Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 71: Tiền Đa Đa bị bắt cóc**
**CHƯƠNG 71: HƯ VÔ CHI NỘ, THIÊN ĐỊA TRẦM LUÂN**
Linh Khư Giới, Thiên Bảo Thành.
Đây là một trong những đại thành trì phồn hoa nhất của Trung Giới, nơi hội tụ của vô số dòng chảy tài nguyên, linh dược và bảo khí. Thành trì này được xây dựng lơ lửng trên một mạch khoáng thạch bay khổng lồ, sương mù bao phủ, tiên hạc vần quanh, nhìn từ xa chẳng khác nào một chốn bồng lai tiên cảnh thực thụ.
Tại một nhã các sang trọng bên trong thành, Diệp Hư Không đang khoanh chân ngồi xếp bằng. Luồng khí tức đen tuyền u uẩn quấn quýt quanh thân thể hắn như những sợi tơ vĩnh hằng, mỗi một hơi thở ra vào đều khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy, như thể thực tại này không cách nào chịu đựng nổi sự tồn tại của hắn.
Hư Vô Châu trong đan điền chậm rãi xoay chuyển, từng sợi Hư Vô Lực tinh khiết đang lặng lẽ gột rửa kinh mạch, đồng hóa linh khí nồng đậm của Linh Khư Giới thành một thứ năng lượng tối thượng hơn.
Cách đó không xa, Lạc Thần Hi đang nhẹ nhàng lau chùi thanh kiếm băng sương của nàng. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc về phía bóng lưng của Diệp Hư Không, trong đôi mắt trong veo ấy là một sự hiếu kỳ không che giấu nổi. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, đứng ở đỉnh cao của tài năng thiên bẩm, nhưng đứng trước thiếu niên này, nàng luôn cảm thấy mình đang nhìn vào một vực thẳm không đáy, một sự hư vô có thể nuốt chửng cả chư thiên.
"Hắc Tử, đừng có ăn vụng linh quả của gã mập nữa." Lạc Thần Hi khẽ trách mắng.
Bên cạnh chân nàng, một con chó đen nhỏ gầy gò, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt trừ đôi mắt lúc nào cũng hiện lên vẻ khinh khỉnh, đang nhai ngấu nghiến một quả linh sâm ngàn năm. Nó chính là Thôn Thiên Thú danh chấn thái cổ — Hắc Tử. Nghe Lạc Thần Hi nói, Hắc Tử chỉ hừ lạnh một tiếng bằng mũi, ánh mắt lộ vẻ "nhân loại các ngươi thật phiền phức", rồi lạch bạch bước ra ban công nằm sưởi nắng.
"Tiền Đa Đa đâu rồi?" Diệp Hư Không đột ngột mở mắt, giọng nói bình thản nhưng mang theo một sức ép vô hình khiến không khí trong phòng cứng lại.
Lạc Thần Hi giật mình, vội đáp: "Gã nói đi thăm dò tin tức về buổi đấu giá tối nay tại Thiên Bảo Các. Gã mập đó nói với thực lực của hắn, chỉ cần khéo miệng một chút là có thể kết giao với vài vị đại gia ở đây để mở đường cho Hư Vô Cung."
Diệp Hư Không không nói gì, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Từ khi tiến vào thành, hắn luôn có một cảm giác không lành. Hắn hiểu tính cách của Tiền Đa Đa, tên mập đó tuy tham tiền và có phần nhát gan, nhưng làm việc cực kỳ cẩn trọng, đặc biệt là sở hữu Tụ Bảo Thể có khả năng cảm ứng nguy hiểm cực tốt. Theo lý mà nói, đã qua ba canh giờ, gã phải quay lại báo cáo rồi mới phải.
Đúng lúc này, từ phía cửa ra vào của nhã các vang lên tiếng bước chân dồn dập, loạng choạng. Một gã hộ vệ thân tín của Tiền Đa Đa, mình đầy máu me, bò lê vào trong phòng.
"Công… Công tử! Cứu… cứu thiếu gia!"
Diệp Hư Không trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt gã hộ vệ. Hắn phất tay, một luồng Hư Vô Lực nhu hòa bao bọc lấy vết thương của gã, ngăn không cho sinh mạng này tan biến ngay lập tức.
"Nói, chuyện gì xảy ra?"
