Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 69: Thiên Đạo Minh ra tay**
Trên bầu trời mênh mông vắt ngang qua biên giới giữa Hoang Khư Giới và Linh Khư Giới, một chiếc phi chu bằng gỗ trầm hương khắc đầy trận pháp tinh xảo đang lướt đi giữa những tầng mây cuồn cuộn.
Gió rít gào bên ngoài hộ trướng linh lực, tạo nên những tiếng vù vù như tiếng linh hồn ai oán. Bên trong khoang thuyền, không khí lại yên tĩnh đến lạ thường.
Tiền Đa Đa đang ngồi bệt dưới sàn, vây quanh hắn là hằng hà sa số linh thạch cao cấp và mấy món linh bảo đoạt được từ di tích vừa qua. Hắn vừa lầm bầm lầu bầu, vừa dùng đôi bàn tay mập mạp của mình mân mê từng viên đá lấp lánh, thỉnh thoảng lại hé miệng cười để lộ cái răng vàng, dáng vẻ hoàn toàn không giống một vị tu sĩ sắp bước chân vào Trung Giới đầy rẫy hiểm nguy.
"Lão đại, số vốn này chúng ta mang lên Trung Giới chắc chắn sẽ khuấy đảo cả một vùng. Có tiền mua tiên cũng được, ta sẽ biến Hư Vô Cung thành thương hội lớn nhất cửu giới!"
Hắc Tử nằm cuộn tròn dưới chân bàn, đôi tai nhỏ thi thoảng lại vểnh lên. Nghe thấy tiếng cười đắc chí của tên mập, nó khẽ hé một con mắt đầy khinh bỉ, rồi lười biếng ngáp một cái dài, tiếp tục giấc nồng của một con Thôn Thiên Thú kiêu ngạo.
Ngồi phía đầu thuyền là Lạc Thần Hi. Nàng mặc một bộ bạch y thanh khiết, mái tóc dài như thác nước đổ xuống vai, khí chất lạnh lùng thoát tục như thể một đóa hoa sen mọc lên giữa chốn trần ai. Nàng khẽ chau mày, ánh mắt thi thoảng lại liếc về phía nam tử đang đứng chắp tay nơi mũi tàu.
Diệp Hư Không.
Hắn đứng đó, lưng thẳng như một ngọn thương thiên vạn năm không gãy. Gió lớn thổi bay vạt áo bào đen tuyền, mái tóc đen tung bay trong gió, nhưng cả người hắn tựa như một vực thẳm đen ngòm, không một chút gợn sóng linh lực nào phát tán ra ngoài.
Sau khi đột phá Nguyên Anh, Diệp Hư Không thoạt nhìn càng giống một người phàm trần hơn. Sự thâm trầm của hắn, sự bình thản của hắn, dường như đã hòa làm một với khoảng không bao la ngoài kia.
Lạc Thần Hi mấp máy môi, muốn nói điều gì đó về sự nguy hiểm khi bước qua Giới Bích, nhưng cuối cùng nàng lại chọn im lặng. Nàng hiểu, nam tử này vốn không cần sự nhắc nhở của nàng. Hắn mang theo bí mật quá lớn, lớn đến mức ngay cả khi đứng sát bên cạnh, nàng vẫn cảm thấy hắn ở một thế giới hoàn toàn khác – một thế giới của sự trống rỗng vĩnh hằng.
Đột ngột, ánh mắt Diệp Hư Không hơi nheo lại. Đôi con ngươi đen láy như chứa đựng cả tinh hà của hắn khẽ xoay chuyển.
"Hửm? Nhanh vậy sao?" Hắn trầm giọng nói, âm thanh cực nhỏ, tựa như hơi thở của gió.
"Lão đại, huynh nói gì vậy?" Tiền Đa Đa ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi.
Lạc Thần Hi cũng giật mình đứng dậy, cảm giác nhạy bén của Thánh nữ Dao Trì khiến nàng nhận ra điều bất thường. Linh khí xung quanh bỗng nhiên trở nên đặc quánh, nhiệt độ trong không gian hạ xuống điểm đóng băng chỉ trong một chớp mắt.
"Bùm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một đạo hắc mang to lớn từ trên chín tầng mây lao xuống, đập thẳng vào hộ trướng linh lực của phi chu. Cả con thuyền rung chuyển kịch liệt, các trận pháp phòng ngự trên mạn thuyền trong nháy mắt nứt vỡ ra như gương thủy tinh.
Tiền Đa Đa hét lên một tiếng, linh thạch rơi vãi đầy đất, hắn lộn nhào mấy vòng mới đứng vững lại được: "Cái gì? Kẻ nào dám đánh lén ông đây?"
