Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 33: Lạc Thần Hi mời gọi**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:35:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 33: LẠC THẦN HI MỜI GỌI**

Màn đêm buông xuống vùng ngoại vi của Thiên Khư Cổ Thành, mang theo cái lạnh se sắt của sương muối và mùi vị của máu tươi chưa kịp tan biến trong không khí. Giữa một khoảng trống nhỏ bên cạnh dòng suối cạn, đống lửa nhỏ reo vui tí tách, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt góc cạnh nhưng đầy vẻ thâm trầm của Diệp Hư Không.

Cách đó không xa, Tiền Đa Đa đang hí hửng lật giở những chiếc nhẫn trữ vật thu được từ thi thể của các cường giả Nguyên Anh vừa bị xóa sổ. Miệng tên béo này cứ lẩm bẩm không ngớt, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười hì hì quái dị khi phát hiện ra một miếng linh thạch thượng phẩm hay một bình đan dược quý giá. Hắc Tử, con chó đen nhỏ có ánh mắt khinh khỉnh, đang nằm cuộn tròn trên một tảng đá phẳng, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn đống tài vật kia với vẻ mặt đầy sự "khinh thường" đối với sở thích phàm tục của tên mập.

Lạc Thần Hi đứng cách Diệp Hư Không vài bước chân. Dưới ánh trăng thanh khiết, bộ váy trắng của nàng khẽ lay động theo gió đêm, khiến nàng trông như một đóa sen trắng cô độc nở rộ giữa u minh. Tuy nhiên, đôi chân mày liễu của nàng lúc này lại hơi nhíu lại, trong lòng như đang có một cuộc đấu tranh dữ dội.

Hồi tưởng lại cảnh tượng Diệp Hư Không dùng một niệm xóa sổ cường giả, trong đầu nàng vẫn còn váng vất một nỗi kinh hoàng vô hình. Đó không phải là võ kỹ, cũng chẳng phải là ma pháp thần thông thông thường. Đó là một loại quy tắc cấp cao hơn, một thứ quyền năng có thể khiến vạn vật tan biến thành hư không đúng như cái tên của hắn.

“Nghĩ gì mà nhập thần thế?”

Giọng nói bình thản của Diệp Hư Không vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Hắn không quay đầu lại, tay vẫn nhẹ nhàng ném một cành củi khô vào đống lửa.

Lạc Thần Hi hít một hơi sâu, hơi lạnh thấm vào phổi giúp nàng bình tĩnh hơn đôi chút. Nàng bước tới, ngồi xuống một phiến đá đối diện hắn. Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu của nàng.

“Diệp Hư Không, ngươi có biết mình vừa làm gì không?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn mang theo sự thanh cao vốn có của một Thánh nữ.

“Giết vài con ruồi nhặng thôi.” Diệp Hư Không hờ hững đáp.

“Ruồi nhặng?” Lạc Thần Hi đắng chát cười, “Đó là trưởng lão của Linh Kiếm Tông, là tay mắt của Thiên Đạo Minh tại hạ giới. Việc ngươi dùng sức mạnh kia… nó quá kỳ dị. Nếu tin tức này truyền đến Cửu Tiêu Thiên Ngoại, chẳng mấy chốc sẽ có những vị Thần Quan, thậm chí là Thần Vương hạ giới tìm ngươi.”

Diệp Hư Không nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút nhiệt độ nào: “Thần Quan? Thần Vương? Để bọn hắn đến đi. Ta cũng muốn xem, sau bao nhiêu năm, cái ‘Thiên Đạo’ mà bọn hắn tôn thờ đã mục nát đến mức nào rồi.”

Sự kiêu ngạo từ trong xương tủy của Diệp Hư Không khiến Lạc Thần Hi sững sờ. Nàng nhìn thấy trong ánh mắt ấy không phải là sự cuồng vọng của kẻ không biết trời cao đất dày, mà là một sự nhìn thấu đầy tịch mịch, giống như một vị thần đứng trên đỉnh cao nhìn xuống đàn kiến đang cố gắng thách thức uy quyền.

Nàng cắn nhẹ môi, đột ngột lên tiếng: “Diệp Hư Không, hãy đi cùng ta về Dao Trì Thánh Địa đi.”

Không gian như đọng lại trong giây lát. Tiền Đa Đa đang đếm tiền cũng phải dừng tay, hai mắt tròn xoe nhìn về phía này. Hắc Tử thì vểnh tai lên, lười biếng ngáp một cái nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ hăng hái xem kịch vui.

Diệp Hư Không lúc này mới từ từ ngước mắt lên nhìn nàng: “Ngươi muốn đưa ta về Dao Trì?”

