Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 38: Thu phục nô bộc**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:39:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 38: THU PHỤC NÔ BỘC**

Gió ở đỉnh Thanh Vân rít lên từng hồi đau đớn, tựa như tiếng khóc than cho một tông môn ngàn năm vừa sụp đổ chỉ trong một sớm một chiều. Khói bụi mù mịt còn chưa kịp lắng xuống, bóng dáng thanh gầy của Diệp Hư Không đã đứng trước vết nứt thời không đang vặn vẹo giữa hư không.

Sau lưng hắn, Tiền Đa Đa thở không ra hơi, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy vội vã, cái bụng phệ rung lên bần bật theo từng bước chân. Gã ôm chặt lấy cái túi trữ vật quý giá, miệng lầm bầm:
"Đại ca, ngài đi thong thả thôi! Ta… ta sắp đứt hơi rồi. Mà cái con chó đen này, mày đứng lại cho tao!"

Hắc Tử — con chó đen nhỏ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Tiền Đa Đa bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó sủa một tiếng nhỏ nhưng âm thanh ấy lại vang vọng vào sâu trong linh hồn của gã mập, khiến gã run lên vì lạnh. Nó như đang nói: *Đồ phế vật chỉ biết tiêu tiền, nhìn thấy uy nghi của chủ nhân mà không biết quỳ xuống tạ ơn đi sao?*

Diệp Hư Không không ngoảnh lại, ánh mắt thâm trầm như nhìn xuyên thấu vào dòng chảy thời gian đang hỗn loạn bên trong vết nứt. Hư Vô Kiếm trong thức hải của hắn vẫn đang rung lên khe khẽ, một loại khát vọng được tắm máu vạn giới đang rục rịch trỗi dậy.

"Chúng ta đi."

Hắn nhấc chân, một bước đạp vào hư không. Bước chân này trông thì nhẹ nhàng, nhưng dưới gót giày của hắn, những vết nứt đen kịt của quy tắc Hư Vô lan tỏa, trấn áp hoàn toàn những cơn bão không gian đang điên cuồng gào thét.

Tại biên giới ngăn cách giữa Hoang Khư Giới và Linh Khư Giới, có một nơi được gọi là "Đoạn Hồn Khúc". Đây là một hành lang dài được cấu thành bởi những mảnh vỡ lục địa trôi nổi, nơi sấm sét không gian và cuồng phong tàn sát vạn vật. Muốn từ hạ giới đi lên trung giới, nếu không có thuyền bay của các siêu cấp thế lực bảo vệ, thì chỉ có một cách duy nhất: đi qua Đoạn Hồn Khúc.

Và tại nơi này, có một trạm gác duy nhất. Một ngôi đình cũ kỹ bằng đá nằm lơ lửng trên một mảnh thiên thạch khổng lồ.

Trong ngôi đình, một lão giả mặc trường bào xám tro đang nhắm mắt tọa thiền. Trên gối lão đặt một thanh cổ đao, lưỡi đao thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng xanh lịm, phát ra tiếng sấm rền rĩ.

Lão là Lâm Thiên Hành, thủ hộ giả của lối đi này, một cường giả đã chạm tới ngưỡng cửa Hóa Thần Cảnh — cái cảnh giới mà ở hạ giới này có thể xưng là "đỉnh phong", nhìn xuống quần hùng. Tuy nhiên, vì một lỗi lầm trong quá khứ với Thiên Đạo Minh ở thượng giới, lão bị đày xuống đây làm kẻ gác cổng rách nát suốt ba trăm năm qua.

Đột nhiên, đôi lông mày trắng như tuyết của Lâm Thiên Hành khẽ động. Lão mở mắt, một luồng ánh sáng đao sắc lẹm xé toạc màn sương mù không gian trước mặt.

"Kẻ nào dám cả gan tự ý bước vào Đoạn Hồn Khúc mà không có lệnh bài?"

Giọng nói của lão già nua nhưng uy lực như sóng thần, chấn động đến mức những mảnh thiên thạch xung quanh đều nổ tung thành bột mịn.

