Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 34: Lời từ chối ngạo nghễ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:36:21 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 34: LỜI TỪ CHỐI NGẠO NGHỄ

Thiên Khư Cổ Thành nằm sừng sững giữa vùng bình nguyên khô cằn của Hạ giới, nơi ranh giới giữa sự sống và tàn tích mong manh như sợi tóc. Đây từng là nơi giao tranh của các vị thần thời thượng cổ, để lại những vết nứt không gian chằng chịt và hơi thở của những quy tắc đã sụp đổ. Gió rít qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ, khiến kẻ yếu gan vừa chạm chân đến đã cảm thấy da gà nổi gai ốc.

Nhóm người Diệp Hư Không bước vào thành khi hoàng hôn vừa tắt, ánh tà dương cuối ngày nhuộm đỏ những bức tường thành loang lổ rêu phong.

“Lão đại, ta đã nghe ngóng rồi.” Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, cái bụng mỡ rung rinh theo từng nhịp bước, nhưng đôi mắt nhỏ híp lại của hắn vẫn loé lên tia sáng nhạy bén của một thương nhân thiên bẩm. “Ở Thiên Khư Cổ Thành này, quy tắc duy nhất chính là không có quy tắc. Nhưng gần đây, người của Thanh Long Hoàng Triều đang làm chủ nơi này. Nghe nói họ đang tìm kiếm ‘Khư Tâm Thạch’ để hiến cho Thái tử sắp đột phá Nguyên Anh.”

Hắc Tử đi bên cạnh, hừ lạnh một tiếng trong mũi, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Với nó, một vương triều ở hạ giới chẳng qua chỉ là một ổ kiến nhỏ bé, vậy mà cũng dám nghênh ngang xưng vương xưng bá.

Diệp Hư Không không nói gì, bước chân hắn ung dung nhưng mỗi lần hạ xuống đều như hòa vào nhịp đập của đất trời. Ánh mắt thâm trầm của hắn đảo qua những dãy sạp hàng ven đường, nơi bày bán đủ loại mảnh vỡ vũ khí rỉ sét và những cuộn da thú bạc màu. Đối với người khác, đó có lẽ là phế phẩm, nhưng dưới nhãn quan của một Thần Đế kiếp trước, hắn thấy được những tia linh tính mỏng manh đang rên rỉ bên trong.

Lạc Thần Hi đi sát bên cạnh hắn, tấm khăn che mặt bằng lụa trắng nhẹ bay, che khuất dung nhan tuyệt thế nhưng không giấu nổi khí chất thanh cao, thoát tục. Sự hiện diện của nàng giống như một đóa sen trắng nở rộ giữa bãi bùn lầy, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn thèm khát và tò mò của đám tu sĩ lang thang trong thành.

“Ngươi dường như rất quen thuộc với nơi này?” Lạc Thần Hi khẽ hỏi, giọng nói như tiếng chuông bạc chạm vào gió.

Diệp Hư Không thản nhiên đáp: “Hư không là khởi nguồn, cũng là điểm kết. Nơi nào có tàn tích của sự hủy diệt, nơi đó ta đều thấy quen thuộc.”

Hắn đang nói về sự đồng cảm của *Hư Vô Diệt Thế Quyết* với những quy tắc vụn vỡ tại đây. Ở một nơi mà không gian không ổn định như Thiên Khư, sức mạnh của hắn càng có cơ hội phát huy tối đa.

Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên náo loạn. Tiếng móng ngựa rầm rập vang dội mặt đất, một đội kỵ binh mặc giáp trụ xanh thẫm, cưỡi những con lân mã hùng hổ xông đến. Trên lá cờ tung bay trong gió là hình thêu con rồng xanh đang uốn lượn – biểu tượng của Thanh Long Hoàng Triều.

“Tránh ra! Tất cả tránh ra! Tam hoàng tử giá lâm!”

Một tên hộ vệ dẫn đầu hét lớn, chiếc roi trong tay vung lên, quất mạnh vào một lão già đang chậm chạp dọn hàng. Lão già kêu thảm một tiếng, ngã nhào ra đất.

Đám đông tu sĩ xung quanh dù căm phẫn nhưng đều lẳng lặng cúi đầu lùi lại. Ở cái đất Thiên Khư này, Thanh Long Hoàng Triều chính là trời. Tam hoàng tử Lâm Hạo Nhiên vốn nổi tiếng là kẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn, lại vừa được phong làm “Thiên tài thống soái”, dưới trướng có vô số cao thủ Kim Đan cảnh bảo vệ.

