Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 32: Hư Vô Kiếm xuất thế**
Gió đêm thét gào qua những khe đá dựng đứng của dãy núi Huyết Vân, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hơi ẩm của sương mù chưa tan. Đây là con đường độc đạo dẫn hành trình của nhóm Diệp Hư Không hướng về phía Thiên Khư Cổ Thành.
Trăng treo trên đỉnh đầu, nhưng ánh sáng của nó khi chiếu xuống thung lũng này lại bị một tầng mây đỏ quánh đặc che khuất, khiến không gian nhuốm một màu thê lương khó tả.
"Diệp ca, ta cảm thấy da gà da vịt nổi hết lên rồi. Chỗ này… hình như có gì đó không đúng." Tiền Đa Đa ôm chặt cái túi trữ vật trước ngực, đôi mắt hí đảo liên hồi. Tụ Bảo Thể của hắn không chỉ nhạy cảm với bảo vật, mà còn có một loại trực giác thiên bẩm với nguy hiểm. Lúc này, cái bụng mỡ của hắn đang rung lên bần bật theo từng nhịp tim.
Hắc Tử – con chó đen nhỏ đang thong dong đi bên cạnh – hừ lạnh một tiếng qua lỗ mũi, ánh mắt nhìn Tiền Đa Đa đầy vẻ khinh bỉ. Nó khẽ vểnh tai, đuôi ngoáy nhẹ, biểu hiện này cho thấy nó đã đánh hơi được "con mồi", hoặc là "kẻ đi săn".
Lạc Thần Hi dừng bước, tà áo trắng tinh khôi của nàng khẽ lay động trong gió lốc. Nàng nhíu đôi lông mày thanh tú, bàn tay thon dài vô thức đặt lên chuôi kiếm ngọc: "Khí tức rất mạnh. Không chỉ có một người. Có kẻ đã bày trận ở phía trước chờ chúng ta."
Diệp Hư Không vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Ánh mắt hắn sâu thẳm, tựa như có thể xuyên thấu qua bóng tối vô tận để nhìn thấy những bóng người đang ẩn nấp trong vách núi. Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua: "Chỉ là một lũ ruồi nhặng ngửi thấy mùi máu mà thôi. Vừa hay, ta cũng cần một chút huyết khí để nuôi lại kiếm tâm."
"Hahaha! Ngông cuồng! Diệp Hư Không, ngươi tưởng diệt được một vương triều cỏ rác ở thế tục mà đã có thể coi thường anh hùng thiên hạ sao?"
Một giọng cười sang sảng nhưng chứa đầy sát ý vang dội khắp thung lũng. Ngay sau đó, hàng loạt ánh đèn ma trắc từ trên cao rọi xuống. Từng đạo lưu quang xé toạc màn đêm, hạ xuống bao vây bốn phía.
Kẻ dẫn đầu là một lão già vận trường bào màu xám tro, trên ngực thêu hình một dòng sông dài cuồn cuộn đổ về biển lớn – biểu tượng của Trường Hà Tông, một trong ngũ đại tông môn hạng nhất của Hoang Khư Giới. Phía sau lão là sáu vị chấp sự Kim Đan cảnh và hàng chục đệ tử nội môn khí thế hừng hực.
"Thanh hà chân nhân – trưởng lão nội môn của Trường Hà Tông!" Lạc Thần Hi khẽ thốt lên, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng, "Hắn đã đạt đến Nguyên Anh sơ kỳ từ trăm năm trước, nghe nói công pháp *Đại Hà Kiếm Ý* đã tu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh."
Thanh Hà chân nhân đáp xuống một tảng đá lớn, nhìn xuống Diệp Hư Không với ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết: "Diệp gia phế vật, ngươi to gan dám sát hại sứ giả của Trường Hà Tông ta tại vương cung Thanh Vân, lại còn dám cướp đoạt bảo vật quốc gia. Hôm nay, lão phu phụng mệnh tông chủ, đến đây để lấy đầu ngươi về tế cờ."
Diệp Hư Không tiến lên một bước, tà áo đen lồng lộng trong gió. Hắn không nhìn Thanh Hà chân nhân, mà nhìn vào khoảng không sau lưng lão, hờ hững đáp: "Nguyên Anh sơ kỳ? Ở hạ giới này quả thật là một nhân vật. Nhưng trong mắt ta, ngươi ngay cả tư cách làm phân bón cho Hư Vô cũng không có."
"Tìm chết!"
Thanh Hà chân nhân giận quá hóa cười. Lão phất tay một cái, thanh phi kiếm trên lưng lập tức bay ra, hóa thành một dải lụa xanh biếc dài tới mười trượng, mang theo tiếng sóng vỗ rì rào trấn áp xuống.