Hắc Tử lập tức nhảy phắt dậy, bộ lông đen của nó dựng đứng lên, đôi mắt vốn màu nâu đục giờ chuyển sang sắc đỏ tía rực rực, gầm lên một tiếng trầm đục cảnh báo.
Từ trong đám mây đen cuồn cuộn đang che kín ánh trăng, bốn bóng người quỷ mị dần hiện ra. Họ mặc trường bào màu tím đậm, thêu hình một con mắt mù màu vàng giữa ngực – biểu tượng kinh hoàng nhất của toàn bộ cửu giới: Thiên Đạo Minh.
Mỗi người bọn họ đều mang theo khí tức bạo liệt, uy áp của Nguyên Anh đỉnh phong tỏa ra như núi đè, khiến cho không gian xung quanh chiếc phi chu liên tục sụp đổ. Những vết nứt không gian li ti hiện lên, như thể thế giới này không chịu nổi sự hiện diện của bốn người bọn họ.
Vị dẫn đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, bàn tay khô khốc của lão đang cầm một khối ngọc bài phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên hồi.
"Phát hiện tàn dư công pháp cấm kỵ… Quả nhiên là ở đây." Lão giả lên tiếng, giọng nói khàn khàn như hai miếng kim loại cọ sát vào nhau. "Tiểu tử, ngươi chính là kẻ khiến Thiên Đế phải bận tâm sao? Chỉ là một Nguyên Anh hạ giới, rốt cuộc có tư cách gì?"
Lạc Thần Hi sắc mặt đại biến, nàng bước lên trước một bước, thanh kiếm xanh biếc bên hông tự động bật ra khỏi bao, tỏa ra khí tức cực hàn: "Người của Thiên Đạo Minh? Sao các ngươi có thể xuống tới Hoang Khư Giới nhanh như vậy?"
Lão giả không thèm liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt chỉ khóa chặt vào Diệp Hư Không: "Thánh nữ Dao Trì, ngươi câu kết với phản nghịch, chuyện này Dao Trì Thánh Địa cũng không bảo lãnh được cho ngươi đâu. Còn tên phế vật Diệp gia này… phải chết!"
Nói xong, lão giả phất tay một cái.
"Tứ phương Sát trận – Diệt!”
Bốn vị cao thủ Nguyên Anh đỉnh phong lập tức di chuyển, đứng tại bốn góc phương vị đông nam tây bắc của chiếc phi chu. Linh lực của họ liên kết lại với nhau, tạo thành một chiếc lồng giam khổng lồ màu tím thẫm, hàng nghìn sợi xích lôi điện quấn lấy phi chu, ép nó dừng lại giữa hư không.
Tiền Đa Đa sợ tới mức chân run rẩy, nhưng vẫn nghiến răng rút ra một xấp phù triện màu vàng: "Khốn khiếp, bốn tên Nguyên Anh đỉnh phong… Lão đại, chúng ta liều sao?"
Diệp Hư Không vẫn giữ nguyên tư thế đứng nơi mũi tàu. Hắn không nhìn sát thủ, cũng không nhìn cái trận pháp đang ép chết mình, mà là nhìn vào khối ngọc bài trên tay lão giả.
"Cái la bàn truy tung đó… Cổ Thiên Thánh vẫn sợ ta như vậy sao?" Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự miệt thị vô hạn dành cho kẻ đang ngồi trên ngôi cao nhất thiên đình.
"To gan! Dám gọi thẳng húy danh của Thiên Đế!" Lão giả gầm lên, tay kết ấn.
Sát trận vận chuyển, hàng vạn lưỡi đao không gian hình thành từ lôi điện tím lao thẳng về phía Diệp Hư Không. Tốc độ của chúng nhanh tới mức không gian như bị băm vằn, ngay cả linh khí cũng bị chém vụn.
Lạc Thần Hi muốn ra tay hỗ trợ, nhưng nàng vừa định vung kiếm thì cảm thấy một bàn tay hơi lạnh đặt nhẹ lên vai mình.
"Lùi lại đi." Giọng Diệp Hư Không bình thản như mặt nước hồ thu. "Thứ quy tắc rẻ tiền này, chưa xứng để nàng phải tốn sức."
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, Diệp Hư Không không lùi mà lại bước về phía trước. Một bước chân hắn đạp ra, không có linh lực hào hùng, không có sóng xung kích kinh thiên.
Nhưng, vạn đạo lôi nhận đang lao tới, khi chạm vào không gian xung quanh hắn chỉ cách nửa thước, đột nhiên… tan biến.
Không phải là bị đánh bật ra, cũng không phải bị tiêu hao mất, mà là tan biến một cách triệt để. Như thể chúng vốn chưa bao giờ tồn tại trong thế giới này.
"Cái gì?" Lão giả Thiên Đạo Minh kinh hãi. "Ngươi dùng pháp bảo gì?"
