Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 37: Trận pháp đại sư**
**CHƯƠNG 37: TRẬN PHÁP ĐẠI SƯ**
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu rưới xuống rặng núi Thanh Vân hùng vĩ. Nơi đây, linh khí đậm đặc nhất Hoang Khư Giới, là thánh địa trong mắt vạn dân, nơi tọa lạc của Thanh Vân Tông – đệ nhất tông môn hạ giới. Những dãy núi cao chọc trời, mây mù bao phủ quanh năm, lấp ló bên trong là những cung điện nguy nga rạng rỡ kim quang, thể hiện uy nghiêm không thể xâm phạm.
Lúc này, tại chân núi dẫn lên sơn môn, ba người một chó đang chậm rãi bước đi.
Diệp Hư Không dẫn đầu, tà áo đen khẽ lay động theo từng bước chân thong dong. Đi bên cạnh hắn là Lạc Thần Hi, dù đã che khuất dung nhan bằng một lớp mạng che mỏng, nhưng khí chất thanh cao, thoát tục của nàng vẫn khiến không gian xung quanh như bừng sáng. Theo sau là Tiền Đa Đa đang thở hồng hộc, trên tay vẫn khư khư cái túi tiền bằng da rồng, mặt đầy mồ hôi. Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt đầy vẻ khinh khỉnh – đang lững thững đi cuối cùng, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt nhìn "đám kiến cỏ" là những đệ tử tuần tra phía xa.
"Lão… lão đại, người chắc chắn là muốn xông vào từ cửa chính sao?" Tiền Đa Đa vừa lau mồ hôi vừa run giọng hỏi. "Thanh Vân Tông này không giống những gia tộc nhỏ bé kia đâu. Nghe nói hộ tông trận pháp của bọn họ, Cửu Thiên Thần Lôi Trận, là do một vị Tiên nhân kiếp trước lưu lại, có thể diệt sát cường giả Vương Cảnh trong nháy mắt!"
Diệp Hư Không không dừng bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía đỉnh núi, nhàn nhạt đáp: "Tiên nhân lưu lại? Trong mắt ta, đó chẳng qua chỉ là một tấm lưới rách đầy lỗ hổng mà thôi."
Lạc Thần Hi khẽ cau mày, dù đã chứng kiến sự bá đạo của Diệp Hư Không tại Diệp gia, nhưng nàng vẫn cảm thấy hắn có phần quá tự phụ. Nàng thấp giọng nhắc nhở: "Diệp Hư Không, không nên khinh địch. Cửu Thiên Thần Lôi Trận mượn uy lực của thiên địa lôi đình, quy tắc bên trong rất chặt chẽ. Ngay cả ta khi ở đỉnh phong, muốn phá nó cũng cần tốn chút công phu."
Diệp Hư Không khóe môi hơi nhếch lên, không giải thích gì thêm.
"Kẻ nào gu lỳ! Dừng bước!"
Một tiếng quát vang dội như sấm truyền xuống. Từ trên thềm đá cao vút, hơn mười vị đệ tử Thanh Vân Tông mặc trường bào trắng tinh khôi lướt xuống, ai nấy khí thế bất phàm, tu vi thấp nhất cũng đã là Tụ Khí cảnh tầng chín.
Kẻ dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, nhìn thấy Lạc Thần Hi dù che mặt nhưng dáng người cực phẩm thì mắt lóe lên tia tham lam, nhưng khi nhìn sang Diệp Hư Không, hắn lập tức lộ vẻ khinh bỉ: "Nơi này là địa bàn của Thanh Vân Tông, kiến cỏ phương nào dám mạo phạm? Có biết hôm nay là ngày gì không? Nhị trưởng lão đang bế quan đột phá, bất kỳ ai quấy rối đều phải chết!"
Diệp Hư Không dừng lại, chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên: "Ta chỉ mượn lối đi cổ xưa trên đỉnh núi để dùng một chút. Tránh đường, ta không muốn nhuốm máu nơi này."
Đám đệ tử ngẩn người ra một giây, sau đó là những tiếng cười nhạo báng vang trời.
"Ha ha ha! Hắn nói cái gì? Mượn lối đi cổ xưa?" tên cầm đầu cười ngặt nghẽo. "Đó là cấm địa của tông môn, ngay cả thân truyền đệ tử cũng không được vào. Ngươi tưởng mình là ai? Thần Đế chắc?"
