Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 31: Đối đầu lão quái vật Kim Đan**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:33:33 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 31: NHẤT NIỆM TỬ VONG, KIM ĐAN HÓA HƯ VÔ

Gió đêm rít gào qua những kẽ hở của đống đổ nát, mang theo mùi máu tanh nồng đậm và hơi thở của sự hủy diệt. Trên bầu trời hoàng cung vốn đang sụp đổ, một luồng uy áp khủng bố đột nhiên từ chín tầng mây giáng xuống, nặng nề như muốn nghiền nát toàn bộ hoàng thành Thanh Vân thành bình địa.

“Kẻ nào dám sát hại đồ tôn của ta? Cút ra đây nhận lấy cái chết!”

Tiếng gầm thét vang dội như sấm đình, làm rung chuyển cả không gian. Lạc Thần Hi sắc mặt đại biến, đôi môi tái nhợt run lên: “Luồng khí tức này… là Kim Đan kỳ! Hơn nữa còn là Kim Đan hậu kỳ viên mãn!”

Trong mắt nàng hiện rõ sự tuyệt vọng. Ở Hạ giới, tu sĩ Trúc Cơ đã có thể xưng bá một phương, nhưng Kim Đan kỳ chính là tồn tại đứng trên đỉnh tháp, là những lão quái vật có thể sống tới mấy trăm năm, một cái phất tay đủ sức di sơn lấp hải. Diệp Hư Không dù có thần bí đến đâu, nhưng hiện tại hắn chỉ mới thức tỉnh không lâu, làm sao có thể đối kháng với một vị Kim Đan đỉnh phong?

Hắc Tử đang liếm láp mấy khối linh thạch vương vãi trên đất, nghe thấy tiếng gầm thì khinh bỉ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen láy xẹt qua một tia giễu cợt. Nó lầm bầm trong họng: “Lại thêm một kẻ chán sống đến nộp mạng. Linh khí của một tu sĩ Kim Đan… chắc là cũng đủ cho ta tráng miệng.”

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió, tư thái bình thản đến cực điểm. Hắn không ngước mắt nhìn lên bầu trời, mà chỉ nhàn nhạt nhìn vào thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền chỉ mới hiện ra cái chuôi trong lòng bàn tay.

“Chưa tới nửa bước Nguyên Anh mà đã dám xưng tôn xưng tổ ở đây sao?”

Vừa dứt lời, từ trong tầng mây đen đặc quánh, một lão giả mặc trường bào xám tro bước ra. Lão ta râu tóc dựng ngược, đôi mắt đỏ ngầu sát ý, quanh thân bao bọc bởi những luồng hỏa diễm màu tím sẫm. Mỗi bước lão bước đi, không gian dưới chân lại vang lên tiếng nổ đôm đốp do linh khí bị ép tới cực hạn.

Độc Cô Tuyệt – Thái thượng trưởng lão của Vạn Thọ Tông.

Khi nhìn thấy thi thể của hoàng tử và ba vị hộ pháp Hóa Thần (bán bộ) nằm ngổn ngang dưới đất, lão quái vật này phát ra một tiếng gầm phẫn nộ thấu tận trời xanh: “Nghiệt súc! Ngươi dám diệt môn hạ của ta, ta sẽ rút gân lột da ngươi, đem linh hồn ngươi đốt trong U Minh Hỏa vạn năm!”

Độc Cô Tuyệt không chút do dự, lão đưa tay ra, linh lực Kim Đan cuồn cuộn đổ dồn vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ bằng lửa tím dài tới hàng trượng, ầm ầm giáng xuống đỉnh đầu Diệp Hư Không.

“Chết đi cho ta!”

Áp lực kinh người khiến đất đá xung quanh Lạc Thần Hi nứt toác, nàng thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đè nặng, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Nàng muốn hét lên bảo Diệp Hư Không chạy mau, nhưng phát hiện ra không gian xung quanh đã bị khóa chặt bởi khí thế của Kim Đan kỳ.

Thế nhưng, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Hư Không đột ngột ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn không có lấy một tia sợ hãi, mà chỉ là sự trống rỗng sâu thẳm, như thể chứa đựng cả một hố đen của vũ trụ. Hắn khẽ đưa một ngón tay lên, miệng nhả ra hai chữ nhẹ bẫng:

“Đồng hóa.”

Bàn tay lửa tím khổng lồ đang hùng hổ giáng xuống, khi chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không chưa đầy ba thước, đột nhiên khựng lại. Một màn cảnh tượng khiến Độc Cô Tuyệt chết lặng diễn ra: Những luồng hỏa diễm tím ngắt nồng đậm kia bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, sau đó nhanh chóng tan biến vào hư không như một làn khói mỏng trước gió.

