Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 88: Cánh cửa Cửu Tiêu mở ra**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:17:33 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 88: CÁNH CỬA CỬU TIÊU MỞ RA

Trên đỉnh Thiên Vụ, gió lộng thổi mạnh làm vạt áo bào đen của Diệp Hư Không tung bay phần phật trong không trung. Một vùng không gian nơi Minh Hải Thánh Nhân vừa đứng đó giờ đây chỉ còn là một hố đen tăm tối, tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi vị của cái chết không hề hiện hữu, bởi lẽ cái chết vẫn còn để lại tro bụi, còn sức mạnh của Hư Vô đã hoàn toàn xóa sạch dấu vết của một vị cường giả Hợp Thể Cảnh khỏi dòng chảy lịch sử.

Linh Khư Giới đang run rẩy. Hàng vạn tu sĩ đứng xa xa đều cảm nhận được một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Đó không phải là nỗi sợ trước cái chết, mà là nỗi sợ trước sự "biến mất".

"Chủ thượng, người thực sự đã…" Tiền Đa Đa đứng bên cạnh, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc túi càn khôn chứa đầy bảo vật. Gã chưa bao giờ thấy Diệp Hư Không xuất thủ tàn khốc đến thế, một lời cũng không nói, một ánh mắt cũng chẳng lưu lại, trực tiếp xóa sổ một tôn Thánh nhân.

Hắc Tử khẽ gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đen láy của nó giờ đây lóe lên những tia sáng màu tím thẫm. Nó đứng bên cạnh Diệp Hư Không, thân hình nhỏ bé nhưng tỏa ra khí tức hung hiểm khiến vạn thú trong bán kính nghìn dặm đều phải phủ phục.

Lạc Thần Hi bước lên một bước, tà váy trắng thanh khiết như tuyết tan, nàng nhìn về phía khe nứt không gian vừa bị chém mở. Ánh sáng từ phía bên kia khe nứt rọi vào đôi mắt phượng của nàng, mang theo một hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ.

"Hư Không, Thiên Đạo Minh chắc chắn đã cảm nhận được chấn động này. Phía sau cánh cửa kia, e rằng không chỉ có linh khí của Thượng giới." Giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo vẻ ưu tư. Nàng biết rõ, Cổ Thiên Thánh là một kẻ đa nghi và nham hiểm đến mức nào.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một dải ngân hà tĩnh lặng: "Thiên Đạo mà hắn tôn thờ vốn dĩ là một sợi xiềng xích. Ta quay lại, là để chém đứt sợi xiềng xích ấy. Vạn quân áp cảnh thì sao? Thiên hạ phản đối thì sao? Nhất niệm của ta là đạo, ý muốn của ta là mệnh trời."

Uỳnh!

Lời vừa dứt, bầu trời Linh Khư Giới đột nhiên biến sắc. Đang từ ban ngày rực rỡ, vạn dặm mây trắng bỗng chốc bị xé toạc, để lộ ra một khoảng không gian màu vàng kim chói lòa. Tiếng chuông thiên đạo vang lên dồn dập, mỗi tiếng chuông như một nhát búa nện thẳng vào thức hải của tu sĩ chúng sinh.

Từ trong khe nứt không gian vĩ đại đó, từng hàng dài chiến xa được kéo bởi những con lân mã rực lửa hiện hình. Những chiến kỳ thêu hình rồng vàng bay phất phới, tỏa ra uy áp ngập trời.

"Trấn Thiên Quân!" Một vị lão tổ ẩn thế của một tông môn cổ xưa thốt lên đầy kinh hãi: "Đó là quân đoàn chấp pháp của Thiên Đạo Minh ở Cửu Tiêu! Tại sao họ lại hạ giới với số lượng đông đảo như vậy?"

Vạn quân áp cảnh!

Ít nhất mười vạn thiên binh thiên tướng, kẻ yếu nhất cũng đã đạt đến cảnh giới Kim Đan viên mãn, xếp thành từng trận pháp nghìn nghịt che kín cả bầu trời Thiên Vụ Sơn. Dẫn đầu đoàn quân là một trung niên nam tử mặc kim giáp, tay cầm một tòa tháp ánh sáng, ánh mắt lấp lánh như lôi điện. Đó chính là Thần Tướng Trấn Thiên – Hàn Tiêu, một cường giả Đại Thừa Cảnh danh tiếng lẫy lừng ở Thượng Giới.

"Diệp Hư Không!" Giọng của Hàn Tiêu vang vọng như sấm rền, chấn động cả sơn hà: "Ngươi cấu kết với yêu nghiệt, sát hại Thánh nhân, phạm thượng với Thiên Đạo Minh. Hôm nay Thần Đế có lệnh, vây bắt nghịch tặc, kẻ nào chống đối, tru di cửu tộc!"