“Phải.” Lạc Thần Hi gật đầu chắc nịch, đôi mắt nàng lộ ra vẻ chân thành chưa từng có, “Ta là Thánh nữ của Dao Trì, địa vị không thấp. Dao Trì Thánh Địa có quy tắc riêng, dù là Thiên Đạo Minh cũng không thể tùy ý can thiệp. Ngươi mang sức mạnh của Hư Vô, quá mức nhạy cảm. Ở lại hạ giới, sớm muộn gì ngươi cũng bị những đại thế lực kia vây giết. Nhưng nếu ngươi về Dao Trì với danh nghĩa là hộ đạo giả của ta, ta có thể đảm bảo sự an toàn cho ngươi.”

Nàng dừng lại một chút, giọng nói nhỏ dần nhưng chứa đựng một sự khẩn cầu kín đáo: “Thể chất của ta… Cửu Âm Tuyệt Thể đang ngày càng bộc phát mạnh mẽ. Ta có cảm giác sức mạnh của ngươi có thể áp chế được nó. Ngươi giúp ta trị liệu, ta giúp ngươi che giấu hành tung và cung cấp tài nguyên tu luyện. Dao Trì có Thần Linh Trì, có đủ loại kỳ hoa dị thảo của Thần giới. Với thiên phú của ngươi, ở đó sẽ tiến bộ nhanh hơn hàng nghìn lần.”

Diệp Hư Không nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đang đầy vẻ mong chờ kia, trong lòng hắn không khỏi dấy lên một tia gợn sóng cổ xưa. Dao Trì? Kiếp trước, hắn đã từng một mình tiến vào vùng đất đó, nơi đó vốn là thánh địa thuần khiết, nhưng hắn biết rõ, đằng sau vẻ hào nhoáng ấy là những sự mục nát mà một Thánh nữ trẻ tuổi như nàng chưa thể thấu hiểu hết.

“Ngươi tưởng Dao Trì là nơi tịnh thổ sao?” Diệp Hư Không khàn giọng hỏi.

Lạc Thần Hi ngẩn người: “Ý ngươi là gì? Dao Trì từ trước đến nay đều không màng thế sự, chỉ chú trọng tu tâm…”

“Sai lầm.” Diệp Hư Không cắt lời nàng, thanh âm lạnh như băng tuyết, “Vạn giới này không có nơi nào là không màng thế sự. Ngươi là Cửu Âm Tuyệt Thể, trong mắt sư môn của ngươi, ngươi là Thánh nữ tương lai. Nhưng trong mắt những kẻ đứng sau rèm, những lão quái vật của Dao Trì, ngươi chẳng qua chỉ là một ‘lò luyện’ cực phẩm. Bọn hắn để ngươi xuống hạ giới tìm cơ duyên? Không, bọn hắn chỉ đang chờ ‘quả’ chín để thu hoạch mà thôi.”

Lạc Thần Hi tái mặt, nàng lập tức đứng bật dậy, giọng nói mang theo chút giận dữ: “Ngươi nói bậy! Sư phụ ta đối với ta như con đẻ, trưởng lão trong phái luôn hết lòng che chở ta. Ngươi tuy mạnh, nhưng không được phép sỉ nhục môn phái của ta!”

Diệp Hư Không không tức giận, hắn chỉ lẳng lặng đứng lên, tiến lại gần nàng từng bước một. Áp lực vô hình tỏa ra từ hắn khiến hơi thở của Lạc Thần Hi trở nên dồn dập. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một gang tay, hắn đột ngột đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên trán nàng.

“Ngươi…” Lạc Thần Hi định lùi lại, nhưng một luồng năng lượng màu đen xám huyền bí từ ngón tay hắn tràn vào thần thức của nàng.

Trong chốc lát, nàng thấy một viễn cảnh kinh hoàng. Dưới đáy của Thần Linh Trì tuyệt đẹp kia là vô số bộ xương trắng, linh hồn của họ vẫn đang bị xích lại để cung cấp năng lượng cho trận pháp hộ tông. Nàng thấy những gương mặt già nua hung ác đang nhìn về phía nàng với ánh mắt thèm khát, hệt như đang nhìn một món ăn ngon.

Lạc Thần Hi rùng mình, cảm giác lạnh lẽo từ tận xương tủy dâng lên khiến nàng suýt chút nữa ngã quỵ. Diệp Hư Không đưa tay ra nắm lấy bờ vai nhỏ bé của nàng, truyền vào một đạo Hư Vô Lực ấm áp để bình ổn lại khí huyết cho nàng.

“Cửu Âm Tuyệt Thể của ngươi không phải là do trời sinh đã bị khuyết thiếu, mà là do có kẻ đã đặt một tầng ‘phong ấn thu hoạch’ vào trong linh hồn ngươi từ khi ngươi mới bắt đầu tu luyện. Ngươi đưa ta về Dao Trì, không phải là để cứu ta, mà là đem một miếng thịt ngon dâng lên trước miệng cọp.”

