung kính đứng phía sau.

"Lâm Thiên Hành."

"Có lão nô!"

"Ta sắp rời đi. Hoang Khư Giới giao lại cho ngươi và Tiền Đa Đa. Dùng tài nguyên của họ để đào tạo một lớp tu sĩ không phụ thuộc vào linh khí Thiên Đạo. Ta muốn nơi này trở thành cái nôi của Hư Vô Lực."

Lâm Thiên Hành run lên vì xúc động: "Chủ nhân yên tâm! Dù chết lão nô cũng sẽ bảo vệ tốt căn cơ này."

Diệp Hư Không nhìn về phía cổng không gian đã được hắn sửa chữa lại. Nơi đó dẫn thẳng đến Linh Khư Giới – một chiến trường rộng lớn hơn, nơi những kẻ phản bội năm xưa đang ngự trị.

"Linh Khư Giới… Cổ Thiên Thánh, những gì ngươi cướp của ta, ta sẽ để ngươi chứng kiến chúng từng chút một biến thành hư vô."

Hắn vung tay, một luồng hắc khí bao bọc lấy Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và Hắc Tử. Bốn đạo bóng dáng bước vào tâm vòng xoáy không gian rực rỡ.

Phía sau họ, toàn bộ Hoang Khư Giới vẫn còn đang chấn động trong cơn đại địa chấn của một thời đại mới vừa khai mở. Cái tên Diệp Hư Không đã trở thành một biểu tượng cấm kỵ, một vị thần linh sống bước ra từ đống tro tàn của sự sỉ nhục.

Cánh cổng khép lại. Chuyến hành trình của Hư Vô Thần Đế chính thức bắt đầu chuyển mình sang một chương đầy máu và lửa ở Trung Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8