Không có nổ tung, không có va chạm mạnh mẽ, chỉ có một sự biến mất tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Cái gì?! Điều này không thể nào!” Độc Cô Tuyệt trợn trừng mắt, lão cảm nhận được rõ ràng linh lực trong chiêu thức vừa rồi không phải bị phá hủy, mà là bị một thứ sức mạnh cấp cao hơn nuốt chửng, xóa sạch sự tồn tại.

Diệp Hư Không tiến về phía trước một bước. Một bước này, mặt đất không rung chuyển, nhưng uy áp Kim Đan cuồn cuộn của Độc Cô Tuyệt như gặp phải khắc tinh, bị một luồng khí tức vô hình xé toạc ra làm hai phía.

“Linh khí của Thương Khung vốn sinh ra từ Hư Vô. Ngươi dùng thứ mà ta ban phát để đánh ta, chẳng lẽ không thấy nực cười sao?” Giọng nói của Diệp Hư Không mang theo sự lạnh lẽo của vĩnh hằng.

“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?” Độc Cô Tuyệt bắt đầu cảm thấy da đầu tê dại. Một thiếu niên nhìn qua chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, lại có thể dễ dàng hóa giải đòn toàn lực của một Kim Đan hậu kỳ? Đây là chuyện chưa từng nghe qua trong lịch sử tu chân của Hoang Khư Giới.

“Ngươi không tư cách để biết tên ta. Ngươi chỉ cần biết, hôm nay là ngày giỗ của ngươi.”

Diệp Hư Không vừa dứt lời, bàn tay hắn nắm lấy chuôi kiếm đen. Lúc này, Hư Vô Kiếm không còn là một khối đen vô hình nữa, mà một lưỡi kiếm dài bắt đầu ngưng tụ từ những mảnh vỡ không gian xung quanh. Thanh kiếm ấy không phản chiếu ánh sáng, nó hút hết mọi tia sáng quanh nó, biến khu vực mười trượng xung quanh Diệp Hư Không thành một vùng tối tăm tuyệt đối.

“Khinh người quá đáng! Vạn Thọ Kim Đan, Linh Bảo Xuất Thế!”

Độc Cô Tuyệt gầm lên, từ trong đan điền của lão bay ra một viên kim đan tròn trịa, phát ra hào quang vạn trượng, cùng với đó là một thanh linh kiếm bậc Thiên mà lão đã tẩm bổ hàng trăm năm. Lão quyết định liều mạng, thi triển cấm thuật để diệt sát cái bóng đen đáng sợ kia.

“Vạn Thọ Vô Cương – Kiếm Vũ Trầm Luân!”

Hàng ngàn luồng kiếm khí bao bọc bởi linh hỏa của Kim Đan xé rách không gian, tạo thành một cơn bão kiếm đủ sức san phẳng cả hoàng cung trong nháy mắt.

Đối diện với thế công đủ để diệt thế ấy, Diệp Hư Không chỉ khẽ vung kiếm ngang một đường.

“Nhất Niệm – Tịch Diệt.”

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Lạc Thần Hi chỉ thấy một đường chỉ màu đen thanh mảnh vắt ngang bầu trời. Đường chỉ ấy đi tới đâu, hàng ngàn kiếm khí hỏa diễm kia liền rạn nứt rồi vỡ vụn thành những hạt bụi xám.

Đường chỉ đen không dừng lại, nó xuyên qua cả lớp phòng hộ bằng Kim Đan tinh thuần nhất của Độc Cô Tuyệt, nhẹ nhàng cắt ngang cổ lão.

Đôi mắt Độc Cô Tuyệt vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hãi tột độ. Lão muốn thét lên, nhưng thanh quản đã không còn phát ra được âm thanh. Lão thấy cơ thể mình đang bắt đầu vỡ ra từng mảnh, nhưng không có máu chảy. Mỗi mảnh cơ thể rơi xuống đều biến thành một đám bụi xám rồi biến mất trong hư vô.

“Không… không thể nào… ta là Kim Đan… ta không thể…”

Lời nói cuối cùng của một vị cường giả thống trị một phương bị nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ trong chưa đầy ba nhịp thở, một đại cao thủ Kim Đan hậu kỳ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, ngay cả tro cốt hay nguyên thần cũng không kịp trốn thoát.

Mây đen trên trời tản đi, ánh trăng lại lần nữa rọi xuống mặt đất, chiếu lên khuôn mặt tĩnh lặng của Diệp Hư Không.

Lạc Thần Hi đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt phượng tràn đầy sự kinh hoàng và sùng bái. Một kiếm… chỉ với một kiếm tùy ý, hắn đã xóa sổ một vị Kim Đan? Đây không còn là tu vi có thể giải thích được nữa, đây là pháp tắc, là quyền năng của một vị chúa tể.

