Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 87: Lời chia tay Trung Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:17:00 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 87: LỜI CHIA TAY TRUNG GIỚI**

Gió rít gào trên đỉnh Thiên Vụ, đỉnh núi cao nhất của Linh Khư Giới, nơi mà mây mù quanh năm bao phủ, che khuất tầm mắt của phàm nhân và cả những tu sĩ tầm thường. Nhưng hôm nay, tầng mây ấy đã bị một luồng khí tức đen tuyền, sâu thẳm như vực tối xé toạc.

Diệp Hư Không đứng đó, chắp tay sau lưng. Tà áo đen của hắn tung bay trong gió, hòa cùng bóng tối đang lan tỏa từ dưới chân. Đôi mắt hắn vẫn vậy, bình thản đến mức khiến người ta run sợ, như thể cả Linh Khư Giới rộng lớn này cũng không chứa nổi một cái liếc nhìn của hắn.

Sau lưng hắn, Hư Vô Cung sừng sững tọa lạc. Đó là một quần thể kiến trúc không rầm rộ, không hào nhoáng vàng son, nhưng mỗi viên gạch, mỗi cột trụ đều toát ra một sự uy nghiêm thượng cổ. Tại Trung Giới này, cái tên Hư Vô Cung đã trở thành một cấm kỵ, một huyền thoại sống mà bất kỳ vị tông chủ hay lão quái vật nào cũng phải cúi đầu khi nhắc tới.

"Đại ca, mọi thứ đã thu xếp xong."

Tiền Đa Đa từ trong điện bước ra, khuôn mặt tròn trĩnh lúc này đầy vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Hắn xách theo một chiếc túi trữ vật vàng óng, nặng trĩu những linh thạch cực phẩm và kỳ hoa dị thảo. Dù tính tình hám tiền không đổi, nhưng ánh mắt Tiền Đa Đa nhìn Diệp Hư Không luôn tràn đầy sự sùng bái tuyệt đối.

"Linh mạch của mười đại tông môn phản nghịch đã bị đệ rút cạn. Hư Vô Cung giờ đây là nơi có linh khí đậm đặc nhất cái thế giới này. Dù chúng ta đi rồi, đám đệ tử ở lại cũng đủ sức trấn áp vạn quân trong mười vạn năm tới."

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp như vang vọng từ hư không: "Tốt. Tài vật là vật ngoài thân, nhưng sức mạnh là gốc rễ. Ngươi để lại cho bọn hắn công pháp mô phỏng, đừng để bí thuật thật sự rơi vào tay kẻ khác."

"Đệ hiểu mà!" Tiền Đa Đa vỗ ngực bồm bộp, "Kẻ nào dám động vào Hư Vô Cung, đệ cam đoan bọn hắn sẽ phá sản đến mức không còn cái quần lót mà mặc."

Bỗng nhiên, một bóng đen nhỏ thó nhảy lên vai Diệp Hư Không. Hắc Tử – con chó đen với bộ lông mượt mà như sa thạch, nhe răng ngáp một cái thật dài, để lộ ra những chiếc răng sắc lẹm có thể cắn nát cả linh bảo địa giai. Nó híp mắt nhìn về phía chân trời, nơi có những cột sáng mờ nhạt nối liền với tầng mây thứ chín.

"Gâu! Chủ nhân, mấy cái mùi thơm từ phía trên kia bắt đầu nồng lên rồi đấy. Ta ngửi thấy vị của Phượng Hoàng điểu và cả Long gan… Ở cái chốn Linh Khư này, toàn là lũ rác rưởi không đủ nhét kẽ răng."

Hắc Tử dùng giọng điệu kiêu ngạo đặc trưng để than phiền. Nó vốn là Thôn Thiên Thú thái cổ, bị nhốt ở hạ giới quá lâu, cơn đói khát sức mạnh trong huyết quản của nó đã bắt đầu rục rịch khi cảm nhận được quy tắc hoàn mỹ của Thượng Giới.