Vạn quân đồng thanh hô vang: "Tru di! Tru di! Tru di!"

Tiếng hô làm sụp đổ các ngọn núi xung quanh, mặt đất bắt đầu nứt toẻ. Áp lực của mười vạn tinh binh cùng với một vị cường giả Đại Thừa Cảnh khiến không gian xung quanh Diệp Hư Không như bị đông cứng thành khối sắt.

Tiền Đa Đa mặt mày cắt không còn giọt máu, nhưng gã vẫn nghiến răng, từ trong ngực áo lôi ra một xấp phù chú dày cộp, giọng run run: "Mẹ kiếp… đông như thế này, tốn bao nhiêu linh thạch cho đủ?"

Lạc Thần Hi tay cầm một dải lụa tiên quang, khí lạnh trên người nàng bộc phát, hóa thành những đóa hoa sen băng trôi nổi xung quanh, bảo vệ lấy Tiền Đa Đa. Nàng liếc nhìn Diệp Hư Không, phát hiện ra hắn vẫn đứng đó, lặng lẽ như một pho tượng cổ xưa.

Hàn Tiêu nhìn xuống đỉnh núi, hừ lạnh một tiếng: "Nghịch tặc, còn không quỳ xuống chịu trói? Thiên Đạo không thể xúc phạm, ý Đế không thể trái…"

"Ồ?" Diệp Hư Không rốt cuộc cũng lên tiếng. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua mười vạn đại quân như nhìn một lũ kiến cỏ đang bò trên mặt đất. "Cổ Thiên Thánh dạy các ngươi nói năng dài dòng như vậy sao?"

Hàn Tiêu giận dữ, tòa tháp trong tay phóng ra ánh sáng vạn trượng: "Càn rỡ! Chết đến nơi còn dám gọi thẳng tên húy của Thần Đế!"

Hắn phất tay, mười vạn thiên binh chuyển động, trận pháp "Thiên Diệt Vạn Tiên" bắt đầu vận hành. Ánh sáng vàng từ chiến xa hòa quyện vào nhau, tạo thành một thanh kiếm khổng lồ dài vạn trượng từ trên trời đâm xuống, mục tiêu chính là đỉnh Thiên Vụ.

Cả thế giới dường như sắp tan vỡ dưới sức mạnh này. Các đệ tử Hư Vô Cung ở dưới chân núi tuyệt vọng nhìn lên, nhưng khi thanh kim kiếm ấy chỉ còn cách đỉnh núi trăm trượng, một âm thanh thanh lãnh nhẹ nhàng vang lên:

"Hư Vô… Đồng Hóa."

Diệp Hư Không không rút kiếm, hắn chỉ đưa một ngón tay lên, khẽ chạm vào hư không trước mặt.

Từ đầu ngón tay hắn, một gợn sóng màu đen nhánh lặng lẽ lan ra. Khoảnh khắc gợn sóng ấy chạm vào thanh kim kiếm vĩ đại kia, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra: Thanh kiếm vốn mang sức mạnh hủy diệt thế giới đột ngột khựng lại, rồi như một khối đá vôi gặp nước mạnh, nó bắt đầu tan rã thành những hạt bụi nhỏ xám xịt, lặng lẽ rơi rụng.

Vạn quân trên trời kinh hãi. Hàn Tiêu trợn trừng mắt: "Cái gì? Trận pháp Thiên Diệt lại bị…"

"Thứ Thiên Đạo mục nát này, không đáng để tồn tại." Diệp Hư Không bước một bước vào hư không. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên nhịp tim của vạn quân.

"Thần Hi, dẫn Đa Đa lên phi thuyền. Hắc Tử, mở đường."

"Gâu!" Hắc Tử rít lên một tiếng, thân hình nó đột ngột bành trướng, trong chớp mắt biến thành một đầu cự thú đen kịt cao hàng trăm trượng, sừng nhọn đâm thủng mây xanh, cái miệng rộng mở ra như muốn nuốt chửng cả mặt trăng. Đây chính là bản thể Thôn Thiên Thú – khắc tinh của mọi loại quy tắc tu hành.

Hắc Tử lao thẳng vào giữa đội hình thiên binh, mỗi lần vung vuốt là một mảng chiến xa sụp đổ, mỗi lần gầm lên là linh hồn tu sĩ chấn nát.

Trong khi đó, Diệp Hư Không nhắm mắt lại. Ý niệm của hắn bắt đầu khuếch tán ra toàn bộ không gian. Trong thức hải của hắn, mười vạn đại quân kia không phải là con người, mà là mười vạn sợi chỉ nhân quả đang rối rắm.