Diệp Hư Không vẫn đứng yên tại chỗ, không có ý định tránh đường. Tiền Đa Đa thấy thế, sắc mặt tái mét, kéo áo hắn: “Lão đại, chúng ta mới đến, không nên gây chuyện với lũ điên này, hay là…”

Lời chưa dứt, con lân mã của tên hộ vệ dẫn đầu đã lao đến sát người Diệp Hư Không. Thấy có kẻ ngáng đường, tên hộ vệ mắt trợn ngược, quát lớn: “Kẻ nào gu lỳ không biết sống chết? Cút!”

Roi da mang theo kình lực của Tụ Khí cảnh đỉnh phong nhắm thẳng đầu Diệp Hư Không quất xuống.

Lạc Thần Hi nhíu mày, định ra tay thì Diệp Hư Không đã động. Hắn không hề nhìn lên, chỉ khẽ vung tay áo. Một luồng lực lượng vô hình, mỏng manh như sợi tơ nhưng lại chứa đựng uy nghiêm của núi thái sơn ập đến.

*Rắc!*

Chiếc roi da tan biến thành tro bụi ngay giữa không trung. Không chỉ vậy, con lân mã cao lớn bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt to tròn tràn đầy nỗi sợ hãi tột độ, rồi cả người nó lộn nhào, hất văng tên hộ vệ xuống đất.

“Hỗn xược!” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực từ phía sau vọng tới.

Chiếc kiệu lộng lẫy dát vàng dừng lại. Rèm kiệu vén lên, một thanh niên mặc gấm vóc sang trọng bước ra. Hắn ta sở hữu khuôn mặt sắc sảo nhưng đầy khí chất ngạo mạn, đôi mắt dài hẹp lộ rõ sự âm hiểm. Đây chính là Tam hoàng tử Lâm Hạo Nhiên. Đi cạnh hắn là một lão giả áo xám, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh anh như chim ưng, hơi thở tỏa ra rõ ràng là một cao thủ Kim Đan cảnh trung kỳ.

Lâm Hạo Nhiên không nhìn tên hộ vệ đang rên rỉ, mà nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, chính xác hơn là nhìn vào Lạc Thần Hi đang đứng cạnh hắn. Trong mắt hắn loé lên một tia tham lam không hề che giấu.

“Hóa ra là có mỹ nhân làm bạn, hèn chi gan lớn như vậy.” Lâm Hạo Nhiên cười nhạt, ánh mắt đảo qua Diệp Hư Không, cảm nhận được tu vi của đối phương dường như chỉ là “phế vật” không có chút linh lực nào dao động, hắn lập tức khinh bỉ. “Vị huynh đài này, dám đánh người của Thanh Long Hoàng Triều ngay tại đây, ngươi là người đầu tiên.”

Diệp Hư Không nhàn nhạt đáp: “Con chó sủa bậy ngáng đường thì nên đánh, có gì lạ sao?”

Cả phố phường im bặt. Ai nấy đều trợn mắt nhìn thiếu niên gầy yếu kia. Hắn dám gọi hộ vệ của hoàng tử là “chó”? Đây không phải là tự sát sao?

Sắc mặt Lâm Hạo Nhiên tối sầm lại, nhưng lão giả áo xám bên cạnh khẽ lên tiếng, ngăn hắn lại: “Điện hạ, khoan đã. Tiểu tử này… có gì đó không ổn.”

Lão giả Thiên Tố nhìn về phía mảnh vỡ của chiếc roi da dưới đất. Không phải bị chặt đứt, mà là biến mất. Biến mất hoàn toàn. Điều này khiến lão cảm thấy bất an. Lão liếc nhìn thanh kiếm không lưỡi đen tuyền lắt lẻo sau lưng Diệp Hư Không, rồi lại nhìn khí chất thoát tục của Lạc Thần Hi, trong lòng thầm tính toán.

“Vị tiểu hữu này,” Thiên Tố tiến lên một bước, chắp tay, giọng điệu có phần thăm dò. “Thanh Long Hoàng Triều chúng ta vốn cầu hiền tài như khát nước. Nhìn ngươi ra tay bất phàm, hẳn là đệ tử của ẩn thế cao nhân nào đó. Tam hoàng tử của chúng ta rất coi trọng những người có thực lực. Nếu ngươi đồng ý gia nhập dưới trướng Hoàng triều, trở thành khách khanh hộ pháp, chuyện ngày hôm nay không những xóa bỏ, mà ngươi còn được hưởng vinh hoa phú quý, tài nguyên tu luyện không thiếu. Ngay cả nữ tử bên cạnh ngươi cũng sẽ có được danh phận cao quý.”