"Pháp bảo?" Diệp Hư Không lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm đến đáng sợ. "Trong mắt các ngươi, thế gian này vận hành theo quy tắc của Thiên Đạo. Nhưng các ngươi có biết, quy tắc của Thiên Đạo, so với sự trống rỗng của Hư Vô, cũng mỏng manh như sương sớm không?"
Hắn vươn một ngón tay ra, chỉ thẳng vào lão giả cầm đầu.
"Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đồng Hóa."
Từ ngón tay hắn, một vầng sáng màu đen sậm kỳ quái khuếch tán ra. Vầng sáng đi tới đâu, sợi xích lôi điện của tứ phương sát trận tới đó liền biến thành tro bụi xám xịt rồi tan biến vào hư không. Những nếp gấp không gian của sát trận bị xóa phẳng chỉ trong chớp mắt.
Bốn vị cao thủ Thiên Đạo Minh bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ, một loại nỗi sợ nguyên thủy nhất của sinh linh khi đối diện với cái chết không thể vãn hồi.
"Lên! Hợp lực giết hắn! Hắn tu luyện yêu pháp!" Lão giả hét lên, linh lực toàn thân bùng phát, trong tay hiện ra một tòa bảo tháp trấn áp hạ xuống.
Ba người kia cũng không chần chừ, mỗi người thi triển ra sát chiêu mạnh nhất. Có người hóa thân thành khổng tượng lôi đình, có người dùng thần thông vạn kiếm quy tông. Cả bầu trời biên giới lúc này rực rỡ sắc màu của thần thông vĩ đại nhất hạ giới có thể thấy được.
Tuy nhiên, Diệp Hư Không chỉ khẽ búng tay.
"Nhất Niệm… Diệt."
Không gian đột ngột tĩnh lặng. Một giây đó, dường như cả thời gian cũng ngừng trôi.
Tiền Đa Đa trợn tròn mắt. Hắn thấy tất cả thần thông đang rực rỡ trên bầu trời, tất cả lôi đình, kiếm ảnh và tòa bảo tháp kia, đột nhiên "mất màu". Sau đó, chúng rã ra từng hạt bụi nhỏ, cuối cùng hư không chẳng còn lại gì.
Bốn vị cao thủ Nguyên Anh đỉnh phong, những kẻ vốn có thể xưng bá một phương ở hạ giới, bỗng nhiên đứng bất động trên không trung. Thân thể họ không có vết thương, linh lực cũng còn đầy, nhưng đôi mắt của họ lại trở nên đờ đẫn, hoàn toàn trống rỗng.
Linh hồn của họ, ngay khoảnh khắc đó, đã bị "xóa" sạch khỏi thực tại.
"Bụp…"
Bốn thi thể rơi xuống từ trên cao, nhưng chưa kịp chạm đất đã tan biến vào hư không không để lại dấu vết, giống như họ chưa từng đến thế gian này.
Lão giả cầm đầu may mắn hơn một chút, vì Diệp Hư Không muốn giữ lão lại nên cố ý để sót lại một tia tàn hồn. Lão rơi bịch xuống mạn thuyền phi chu, toàn thân run rẩy, nhìn Diệp Hư Không như nhìn thấy một con quái vật từ thời thái cổ.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây không phải là tu vi Nguyên Anh… Tuyệt đối không phải!"
Diệp Hư Không lững thững bước tới, đôi ủng đen giẫm lên lớp ván thuyền vang lên từng tiếng cộp, cộp đều đặn như nhịp gõ của thần chết.
Hắc Tử bấy giờ mới tiến lại gần, nó hất cằm nhìn lão già, ánh mắt hiện lên vẻ hả hê kỳ lạ. Tiền Đa Đa thì đứng hình, miếng linh thạch trên tay hắn rơi cái "cộp" xuống sàn cũng không biết.
Lạc Thần Hi đứng chết lặng tại chỗ. Nàng từng thấy rất nhiều thiên tài, cũng từng thấy các lão quái vật Hóa Thần ra tay, nhưng chưa bao giờ thấy ai giết người theo cách kinh hoàng và lặng lẽ thế này.
Nhất niệm diệt sát. Không cần đấu kỹ, không cần đối chiêu. Ngươi tồn tại bởi vì ta cho phép ngươi tồn tại. Ta muốn ngươi tan biến, trời đất này cũng không chứa được ngươi.
"Ngươi muốn biết ta là ai?" Diệp Hư Không cúi xuống, giọng nói lạnh thấu tận tâm can lão giả.
Hắn bóp nát khối ngọc bài truy tung của Thiên Đạo Minh. Trong đám mảnh vụn, một tia thần niệm của Cổ Thiên Thánh hiện lên, hình thành một hư ảnh hoàng bào uy nghiêm, ánh mắt nhiếp nhân tâm hồn.