Gã hộ vệ hơi thở hổn hển, gương mặt tràn đầy vẻ sợ hãi: "Thiếu gia… thiếu gia bị người của Huyết Lang Bang bắt đi rồi. Tại tửu lâu, thiếu gia phát hiện ra một miếng mảnh vỡ đồng nát, gã nói đó là bảo vật chí cao… nhưng không ngờ kẻ bán lại là bẫy của Huyết Lang Bang. Chúng nhận ra Tụ Bảo Thể của thiếu gia, nói… nói muốn mang gã về dùng bí pháp luyện thành 'người tìm kho báu' cho bang chủ của chúng!"
"Huyết Lang Bang?" Lạc Thần Hi sắc mặt hơi trầm xuống, "Đó là thế lực tà đạo lớn nhất vùng này, bang chủ Lang Quyển là cường giả Vương Cảnh cửu tầng, sau lưng dường như còn có sự chống lưng của trưởng lão ngoại môn Thiên Nguyên Tông."
"Thiên Nguyên Tông?"
Khi ba chữ này lọt vào tai Diệp Hư Không, không gian trong nhã các đột nhiên đóng băng.
Thiên Nguyên Tông chính là thế lực vừa bị hắn trừng phạt vì dám động vào đệ tử của hắn. Xem ra, cái bài học mà hắn để lại ở biên giới Linh Khư Giới vẫn chưa đủ khiến lũ sâu bọ này thức tỉnh.
"Vút!"
Một luồng uy áp kinh thiên động địa đột nhiên bộc phát từ người Diệp Hư Không. Toàn bộ kiến trúc của nhã các bắt đầu rạn nứt, những miếng ngói ngọc bay lơ lửng rồi tan biến thành tro bụi đen trong hư không.
Hắc Tử vốn đang lười biếng bỗng bật dậy như lò xo, đôi đồng tử dựng đứng lên, phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp đầy hung tợn. Nó cảm nhận được, chủ nhân đã thực sự nổi giận.
Lạc Thần Hi rùng mình. Nàng chưa từng thấy Diệp Hư Không như thế này. Kiếp trước, hắn là Thần Đế thống trị vạn giới, vảy ngược của hắn chính là những người mà hắn đã thu nhận vào dưới trướng. Tiền Đa Đa dù tham tiền, dù mập mạp, nhưng là kẻ đầu tiên cam tâm tình nguyện đi theo hắn từ lúc hắn còn là "phế vật".
Động vào người của Diệp Hư Không, chính là tội chết không thể cứu vãn.
"Huyết Lang Bang… vốn dĩ ta định để các ngươi sống thêm vài ngày." Diệp Hư Không bước ra ban công, ánh mắt thâm trầm như nhìn thấu hàng vạn dặm không gian, "Nhưng các ngươi lại chọn cách ngắn nhất để bước xuống địa ngục."
Hắn bước ra một bước, không khí dưới chân hắn nứt toác, tạo thành một con đường đen tuyền xuyên qua bầu trời Thiên Bảo Thành.
"Thần Hi, Hắc Tử, đi. Hôm nay, Thiên Bảo Thành sẽ không còn cái tên Huyết Lang Bang nữa."
—
Tại căn cứ của Huyết Lang Bang, nằm trong một hang động ngầm dưới lòng thành phố.
Tiền Đa Đa đang bị trói trên một cây cột đá khảm đầy phù văn trấn áp linh lực. Bộ y phục lụa là đắt tiền của gã đã bị xé nát, trên người đầy rẫy những vết roi rớm máu. Tuy nhiên, cái miệng của gã mập vẫn không hề chịu thua.
"Đồ lũ chó lợn! Các ngươi có biết chủ nhân của ta là ai không? Đợi đại ca của ta tới, gã chỉ cần một ngón tay là biến cái hang ổ bốc mùi này của các ngươi thành tro bụi! Khôn hồn thì dâng rượu ngon thịt béo lên cho bản đại gia, ta còn có thể xin gã để lại toàn thây cho các ngươi!"
"Chát!"
Một gã hán tử cao lớn với vết sẹo dài trên mặt vung roi lên, quất mạnh vào ngực Tiền Đa Đa khiến gã đau đớn nghiến răng.