Tiền Đa Đa bĩu môi lẩm bẩm: "Đúng rồi đó, hắn thật sự là Thần Đế, chỉ có điều các ngươi ngu muội không biết thôi."
"Lỗ mãng! Bắt lấy bọn chúng, nữ nhân giữ lại, tên béo và tên phế vật kia ném xuống vực sâu cho hổ ăn!" Tên cầm đầu vung tay ra lệnh.
Diệp Hư Không thở dài một hơi. Hắn chưa kịp động thủ, Hắc Tử đã bỗng nhiên biến mất tại chỗ. Chỉ thấy một bóng đen lướt qua nhanh như điện, âm thanh "Bốp! Bốp! Bốp!" liên tiếp vang lên. Hơn mười tên đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tông đồng loạt bay ngược ra sau, mặt mũi sưng vù, răng rụng lả tả.
Tên cầm đầu kinh hoàng nhìn con chó đen đang ung dung liếm móng vuốt, hắn run rẩy móc ra một đạo phù chú màu tím, bóp nát: "Trận pháp… khởi động! Có địch xâm nhập!"
"Ầm đùng!"
Một tiếng sét khô khốc vang lên giữa trời quang mây tạnh. Ngay lập tức, không gian xung quanh Thanh Vân Sơn rung chuyển dữ dội. Từ chín đỉnh núi xung quanh, chín luồng sáng màu tím đậm bắn vọt lên bầu trời, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ bao trùm lấy bán kính vạn dặm.
Mây đen kéo đến nghịt trời, lôi điện tím rền rĩ bên trong như những con cự long đang thịnh nộ. Áp lực của thiên đạo trút xuống khiến Tiền Đa Đa lập tức ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Ngay cả Lạc Thần Hi cũng phải vận chuyển linh lực bảo vệ bản thân, sắc mặt nghiêm trọng.
"Cửu Thiên Thần Lôi Trận… quả nhiên danh bất hư truyền." Nàng khẽ nói.
Lúc này, từ trên đỉnh núi, ba đạo bóng dáng già nua đạp không mà tới, khí thế hùng hậu của Vương Cảnh bao phủ cả một vùng không gian. Nhất trưởng lão của Thanh Vân Tông nhìn xuống đám người Diệp Hư Không, giọng nói mang theo uy nghiêm tuyệt đối:
"Kẻ nào dám cả gan khiêu khích tôn nghiêm của Thanh Vân Tông? Trong trận pháp này, lão phu chính là chúa tể. Dưới lôi đình, vạn vật đều là tro bụi!"
Diệp Hư Không ngước mắt nhìn lên tấm lưới điện tím đang điên cuồng vặn xoắn trên đầu, khóe mắt hiện lên một chút hoài niệm.
"Trận pháp này…" Hắn khẽ lẩm bẩm. "Năm đó khi ta sáng tạo ra Thập Vạn Thần Trận, ngay cả bản phác thảo vứt đi cũng tinh diệu hơn thứ này gấp vạn lần. Lôi điện mà các ngươi tôn thờ, đối với ta, chỉ là một chút trang trí."
"Ngông cuồng!" Nhất trưởng lão tức giận đến run người, lão phất tay một cái.
Một đạo lôi đình to như thân người, mang theo sức mạnh hủy diệt cuồng bạo từ trên cao giáng xuống, mục tiêu thẳng hướng đỉnh đầu Diệp Hư Không. Cơn cuồng phong sinh ra từ đạo sét này thổi bay đất đá, biến mặt đất xung quanh thành một hố đen ngòm.
Tiền Đa Đa gào lên: "Xong rồi! Lần này tiêu đời thật rồi!"
Nhưng, một cảnh tượng khiến toàn bộ người của Thanh Vân Tông phải hóa đá đã xảy ra.
Đạo lôi đình hung bạo kia khi chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không nửa thước, đột ngột dừng lại. Không, không phải dừng lại, mà là nó bắt đầu phân rã. Những tia điện tím cuồng bạo giống như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ nhất thế gian, chúng run rẩy, co rút, rồi tan biến thành những đóm sáng li ti như đom đóm, nhẹ nhàng đậu lên vai Diệp Hư Không rồi tắt ngấm.
