Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 70: Nhất Niệm: Không Gian Sụp Đổ**
**CHƯƠNG 70: NHẤT NIỆM: KHÔNG GIAN SỤP ĐỔ**
Lớp màn sương mù vĩnh hằng giữa ranh giới hai thế giới bị xé toạc. Chiếc phi chu cũ kỹ, mang theo những vết sẹo của trận chiến khốc liệt tại Hạ Giới, chậm rạp nhưng kiên định lao ra khỏi đường hầm không gian.
Vừa mới thoát ly khỏi sự bảo hộ của Giới Bích, một luồng áp lực kinh hồn bạt vía từ tứ phương tám hướng lập tức ập đến, như muốn nghiền nát chiếc phi chu thành từng mảnh vụn. Đây là quy tắc của Trung Giới – Linh Khư Giới. Ở đây, trọng lực gấp mười lần Hạ Giới, linh khí đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, nhưng đồng thời cũng mang theo một sự sắc bén, bài xích những kẻ ngoại lai không đủ tư cách.
"Khục…"
Tiền Đa Đa đang ngồi xếp bằng bỗng dưng cảm thấy ngực thắt lại, mặt đỏ gay, khó thở mà rên rỉ: "Đại ca… cái nơi này… linh khí gì mà như búa tạ nện vào phổi thế này?"
Hắc Tử nằm bên cạnh chỉ hé một mắt nhìn gã mập đầy khinh bỉ, rồi lười biếng duỗi cái lưng đen thui của mình. Đối với nó, thứ linh khí này vẫn còn quá "loãng", chẳng bõ dính răng.
Lạc Thần Hi đứng ở mũi thuyền, mái tóc dài tung bay trong luồng gió lốc không gian. Nàng đã lấy lại được một phần tu vi Thánh nữ, cơ thể tỏa ra luồng hàn khí nhàn nhạt để chống lại áp lực, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi bóng lưng thanh mảnh của người thanh niên phía trước.
Diệp Hư Không đứng đó, tay chắp sau lưng, vạt áo bào đen không hề rung chuyển trước cuồng phong. Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ tĩnh lặng vạn năm, đón nhận sự bài xích của Linh Khư Giới như một vị vua trở về ngôi nhà cũ. Đối với hắn, quy tắc của thế giới này dù có mạnh hơn nữa, cũng chỉ là một phần nhỏ trong cái vương quốc mà hắn từng thống trị.
"Linh Khư Giới, ta đã trở lại."
Hắn khẽ lẩm bẩm, âm thanh rất nhỏ nhưng lại như hòa vào trong quy tắc của thiên địa, khiến luồng áp lực đang cuộn trào xung quanh phi chu bỗng nhiên dịu xuống một cách kỳ lạ.
Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài lâu.
"Hừm? Một đám rác rưởi từ Hạ Giới vừa bò lên sao?"
Một giọng nói kiêu ngạo, vang vọng như tiếng sấm nổ ngang trời, từ xa truyền lại.
Ngay phía trước phi chu, không gian dao động mạnh mẽ. Ba chiếc chiến thuyền khổng lồ, toàn thân dát bạc rực rỡ, mang theo lá cờ có hình thanh kiếm bắt chéo trên nền mây trắng, từ trong mây mù lướt ra. Đó là "Chấp Pháp Thuyền" của Thiên Nguyên Tông – một thế lực nhất lưu cai quản khu vực giới bích này.
Trên mũi chiếc thuyền đi đầu, một gã nam tử trung niên mặc trường bào màu lam, trên ngực thêu ba vạch vàng biểu tượng cho thân phận Nội môn Trưởng lão, đang đứng chắp tay, ánh mắt đầy vẻ trịch thượng nhìn xuống chiếc phi chu rách nát của Diệp Hư Không.
"Kẻ đến từ hạ giới, theo luật của Linh Khư Giới, phàm là kẻ phi thăng không có lệnh bài dẫn dắt, đều phải chịu sự kiểm tra của Thiên Nguyên Tông ta. Nam thì phế bỏ tu vi đưa vào linh quặng làm nô lệ, nữ thì… hừ hừ, nếu nhan sắc ổn, có thể đưa vào hậu viện làm tỳ nữ."
Gã trưởng lão lam y ánh mắt quét qua Lạc Thần Hi, trong lòng không khỏi chấn động. Dù nàng đang che mặt, nhưng khí chất thanh cao thoát tục kia vẫn khiến gã nảy sinh lòng tham lam vô độ.
"Nhanh tay bắt chúng lại cho ta!" Gã khoát tay, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ thuộc "Giới Bích Thủ Vệ" nhảy ra khỏi chiến thuyền. Kẻ thấp nhất cũng đã là Kim Đan viên mãn, thậm chí có hai gã dẫn đầu đã chạm đến ngưỡng Nguyên Anh cảnh. Ở Hạ Giới, đây là lực lượng đủ để diệt quốc, nhưng ở Trung Giới, bọn chúng chỉ là lính tuần tra bình thường nhất.
Lạc Thần Hi cau mày, tay nàng đã đặt lên chuôi kiếm, lạnh lùng thốt: "Cút đi trước khi quá muộn."
