Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 35: Hắc Tử thăng cấp**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:36:57 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 35: HẮC TỬ THĂNG CẤP**

Sau khi rời khỏi Thiên Khư Cổ Thành, nhóm của Diệp Hư Không không vội vã băng qua các vương quốc của Hoang Khư Giới mà chọn tiến vào một vùng rừng rậm nguyên sinh mang tên U Ám Lâm. Nơi đây mây mù quanh năm bao phủ, cây cối cao hàng chục trượng, che khuất cả ánh mặt trời, tạo nên một không gian âm u và tịch mịch. Theo lời của Tiền Đa Đa, đây là con đường tắt nhanh nhất để tiến tới phi thăng đài, nhưng cũng là nơi chứa đựng không ít yêu thú cấp cao và những nguy hiểm rình rập.

Sương đêm xuống thấp, nhiệt độ trong rừng giảm mạnh. Tiền Đa Đa loay hoay dựng lên một cái trại nhỏ, miệng không ngừng than vãn:

– Lão đại, tại sao chúng ta phải khổ sở thế này? Với số linh thạch em đang có, chúng ta hoàn toàn có thể thuê một chiếc phi chu cao cấp, nằm khểnh mà bay qua đây chứ? Ở cái nơi rừng thiêng nước độc này, lỡ như có con yêu thú nào thèm thịt béo… em là người thiệt thòi nhất đấy!

Diệp Hư Không đang ngồi xếp bằng dưới một gốc đại thụ ngàn năm, hai mắt khép hờ, luồng khí tức Hư Vô chậm rãi lưu chuyển xung quanh cơ thể hắn, khiến không gian dường như hơi vặn vẹo. Hắn nhàn nhạt đáp:

– Phi chu quá nổi bật. Thiên Đạo Minh và thuộc hạ của Cổ Thiên Thánh không phải lũ ngu, chúng sẽ lần theo linh khí dao động của phi chu mà tìm đến. Hơn nữa, con đường tu luyện thực sự nằm ở đôi chân, không phải ở sự hưởng lạc.

Lạc Thần Hi ngồi cách đó không xa, thanh kiếm trắng tuyền đặt ngang đùi, nàng đang dùng một khối tủy lạnh để trấn áp Cửu Âm Tuyệt Thể trong cơ thể. Ánh mắt nàng khẽ liếc nhìn Diệp Hư Không, trong lòng đầy rẫy sự hiếu kỳ. Kể từ lúc chứng kiến hắn một tay trấn áp thiên tài và trưởng lão ở cổ thành, nàng nhận ra vốn kiến thức và sự bình tĩnh của hắn vượt xa lứa tuổi hiện tại. Thậm chí, nhiều khi nàng cảm thấy người thanh niên này giống như một vị thần cũ kỹ đã sống qua vạn cổ, nhìn thấu mọi phù du của thế gian.

– Gâu! Gâu gâu!

Tiếng sủa đanh thép của Hắc Tử cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Con chó đen nhỏ lúc này đang nhảy cẫng lên, cái đuôi vẫy tít mù quanh một túi đồ mà Tiền Đa Đa vừa mới mở ra.

– Ấy ấy! Đại gia của ta ơi, đây là đan dược nhặt được từ nhẫn trữ vật của tên Lâm Hạo Nhiên đó! Của quý đấy, không phải thức ăn cho chó đâu! – Tiền Đa Đa hét lên, định giật lại chiếc lọ ngọc.

Nhưng Hắc Tử đâu phải loại chó thường. Nó lách người một cách ảo diệu, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn cái bụng phệ của Tiền Đa Đa một cái, rồi há miệng…

"Rắc!"

Hắc Tử không chỉ nuốt những viên đan dược, nó nhai nát cả cái lọ ngọc quý hiếm rồi nuốt gọn vào bụng như ăn kẹo. Tiền Đa Đa đứng hình, ôm đầu đau xót:

– Trời ơi! Bình Ngọc Linh Đan đó trị giá ít nhất ba vạn linh thạch đấy! Ngươi đúng là cái máy nghiền tiền mà!

Diệp Hư Không lúc này mới mở mắt, hắn nhìn Hắc Tử rồi khẽ nhíu mày. Bình thường Hắc Tử rất tham ăn, nhưng ánh mắt nó lúc này không đơn thuần là sự thèm khát đan dược, mà là một sự bồn chồn lạ lùng. Luồng hắc khí vốn ẩn sâu trong cơ thể nó bắt đầu dao động dữ dội.

– Đa Đa, tránh xa nó ra một chút. – Diệp Hư Không trầm giọng ra lệnh.