Hư ảnh của Thiên Đế Cổ Thiên Thánh nhìn thẳng vào Diệp Hư Không, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Diệp Hư Không? Ngươi còn sống sao?"
"Cổ Thiên Thánh, xem ra ngươi ngồi trên chiếc ngai đó vẫn chưa đủ vững, nên mới vội vàng phái người tới đón ta như vậy." Diệp Hư Không nhìn thẳng vào hư ảnh, ý cười lạnh lẽo nơi khóe môi ngày càng đậm.
"Phản đồ! Năm xưa ta có thể khiến ngươi hồn phi phách tán, hôm nay cũng vậy." Hư ảnh Thiên Đế trầm giọng, tỏa ra uy áp khủng khiếp muốn trấn ép toàn bộ phi chu.
Diệp Hư Không khẽ hừ một tiếng, bàn tay nắm lại, trực tiếp bóp nát đạo thần niệm kia của Thiên Đế: "Giữ cái mạng của ngươi cho kỹ. Ta sẽ trở lại sớm thôi. Đến lúc đó, cả Cửu Tiêu của ngươi cũng sẽ chỉ còn lại hư vô."
Khi đạo thần niệm tan biến, cả bầu trời trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Lão giả sát thủ lúc này chỉ còn là một đống thịt run rẩy không ra hình thù.
"Lão… Lão đại… Ngài… Ngài rốt cuộc là đại năng nào đầu thai vậy?" Tiền Đa Đa lắp bắp, giọng nói vừa có sự sợ hãi nhưng phần lớn là sự kích động. Có một người đứng đầu bá đạo thế này, chẳng phải sau này hắn muốn tiêu xài bao nhiêu linh thạch cũng không ai dám ý kiến sao?
Diệp Hư Không không trả lời câu hỏi đó, hắn xoay người, ánh mắt lướt qua Lạc Thần Hi đang mang vẻ mặt đầy phức tạp.
"Hèn gì… lúc ở Dao Trì, sư phụ ta thường nói: Cảnh giới tối cao không phải là điều khiển Thiên đạo, mà là khiến Thiên đạo phải sợ hãi." Lạc Thần Hi hít một hơi thật sâu, gạt đi vẻ bàng hoàng, thay vào đó là một sự tôn sùng chưa từng có. "Diệp Hư Không, ta bắt đầu tin rằng, ngươi thực sự có thể thay đổi cả vạn giới này."
Diệp Hư Không thản nhiên nhìn ra chân trời xa xôi, nơi linh khí bắt đầu trở nên đậm đặc và những hòn đảo bay của Trung Giới đã lờ mờ hiện ra phía sau lớp màng bảo vệ của Giới Bích.
"Thiên đạo vốn không tồn tại." Hắn nói thản nhiên. "Thứ mà các ngươi gọi là Thiên đạo, chẳng qua chỉ là một chuỗi quy tắc lỗi thời do những kẻ như Cổ Thiên Thánh dựng lên để cai trị con người như những quân cờ. Ta quay lại, chính là để lật ngược cái bàn cờ đó."
Hắn vung tay áo, một đạo lực lượng Hư Vô tinh khiết quấn lấy chiếc phi chu. Cả con thuyền bỗng nhiên mờ đi rồi biến mất giữa tầng mây, vượt qua cả giới bích mà không chịu một chút ngăn trở nào.
Hắc Tử gầm lên một tiếng sảng khoái, đôi mắt tía rực sáng rực trong đêm. Nó biết, chủ nhân của nó đã thức tỉnh. Những ngày tháng chán nản phải giả làm chó đen ở hạ giới sắp kết thúc rồi.
Phía trước bọn họ, Linh Khư Giới đang rộng mở. Đó là một thế giới bao la hơn, khắc nghiệt hơn, nơi các vương triều, tông môn thái cổ và những gia tộc thần bí đang thống trị. Nhưng với Diệp Hư Không, đó chỉ là những hạt bụi trên con đường trở lại đỉnh cao.
"Trung Giới… Ta đến rồi."
Dưới ánh trăng rầm rập những đám mây đen tan biến, phi chu của Hư Vô Cung mang theo một tia hy vọng và cũng là một mầm mống diệt vong hướng về phía đại thế giới đang chờ đợi. Những cuộc truy sát sau này của Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ còn ác liệt hơn gấp bội, nhưng dường như người thanh niên đứng ở mũi thuyền kia không hề quan tâm.
Bởi vì với hắn, thiên hạ vạn dặm hay cửu giới thương khung, suy cho cùng cũng chỉ nằm trong một niệm mà thôi.
Chương 69 khép lại, không gian trở nên vắng lặng, chỉ để lại những vệt tro tàn xám của những kẻ dám ngăn cản bước chân Thần Đế. Trật tự của vũ trụ đang dần rạn nứt từ những bước chân đầu tiên này.