"Ồ? Còn rất cứng đầu!" Một tên tu sĩ Nguyên Anh cười sằng sặc, vươn tay ra hóa thành một bàn tay linh khí khổng lồ chộp về phía nàng: "Lại đây với tiểu gia!"
Diệp Hư Không vẫn đứng yên, đôi mắt hắn thậm chí còn chẳng nhìn về phía đám lính đang lao tới. Hắn đang cảm nhận sự dao động của các sợi dây quy tắc không gian tại Linh Khư Giới.
"Không gian ở đây bền bỉ hơn Hạ Giới mười lần, nhưng sự liên kết lại quá thô thiển." Hắn nhẹ giọng nói, như đang tự nhủ với chính mình.
"Đại ca, bọn chúng đến kìa! Cẩn thận!" Tiền Đa Đa hét lên, run cầm cập nấp sau lưng Hắc Tử.
Lúc này, bàn tay linh khí kia đã chỉ còn cách phi chu chưa đầy mười trượng.
Diệp Hư Không rốt cuộc cũng cử động. Hắn khẽ nâng tay phải lên, ngón trỏ nhẹ nhàng gẩy một cái vào khoảng không trước mặt.
"Nhất Niệm: Không Gian Sụp Đổ."
Giọng nói của hắn không mang theo một chút sát khí nào, tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng ngay khi lời vừa dứt, một cảnh tượng kinh hoàng mà tất cả những người có mặt chưa từng được thấy trong đời đã diễn ra.
*Rắc! Rắc!*
Một tiếng rạn nứt giòn tan vang lên, không phải tiếng xương gãy, cũng chẳng phải tiếng gỗ vỡ, mà là tiếng của chính không gian đang bị xé toạc.
Bắt đầu từ đầu ngón tay của Diệp Hư Không, không gian trước mặt vốn đang trong suốt bỗng nhiên hiện lên những vết nứt đen ngòm như mạng nhện. Những vết nứt này lan tỏa với tốc độ mắt thường không kịp nhìn thấy, bao phủ toàn bộ vùng trời nơi đám tu sĩ Thiên Nguyên Tông đang đứng.
"Cái gì? Quy tắc không gian…" Gã trưởng lão lam y trợn tròn mắt, lời chưa dứt đã hóa thành tiếng hét thảm thiết.
Không gian xung quanh đám tu sĩ bỗng nhiên sụp đổ vào bên trong, giống như một tờ giấy bị ai đó vò nát lại. Những tu sĩ kia, từ Kim Đan đến Nguyên Anh, thậm chí không kịp tung ra một đòn chống đỡ nào, cơ thể họ theo không gian sụp đổ mà bị vặn xoắn thành những hình thù quái dị.
Thịt xương, linh khí, thần hồn… tất cả đều bị nghiền nát thành bụi cám trong nháy mắt khi không gian hóa thành một điểm đen vô cực.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nơi từng là chỗ đứng của hàng chục tu sĩ giờ đây chỉ còn lại một cái hố đen khổng lồ lơ lửng giữa trời, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Không có máu chảy lênh láng, không có mảnh xác rơi rụng, bởi vì bọn họ đã bị "xóa sổ" khỏi thực tại theo đúng nghĩa đen.
"Đây… đây là yêu thuật gì?" Gã trưởng lão lam y run rẩy lùi lại, sắc mặt tái mét như xác chết. Gã là một tu sĩ Hóa Thần cảnh sơ kỳ, vốn dĩ là kẻ đứng đầu ở vùng này, nhưng lúc này, gã cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy dưới cái nhìn của thanh niên kia.
Phá vỡ không gian thì nhiều cao thủ làm được, nhưng khiến không gian sụp đổ hoàn toàn và biến nó thành một vùng hư vô tuyệt đối như thế kia, thì ngay cả những lão quái vật Vương Cảnh cũng chưa chắc làm nổi!
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây là địa phận của Thiên Nguyên Tông, ngươi dám giết người của chúng ta…"
Diệp Hư Không tiến lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng dường như hắn đã vượt qua hàng nghìn trượng không gian, xuất hiện ngay trước mặt gã lam y.
"Thiên Nguyên Tông?" Diệp Hư Không nhàn nhạt hỏi: "Trong trí nhớ của ta, một vạn năm trước, tổ sư của Thiên Nguyên Tông các ngươi – Thiên Nguyên Tử, ngay cả tư cách quỳ trước cửa điện của ta cũng không có."
"Ngươi… ngươi nói bậy! Tổ sư chúng ta đã mất tích từ mấy vạn năm trước, ngươi làm sao có thể biết…" Gã trưởng lão bỗng dưng nghẹn lời, vì gã nhìn thấy đôi mắt của Diệp Hư Không.
Đó không phải là đôi mắt của một thiếu niên mười tám tuổi. Trong sâu thẳm con ngươi đen tuyền kia, gã thấy được sự sụp đổ của các vì sao, thấy được sự khởi đầu và kết thúc của cả vũ trụ. Đó là cái nhìn của một vị thần đang nhìn một hạt bụi.