Tiền Đa Đa nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, lùi xa mười trượng:

– Có chuyện gì thế lão đại? Chẳng lẽ nó ăn phải thuốc giả nên sắp… nổ?

Hắc Tử bỗng nhiên ngừng nhảy nhót. Nó nằm bẹp xuống đất, toàn thân run rẩy kịch liệt. Từ sâu trong huyết mạch, những tiếng sấm nổ vang rền khiến đất đá xung quanh rung chuyển. Những sợi khói đen đặc quánh bắt đầu tỏa ra từ lỗ chân lông của nó, quấn quýt lấy nhau tạo thành một cái kén đen khổng lồ.

Lạc Thần Hi đứng dậy, tay nắm chặt chuôi kiếm, kinh ngạc thốt lên:

– Khí tức này… thật hung hãn! Không giống như yêu thú bình thường đột phá, đây giống như là… sự thức tỉnh của một vị vương giả thượng cổ.

Diệp Hư Không ánh mắt thâm trầm, đứng dậy tiến lại gần cái kén đen. Hắn đặt tay lên lớp màn năng lượng u tối ấy, cảm nhận được một sự cộng hưởng quen thuộc. Kiếp trước, hắn từng thấy Thôn Thiên Thú ở thời kỳ đỉnh phong nhất, mỗi khi nó há miệng là nuốt trọn một ngôi sao. Hắc Tử hiện tại tuy chỉ còn là một mảnh tàn hồn chuyển sinh, nhưng sự kiêu hãnh trong huyết mạch chưa bao giờ tắt.

– Thôn phệ vạn vật, hóa thân thành hư vô. Hắc Tử, nếu ngươi đã muốn thoát thai hoán cốt, ta sẽ giúp ngươi một tay.

Nói đoạn, Diệp Hư Không phất tay, một đạo luân chuyển từ *Hư Vô Châu* bắn ra, trực tiếp hòa nhập vào cái kén đen. Nhận được sự trợ lực của lực lượng khởi nguyên, cái kén như được bơm thêm nhiên liệu, tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Những cây cổ thụ xung quanh chỉ trong nháy mắt đã héo khô, linh khí bị cái kén hút cạn sạch.

Ngay lúc này, từ sâu trong rừng tối, những đôi mắt đỏ rực bắt đầu xuất hiện. Dị tượng thăng cấp của Hắc Tử quá lớn, uy áp huyết mạch mạnh mẽ đã thu hút sự chú ý của những sinh vật thống trị U Ám Lâm.

"Gào…!!!"

Một tiếng gầm xé rách màn đêm. Một con Kim Giáp Bạo Hổ cao tới hai trượng, toàn thân phủ một lớp vảy vàng cứng như thép, từ trong bụi rậm vồ ra. Đây là yêu thú cấp năm, tương đương với tu vi Kim Đan cảnh đỉnh phong của con người. Theo sau nó là hàng chục con U Ảnh Lang hung tợn.

Tiền Đa Đa run cầm cập, rút ra một sấp bùa chú vàng rực:

– Mẹ nó! Đúng là cái số khổ, không được ăn ngủ yên ổn bao giờ! Lão đại, Lạc cô nương, yểm hộ ta!

Lạc Thần Hi định ra tay, nhưng Diệp Hư Không khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn không nhìn lũ yêu thú kia, ánh mắt vẫn đóng đinh vào cái kén đang nứt vỡ của Hắc Tử.

– Chỉ là một lũ tạp chủng, không đáng để nàng lãng phí linh lực. Để chúng làm vật tế phẩm cho Hắc Tử cũng tốt.

Con Kim Giáp Bạo Hổ cảm nhận được sự khinh thường của con người trước mặt, nó nổi điên lao tới, cái tát nghìn cân kèm theo kình phong xé gió nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Hư Không.

– Cút.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng thốt ra một chữ. Một niệm vừa động, không gian trước mặt con hổ bỗng nhiên sụp đổ. Một lỗ đen nhỏ xíu xuất hiện, nuốt chửng hoàn toàn đòn tấn công của nó, đồng thời đánh bật con quái vật nặng mấy tấn ra xa hàng chục mét, đập gãy hàng loạt cây đại thụ.

Cùng lúc đó, cái kén đen nổ tung!

"Oành!!!"

Sóng xung kích hất văng Tiền Đa Đa ngã nhào, Lạc Thần Hi phải dùng kiếm khí hộ thể mới đứng vững. Giữa làn khói đen kịt, một bóng dáng bước ra.

