Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 72: Huyết tẩy Vạn Bảo Các**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:05:44 | Lượt xem: 1

Màn đêm bao trùm lấy Thiên Bảo Thành, nhưng khu vực trung tâm của thành trì, nơi ngự trị của Vạn Bảo Các, lại rực rỡ ánh đèn như ban ngày. Những tòa bảo tháp chọc trời tỏa ra ánh sáng huyền ảo của đá linh thạch, che lấp đi bóng tối sâu thẳm đang l lặng lẽ lan tràn từ phía cổng thành.

Bên trong mật thất tầng chín của Vạn Bảo Các, không khí đặc quánh mùi máu tanh cùng hơi lạnh từ những xiềng xích vạn năm.

"Bốp!"

Tiếng roi da xé rách không khí, quất thẳng lên tấm lưng mập mạp của Tiền Đa Đa. Gã mập vốn lúc nào cũng tươi cười, khoác trên mình những bộ gấm vóc lụa là đắt đỏ nhất, thì nay lại bị xích vào cột sắt, hơi thở thoi thóp. Máu tươi nhuộm đỏ bộ y phục tơ tằm thượng hạng, từng giọt rơi xuống sàn đá lạnh lẽo.

"Tiền đại thiếu gia, ta khuyên ngươi nên biết điều một chút." Một lão già vận trường bào màu xám, đôi mắt híp lại đầy tham lam, chính là Phó các chủ của Vạn Bảo Các – Triệu Quyển. "Nói ra bí mật về cách thức cảm ứng bảo vật của Tụ Bảo Thể, lão phu sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây. Bằng không, mỗi một canh giờ, lão phu sẽ lóc một miếng thịt của ngươi để làm đồ nhắm rượu."

Tiền Đa Đa khó nhọc ngẩng đầu lên, dù sắc mặt nhợt nhạt vì mất máu, nhưng ánh mắt gã vẫn tràn đầy sự khinh bỉ. Gã nhổ ra một búng máu ngay trước mặt Triệu Quyển, cười lạnh:

"Lão già… ngươi… ngươi có biết ai đứng sau ta không? Chờ đại ca của ta đến… hắn sẽ dùng một ngón tay nghiền nát cái Vạn Bảo Các bốc mùi này của ngươi."

"Đại ca?" Triệu Quyển cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn. "Ngươi nói đến tên phế vật Diệp Hư Không kia sao? Một tên rơi mất linh căn, chỉ dựa vào chút kỳ ngộ hèn mọn ở Hạ giới mà cũng muốn làm mưa làm gió? Hắn mà dám tới đây, lão phu sẽ cho hắn biết thế nào là ranh giới giữa sâu kiến và Thần tiên."

Đúng lúc đó, một âm thanh trầm đục đột ngột vang lên từ phía xa.

*Ầm!*

Tiếng nổ không quá lớn, nhưng nó khiến cả tòa bảo tháp rung chuyển dữ dội. Một luồng khí tức lạnh lẽo, tuyệt vọng và trống rỗng bắt đầu tràn vào mật thất, khiến các trận pháp phòng ngự vạn năm vốn phát sáng rực rỡ bỗng chốc tối sầm lại rồi vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Dưới cổng chính Vạn Bảo Các, bóng tối đang "nuốt chửng" thực tại.

Diệp Hư Không lững thững bước đi. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đất, lớp gạch men quý giá liền biến thành hư vô, lộ ra khoảng không đen ngòm bên dưới. Áo bào đen của hắn không bay theo gió, mà như đang đồng hóa với bóng tối xung quanh. Đằng sau hắn, Lạc Thần Hi và Hắc Tử im lặng đi theo. Ánh mắt Lạc Thần Hi lộ rõ vẻ kinh hãi, nàng có thể cảm nhận được cơn giận của Diệp Hư Không không phải là lửa nóng cháy bỏng, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người của một vực thẳm.

"Kẻ nào dám đến Vạn Bảo Các gây rối!"

Hàng trăm hộ vệ mặc giáp bạc từ trong viện lao ra, giáo dài lấp lánh linh lực. Bọn chúng đều là cao thủ Tụ Khí cảnh đỉnh phong, thậm chí có vài vị đội trưởng đã chạm đến Trúc Cơ cảnh.

Diệp Hư Không không dừng bước, cũng không nhìn lấy bọn chúng một lần. Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt ra một chữ:

"Cút."

Chỉ một chữ, nhưng trong mắt những hộ vệ kia, thế giới bỗng nhiên biến mất. Không có linh lực va chạm, không có máu thịt văng tung tóe. Những kẻ đứng gần Diệp Hư Không nhất chỉ kịp nhìn thấy cơ thể mình dần trở nên trong suốt, sau đó tan biến vào không khí, ngay cả tiếng hét cũng không kịp phát ra.