"Ngươi không cần phải biết quá nhiều."
Diệp Hư Không lại giơ tay lên. Lần này, mục tiêu của hắn là ba chiếc chiến thuyền khổng lồ phía sau.
"Không gian này, quá chướng mắt. Biến mất đi."
Hắn không nắm tay lại, mà chỉ khẽ lướt tay theo chiều ngang.
Ngay lập tức, một đường rạch đen ngòm kéo dài vạn trượng hiện ra giữa không trung, cắt đôi bầu trời. Ba chiếc chiến thuyền dát bạc cực kỳ kiên cố, được khắc vô số trận pháp phòng ngự cấp Thiên, bỗng nhiên khựng lại.
Một giây sau, từ điểm chính giữa, cả ba chiếc thuyền cùng với hàng trăm tu sĩ trên đó, tất cả đều vỡ ra từng mảnh nhỏ, nhưng mảnh vỡ chưa kịp rơi xuống đã bị những khe nứt không gian li ti hút sạch.
Cả một vùng trời đang náo nhiệt, chỉ trong chớp mắt đã trở nên trống rỗng đến kỳ dị. Không còn mây, không còn chiến thuyền, không còn tu sĩ. Chỉ còn lại gã trưởng lão lam y đang lơ lửng giữa trời, toàn thân run như cầy sấy.
"Nhất niệm… không gian sụp đổ…" Lạc Thần Hi đứng trên phi chu, đôi môi đỏ mọng khẽ mở to, trái tim đập liên hồi.
Nàng biết Diệp Hư Không mạnh, nhưng mỗi lần hắn ra tay, sự bá đạo và tính tuyệt đối trong sức mạnh của hắn lại đẩy sự nhận thức của nàng lên một tầm cao mới. Hắn không chiến đấu với kẻ thù, hắn chỉ đang "dọn dẹp" sự tồn tại của bọn họ.
Hắc Tử bấy giờ mới lững thững tiến lại gần mũi thuyền, gầm nhẹ một tiếng đầy hưng phấn. Nó cảm nhận được, sau khi dung hợp với Hư Vô Châu và trải qua quá trình tôi luyện ở Giới Bích, sức mạnh Hư Vô của Diệp Hư Không đã bắt đầu khôi phục lại một phần nhỏ thực chất.
"Linh Khư Giới, dường như vẫn còn hơi yếu để chịu đựng ý niệm của ta." Diệp Hư Không khẽ nhíu mày, nhìn những vết nứt không gian đang chậm chạp tự vá lại.
Hắn quay đầu nhìn gã trưởng lão lam y đang chết lặng vì sợ hãi, lãnh đạm thốt: "Về báo với tông chủ các ngươi, kẻ lấy mạng đệ tử Thiên Nguyên Tông là Diệp Hư Không. Nếu muốn báo thù, hãy mang theo tất cả căn cơ của tông môn các ngươi tới tìm ta. Ta không có thời gian chơi trò mèo vờn chuột với từng kẻ một."
Dứt lời, Diệp Hư Không phất tay áo. Một luồng lực lượng nhu hòa nhưng không thể kháng cự hất văng gã trưởng lão bay xa hàng vạn dặm.
"Mập mạp, lái tàu. Chúng ta vào thành."
Tiền Đa Đa bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng, mặt mày rạng rỡ hẳn lên: "Rõ! Đại ca! Chúng ta đi chiếm thành… à không, chúng ta đi dạo thành thôi!"
Gã mập lúc này hưng phấn vô cùng. Với cái đùi vàng lấp lánh như Diệp Hư Không, gã cảm thấy dù có là Thiên Đế đứng trước mặt, gã cũng dám nhổ bãi nước bọt rồi bỏ chạy.
Chiếc phi chu mang theo vẻ tàn tạ nhưng khí thế lại vô cùng ngạo nghễ, từ từ tiến sâu vào đại lục của Linh Khư Giới.
Diệp Hư Không đứng ở mũi thuyền, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi cao chọc trời và những tòa thành bay rực rỡ. Hắn biết, sau cú dằn mặt này, cái tên Diệp Hư Không sẽ nhanh chóng lan truyền khắp một phương Trung Giới. Và đó cũng là lúc, những kẻ năm xưa từng tham gia vào cuộc phản bội kiếp trước sẽ bắt đầu cảm thấy cái lạnh thấu xương của sự diệt vong đang đến gần.
Hư Vô Kiếm trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một tiếng ngâm khẽ, như thể đang khát cầu máu của những kẻ xưng đế.
"Cổ Thiên Thánh, vị trí của ngươi trên Cửu Tiêu… ta sẽ sớm tới lấy lại."
Trời đất bao la, linh khí cuộn trào, nhưng tất cả dường như đều trở nên nhỏ bé trước bóng lưng cô độc và kiêu hùng của vị Thần Đế trọng sinh. Một trật tự mới của Linh Khư Giới, bắt đầu từ ngày hôm nay, từ một cái chạm tay làm sụp đổ cả không gian ấy, chính thức bắt đầu chuyển động.