"Mập mạp, đừng có dùng dọa người." Gã sẹo cười gằn, ánh mắt lộ vẻ tham lam điên cuồng, "Tụ Bảo Thể trăm năm khó gặp, chỉ cần mang ngươi nộp cho Bang chủ, dùng bí pháp rút lấy máu tìm bảo vật của ngươi, bang chúng ta sẽ nhanh chóng quật khởi, thậm chí trở thành vương giả của Linh Khư Giới. Đại ca ngươi là ai? Một tên thiếu niên chưa ráo máu đầu sao? Để hắn tới đi, Huyết Lang Bang chúng ta đang thiếu thức ăn cho linh thú đây!"
Cách đó không xa, trên một cái ghế da hổ cao cao, Bang chủ Lang Quyển đang ngồi nhâm nhi rượu linh huyết. Lão nhìn Tiền Đa Đa như nhìn một tảng thịt béo, lạnh lùng lên tiếng: "Chuẩn bị vạc máu, bắt đầu rút lấy tinh huyết Tụ Bảo Thể của hắn. Ta không muốn chờ đợi nữa."
"Rõ!"
Bọn tay sai bắt đầu đẩy một chiếc vạc khổng lồ chứa đầy chất lỏng màu đỏ thẫm bốc khói nghi ngút về phía Tiền Đa Đa. Ánh lửa từ những đuốc dầu rọi lên gương mặt tái nhợt nhưng vẫn kiên định của gã mập.
"Đại ca… lần này xem ra mập mạp này không chờ được ngươi rồi…" Tiền Đa Đa lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia tuyệt vọng nhưng không hề có sự hối hận. Với gã, cái mạng này từ khi ở hạ giới bị coi khinh, là Diệp Hư Không đã đem gã theo, cho gã tôn nghiêm. Chết, cũng phải chết sao cho xứng là người của Hư Vô Cung.
Ngay khi ngọn đao gỉ sét chuẩn bị rạch vào cổ tay Tiền Đa Đa, một tiếng động lạ đột nhiên vang lên.
*Rắc… Rắc…*
Cả hang động khổng lồ, vốn được gia cố bởi hàng loạt trận pháp phòng ngự cường đại nhất, đột nhiên run rẩy dữ dội. Không phải là động đất, mà là cảm giác như toàn bộ không gian đang bị một đôi bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt.
"Chuyện gì?" Lang Quyển đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh nghi.
Cái trần hang động bằng đá cứng như kim cương đột ngột… biến mất.
Không có tiếng nổ, không có khói bụi. Nó chỉ đơn giản là tan biến, lộ ra bầu trời bên trên đang bị che phủ bởi một xoáy nước đen tuyền khổng lồ.
Từ trong xoáy nước đó, một thanh niên mặc áo bào đen dài, tóc đen bay loạn trong gió, từ từ hạ xuống. Mỗi bước chân của hắn chạm vào không khí đều phát ra những gợn sóng màu đen, xóa sổ mọi linh khí và quy tắc xung quanh.
Đi theo sau hắn là một nữ tử thanh tao như tiên tử hạ phàm và một con chó đen đang nhe nanh hung tợn.
"Đại ca!" Tiền Đa Đa hét lên, nước mắt nước mũi dàn dụa vì xúc động, "Ta biết mà! Ngươi nhất định sẽ tới!"
Diệp Hư Không nhìn xuống, khi thấy vết roi trên người Tiền Đa Đa, đôi mắt hắn vốn đã thâm trầm bỗng nhiên biến thành một màu đen kịt hoàn toàn, không có lòng trắng, không có đồng tử — đó là trạng thái của **Hư Vô Chi Nhãn**.
"Ai đã động vào gã?"
Giọng nói của Diệp Hư Không rất nhẹ, nhưng nó vang vọng sâu thẳm vào linh hồn của mọi kẻ có mặt ở đó, khiến bọn chúng cảm thấy như tim mình bị một bàn tay bóp chặt, khó thở đến nghẹt thở.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi là kẻ nào mà dám xông vào đây?" Lang Quyển hét lớn để lấy lại tinh thần, "Bốn phía bang chúng nghe lệnh, kết Huyết Lang Đại Trận, giết hắn cho ta!"
Hàng ngàn tên bang chúng từ các ngõ ngách lao ra, khí thế sát phạt ngập trời. Những đạo huyết quang từ trận pháp vọt lên, hóa thành những con sói máu hung tợn vồ về phía Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không không nhìn, cũng chẳng thèm ra tay chống đỡ. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước về phía trước.
"Nhất Niệm… Vô Hữu."