Thần Hi run rẩy nhìn Diệp Hư Không, đôi mắt nàng đã ngân ngấn nước: “Không… không thể nào… Tại sao ngươi lại biết được những điều này? Ngươi rốt cuộc là ai?”

Diệp Hư Không thu tay về, quay lưng nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi Thiên Khư Cổ Thành đang hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng.

“Ta là kẻ đã từng thấy chư thần rơi rụng, thấy thiên địa lật nhào. Thần Hi, ta có thể đi cùng ngươi, nhưng không phải với tư cách kẻ bị che chở.” Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm như hút cả tâm hồn nàng vào trong, “Ta sẽ đi cùng ngươi để san phẳng những gì cản đường, để lột trần bộ mặt giả dối của những kẻ xưng thần. Ngươi muốn mời ta đến Dao Trì? Được, vậy hãy chuẩn bị tinh thần, vì khi Diệp Hư Không ta đặt chân lên Dao Trì, nơi đó sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.”

Lạc Thần Hi ngẩn ngơ nhìn nam tử trước mắt. Sự sợ hãi vừa rồi biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác an toàn và tin tưởng kỳ lạ mà nàng chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ ai. Dù lời nói của hắn chứa đựng sát ý và sự lạnh lùng, nhưng nàng lại thấy được sự che chở mãnh liệt bên trong đó.

Nàng hít một hơi thật sâu, lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết: “Được. Nếu thế giới này thật sự như ngươi nói, nếu Dao Trì của ta cũng vẩn đục, vậy ta nguyện ý cùng ngươi lật ngược cái thiên địa này. Chỉ cần… ngươi đừng bỏ mặc ta.”

Tiếng nói của nàng rất nhỏ, mang theo chút thẹn thùng của thiếu nữ và sự ủy thác cả cuộc đời.

Cách đó không xa, Tiền Đa Đa tặc lưỡi: “Ái chà chà, Diệp lão đại đúng là cao tay. Không chỉ thu phục được người, mà còn thu phục được cả trái tim của Thánh nữ. Phen này tên mập ta phải chuẩn bị sẵn vài xe sính lễ lớn mới được, tài sản của Linh Kiếm Tông chắc cũng đủ mua một góc nhỏ của Thần giới rồi đấy nhỉ?”

“Gâu!” Hắc Tử khinh bỉ kêu một tiếng, quay mặt đi chỗ khác. Trong mắt nó, nam chủ nhân này vẫn luôn đào hoa một cách đáng sợ như vậy.

Diệp Hư Không không đáp lời nàng, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra. Lạc Thần Hi ngẩn người, rồi thẹn thùng đặt bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của mình vào lòng bàn tay hắn. Hư Vô Lực và Cửu Âm Lực chạm nhau, không hề bài trừ mà ngược lại, chúng hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu, tạo nên một sự cộng hưởng nhịp nhàng giữa hai linh hồn.

Hắn dùng sức kéo nhẹ, đưa nàng sát vào lòng mình hơn. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng sực nức cánh mũi.

“Dọn dẹp đi mập mạp. Sáng mai chúng ta sẽ khởi hành đến Thiên Khư Cổ Thành. Ở đó có thứ mà ta cần để giúp nàng phá giải phong ấn ban đầu.”

“Tuân lệnh lão đại!” Tiền Đa Đa lập tức đáp lời, tay chân thoăn thoắt gom đồ.

Diệp Hư Không nhìn về phía tây bắc, nơi có những đỉnh núi mờ ảo. Hắn biết, con đường này sẽ không có đường lui. Nhưng lần này, hắn không còn cô độc. Hắn có Hư Vô Kiếm, có Thôn Thiên Thú, có một tên đệ tử tham tiền và… có một Thánh nữ nguyện cùng hắn nghịch thiên.

“Cổ Thiên Thánh, ngươi đang ngồi trên cái ngai vàng bằng máu kia, có cảm thấy lạnh lẽo không? Diệp Hư Không ta… đã trở lại rồi.”

Gió đêm vẫn thổi, lửa vẫn reo, nhưng vận mệnh của toàn bộ Hoang Khư Giới và cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại dường như đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới từ cái nắm tay dưới đêm trăng này.

Diệp Hư Không nhắm mắt lại, ý niệm của hắn khuếch tán ra ngoài, xuyên qua rừng rậm, xuyên qua thành trì, chạm đến ranh giới của không gian. Một chương mới của sự diệt vong và tái sinh đang từ từ mở màn. Những kẻ từng nợ hắn, những kẻ từng phản bội hắn, hãy chuẩn bị tinh thần để tan vào hư vô.

Vì một niệm của hắn, chính là định mệnh của thương khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8