Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 36: Huyết mạch thức tỉnh**
Màn đêm của U Ám Lâm không giống như bóng tối thông thường. Nó đặc quánh, mang theo hơi thở của sự thối rữa và một loại áp lực vô hình khiến linh lực trong người tu sĩ vận chuyển trở nên trì trệ. Tiếng bước chân của bốn bóng hình—ba người một thú—giẫm lên lớp lá mục kêu lạo xạo, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của vùng cấm địa.
Hắc Tử, con chó đen nhỏ nay đã có thêm đôi sừng lung linh, đi tiên phong với cái mũi hếch lên đầy vẻ khinh khỉnh. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, đôi mắt nó thỉnh thoảng lại lóe lên tia nhìn cảnh giác. Trận chiến thôn phệ đàn yêu thú lúc nãy dường như không làm nó mệt mỏi, trái lại, khí tức Thôn Thiên Thú đang dần hòa quyện vào huyết cốt, khiến bước chân nó nhẹ bẫng như lướt trên mặt đất.
"Lão đại, người có thấy… hình như xung quanh đây im lặng quá mức không?" Tiền Đa Đa kéo thấp cái áo khoác đắt tiền của mình, đôi mắt tròn xoe láo liên nhìn quanh. Tụ Bảo Thể của hắn đang liên tục cảnh báo, nhưng không phải cảnh báo về nguy hiểm, mà là một sự rung động kỳ lạ, như thể vạn vật xung quanh đang… sợ hãi một thứ gì đó.
Diệp Hư Không không đáp. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt là một vùng u ám sâu thẳm. Từ khi bước vào trung tâm của U Ám Lâm, Hư Vô Châu trong đan điền hắn bắt đầu xoay chuyển với tốc độ bất thường. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ đang trỗi dậy, thôi thúc hắn tiến về phía trước.
Lạc Thần Hi đi bên cạnh Diệp Hư Không, bàn tay thanh mảnh không tự chủ được mà nắm chặt chuôi kiếm. Cửu Âm Tuyệt Thể trong nàng vốn cực kỳ nhạy cảm với khí tức âm hàn, nhưng lúc này, nàng cảm thấy một luồng năng lượng còn lạnh lẽo và uy nghiêm hơn cả tuyệt thể của mình đang lan tỏa từ chính người thiếu niên bên cạnh.
"Diệp Hư Không, ngươi có cảm thấy khí tức này không?" Lạc Thần Hi khẽ hỏi, giọng nàng hơi run. "Nó không giống với yêu khí, cũng không phải linh khí của hạ giới. Nó… giống như một quy tắc của thế giới đang hiện hữu tại đây."
Diệp Hư Không đứng khựng lại. Trước mặt họ, sương mù dày đặc đột ngột tản ra, lộ ra một khoảng trống rộng lớn. Ở tâm điểm của khoảng trống ấy là một tòa đài đá cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, xung quanh dựng đứng mười tám cột trụ bằng đá đen cháy xém. Trên những cột trụ đó khắc đầy những văn tự ngoằn ngoèo, tản phát ra một loại uy áp khiến kẻ đối diện muốn quỳ xuống phủ phục.
"Phi Thăng Đài của thời cổ đại…" Diệp Hư Không lầm bầm, bước chân hắn vô thức tiến về phía tòa đài đá.
Ngay khoảnh khắc hắn chạm chân vào bậc thềm đầu tiên, một tiếng nổ oanh tàng vang lên ngay trong ý thức. Cả không gian dường như rung chuyển. Mười tám cột trụ đồng loạt tỏa ra luồng ánh sáng tím sẫm, lao vút lên bầu trời, đâm thủng màn mây đen đặc của U Ám Lâm.
"Lão đại! Coi chừng!" Tiền Đa Đa hét lên, định lao tới nhưng bị một tầng vách ngăn vô hình đẩy ngược trở lại.
Lạc Thần Hi cũng bị chấn động mạnh, nàng dùng hết sức bình sinh để đứng vững, đôi mắt kinh hoàng nhìn về phía Diệp Hư Không. Lúc này, thân hình hắn đã bị bao phủ hoàn toàn bởi những luồng hắc khí cuồn cuộn.
Trong đầu Diệp Hư Không, những bức màn sương mù của ký ức bị xé rách bởi một bàn tay khổng lồ.