Đó không còn hoàn toàn là hình dáng của một con chó đen nhỏ nhắn nữa. Hắc Tử lúc này đã lớn lên gấp đôi, cơ thể săn chắc như báo đen, lớp lông đen mượt mà như chứa đựng cả tinh không bao la. Quan trọng nhất là trên đỉnh đầu nó, bên cạnh đôi tai nhọn, hai chiếc sừng nhỏ màu đỏ thẫm như pha lê bắt đầu nhô lên, tỏa ra ánh sáng rợn người. Đôi mắt nó không còn là màu nâu thông thường mà chuyển sang sắc vàng kim rực rỡ, mang theo vẻ uy nghiêm coi thường chúng sinh.

Hắc Tử khẽ rùng mình, hai chiếc sừng mọc ra khiến nó có vẻ đau đớn, nhưng ngay lập tức, cảm giác đau đớn đó bị thay thế bằng sự hưng phấn tột độ. Nó nhìn về phía đàn U Ảnh Lang đang định bỏ chạy vì kinh hãi.

Nó không sủa nữa.

Một tiếng gầm mang theo âm hưởng trầm đục của thần linh vang lên từ cổ họng Hắc Tử. Nó há miệng, một lực hút kinh thiên động địa xuất hiện. Toàn bộ lũ U Ảnh Lang, kể cả con Kim Giáp Bạo Hổ đang bị thương, đều không thể cưỡng lại được. Cơ thể chúng bị bóp méo, linh hồn bị kéo ra khỏi xác, biến thành những luồng linh lực tinh khiết nhất bay thẳng vào miệng Hắc Tử.

Chỉ trong vài nhịp thở, chiến trường trống trơn. Không một mảnh xương thừa, không một giọt máu chảy, mọi thứ đã bị "thôn phệ" sạch sẽ.

Xong việc, Hắc Tử khịt mũi một cái, rồi bất ngờ… thân hình nó thu nhỏ lại, trở về hình dáng con chó đen bé xíu như ban đầu. Tuy nhiên, hai chiếc sừng nhỏ xinh vẫn còn đó, lấp lánh trên đầu như một món trang sức lạ lẫm.

Nó lon ton chạy lại gần Diệp Hư Không, cọ cọ cái đầu vào chân hắn, rồi liếc nhìn Tiền Đa Đa bằng ánh mắt kiêu ngạo hơn xưa, như muốn nói: "Thấy chưa, đại gia vừa mới cứu mạng ngươi đấy, mau đem đồ ăn ra đây!"

Tiền Đa Đa miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng:

– Lão… lão đại… con chó này… nó mọc sừng thiệt rồi! Mà nó còn vừa ăn thịt cả một đàn yêu thú trong một nốt nhạc! Có phải em đang nằm mơ không?

Lạc Thần Hi tiến lại gần, nhìn kỹ hai chiếc sừng của Hắc Tử, hơi thở nàng dồn dập:

– Huyết mạch thức tỉnh, sơ bộ hóa hình… Đây không phải là chó, đây chắc chắn là một chủng tộc cực kỳ đáng sợ đã tuyệt chủng từ thời Thái Cổ. Diệp Hư Không, rốt cuộc ngươi là ai mà có thể thu phục được sinh vật này?

Diệp Hư Không cúi xuống, vỗ nhẹ vào đầu Hắc Tử, cảm nhận được sức mạnh bên trong nó đã ổn định hơn rất nhiều. Hắn nhàn nhạt đáp:

– Ta chỉ là một người qua đường đang đi đòi nợ mà thôi. Hắc Tử thăng cấp thành công, con đường phía trước của chúng ta sẽ bớt đi chút phiền phức.

Hắn quay nhìn vào sâu trong màn đêm của U Ám Lâm, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương:

– Chờ khi ta lấy lại được một phần sức mạnh ở phi thăng đài, Cửu Tiêu Thiên Ngoại cũng nên bắt đầu cảm thấy run sợ là vừa.

Hắc Tử như hiểu ý, nó nhảy lên vai Diệp Hư Không, đôi sừng nhỏ khẽ tỏa ra một luồng sáng nhạt, tựa như đang đáp lại lời thề diệt tận thương khung của chủ nhân. Nhóm người lại tiếp tục lên đường, bóng họ nhạt dần trong sương mù, để lại phía sau một vùng rừng rậm im lìm như chưa từng có bất kỳ cuộc thảm sát nào diễn ra. Bởi vì dưới sự hiện diện của Hư Vô, mọi dấu vết đều đã trở thành hư ảo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8