“Chủ nhân, người ra tay nhanh quá, ta còn chưa kịp hít hà chút tinh huyết nào của hắn.” Hắc Tử lạch bạch chạy tới, vẻ mặt đầy tiếc nuối, nó nhìn chỗ không gian vừa trống không mà hít hít mũi.

Diệp Hư Không thu kiếm, lưỡi kiếm đen tan biến vào không trung như chưa từng xuất hiện. Hắn quay người lại, nhìn về phía Lạc Thần Hi đang ngây người, đôi mắt thâm trầm có chút gợn sóng.

“Thế giới này quá nhỏ bé. Một Kim Đan đã coi mình là trời.” Hắn nói thản nhiên, như thể vừa rồi chỉ là phủi đi một hạt bụi bẩn bám trên vai.

Lạc Thần Hi nuốt nước miếng, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy: “Diệp… Diệp Hư Không, ngươi rốt cuộc là ai? Ở Hoang Khư Giới này, không thể có người có loại sức mạnh như vậy. Kỹ năng của ngươi… nó không thuộc về thiên đạo này.”

Diệp Hư Không tiến lại gần nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy một mùi hương thanh khiết nhưng lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng, môi mỏng khẽ nhếch:

“Thiên đạo? Thứ đó đối với ta mà nói, bất quá cũng chỉ là một cái xiềng xích bị rỉ sét mà thôi. Thần Hi, ngươi đi theo ta, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là Thiên thực sự.”

Trái tim Lạc Thần Hi đập liên hồi. Nàng vốn là Thánh nữ của Dao Trì, cao quý và thanh cao thoát tục, chưa bao giờ có một nam nhân nào có thể khiến nàng cảm thấy nhỏ bé và bị áp đảo như thế này. Nhưng lúc này, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, nàng cảm thấy một loại sự tin tưởng và khao khát khó hiểu.

“Ta… ta muốn đi cùng ngươi.” Nàng khẽ đáp, giọng nói nhỏ nhưng kiên định.

Diệp Hư Không gật đầu, ánh mắt lại hướng về phương Bắc, nơi sâu thẳm của Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Hắn biết, việc hắn giết Độc Cô Tuyệt và hủy diệt vương triều này sẽ sớm truyền tới tai của Thiên Đạo Minh và những kẻ năm xưa đã phản bội hắn. Nhưng hắn không sợ, ngược lại, trong lòng hắn đang dâng lên một luồng chiến ý điên cuồng.

“Được rồi, Tiền Đa Đa đâu?” Diệp Hư Không hỏi.

Từ đằng sau một tảng đá lớn phía xa, một cái đầu béo múp míp rụt rè thò ra, đó chính là Mập Mạp Tiền Đa Đa. Hắn run rẩy bò ra, vừa bò vừa lẩm bẩm: “Mẹ ơi, Diệp ca không phải là người, ngài ấy chắc chắn là đại thần chuyển thế… Một chiêu giết Kim Đan, Tiền Đa Đa ta lần này chọn đúng đùi lớn để ôm rồi!”

Hắn chạy tới, mặt mũi hớn hở nhưng không giấu được vẻ cung kính sợ hãi: “Diệp lão đại, ngài có dặn dò gì? Tiểu đệ đã gom góp sạch sẽ túi trữ vật của mấy kẻ vừa nằm xuống rồi, tổng cộng có ba mươi vạn linh thạch trung phẩm, còn có vài món linh bảo bậc Địa.”

“Đem tất cả đi. Chúng ta rời khỏi Thanh Vân thành, mục tiêu tiếp theo… là Thiên Khư Cổ Thành.” Diệp Hư Không bình thản ra lệnh.

Thiên Khư Cổ Thành, nơi đó có lối vào của một bí cảnh Thái Cổ, cũng là nơi chứa đựng một mảnh vỡ của Hư Vô Châu mà kiếp trước hắn đã đánh mất.

Dưới ánh trăng tàn, bốn bóng hình – một nam tử thần bí, một mỹ nhân tuyệt thế, một tên mập tham tiền và một con chó đen dị hợm – bắt đầu dời bước rời khỏi hoàng cung hoang tàn.

Sau lưng họ, ngọn lửa của sự hỗn loạn bắt đầu bùng lên khắp Thanh Vân thành. Truyền thuyết về một phế vật gia tộc trở mình thành ác thần bắt đầu từ đêm nay, sẽ như một cơn bão quét sạch khắp Hoang Khư Giới, khiến cả thế giới phải rung chuyển dưới bước chân của một người.

Diệp Hư Không đi giữa bóng tối, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo.

“Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị tâm lý đi. Ta đang tới đây, từng chút một… lấy lại những gì thuộc về ta, và xóa sổ những gì thuộc về ngươi.”

Nhất niệm diệt thương khung, hành trình đó, mới chỉ là bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8