*Một tòa cung điện vĩ đại trôi nổi giữa ngân hà. Vạn dân quỳ lạy, vạn thần cúi đầu. Hắn ngồi trên ngôi cao nhất, nhìn xuống chúng sinh với vẻ lãnh đạm vô cùng. Phía sau hắn, một nam tử mang vẻ mặt thành kính và một nữ tử với nụ cười dịu dàng.*
*"Sư phụ, lần này đột phá 'Vô Định' cảnh, người nhất định sẽ trở thành chủ nhân duy nhất của Hư Vô." – Giọng nói của Cổ Thiên Thánh vang lên, đầy vẻ ngưỡng mộ và kính trọng.*
*"Hư Không, chàng vất vả rồi. Hãy để thiếp thủ hộ bên ngoài." – Giọng nói dịu dàng ấy là của người hồng nhan mà hắn từng hết mực tin tưởng.*
*Nhưng rồi, ngay khi quy tắc Hư Vô sắp sửa hoàn mỹ, ngay khi linh hồn hắn hòa quyện với vũ trụ, một thanh kiếm đâm xuyên qua ngực hắn từ phía sau. Thanh kiếm ấy không giết chết hắn, nhưng nó mang theo Thôn Thiên Ma Công của Cổ Thiên Thánh, điên cuồng rút đi toàn bộ căn cơ mà hắn đã tích lũy hàng triệu năm.*
*"Vì sao?" – Kiếp trước hắn chỉ kịp hỏi một câu duy nhất.*
*"Bởi vì… ta không muốn đứng dưới bóng của ngươi nữa. Thiên đạo cần một vị Đế mới, và người đó phải là ta!" – Khuôn mặt tuấn lãng của đồ đệ giờ đây biến dạng vì tham vọng và cuồng ngạo.*
*Hắn nhìn thấy nữ tử kia không ngăn cản, nàng chỉ lặng lẽ quay mặt đi, nước mắt rơi trên tay áo nhưng bàn tay lại kết ấn hỗ trợ Cổ Thiên Thánh trấn áp linh hồn hắn.*
"A!!!"
Diệp Hư Không gầm lên một tiếng xé lòng. Cơn đau từ linh hồn lan tỏa ra từng thớ thịt, từng lỗ chân lông. Huyết mạch phế vật trong thân xác này đang bị thiêu rụi bởi một loại hỏa diễm màu đen kịt.
Đó là Hư Vô Chi Hỏa.
"Chết đi cho ta! Những kẻ phản bội… tất cả sẽ phải trở về với Hư Vô!"
Bên ngoài Phi Thăng Đài, một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra. Bầu trời vốn đã tối tăm nay bỗng chốc vỡ vụn như gương. Những mảnh vỡ của không gian rơi rụng, hóa thành cát bụi ngay khi chưa kịp chạm đất.
Lạc Thần Hi bàng hoàng nhận ra, đây không phải là tu vi của một thiếu niên hạ giới đang đột phá. Đây là sự thức tỉnh của một vị thần! Áp lực khủng khiếp khiến nàng phải quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy. Hắc Tử đứng bên cạnh nàng, lúc này không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, nó phủ phục sát đất, phát ra những tiếng rên rỉ đầy tôn kính.
Trong đan điền của Diệp Hư Không, Hư Vô Châu bùng nổ, tan chảy ra thành một chất lỏng đen bóng, len lỏi vào từng mạch máu đã bị thiêu rụi. Nó không chỉ tái tạo, mà còn đang kiến thiết lại hoàn toàn cơ cấu cơ thể của hắn.
Kinh mạch vốn nhỏ hẹp của "phế vật" nay mở rộng như những con sông cuồn cuộn sức mạnh. Xương cốt đen tuyền như hắc ngọc, cứng hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào ở hạ giới này. Và quan trọng nhất, ngay tại trung tâm của lồng ngực, một giọt máu màu vàng ánh tím bắt đầu hình thành.
Thần Đế Huyết Mạch!
Dù chỉ mới là một giọt nhỏ như hạt cát, nhưng sức mạnh tỏa ra từ nó đã khiến toàn bộ quy tắc của Hoang Khư Giới phải gào thét vì quá tải.
Bất thình lình, Diệp Hư Không mở bừng đôi mắt.
Tròng mắt của hắn lúc này không còn lòng trắng, chỉ có một vùng hư vô đen thẳm, nơi chứa đựng cả sự sinh ra và diệt vong của các vì tinh tú. Hắn đứng giữa Phi Thăng Đài, bóng dáng gầy gò nhưng tại khoảnh khắc đó, trong mắt Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi, hắn chính là chủ nhân của thế giới này.