Hơn một trăm sinh mạng, trong nháy mắt hóa thành hư vô.

Sự im lặng bao trùm Thiên Bảo Thành. Những kẻ đang đứng xem từ xa đều lạnh sống lưng, hàm răng va vào nhau cầm cập. Đây không phải là giết chóc, đây là sự xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng lịch sử.

"Lên! Bật Thiên Kim Trận!" Một vị trưởng lão Trúc Cơ hậu kỳ hét lên từ trên gác cao, đôi tay run rẩy kết ấn.

Một lớp màng chắn màu vàng kim khổng lồ bao phủ lấy tòa tháp, đây là trận pháp cấp năm, có thể chịu được đòn toàn lực của một cao thủ Kim Đan cảnh.

Diệp Hư Không ngước mắt lên, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ vạn năm. Hắn giơ một ngón tay ra, khẽ chạm vào không trung.

"Xoẹt."

Một tiếng xé rách không gian thanh thúy vang lên. Một vệt đen dài không thấy đáy xuất hiện từ đầu ngón tay hắn, lướt nhẹ qua thiên kim đại trận. Tấm màng chắn vốn được coi là không thể phá vỡ bỗng chốc vỡ vụn thành những hạt tinh thể lấp lánh, sau đó cũng bị luồng khí đen nuốt chửng.

Diệp Hư Không lướt đi như một bóng ma, trực tiếp tiến vào tầng chín.

Tại mật thất, Triệu Quyển run rẩy nhìn về phía cửa đá vừa bị sụp đổ. Hắn vốn định dùng Tiền Đa Đa làm con mồi để uy hiếp kẻ đến, nhưng khi nhìn thấy nam tử vận hắc y đang chậm rãi bước tới, tất cả dũng khí trong hắn đều tan biến.

Sát khí của Diệp Hư Không không nồng nặc, nhưng nó làm đông cứng cả linh hồn.

Hắn nhìn thấy Tiền Đa Đa bị xích trên cột, nhìn thấy những vết thương rách nát trên da thịt gã bạn thân nhất của mình. Trái tim vốn đã cứng như đá từ vạn kiếp trước của Thần Đế, lúc này khẽ thắt lại.

"Ta đã nói, một khi ta ra tay, sẽ không có luân hồi cho kẻ thù." Giọng Diệp Hư Không trầm thấp, tựa như phán quyết của tử thần.

"Diệp… Diệp Hư Không! Ngươi đừng tới đây! Ta là Phó các chủ của Vạn Bảo Các, sau lưng ta là…"

Triệu Quyển chưa kịp nói hết câu, Diệp Hư Không đã tiến đến trước mặt hắn. Hắn đưa tay bóp lấy cổ lão già, lực lượng Hư Vô bắt đầu tàn phá kinh mạch của lão.

"Vạn Bảo Các?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười ấy khiến Lạc Thần Hi đứng sau cũng phải rùng mình. "Từ hôm nay, thế gian này sẽ không còn cái tên này nữa."

Diệp Hư Không không giết ngay lập tức. Hắn vung tay lên, sức mạnh Hư Vô hóa thành hàng ngàn sợi tơ mảnh, trực tiếp thâm nhập vào thức hải của Triệu Quyển, tìm kiếm mọi dấu vết về kẻ đứng sau vụ bắt cóc này. Những tiếng gào thét thảm thiết vang lên, vang vọng khắp Thiên Bảo Thành. Mỗi một sợi tơ Hư Vô đều tước đoạt một phần linh hồn của lão già, tra tấn lão trong sự hư vô vô tận.

"Rầm!"

Hắn ném cái xác tơi tả của Triệu Quyển xuống sàn. Rồi hắn tiến tới, bàn tay chạm vào xiềng xích vạn năm đang khóa chặt Tiền Đa Đa. Những sợi xích vốn được rèn từ hàn thiết cứng nhất, chỉ vừa chạm vào ngón tay Diệp Hư Không đã tự động rã ra thành cát bụi.

Hắn đỡ lấy thân hình mập mạp của Tiền Đa Đa, khẽ truyền một luồng Hư Vô lực ôn hòa để ổn định tâm mạch của gã.

"Mập, tỉnh lại."

Tiền Đa Đa mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, gã cố nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Đại ca… ta… ta đã bảo chúng nó… ngươi sẽ tới mà… Nhưng mà đại ca, nợ tiền quần áo này… ngươi phải trả thay ta đấy…"

Diệp Hư Không khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp hiếm hoi: "Nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại cứ giao cho ta."