Tiền Đa Đa đứng bên cạnh hít một hơi thật sâu. Khách khanh của Thanh Long Hoàng Triều? Đó là vị trí mà bao nhiêu tu sĩ hạ giới mơ cũng không thấy. Chỉ cần cái gật đầu, ở vùng đất này có thể đi ngang mà không ai dám cản.

Hắc Tử bỗng nhiên ngáp một cái thật dài, ánh mắt nó nhìn lão giả áo xám như nhìn một thằng hề.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự giễu cợt thấu xương.

“Gia nhập dưới trướng? Các ngươi… đang muốn chiêu mộ ta?”

Lâm Hạo Nhiên tự đắc hất cằm: “Đúng vậy. Bản hoàng tử thấy ngươi có chút bản lĩnh. Theo ta, ngươi sẽ không còn là một tán tu vô danh tiểu tốt. Sau này khi ta lên ngôi, ngươi chính là công thần. Đây là ân huệ mà tổ tông ngươi tích đức mấy đời mới có được.”

Hắn cứ ngỡ sau lời tuyên bố này, thiếu niên trước mặt sẽ vội vàng quỳ xuống tạ ơn. Nhưng thực tế lại tàn khốc hơn nhiều.

Diệp Hư Không tiến lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Một áp lực vô hình từ tâm linh mỗi người bùng phát, khiến những con lân mã của đội kỵ binh đồng loạt quỵ gối xuống đất, run rẩy không ngừng.

“Ân huệ?” Diệp Hư Không lạnh lùng thốt ra hai chữ. Ánh mắt hắn giờ đây không còn là của một thiếu niên, mà là đôi mắt của vị thần đang nhìn xuống những hạt bụi.

“Trời cao không thể trùm lấy ta, đất rộng không thể chôn lấy ta. Một hoàng triều kiến hôi, một cái thiên đình thối nát, lấy tư cách gì bắt Diệp Hư Không ta quỳ?”

Thần thái hắn bình thản, giọng nói không lớn, nhưng mỗi chữ vang lên như sấm nổ giữa trời quang, chấn động vào thần hồn của tất cả những người có mặt.

“Ngươi… ngươi nói cái gì?” Lâm Hạo Nhiên lắp bắp, sự ngạo mạn trên mặt biến thành vẻ kinh hoàng. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một miệng vực thẳm đen ngòm, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

“Lời ta nói, ngươi không nghe rõ?” Diệp Hư Không nhìn hắn, đôi đồng tử dần biến thành một màu đen kịt không đáy. “Ta không dưới trướng bất kỳ ai, bởi vì trên đời này, không có ai đủ tư cách làm chủ của ta.”

“Lão phu muốn xem ngươi lấy gì mà cuồng vọng!”

Thiên Tố lão giả giận dữ quát lớn. Sự im lặng của lão từ nãy đến giờ là để thăm dò, nhưng sự ngạo mạn của đối phương đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Lão là cao thủ Kim Đan cảnh trung kỳ, ở cái nơi hạ giới này, lão là cường giả đỉnh phong.

“Bách Diệp Chưởng!”

Thiên Tố đánh ra một chưởng, linh lực xanh thẫm tụ lại thành hàng ngàn phiến lá sắc lẹm như đao, bao vây lấy Diệp Hư Không từ mọi phía. Không gian xung quanh bị xé rách, tiếng rít chói tai khiến người nghe đau màng nhĩ.

Lạc Thần Hi định tiến lên, nhưng bàn tay của Diệp Hư Không đã ngăn nàng lại. Hắn khẽ lắc đầu, trong mắt chỉ có sự bình thản đến cực hạn.

Hắn giơ một ngón tay lên. Chỉ một ngón tay duy nhất.

“Hư Vô – Đồng Hóa.”

Một gợn sóng mờ nhạt lan tỏa ra từ đầu ngón tay của hắn. Hàng ngàn phiến lá linh lực đang lao đến bỗng nhiên sững lại giữa không trung. Chúng không nổ tung, cũng không bị đánh bật lại. Chúng bắt đầu phai màu, rồi giống như mực loang vào nước, từ từ tan biến vào hư không.

“Cái gì?!” Thiên Tố lão giả trợn mắt, lòng bàn tay lạnh toát. Lão chưa bao giờ thấy công pháp nào kỳ quái và đáng sợ như vậy. Linh lực của lão… bị xóa sạch?