Từ trong bóng tối của không gian hỗn loạn, ba bóng dáng dần hiện ra. Một thiếu niên áo vải, tay chắp sau lưng, thần sắc bình thản như dạo chơi vườn hoa. Theo sau là một tên mập mạp trông có vẻ rất giàu có nhưng nhát gan, và một con chó đen nhỏ nhìn vô cùng bình thường.

Lâm Thiên Hành nheo mắt, tâm thần lão khẽ dao động. Lão không nhìn thấu được tu vi của thiếu niên kia. Ở hạ giới này, chuyện này gần như là điều không thể đối với một cường giả nửa bước Hóa Thần như lão.

"Vãn bối nào mà lại không biết quy củ như vậy?" Lâm Thiên Hành đứng dậy, tay già nua đặt lên chuôi đao. "Quay đầu lại ngay, nơi này không dành cho phàm nhân dạo chơi."

Diệp Hư Không dừng bước cách ngôi đình mười trượng. Hắn thản nhiên nhìn lão già, giọng nói mang theo một loại lãnh đạm thấu xương: "Ta muốn đi qua, ngươi tránh ra."

Lâm Thiên Hành sững người, sau đó cười lạnh một tiếng, tiếng cười tràn đầy sự châm biếm: "Tránh ra? Lão phu trấn thủ nơi này ba trăm năm, gặp qua vô số thiên tài kiêu ngạo của tứ đại gia tộc, ngay cả tông chủ Thanh Vân Tông khi xưa gặp ta cũng phải hành lễ gọi một tiếng 'Tiền bối'. Ngươi là cái thứ gì, dám bảo ta tránh ra?"

Tiền Đa Đa đứng sau lưng Diệp Hư Không, xanh cả mặt, kéo kéo vạt áo hắn: "Đại ca… vị này… vị này là 'Đao Vương' Lâm Thiên Hành nổi danh thiên hạ đấy! Nghe nói một đao của lão có thể chém đứt sông ngòi, chúng ta hay là… hay là từ từ nói chuyện?"

Diệp Hư Không không quan tâm, hắn chỉ nhẹ nhàng tiến thêm một bước.

"Uỳnh!"

Một bước này của hắn, khiến toàn bộ mảnh thiên thạch dưới chân Lâm Thiên Hành run rẩy dữ dội. Một áp lực vô hình từ trên trời cao giáng xuống, nặng tựa thái sơn, khiến ngôi đình đá phát ra tiếng "răng rắc" rồi nứt toác.

Sắc mặt Lâm Thiên Hành thay đổi hoàn toàn. Áp lực này… không phải là uy áp của tu vi, mà là một loại áp chế về đẳng cấp sinh mệnh! Giống như một con kiến đang nhìn lên một vị thần linh từ chín tầng mây xanh thẳm cúi xuống nhìn mình.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Lâm Thiên Hành hét lên, cổ đao trên gối lập tức rút ra khỏi bao.

"Thiên lôi trảm!"

Lão không còn dám khinh địch, trực tiếp tung ra chiêu mạnh nhất. Ánh đao xanh biếc hóa thành một con lôi long dài trăm trượng, rít gào lao tới, mang theo quy tắc của sấm sét xé toạc không gian hỗn loạn xung quanh. Một đao này, đủ để giết chết bất kỳ cao thủ Nguyên Anh Cảnh nào trong chớp mắt.

Thế nhưng, Diệp Hư Không ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái.

Hắn chỉ khẽ đưa một ngón tay lên, miệng nhàn nhạt thốt ra một chữ:
"Diệt."

Trong khoảnh khắc đó, thế giới như chìm vào tĩnh lặng. Một đốm đen nhỏ như hạt gạo xuất hiện ở đầu ngón tay hắn, rồi đột ngột mở rộng ra. Hắc mang của Hư Vô Lực nuốt chửng hoàn toàn con lôi long đang nhe nanh múa vuốt kia. Không có nổ tung, không có tiếng gầm rú, mọi thứ chỉ đơn giản là biến mất — như chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Con cổ đao trên tay Lâm Thiên Hành vang lên tiếng kêu thê thảm "keeng" một cái, lưỡi đao vốn được rèn từ tinh thiết nghìn năm đột nhiên hóa thành tro bụi đen lánh, tản mác theo gió.