"Nhất niệm… Diệt."

Một chữ nhẹ như lông hồng, nhưng rơi vào tai Hàn Tiêu lại như sấm sét nổ tung trong não bộ.

Vù…

Một cơn gió không rõ từ đâu thổi qua toàn bộ chiến trường. Không có tiếng nổ, không có máu chảy thành sông.

Trước mắt hàng triệu tu sĩ ở Trung Giới đang theo dõi, mười vạn Trấn Thiên Quân cùng với hàng ngàn chiến xa lộng lẫy kia… bỗng nhiên trở nên trong suốt. Bọn họ vẫn giữ nguyên tư thế chiến đấu, nhưng cơ thể cứ mờ nhạt dần, mờ nhạt dần cho đến khi tan biến hoàn toàn vào không trung, giống như họ chưa bao giờ từng hiện hữu ở đó.

Ngay cả tiếng chuông thiên đạo cũng tắt ngấm.

Chỉ còn lại duy nhất một mình Hàn Tiêu đang lơ lửng, tòa tháp trong tay hắn đã vỡ vụn từ bao giờ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình đang dần dần hóa thành khói xám, nỗi sợ hãi tột cùng khiến hắn không thể phát ra tiếng kêu cứu.

"Về báo với Cổ Thiên Thánh," Diệp Hư Không xuất hiện ngay trước mặt Hàn Tiêu, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc: "Ghế ngồi của hắn, ta sẽ sớm tới lấy."

Phập!

Một cái búng tay, Hàn Tiêu biến thành một làn khói bụi, bay biến giữa tầng mây.

Cả Linh Khư Giới rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Một đạo quân mạnh nhất của Thiên Đạo Minh xuống hạ giới, chỉ trong một cái chớp mắt, bị tiêu diệt sạch sẽ. Đây không còn là sức mạnh nhân gian nữa, đây chính là sự phán xét của Hư Vô.

Diệp Hư Không quay đầu nhìn lại hướng khe nứt không gian dẫn tới Cửu Tiêu Thiên Ngoại đang rực sáng. Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa đã đứng sẵn trên phi thuyền của Hư Vô Cung. Hắc Tử thu nhỏ lại thành một chú chó đen nhỏ, nhảy phốc lên vai hắn, đôi mắt tinh quái vẫn còn vẻ khinh thường.

Diệp Hư Không bước lên phi thuyền, tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lạc Thần Hi. Nàng nhìn hắn, khẽ mỉm cười: "Đi thôi, phía trước là nhà của chúng ta… hoặc là chiến trường của chúng ta."

"Cánh cửa Cửu Tiêu…" Diệp Hư Không nhìn thẳng vào luồng ánh sáng chói lòa phía trước, thanh Hư Vô Kiếm rốt cuộc cũng hiện ra trên tay hắn, tỏa ra khí tức làm sụp đổ mọi quy tắc đạo lý.

"Mở cho ta!"

Hắn vung kiếm. Một đường kiếm đen tuyền chém đôi cả bầu trời Linh Khư Giới, trực tiếp bổ đôi cánh cửa ranh giới giữa Trung Giới và Thượng Giới.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng vỡ vụn của các quy tắc vang lên khắp nơi. Luồng linh khí nồng đậm từ Thượng giới ùa xuống như thác lũ, tràn ngập vạn dặm. Phi thuyền của Hư Vô Cung dưới sự điều khiển của Diệp Hư Không, hóa thành một đạo lưu tinh màu đen, lao thẳng vào giữa luồng ánh sáng rực rỡ đó.

Từ dưới mặt đất, hàng vạn đệ tử Hư Vô Cung quỳ sụp xuống, hô vang rung trời:

"Cung nghênh Thần Đế hồi quy Cửu Tiêu!"
"Cung nghênh Thần Đế hồi quy Cửu Tiêu!"

Tiếng hô vang vọng khắp các ngõ ngách của Trung Giới, đánh dấu một kỷ nguyên mới đã chính thức bắt đầu. Con rồng dữ của Hư Vô đã rời khỏi vùng nước cạn, sắp sửa khuấy đảo cả đại dương mây xanh vĩnh hằng.

Phía sau họ, cánh cửa không gian dần khép lại, để lại một Linh Khư Giới hoàn toàn thay đổi. Phía trước họ là Cửu Tiêu Thiên Ngoại – nơi có sự phản bội đau đớn nhất, và cũng là nơi vương tọa tối cao đang chờ đợi chủ nhân thực sự của nó trở về.

Hư Vô Thần Đế, nhất niệm diệt thương khung. Trận chiến vĩ đại nhất, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8