Hắn vẫn đứng đó, một tay chắp sau lưng, tay kia khẽ vươn ra, ngón trỏ chỉ thẳng lên bầu trời.
"Vạn vật bắt nguồn từ hư vô. Sấm sét của ngươi, tan đi."
Một ý niệm phát ra.
Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh hoàng. Chỉ thấy một vòng sóng gợn màu đen từ đầu ngón tay hắn lan tỏa ra. Đi đến đâu, không gian nơi đó như bị xóa nhòa. Tấm lưới năng lượng tím ngắt của Cửu Thiên Thần Lôi Trận khi chạm phải vòng sóng đen này, lập tức bị "đồng hóa".
Màu tím biến mất, dig thay vào đó là sự trống rỗng đến cực độ.
Bầu trời vốn đang đầy mây đen và lôi đình, chỉ trong một nhịp thở, đột nhiên trở nên xanh ngắt như lau chùi. Chín luồng sáng tím nối liền các đỉnh núi đồng loạt đứt gãy. "Rắc… rắc…" âm thanh vỡ vụn của quy tắc vang lên trong linh hồn mỗi người.
"Cái gì?! Trận pháp… bị xóa sổ rồi?" Nhất trưởng lão trợn tròn mắt, khóe miệng rỉ máu. Lão cảm thấy linh hồn liên kết với trận pháp đã bị một lực lượng vô hình cắt đứt, một cách triệt để và tàn nhẫn nhất.
Lạc Thần Hi đứng sững sờ, đôi mắt đẹp chứa đựng sự chấn kinh không lời nào tả xiết. Nàng là người hiểu rõ trận pháp nhất, nàng biết rằng Diệp Hư Không không phải dùng vũ lực để phá trận, mà là dùng một loại đẳng cấp quy tắc cao hơn rất nhiều để "phủ nhận" sự tồn tại của trận pháp.
Hắn phủ nhận lôi điện, lôi điện liền biến mất.
Hắn phủ nhận trận pháp, trận pháp liền tan thành hư vô.
Đây chính là Nhất Niệm Diệt Thương Khung trong truyền thuyết sao?
"Trận pháp đại sư?" Diệp Hư Không cười lạnh, bước từng bước đi lên không trung như thể có một cầu thang vô hình nâng đỡ hắn. Mỗi bước chân của hắn đều làm cho không gian dưới chân gợn lên những vòng xoáy đen kịt.
Hắn nhìn Nhất trưởng lão đang run rẩy, giọng nói bình thản nhưng đầy sát cơ: "Ngươi nói trong trận này ngươi là chúa tể? Vậy bây giờ không có trận pháp, ngươi là cái gì?"
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?" Nhất trưởng lão sợ hãi lùi lại, định vận chuyển linh lực phản kháng nhưng kinh hoàng phát hiện, linh lực trong cơ thể lão như bị đóng băng, hoàn toàn không nghe theo sai bảo.
Diệp Hư Không đi tới trước mặt lão, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào trán lão.
"Ta không phải yêu ma. Ta là Hư Không."
"Phựt!"
Thân thể của Nhất trưởng lão bắt đầu hóa thành cát bụi từ đôi bàn chân lên đến đỉnh đầu. Lão không kịp kêu la, không kịp trối trối trăng, cả một vị cường giả Vương Cảnh cứ thế tan biến vào hư không, không để lại một chút dấu vết huyết thống hay linh hồn.
Hai vị trưởng lão còn lại sợ hãi đến mức gan mật đứt đoạn, lập tức quỳ sụp xuống không trung, dập đầu liên tiếp: "Tiền bối tha mạng! Thanh Vân Tông có mắt không thấy Thái Sơn! Xin tiền bối tha cho con đường sống!"
Đám đệ tử dưới chân núi thì sớm đã ngất xỉu vì quá sợ hãi. Tiền Đa Đa thì đứng hình, cái túi tiền trên tay rơi xuống lúc nào không biết. Hắc Tử ngáp một cái, ra vẻ "đúng như ta dự đoán".
Diệp Hư Không không thèm liếc nhìn hai kẻ đang quỳ lạy kia, hắn quay đầu lại nhìn Lạc Thần Hi, lúc này nàng vẫn chưa thoát khỏi sự kinh hãi.