Lâm Thiên Hành đứng ngây người, hai tay run bần bật. Lão nhìn chuôi đao trống không trong tay mình, rồi lại nhìn thiếu niên vẫn bình thản đứng đó, tâm trí hoàn toàn sụp đổ.

"Quy tắc… Hư Vô? Không… không thể nào! Đây là sức mạnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết… Ngươi là người của Thượng Giới?"

Diệp Hư Không vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, từng bước đi tới ngôi đình. Mỗi bước đi của hắn, áp lực lại tăng lên gấp bội. Khi hắn đứng trước mặt Lâm Thiên Hành, lão già quyền cao chức trọng bỗng cảm thấy chân mình nhũn ra, rồi không tự chủ được mà quỳ rạp xuống mặt đất đá cứng nhắc.

"Ngươi trấn thủ nơi này vì Thiên Đạo Minh?" Diệp Hư Không hỏi, giọng nói như vang lên từ cõi u minh.

"Phải… lão phu bị ép buộc… ký kết linh hồn khế ước với chúng…" Lâm Thiên Hành hổn hển đáp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

"Thiên Đạo Minh…" Diệp Hư Không hừ lạnh, trong ánh mắt thoáng qua một tia sát ý lẫm liệt. "Thứ quy tắc mục nát đó, sớm muộn gì ta cũng sẽ xóa sạch khỏi thế gian này. Ngươi muốn tiếp tục làm chó cho chúng để rồi tan biến thành hư vô, hay là… đi theo ta?"

Lâm Thiên Hành ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng. Đi theo một thiếu niên vừa phá hủy pháp quy không gian như bẻ gãy một cành cây? Một người mà nhìn vào mắt, lão chỉ thấy được một vùng bóng tối vô tận, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng bị giam cầm?

"Lão phu… lão phu có tư cách sao?" Giọng Lâm Thiên Hành run rẩy. Lão đã sống hàng trăm năm, tu luyện tới mức này, vốn cho rằng mình đã là nhân vật thượng tầng, nhưng đứng trước thiếu niên này, lão nhận ra mình chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc.

"Ngươi có tư cách hay không, ta quyết định." Diệp Hư Không chìa bàn tay ra, lòng bàn tay lấp lánh một hạt mầm hắc ám của Hư Vô Châu. "Linh hồn khế ước của Thiên Đạo Minh chẳng là cái gì trước mặt ta. Trở thành nô bộc của Diệp Hư Không ta, là cơ duyên lớn nhất đời ngươi."

Lâm Thiên Hành nhìn hạt mầm hắc ám kia, lão cảm nhận được một sự vẫy gọi mạnh mẽ. Đó là một con đường tu luyện khác hẳn với những gì lão từng biết — một con đường nghịch thiên thực sự, không chịu sự quản thúc của bất kỳ thiên đạo nào.

Lão không còn do dự thêm một giây nào nữa. Lão cúi gập người xuống, trán chạm sát vào mặt đá lạnh lẽo:

"Lâm Thiên Hành, bái kiến chủ nhân! Từ nay về sau, tính mạng lão nô giao cho ngài, nguyện đi theo ngài chinh chiến vạn giới, dù chết không hối tiếc!"

"Khế!"

Diệp Hư Không ấn ngón tay lên đỉnh đầu Lâm Thiên Hành. Một luồng hắc khí khủng bố tràn vào thức hải của lão già, trong nháy mắt đã tìm thấy vết tích linh hồn mà Thiên Đạo Minh để lại — một cái gông xiềng rực rỡ ánh vàng. Tuy nhiên, trước mặt Hư Vô Lực, cái gông xiềng kia yếu ớt như một sợi tơ, lập tức bị nuốt chửng và đồng hóa.

"A!!!"