Khí tức của hắn bắt đầu leo thang một cách điên cuồng.
Luyện Thể cảnh… Khai Mạch cảnh… Trúc Cơ cảnh…
Không dừng lại ở đó, tiếng nổ từ bên trong đan điền liên tiếp vang lên như tiếng trống trận. Linh khí vạn dặm quanh U Ám Lâm như bị hút vào một hố đen khổng lồ, đổ dồn vào thân thể hắn.
Kim Đan sơ kỳ… trung kỳ… viên mãn!
Ngay sau đó, một tiếng "rắc" giòn tan, Kim Đan vỡ vụn, một tiểu anh mang dáng dấp y hệt Diệp Hư Không nhưng tỏa ra khí tức lãnh ngạo, cổ xưa tọa trấn giữa đan điền.
Nguyên Anh cảnh!
Chỉ trong chưa đầy nửa canh giờ, từ một phế vật mới bước vào tu luyện, hắn đã nhảy vọt qua hai đại cảnh giới, trực tiếp tiến vào Nguyên Anh cảnh của linh cảnh. Điều này nếu truyền ra ngoài, e rằng toàn bộ hạ giới sẽ phải kinh hãi đến phát điên.
Nhưng với Diệp Hư Không, hắn không quan tâm. Tu vi này chỉ là công cụ giúp hắn chịu đựng được sức mạnh của huyết mạch vừa thức tỉnh.
Sương mù tím đen bắt đầu thu vào cơ thể Diệp Hư Không. Ánh sáng từ mười tám cột trụ lịm tắt. Phi Thăng Đài nứt toác, sau đó hóa thành tro bụi theo gió cuốn đi.
Hư Vô Thần Đế đã trở lại, dù chỉ mới là một tia tàn huyết.
Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió đêm. Sát khí trên người hắn dần thu liễm, đôi mắt trở lại bình thường nhưng sâu thẳm và khó lường hơn trước rất nhiều. Hắn quay đầu nhìn Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa đang vẫn còn ngơ ngác.
"Đứng dậy đi. Màn kịch chỉ mới bắt đầu thôi." Giọng nói của hắn giờ đây không còn sự trẻ con của một thiếu niên mười lăm tuổi, mà trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm từ phương xa vọng lại.
Lạc Thần Hi khó khăn lắm mới đứng vững được, nàng nhìn Diệp Hư Không bằng ánh mắt vừa lạ lẫm vừa sợ hãi: "Ngươi… Diệp Hư Không, rốt cuộc ngươi đã nhớ ra những gì?"
Diệp Hư Không ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt hắn như xuyên qua lớp mây đen, nhìn thẳng về phía Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi Thiên Đình huy hoàng đang ngự trị. Ở đó, có một kẻ chắc chắn vừa cảm nhận được sự rung động của Thiên Đạo.
"Ta nhớ ra mình là ai, và ta nhớ ra… thế giới này vốn dĩ nợ ta những gì."
Hắn khẽ giơ tay ra phía trước, một đạo hắc khí vô hình từ đầu ngón tay bắn ra, xóa sổ hoàn toàn một ngọn núi nhỏ cách đó vạn dặm chỉ trong một ý niệm. Không tiếng nổ, không khói bụi, ngọn núi biến mất như thể nó chưa từng tồn tại trên bản đồ.
"Đi thôi. Phi Thăng Đài ở đây đã bị phá hủy, nhưng ở trung tâm Hạ Giới vẫn còn một lối đi cổ xưa hơn. Ta cần lấy lại thanh kiếm của mình."
Hắc Tử khẽ sủa một tiếng, rồi trung thành nhảy lên vai hắn. Tiền Đa Đa lạch bạch chạy tới, dù sợ run cầm cập nhưng vẫn không quên ôm lấy cái túi tiền: "Lão… lão đại, người vừa rồi thực sự rất ngầu! Nhưng mà cái chiêu xóa sổ ngọn núi kia… người dạy em được không?"
Diệp Hư Không không trả lời, hắn bước đi giữa rừng sâu, bóng dáng nhòa dần trong màn sương. Trái tim hắn lúc này không còn sự thù hận điên cuồng, mà chỉ còn một sự bình thản đáng sợ. Bởi hắn biết, sự thức tỉnh này chỉ là khởi đầu cho cuộc thảm sát dài nhất trong lịch sử vạn giới.
Hư Vô đã thức giấc, và Thương Khung… sắp phải tan vỡ.