Hắn giao Tiền Đa Đa cho Lạc Thần Hi đang tiến tới. Lạc Thần Hi phức tạp nhìn Diệp Hư Không, nàng có thể cảm nhận được sát khí của hắn vẫn chưa tan biến, thậm chí còn đang tích tụ đến đỉnh điểm.

"Ngươi… định làm gì?" Lạc Thần Hi run giọng hỏi.

Diệp Hư Không không đáp. Hắn xoay người, bước ra ngoài ban công tầng chín, nhìn xuống toàn cảnh Vạn Bảo Các rộng lớn. Lúc này, Các chủ Vạn Bảo Các cùng ba vị trưởng lão Kim Đan cảnh đã xuất hiện ở sân dưới, vây chặt lấy tòa tháp.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám tàn sát người của Vạn Bảo Các, phá hủy nền móng trăm năm, hôm nay dù có Tiên nhân hạ phàm cũng không cứu nổi ngươi!" Các chủ Lý Vạn Hải gầm lên, Kim Đan sơ kỳ tu vi bùng nổ, linh áp cuồn cuộn làm nứt nẻ mặt đất.

Diệp Hư Không nhìn xuống những kẻ tự xưng là cao thủ kia, ánh mắt vô hồn như đang nhìn vào những nắm đất cát. Hắn khẽ đưa tay lên cao, lòng bàn tay hướng về phía bầu trời.

"Thương khung có mắt, nhưng không phân thị phi. Vạn bảo có danh, nhưng chỉ chứa uế tạp."

Giọng hắn vang vọng như tiếng sấm từ thái cổ vọng về.

"Hư Vô Kiếm — Xuất!"

Một tiếng ngân nga thanh thoát xé rách màn đêm. Từ trong lòng bàn tay Diệp Hư Không, một khối ánh sáng đen tuyền trào ra, ngưng tụ thành một thanh kiếm không có lưỡi, chỉ có một chuôi kiếm cổ xưa đen kịt. Sự xuất hiện của thanh kiếm này khiến toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm bỗng chốc bị hút cạn. Tất cả những tu sĩ ở Thiên Bảo Thành bàng hoàng nhận ra, bọn họ không thể vận chuyển được dù chỉ một chút chân nguyên.

"Một ý niệm của ta, chính là thiên mệnh."

Diệp Hư Không từ từ vung kiếm xuống. Không có kiếm khí chói mắt, không có vụ nổ rầm trời.

Toàn bộ tòa bảo tháp của Vạn Bảo Các bắt đầu hòa tan. Từ đỉnh tháp xuống đến móng sâu dưới lòng đất, gạch đá, vàng bạc, châu báu và cả những tu sĩ đang hung hăng gầm thét, tất cả đều giống như một bức tranh mực tàu bị tạt nước, dần dần nhạt nhòa và tan biến.

Các chủ Lý Vạn Hải kinh hoàng thấy đôi tay mình biến mất, rồi đến ngực, đến cổ. Hắn muốn chạy, nhưng không gian xung quanh đã bị đóng băng thành hư vô. Nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt trước khi nó hoàn toàn biến thành bụi hư vô.

Trong nháy mắt, nơi từng là trụ sở bề thế nhất Thiên Bảo Thành, bỗng chốc trở thành một hố đen khổng lồ bằng phẳng, sạch sẽ đến mức như thể nó chưa bao giờ tồn tại trên đời này.

Gió đêm thổi qua, mang đi chút bụi bẩn cuối cùng của một thế lực từng làm mưa làm gió.

Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, gương mặt không một chút biểu cảm. Hắn nhìn lên những vì sao lấp lánh trên cao, môi khẽ mấp máy:

"Đây chỉ mới là khởi đầu."

Cả Thiên Bảo Thành im phăng phắc như chết. Hàng vạn con người nín thở, không ai dám cử động. Họ biết rằng, kể từ đêm nay, cái tên Diệp Hư Không sẽ không còn gắn liền với danh xưng "phế vật" của Diệp gia nữa.

Đó là danh xưng của một vị Thần tối cao, kẻ đứng trên mọi quy tắc, kẻ mà chỉ cần một ý niệm, cả thương khung cũng phải phủ phục dưới chân.

Hắc Tử bước tới cạnh Diệp Hư Không, vẫy đuôi rồi dùng ánh mắt "khinh bỉ" nhìn về phía hố sâu, như muốn nói rằng bọn sâu kiến này không xứng để chủ nhân nó phải ra tay thật sự.

Diệp Hư Không lẳng lặng bước đi giữa con đường trống rỗng, bóng lưng hắn cô độc nhưng cao vợi như núi Thái Sơn, dần dần chìm vào màn đêm tịch mịch, để lại sau lưng một truyền kỳ về cơn huyết tẩy chấn động lục địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8