Lâm Thiên Hành hét lên một tiếng đầy sảng khoái. Lão cảm thấy linh hồn mình chưa bao giờ tự do như lúc này. Hơn thế nữa, một luồng sức mạnh huyền bí từ Hư Vô Châu truyền vào, khiến cái cảnh giới Hóa Thần đang bế tắc bấy lâu nay bỗng chốc vỡ tan.

Trời đất trong phạm vi nghìn trượng xung quanh Đoạn Hồn Khúc bỗng chuyển mình. Một luồng khí thế bùng nổ từ người lão già, đẩy lùi hoàn toàn những cơn bão không gian. Lâm Thiên Hành từ một lão già còng lưng đã đứng thẳng lên, tóc trắng chuyển dần sang đen, da dẻ căng tràn sức sống.

Lão đã thực sự đột phá, tiến vào Hóa Thần Cảnh! Và đây là một vị Hóa Thần được tôi luyện bằng Hư Vô Lực, mạnh hơn bất kỳ kẻ cùng cấp nào khác.

Tiền Đa Đa đứng bên cạnh nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A: "Trời đất quỷ thần ơi… Đây là cái quái gì thế này? Một cái vỗ tay mà lão quái vật hóa thành cao thủ trẻ tuổi? Đại ca, ngài có còn là người không vậy?"

Hắc Tử khịt mũi một cái, lười biếng bước tới cạnh Lâm Thiên Hành, sủa một tiếng "gâu" đe dọa.

Lâm Thiên Hành vừa mới thăng cấp, khí thế ngút trời, nhưng khi nghe tiếng chó sủa, lão rùng mình một cái, vội vàng khom người chào Hắc Tử: "Chào… hắc đại ca." Lão nhận ra, ngay cả con chó này, lão cũng nhìn không thấu!

Diệp Hư Không thu tay về, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ: "Lâm Thiên Hành, từ nay ngươi quản lý hành lang này. Nhưng không phải để gác cổng cho Thiên Đạo Minh, mà là để canh giữ con đường của Hư Vô Cung sau này. Hiểu chứ?"

"Lão nô tuân lệnh!" Lâm Thiên Hành cung kính đáp. Lão rút từ trong ngực áo ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ, dâng lên hai tay. "Chủ nhân, đây là bản đồ chi tiết của Linh Khư Giới — trung giới mà ngài chuẩn bị đến. Nơi đó thế lực phức tạp, vạn giáo tranh giành. Hiện tại, có một di tích của một vị Thần Vương vừa mới xuất thế ở Vạn Linh Thành, nếu ngài cần tài nguyên, đó là nơi tốt nhất."

Diệp Hư Không nhận lấy bản đồ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ đầy bí hiểm.

"Thần Vương di tích sao? Vừa vặn, Hư Vô Kiếm cũng cần thêm một ít vật phẩm để hồi phục lưỡi kiếm."

Hắn quay người nhìn về phía cổng không gian khổng lồ dẫn lên Linh Khư Giới — nơi mà ánh sáng trắng rực rỡ như một miệng hố thiên hà khổng lồ đang đợi chờ kẻ chinh phục.

"Đi thôi. Bữa tiệc ở Trung Giới, hẳn là đã chuẩn bị xong rồi."

Tiền Đa Đa hồ hởi xách đồ chạy theo, miệng lẩm bẩm tính toán xem bao nhiêu tài bảo đang đợi mình. Lâm Thiên Hành đứng trang nghiêm tại lối vào, cúi đầu nhìn theo bóng lưng của Diệp Hư Không khuất dần vào ánh sáng trắng xóa của cánh cửa thời không.

Lão biết, kể từ ngày hôm nay, trật tự của vạn giới sắp sửa bị một người đảo lộn hoàn toàn. Một bóng ma mang tên Hư Vô đã chính thức vươn mình, sẵn sàng nuốt chửng cả thương khung.

Trang sử của Hoang Khư Giới đã khép lại, và một huyền thoại đẫm máu hơn, hào hùng hơn ở Linh Khư Giới bắt đầu mở ra.


*(Hết chương 38)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8