*Xoạt!*
Một cảnh tượng mà có lẽ cả đời này những kẻ còn sống sót sẽ không bao giờ quên được. Hàng ngàn tên tu sĩ, cùng với trận pháp cường đại, cùng với những con sói máu dữ tợn… khi vừa chạm vào vùng không gian bán kính mười trượng quanh Diệp Hư Không, tất cả đều trở nên im lặng.
Cơ thể chúng bắt đầu rã ra, không phải thành máu thịt, mà thành những hạt bụi li ti màu đen rồi biến mất vào không gian. Không có tiếng thét, không có đau đớn, bởi vì ngay cả khái niệm "đau đớn" và "sinh mạng" của chúng đã bị xóa sổ khỏi thực tại này trong nháy mắt.
Chỉ trong ba hơi thở, hang động chật kín hàng ngàn người giờ đây trống không một cách rùng rợn. Chỉ còn lại Diệp Hư Không đứng giữa hư vô, lạnh lùng bước về phía cây cột đá.
Hắn vươn tay ra, sợi xích xích Tiền Đa Đa lập tức hóa thành hư ảo. Gã mập ngã xuống, nhưng được một đạo khí lực nâng lên nhẹ nhàng.
"Lùi lại, để Thần Hi chăm sóc ngươi." Diệp Hư Không nói, âm điệu không mang theo chút nhiệt độ nào.
Lang Quyển lúc này chân tay bủn rủn, gã là Vương Cảnh cửu tầng, nửa bước đã chạm tới Hợp Đạo, nhưng đứng trước thiếu niên này, gã cảm thấy mình chỉ là một con kiến đang nhìn lên một vị thần minh.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào? Thiên Nguyên Tông sẽ không tha cho ngươi! Trưởng lão Lý Kiên đang ở gần đây…"
Diệp Hư Không đột nhiên xuất hiện trước mặt Lang Quyển. Tốc độ đó không phải là di chuyển, mà là hắn trực tiếp xóa bỏ khoảng cách giữa hai người.
"Thiên Nguyên Tông?" Diệp Hư Không vươn tay bóp lấy cổ của Lang Quyển, nâng bổng gã lên, "Ta vốn định từ từ dọn dẹp các ngươi, nhưng các ngươi lại muốn nhìn thấy địa ngục sớm như vậy."
"Ngươi… nói muốn thấy… ta?" Một giọng nói già nua, đầy giận dữ vang lên từ lối vào hang động. Một lão giả mặc lam y, uy áp Vương Cảnh đỉnh phong cuộn trào, dẫn theo hàng chục cao thủ đáp xuống. Chính là Lý Kiên, trưởng lão của Thiên Nguyên Tông.
Lý Kiên vừa tới, thấy cảnh tượng hang ổ Huyết Lang Bang tan hoang, sắc mặt đại biến: "Gần đây chính ngươi là kẻ giết chết đệ tử bổn tông sao? Thật là to gan lớn mật! Hôm nay cho dù ngươi có mọc cánh cũng khó thoát!"
Diệp Hư Không xoay đầu lại, ánh mắt Hư Vô nhìn thẳng vào Lý Kiên.
"Mọc cánh?" Diệp Hư Không cười lạnh, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng đối với thế gian này, "Trong mắt của ta, cả Thiên Nguyên Tông và cái Thiên đạo thối nát này của các ngươi… đều không đáng một hạt bụi."
Hắn buông lỏng tay, Lang Quyển rơi bịch xuống đất, chưa kịp vui mừng vì thoát chết thì đã kinh hoàng nhận ra cơ thể mình đang bắt đầu bốc hơi từ chân lên.
"Hư Vô Kiếm, xuất."
Một thanh kiếm đen tuyền, không lưỡi, chỉ có một cái chuôi cổ quái hiện ra trên tay Diệp Hư Không. Thanh kiếm vừa xuất hiện, toàn bộ Linh Khư Giới như rên rỉ, mây đen từ khắp nơi cuồn cuộn đổ về Thiên Bảo Thành, sấm sét màu đen rạch nát bầu trời.
"Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, cái gì gọi là tuyệt vọng thực sự."
Diệp Hư Không bước một bước về phía Lý Kiên và đám người Thiên Nguyên Tông.
Hắn phất nhẹ thanh kiếm không lưỡi.
"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung!"