Diệp Hư Không không đáp lời Hắc Tử, hắn quay lại. Ở đó, Lạc Thần Hi đang đứng lặng lẽ. Nàng mặc một bộ trường y trắng muốt như tuyết, đối lập hoàn toàn với sắc đen trầm mặc của hắn. Cửu Âm Tuyệt Thể khiến khí tức quanh nàng luôn lạnh lẽo, nhưng lúc này, ánh mắt nàng nhìn hắn lại chứa đựng một ngọn lửa ấm áp chưa từng tắt.

"Huynh thực sự muốn đi ngay bây giờ sao?" Nàng khẽ hỏi.

"Trung Giới đã không còn đối thủ." Diệp Hư Không nhìn vào mắt nàng, "Và ta cảm nhận được… hơi thở của Cổ Thiên Thánh đang tìm kiếm đến đây. Nếu chúng ta không đi, Linh Khư Giới này sẽ bị cơn thịnh nộ của hắn san phẳng thành bình địa."

Lạc Thần Hi gật đầu. Nàng biết rõ tầm vóc của cuộc chiến này. Nó không chỉ là thù hận cá nhân, mà là cuộc chiến giữa kẻ kiến tạo trật tự giả tạo và người mang trong mình sức mạnh khởi nguyên.

Đúng lúc đó, bầu trời vạn dặm đang xanh ngắt bỗng nhiên bị xé rách bởi một đạo lôi điện khổng lồ. Một đám mây ngũ sắc tụ lại, bên trên có hàng trăm phi thuyền chiến đấu phủ kín bầu trời. Những tiếng kèn hiệu vang lên u uất, át cả tiếng gió ngàn.

"Diệp Hư Không! Ngươi định rời đi mà không để lại một lời giải thích cho Linh Khư vạn tông sao?"

Một giọng nói già nua, đầy uy quyền vang lên. Đó là Minh Hải Thánh Nhân, một trong những cường giả Hợp Thể Cảnh hiếm hoi còn sót lại của Trung Giới không thuộc về Hư Vô Cung. Theo sau lão là hàng ngàn tu sĩ, đại diện cho những thế lực cũ vẫn luôn ôm hận vì sự trỗi dậy của Diệp Hư Không.

Bọn chúng không dám ra tay trong những tháng ngày Diệp Hư Không trấn giữ Hư Vô Cung, nhưng khi nghe tin hắn sắp phi thăng lên Thượng Giới, lòng tham và sự sợ hãi đã đẩy bọn chúng đến đây. Bọn chúng muốn chặn đường phi thăng, hoặc chí ít là buộc hắn phải để lại "Hư Vô Diệt Thế Quyết" trước khi đi.

Tiền Đa Đa biến sắc, gầm lên: "Lũ già không biết xấu hổ! Lúc đại ca ta diệt Ma tộc cứu giới, các người trốn chui trốn lủi. Giờ đại ca ta đi, các người lại định làm chó cản đường?"

Minh Hải Thánh Nhân lạnh lùng đáp: "Hư Vô lực là sức mạnh tà ác, không nên tồn tại ở nhân gian. Diệp Hư Không, nếu ngươi muốn phi thăng bình an, hãy giao ra bản nguyên của Hư Vô Châu để chúng ta phong ấn tại đây, bảo vệ thái bình cho Trung Giới!"

Diệp Hư Không khẽ nâng mí mắt. Trong mắt hắn, đám đông hung hãn kia chỉ giống như những hạt bụi đang nhảy múa dưới ánh mặt trời. Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng toàn bộ đỉnh Thiên Vụ rung chuyển dữ dội, không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu vào.

"Phong ấn?" Diệp Hư Không lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại vang dội trực tiếp trong thức hải của hàng vạn tu sĩ hiện diện. "Các ngươi có biết, vì sao ta lại đặt tên nơi này là Hư Vô Cung không?"

Đám tu sĩ khựng lại, cảm thấy một áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên linh hồn.

"Bởi vì…" Diệp Hư Không giơ một ngón tay lên, một đốm sáng nhỏ bằng hạt gạo hiện ra trên đầu ngón tay hắn. Đốm sáng đó không có màu sắc, không có hơi nóng, chỉ có một sự hư vô đến rợn người. "Trong mắt ta, tất cả sự tồn tại của các ngươi, sự tham lam của các ngươi, và cả cái Thiên đạo mà các ngươi đang nương tựa vào… đều là hư ảo."