“Quỳ xuống.”

Diệp Hư Không khẽ nhả ra hai chữ. Một luồng uy áp mênh mông như thiên đạo giáng xuống nện thẳng vào vai Thiên Tố và Lâm Hạo Nhiên.

*Bùm!*

Cả hai người không thể phản kháng dù chỉ một giây, đầu gối đập mạnh xuống phiến đá xanh của cổ thành, âm thanh vỡ nát vang lên khô khốc.

“Aaaa!” Lâm Hạo Nhiên thét lên đau đớn, mặt đất dưới chân hắn nứt toác. Vị Tam hoàng tử cao quý giờ đây đang quỳ rạp dưới chân một người mà hắn vừa gọi là phế vật.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Thiên Tố lão giả run rẩy, khóe miệng rỉ máu. Lão cố gắng vận dụng toàn bộ linh lực trong Kim Đan để chống lại, nhưng tất cả linh lực vừa chạm vào áp lực của Diệp Hư Không đều tan biến như băng tuyết gặp lửa hồng.

Diệp Hư Không cúi đầu nhìn xuống họ, ánh mắt vô cảm.

“Ta là ai, các ngươi không cần biết. Chỉ cần biết rằng, mạng của các ngươi hiện tại, chỉ nằm trong một niệm của ta.”

Áp lực càng lúc càng nặng, khiến Lâm Hạo Nhiên và Thiên Tố cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị ép nát. Xung quanh, hàng trăm tu sĩ đứng xem đều nín thở, không một ai dám ho một tiếng. Họ nhận ra, ngày hôm nay Thiên Khư Cổ Thành đã đón một vị sát thần chân chính.

Đúng lúc đó, Lạc Thần Hi khẽ lên tiếng: “Hư Không, chúng ta còn việc phải làm.”

Diệp Hư Không nghe vậy, sự lạnh lẽo trong mắt mới hơi thu lại. Hắn thu hồi uy áp, khiến hai người kia đổ gục xuống đất như những khúc gỗ mục.

Hắn liếc nhìn Lâm Hạo Nhiên đang run lẩy bẩy, lạnh lùng nói: “Về báo với hoàng đế của ngươi, đừng để ta thấy người của Thanh Long Hoàng Triều xuất hiện trước mặt ta nữa. Nếu không, ta sẽ xóa sổ cái hoàng triều đó khỏi mặt đất này.”

Dứt lời, hắn quay lưng đi tiếp, không hề ngoái nhìn lại dù chỉ một lần. Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái “ực”, rồi nhanh chân chạy theo, miệng lẩm bẩm: “Lão đại, người ngầu quá, quá ngầu rồi! Cứ thế này thì cái tên ‘Phế vật Diệp gia’ chắc chắn sẽ sớm đổi thành ‘Diệt Thế Thần Ma’ thôi!”

Hắc Tử khinh khỉnh nhìn đám người đang nằm rạp dưới đất, vẫy đuôi bước theo chủ nhân.

Khi nhóm người Diệp Hư Không đã đi xa, không gian nghẹt thở tại quảng trường mới bắt đầu giãn ra. Thiên Tố lão giả gắng gượng bò dậy, mặt mũi xám xịt như xác chết. Lão nhìn vào bóng lưng xa dần kia, đôi môi run rẩy:

“Đó… đó không phải là con người. Đó là quái vật… một con quái vật từ vực thẳm đi ra.”

Lâm Hạo Nhiên mặt đầy máu và bụi đất, ánh mắt vốn kiêu ngạo giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng bám rễ vào tận xương tủy. Hắn biết, lời đe dọa của đối phương không phải là nói suông. Kẻ đó thực sự có thể một tay che trời, một niệm diệt cả hoàng triều của hắn.

Và tại một góc tối của cổ thành, vài bóng đen âm thầm rút lui.

“Báo cáo về tổng bộ ngay lập tức. Mục tiêu đã xuất hiện. Thực lực của hắn… vượt xa dự kiến của chúng ta. Có thể là người mà ‘Thiên Đế’ đang tìm kiếm.”

Đêm ở Thiên Khư Cổ Thành trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Những con sóng ngầm đang bắt đầu cuộn trào, chuẩn bị cho một cơn bão lớn nhất lịch sử vùng hạ giới này. Còn Diệp Hư Không, hắn vẫn bước đi thong dong, tâm thế như một vị chủ tể đang dạo bước trong khu vườn của chính mình, chuẩn bị quét sạch những cỏ dại đang ngáng chân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8