Một gợn sóng đen tuyền từ mũi kiếm lan ra, như một tấm lụa nhẹ nhàng lướt qua. Khi tấm lụa ấy đi qua, mọi thứ đều ngừng lại. Lý Kiên đang định tung ra đòn sát thủ, khuôn mặt già nua bỗng chốc đờ đẫn.
Lão thấy bàn tay mình biến mất. Lão thấy những cao thủ Vương Cảnh đứng sau lưng mình biến mất. Rồi lão thấy toàn bộ linh hồn của mình bị một thứ sức mạnh kinh khủng, nguyên thủy nhất nuốt chửng. Không một ai kịp kêu lên, không một hạt bụi máu nào bắn ra.
Toàn bộ phân khu phía Nam của Thiên Bảo Thành, nơi đóng đô của Huyết Lang Bang, đột ngột xuất hiện một lỗ thủng hình cầu khổng lồ, sâu không thấy đáy. Tất cả kiến trúc, trận pháp, và hơn ba mươi cao thủ của Thiên Nguyên Tông đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới này.
Diệp Hư Không đứng trên miệng vực sâu thẳm vừa được tạo ra bằng một ý niệm, tà áo bào đen tung bay trong gió lốc. Hắn tra kiếm vào hư không, sự lạnh lẽo trong ánh mắt vẫn chưa hề tan biến.
"Chủ… chủ nhân bớt giận." Hắc Tử thu lại dáng vẻ hung tợn, lủi thủi đi tới cọ cọ vào chân Diệp Hư Không, như đang muốn xoa dịu sát ý của hắn. Nó biết, nếu Diệp Hư Không cứ tiếp tục giải phóng năng lượng này, cái thế giới nhỏ bé này sẽ không trụ nổi quá mười nhịp thở.
Diệp Hư Không quay đầu lại, nhìn Tiền Đa Đa đang được Lạc Thần Hi dùng đan dược trị thương. Thấy gã mập đã ổn định, sát khí ngập trời trong mắt hắn mới dần dần thu liễm.
Hắn bước tới trước mặt gã mập, im lặng một hồi rồi đặt tay lên vai gã: "Xin lỗi, ta đến muộn."
Tiền Đa Đa nghẹn ngào, rồi lại nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Đại ca, ngươi đừng nói thế! Trận chiến này… móa nó, quá đẹp! Ngươi xóa sổ bọn chúng còn nhanh hơn ta tiêu tiền nữa! Chỉ có điều… gã mập ta lại làm hỏng bộ quần áo giới hạn vừa mới mua…"
Lạc Thần Hi nhìn Diệp Hư Không, đôi môi anh đào khẽ run rẩy. Nàng vừa chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi. Nhất niệm diệt vạn vật. Đó không phải là võ công, không phải là thần thông, mà là uy quyền của một đấng sáng tạo (hoặc hủy diệt) cấp cao nhất.
Nàng bắt đầu hiểu ra tại sao Cổ Thiên Thánh — vị Thiên Đế tối cao ấy lại sợ hãi việc Diệp Hư Không quay lại đến vậy.
Cái lỗ thủng khổng lồ giữa lòng Thiên Bảo Thành như một vết sẹo đen tối không bao giờ lành, nhắc nhở cả thế giới rằng: Thần Đế thực sự đã trở lại, và vảy ngược của hắn chính là giới hạn cuối cùng của sinh mệnh kẻ thù.
Diệp Hư Không ngước nhìn lên bầu trời, ánh mắt xuyên thấu qua những tầng mây, như đang đối diện với ánh mắt kinh hãi của một kẻ nào đó tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại.
"Sẽ sớm thôi… cái chết sẽ đến với các ngươi, từng kẻ một."
Dứt lời, hắn phất tay áo, bao bọc lấy tất cả mọi người, biến mất vào trong hư không, để lại một Thiên Bảo Thành đang rơi vào cơn chấn động kinh hoàng nhất từ khi khai thiên lập địa đến nay.
Tiền Đa Đa bị bắt cóc đã chấm dứt bằng một cơn giận dữ của Thần Đế, và cũng từ đây, danh hiệu "Hư Vô Ma Đế" chính thức trở thành cơn ác mộng tột cùng của mọi tông môn tại Linh Khư Giới.
Đại hỏa sắp bùng lên, và Hư Vô Cung, sẽ là nơi ngọn lửa ấy bắt đầu thiêu cháy toàn bộ trật tự cũ của Thương Khung.