"Nhất Niệm… Phá Quy Tắc."

Hắn khẽ búng tay.

Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có huyết nhục văng tung tóe. Một làn sóng vô hình từ đỉnh Thiên Vụ lan tỏa ra. Đi đến đâu, những phi thuyền chiến đấu kia tan biến đến đó, như thể chúng vốn dĩ chưa bao giờ tồn tại. Những tu sĩ đang gào thét bỗng thấy miệng mình mất đi âm thanh, pháp bảo trên tay bốc hơi thành những hạt bụi li ti.

Minh Hải Thánh Nhân trợn tròn mắt, lão thấy cơ thể mình đang mờ nhạt đi. Lão muốn cầu xin, muốn bỏ chạy, nhưng ý chí của Diệp Hư Không đã đóng băng mọi quy luật vận động xung quanh lão.

"Ta đi rồi, Hư Vô Cung sẽ là chủ nhân của giới này." Diệp Hư Không thu tay về, tà mị và uy nghiêm lấn át cả nhật nguyệt. "Ai dám phạm tới một ngọn cỏ của cung, ta sẽ ở Thượng Giới… nhất niệm diệt tận cửu tộc."

Bùm!

Áp lực biến mất. Hàng ngàn tu sĩ ngã rạp xuống đất, thở hổn hển như những con cá mắc cạn. Minh Hải Thánh Nhân thì đã hoàn toàn biến mất, không để lại dù chỉ một sợi tóc. Hắn đã bị đưa về trạng thái Hư Vô, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.

Cả Linh Khư Giới lặng thắt lại. Những kẻ đứng quan sát từ xa lạnh toát sống lưng. Chỉ một ý niệm, một cường giả Hợp Thể Cảnh và hàng trăm phi thuyền hóa thành không có. Đây đã không còn là tu vi của con người, đây là sức mạnh của Thần!

Diệp Hư Không quay sang Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi: "Đến lúc rồi."

Lạc Thần Hi bước lên nắm lấy tay hắn. Tiền Đa Đa ôm chặt túi tài sản, mắt đỏ hoe nhìn về phía Hư Vô Cung một lần cuối, nơi các đệ tử đang quỳ sụp xuống bái biệt. Hắc Tử thì phấn khích nhảy nhót, cơ thể nó bắt đầu tỏa ra những vảy đen huyền bí.

Diệp Hư Không nhìn lên bầu trời cao nhất. Hắn triệu hồi Hư Vô Kiếm – thanh kiếm không lưỡi đen tuyền. Hắn vung tay chém mạnh vào hư không. Một khe nứt khổng lồ mở ra, bên trong là những luồng khí tức hỗn loạn của Biển Hư Vô và ánh sáng chói lòa của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

"Đi thôi."

Ba người một thú hóa thành những luồng sáng, lao thẳng vào khe nứt đó.

Khi bóng dáng Diệp Hư Không hoàn toàn biến mất, khe nứt khép lại, để lại trên bầu trời Linh Khư Giới một hàng chữ vàng rực rỡ, dù mây trôi gió thổi cũng không hề mờ nhạt:

"THIÊN ĐẠO VÔ THƯỜNG, HƯ VÔ VĨNH CỬU. TA SẼ TRỞ LẠI KHI CỬU TIÊU SỤP ĐỔ."

Dưới mặt đất, hàng triệu sinh linh đồng loạt quỳ lạy. Từ ngày hôm nay, Trung Giới không còn chủ nhân, nhưng cái tên Diệp Hư Không sẽ là thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu mọi kẻ dã tâm. Một huyền thoại đã kết thúc tại đây, để mở ra một chương kinh hoàng hơn tại Thượng Giới – nơi mà kẻ phản đồ Cổ Thiên Thánh đang run rẩy chờ đợi.

Cơn gió trên đỉnh Thiên Vụ vẫn thổi, nhưng lần này, nó mang theo lời nhắn nhủ đến vạn giới: Thần Đế thực sự, đã bắt đầu hành trình lấy lại những gì đã mất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8