"Trường Hà Lạc Nhật!"
Ánh kiếm như nước lũ tràn về, áp lực của một vị cường giả Nguyên Anh khiến mặt đất dưới chân Tiền Đa Đa rạn nứt. Tên mập hét lên một tiếng, lăn lông lốc ra sau một tảng đá. Lạc Thần Hi định ra tay, nhưng Diệp Hư Không đã giơ tay ngăn lại.
"Để ta."
Hắn đứng đó, giữa tâm bão của kiếm khí, tóc dài bay loạn. Trong đan điền, *Hư Vô Châu* bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Một luồng khí tức đen tuyền, lạnh lẽo đến thấu xương từ lỗ chân lông hắn lan tỏa ra.
"Vạn vật sinh ra từ hư ảo, kết thúc trong lặng im. Kiếp trước ta dùng ngươi bình định cửu giới, kiếp này… hãy bắt đầu bằng máu của Nguyên Anh đi."
Diệp Hư Không trầm giọng thì thầm. Hắn đưa bàn tay phải ra khoảng không trước mặt, năm ngón tay co lại như đang nắm lấy một vật gì đó vô hình.
"Hư… Vô… Kiếm!"
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong tâm hồn của mỗi người có mặt tại đó. Không phải là tiếng nổ vật lý, mà là sự chấn động của không gian. Một vết nứt đen ngòm xé toạc thực tại xuất hiện ngay trong lòng bàn tay Diệp Hư Không.
Từ trong vết nứt đó, một chuôi kiếm màu đen tuyền từ từ trồi ra.
Kỳ lạ thay, thanh kiếm này chỉ có chuôi, hoàn toàn không có lưỡi kiếm. Nơi đáng lẽ là lưỡi kiếm lại chỉ là một luồng sương đen mờ ảo, dường như nó đang nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh. Khi nó hoàn toàn xuất hiện, không gian trong bán kính mười trượng quanh Diệp Hư Không đột nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh mịch tuyệt đối.
Tiếng gió ngừng hẳn. Tiếng kiếm minh của Thanh Hà chân nhân đột ngột nghẹn lại như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.
"Cái gì? Đó là vũ khí gì?" Thanh Hà chân nhân kinh hãi. Lão cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang run rẩy, dường như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất.
Diệp Hư Không cầm lấy chuôi kiếm. Ngay khoảnh khắc đó, khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi. Không còn là một thiếu niên nội liễm, hắn lúc này giống như một vị quân vương bước ra từ cõi vĩnh hằng, lạnh lùng, tàn nhẫn và cao cao tại thượng.
"Trảm!"
Diệp Hư Không không thi triển bất kỳ kiếm chiêu hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là thực hiện một động tác chém ngang bằng thanh kiếm không lưỡi kia.
Một vệt đen mảnh như sợi tơ vút đi.
Nó đi qua đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như thủy tinh. Đại Hà Kiếm Ý của Thanh Hà chân nhân chạm vào vệt đen đó, không hề nổ tung, mà lặng lẽ tan biến, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian này như thể nó chưa từng tồn tại.
"Không thể nào!" Thanh Hà chân nhân gào lên, lão vội vàng thúc giục linh lực bảo mệnh, tạo ra mười hai lớp hộ thân khí màng.
Nhưng tất cả đều vô dụng. Vệt đen kia đi qua mười hai lớp hộ thân nhẹ nhàng như cắt qua một tờ giấy mỏng.
*Xuy!*
Máu tươi không hề bắn ra.
Thanh Hà chân nhân đứng sững lại trên tảng đá. Ánh mắt lão trợn ngược, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời. Một vệt đen mỏng hiện lên ngay giữa trán lão, kéo dài xuống tận đáy lòng. Ngay sau đó, cơ thể của một vị Nguyên Anh đại năng bắt đầu hóa thành những hạt bụi đen li ti, tan biến vào hư không.
Ngay cả linh hồn cũng không kịp thoát ra để đoạt xá, hoàn toàn bị hư vô đồng hóa.
"Trưởng… trưởng lão chết rồi?"
"Chạy mau! Hắn là ác quỷ!"
Đám đệ tử và chấp sự của Trường Hà Tông chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, tất cả đều vỡ mật. Một vị Nguyên Anh bị giết chỉ trong một hơi thở, không có một chút phản kháng nào. Đây là sức mạnh gì? Đây là ma pháp gì?
Diệp Hư Không nhìn đám người đang hoảng loạn chạy trốn, đôi mắt hắn không chút dao động. Hắn khẽ lướt ngón tay lên nơi đáng lẽ là lưỡi kiếm của Hư Vô Kiếm.