"Thần Hi, lối đi cổ xưa đã mở. Chúng ta đi lấy thứ thuộc về ta."
Lạc Thần Hi hít một hơi thật sâu, cố trấn định tâm thần. Nàng nhìn tấm lưng cô độc và vĩ đại kia, đột nhiên cảm thấy, cái thế giới Hoang Khư Giới nhỏ bé này, căn bản không đủ sức để chứa chấp con rồng khổng lồ mang tên Diệp Hư Không.
Ba người một chó bước thẳng vào cấm địa Thanh Vân Tông. Hai vị trưởng lão còn sống sót không dám ho hen một tiếng, chỉ biết nhìn theo cho đến khi bóng dáng hắn biến mất trong lối đi cổ xưa phát ra ánh sáng lam nhạt.
Bên trong lối đi, không gian vặn xoắn dữ dội. Đây là một đường hầm thời không đã bị bỏ hoang hàng vạn năm, đầy rẫy những khe nứt không gian có thể xé xác bất kỳ cường giả Thần Cảnh nào.
Nhưng khi Diệp Hư Không đi vào, những khe nứt không gian đó lại ngoan ngoãn như những con chiên gặp được mục sư, chúng tự động khép lại, tạo thành một con đường bằng phẳng rạng rỡ.
Tại trung tâm của cấm địa, có một bục đá hình tròn, phía trên cắm một thanh kiếm đen tuyền, không lưỡi, không hoa văn, chỉ có một cái chuôi kiếm thô sơ. Nó trông giống như một thanh sắt gỉ bị vứt bỏ, nhưng khi nhìn kỹ, sẽ thấy nó dường như đang hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Hư Vô Kiếm…" Diệp Hư Không khẽ gọi, trong giọng nói hiếm khi lộ ra một chút xúc động.
Thanh kiếm đen tuyền rung động dữ dội, phát ra những tiếng "u u" trầm đục như tiếng khóc của một vị thần cũ sau khi tìm thấy chủ nhân.
Khi tay Diệp Hư Không chạm vào chuôi kiếm, một luồng hắc khí khủng bố từ bục đá bắn vọt lên, xuyên thủng tầng mây của Thanh Vân Tông, vươn thẳng lên Cửu Tiêu.
Lúc này, ở Thượng Giới xa xôi, trong một cung điện tráng lệ lơ lửng giữa vạn đạo hào quang, một nam tử đang ngồi trên ngai vàng bỗng nhiên mở bừng đôi mắt. Đôi mắt ấy như chứa đựng cả ngân hà, nhưng lúc này lại tràn đầy sự kinh nghi và bất an.
"Sát ý của hắn… thanh kiếm đó… Không thể nào! Lẽ nào hắn thực sự còn sống?" Cổ Thiên Thánh nắm chặt quyền trượng, khiến cả Thiên Đình rung chuyển.
Ở hạ giới, Diệp Hư Không rút thanh kiếm đen lên khỏi bục đá. Hắn không cần nhìn, chỉ cần cầm kiếm trong tay, khí thế trên người hắn đột nhiên thay đổi. Nếu lúc nãy hắn là một vực thẳm tĩnh lặng, thì giờ đây hắn là một lưỡi kiếm sắc lẹm có thể chém đứt cả luân hồi.
"Thanh Vân Tông phá xong, tiếp theo, là cửa ngõ vào Trung Giới."
Diệp Hư Không vung tay một cái, thanh Hư Vô Kiếm biến mất vào trong cơ thể hắn. Hắn xoay người nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà những kẻ thù thực sự đang ẩn nấp.
Trận pháp đại sư?
Không, hắn là chủ nhân của vạn pháp.
Thiên đạo?
Trong mắt hắn, đó chỉ là một ý niệm cần phải xóa bỏ.
Chương 37 kết thúc với hình ảnh bóng lưng Diệp Hư Không hòa vào ánh sáng của lối đi thời không, bỏ lại sau lưng một Thanh Vân Tông đã hoàn toàn sụp đổ về cả thực lực lẫn niềm tin. Hư Vô Thần Đế, chính thức bước lên con đường chinh phạt vạn giới.