"Nhất niệm… Tịch Diệt."
Hắn khẽ nhắm mắt.
Một làn sóng xung kích vô hình mang theo khí tức đen tuyền lan tỏa ra như một vòng tròn tử thần. Những đệ tử đang bay trên không trung, những kẻ đang ẩn nấp trong lùm cây, hễ chạm vào làn sóng này, cơ thể đều đông cứng lại, sau đó như những pho tượng cát gặp gió lớn, đổ sập và tan biến thành hư không.
Trong chớp mắt, thung lũng Huyết Vân trở lại sự yên tĩnh vốn có của nó. Nhưng cái sự yên tĩnh này lại khiến người ta cảm thấy rợn người hơn cả vạn tiếng gào thét. Hơn năm mươi sinh mạng, bao gồm cả một vị Nguyên Anh, cứ thế biến mất sạch sành sanh, không để lại một giọt máu, không một mảnh quần áo, ngay cả vũ khí cũng bị xóa sổ.
Tiền Đa Đa ngồi bệt dưới đất, hai chân run rẩy không đứng vững nổi: "Mẹ ơi… Diệp ca… ngài không phải là người, ngài là… ngài là Thần rồi."
Hắc Tử lúc này cũng thu lại vẻ ngạo mạn, nó nhìn thanh kiếm đen trong tay Diệp Hư Không với ánh mắt kiêng dè tột độ. Là một Thôn Thiên Thú, nó vốn cho rằng mình là kẻ hiểu rõ sự nuốt chửng nhất, nhưng khí tức từ thanh kiếm kia… đó không phải là nuốt chửng, đó là sự phủ định hoàn toàn về tồn tại.
Lạc Thần Hi đứng cách đó không xa, trái tim nàng đập loạn nhịp. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, thấy rộng biết nhiều, nhưng nàng chưa từng nghe nói qua có loại công pháp hay binh khí nào tà dị và bá đạo đến mức này.
Diệp Hư Không từ từ buông tay, Hư Vô Kiếm lại tan vào không trung, vết nứt không gian cũng khép lại. Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt lại trở về vẻ thâm trầm thường nhật.
"Sợ sao?" Hắn hỏi, giọng nói bình thản.
Lạc Thần Hi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nàng nhìn vào mắt hắn, lắc đầu: "Không sợ. Chỉ là… cảm thấy kinh ngạc. Thanh kiếm đó, nó không thuộc về thế giới này, đúng không?"
Diệp Hư Không bước tới bên cạnh nàng, khẽ gật đầu: "Nó thuộc về nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không dám chạm đến. Thần Hi, đây mới chỉ là một góc của Hư Vô. Sau này, khi chúng ta lên đến Thượng Giới, ngươi sẽ thấy thế giới này mỏng manh như thế nào."
Hắn bước qua những đống tro tàn vô hình của kẻ thù, hướng về phía trước mà đi.
"Mập mạp, đừng có giả chết nữa. Gom lấy mấy cái nhẫn trữ vật còn sót lại đi, Hư Vô Kiếm không thích mùi vị của đan dược rẻ tiền, nó chỉ ăn hồn phách và tu vi thôi."
Tiền Đa Đa nghe thấy thế, mắt sáng rực lên như đèn pha, bật dậy nhanh như một mũi tên: "Có ngay! Có ngay! Diệp lão đại thật là anh minh thần võ, giết người không tì vết, lại còn để dành của cải cho tiểu đệ, đúng là thiên hạ đệ nhất hảo ca ca!"
Nhìn dáng vẻ hớt hải của tên mập và sự bình tĩnh đáng sợ của Diệp Hư Không, Lạc Thần Hi khẽ mỉm cười. Nàng phát hiện ra rằng, đi theo nam tử này, cuộc đời của nàng dường như đã bước sang một trang mới, nơi mà mọi quy tắc thông thường đều không còn giá trị.
Trăng trên cao rốt cuộc cũng thoát khỏi đám mây đỏ, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống thung lũng. Bóng lưng của Diệp Hư Không dưới ánh trăng dài ra, cô độc nhưng đầy quyền uy.
Kiếm đã xuất thế, uống máu Nguyên Anh làm lễ khai đao. Thiên Khư Cổ Thành ở phía trước, những kẻ đang chờ đợi hắn ở đó, có lẽ vẫn chưa biết rằng, tử thần của bọn họ đang thong dong bước tới.
Một hành trình đẫm máu, một con đường nghịch thiên, đã chính thức khai màn dưới mũi kiếm Hư Vô.