Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 107: Sự can thiệp của tà sư phương Nam

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:51:38 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 107: SỰ CAN THIỆP CỦA TÀ SƯ PHƯƠNG NAM

Cơn mưa sau đám tang Nguyễn Thị Mai không mang lại cảm giác thanh tẩy, nó chỉ khiến bầu không khí vùng ngoại ô trở nên nặng nề và đặc quánh mùi đất ẩm. Trong căn nhà nghỉ xập xệ nằm khuất sau những rặng phi lao khô héo, Trần Phi Vũ ngồi bất động bên bàn gỗ. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệnh hoạn, phản chiếu gương mặt xanh xao nhưng can trường của anh.

Dù vết bớt nhện đỏ sau gáy đã biến mất sau trận chiến với Địa quỷ tại làng Cổ Nguyệt, nhưng cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng chưa bao giờ buông tha Vũ. Nó giống như một bóng ma ký sinh, không còn nằm trên da thịt nhưng đã ăn sâu vào tâm tủy.

Linh Chi ngồi ở góc giường, đôi mắt âm dương giấu sau lớp kính râm sẫm màu. Cô đột ngột ngẩng đầu, giọng run rẩy:

“Anh Vũ… có thứ gì đó đang đến. Không phải mùi của oán hồn đất Bắc. Nó… nó hăng hắc mùi phèn, mùi sình lầy và vị mặn của máu cá.”

Phi Vũ nhíu mày, tay siết chặt chuôi thanh đoản kiếm Trấn Hồn đang đặt trên bàn. Kinh nghiệm từ những lần cận kề cái chết cho anh biết rằng, khi trực giác của Linh Chi báo động, tử thần đã bắt đầu gõ cửa.

Cùng lúc đó, tại một ngôi chùa hoang phế nằm sâu trong lòng núi Quỷ Ám, nơi oán khí kết tụ thành những sợi sương đen đặc, một sinh vật không ra người không ra ngợm đang co giật trong cái kén chỉ đỏ khổng lồ. Trần Vĩnh Khang — gã trưởng tộc đầy tham vọng nay chỉ còn là một khối thịt dị dạng với những đôi chân nhện đen ngòm đâm tủa ra từ xương sườn. Hắn thở phì phò, dịch độc từ khóe miệng chảy ra, đốt cháy cả phiến đá dưới chân.

Bên cạnh cái xác biến dạng đó, một gã đàn ông mặc bộ đồ bà ba đen đang ngồi xếp bằng. Hắn thấp lùn, nước da đen sạm như đồng hun, và kinh tởm nhất là bàn tay trái của hắn bị cụt mất ba ngón, chỉ còn lại ngón cái và ngón út co quắp như gọng kìm. Hắn là Ba Cụt — một tà sư nổi danh với những thuật pháp độc môn từ vùng sông nước phương Nam, kẻ được thuộc hạ của Khang dùng một lượng lớn vàng ròng và “máu tinh khiết” để mời ra bắc.

“Thứ mày muốn… là cái đầu của thằng nhỏ đó sao?” Ba Cụt cất giọng khàn đặc, thứ âm sắc sền sệt như bùn loãng.

Cái xác nhện của Trần Vĩnh Khang phát ra những tiếng rít gào chói tai. Dù không còn nhân hình, nhưng nỗi hận thù của lão dành cho Phi Vũ đã đạt đến mức hóa thực. Lão muốn đứa cháu này phải chết thảm khốc nhất, linh hồn bị xé nát để lão có thể đoạt xá, dùng xương tủy của nó để tái sinh cơ thể nhện quỷ thành nhân thể một lần nữa.

Ba Cụt nở một nụ cười quái dị, lộ ra hàm răng đen nhẻm vì nhai trầu rừng. Hắn rút ra từ trong gùi một chiếc hũ gốm nhỏ, trên miệng hũ dán tấm bùa đỏ rực vẽ bằng máu chó đen trộn ngải cứu.

“Ở đây, người ta dùng bùa giấy, dùng trận pháp phong thủy. Nhưng ở xứ sình lầy của tao, bọn tao dùng ‘Huyết Ngải Hồn’. Để tao cho thằng nhỏ đó nếm thử mùi vị của trăm con ma đói dưới đáy sông Hậu.”

Nói đoạn, Ba Cụt cắn nát ngón tay mình, nhỏ máu vào chiếc hũ gốm. Một tiếng khóc thê lương của trẻ nhỏ đột ngột vang lên từ trong chiếc hũ, khiến bầy quạ đậu trên đỉnh núi Quỷ Ám giật mình bay tán loạn.

Trở lại nhà nghỉ, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách bất thường. Tiếng côn trùng kêu râm ran ban nãy giờ hoàn toàn biến mất. Một làn sương mờ ảo bắt đầu len lỏi qua khe cửa, không phải màu trắng xám thông thường mà mang sắc tím rợn người, kèm theo mùi tanh nồng của cá sình.

Phi Vũ đứng phắt dậy, anh rút đoản kiếm Trấn Hồn ra khỏi bao. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, tỏa ra sắc xanh lạnh lẽo báo hiệu hung tin.

“Linh Chi, đứng sau lưng anh!” Vũ quát khẽ.

Dưới sàn nhà, những vết ẩm mốc vốn có đột nhiên chuyển động. Chúng không còn là những vết ố vô tri mà tụ lại thành hình những con đỉa đen ngòm, to bằng ngón tay người lớn, luồn lách bò về phía giường. Linh Chi hét lên một tiếng nhỏ, cô vội vàng tung một nắm muối trộn bột gạo nếp ra phía trước.

Muối chạm vào đám đỉa, âm thanh “xèo xèo” vang lên như mỡ rơi vào than nóng, mùi hắc ám nồng nặc bốc lên. Nhưng đám đỉa đó dường như vô tận, chúng chui ra từ gầm giường, từ kẽ nứt tường, bò kín cả trần nhà.

“Không phải ảo giác! Đây là Huyết trùng của tà sư!” Phi Vũ nhận ra chiêu số này trong những ghi chép cổ mà Cụ Mười từng đưa anh xem. Đây không phải thuật pháp Bắc Bộ, mà là tà thuật nuôi ngải trùng.

Vũ không chần chừ, anh dùng đoản kiếm rạch một đường dài trên sàn gỗ theo hình bát quái. Với kiến thức của một kiến trúc sư chuyên về các công trình tâm linh, anh biết ngôi nhà nghỉ này tọa lạc trên một dải đất “Long ẩn”, chỉ cần dùng dương khí từ thanh kiếm để kích hoạt mạch đất, anh có thể tạo ra một bức tường lửa vô hình.

“Lôi hỏa trấn địa, sát khí trừ tà!” Vũ thét lên, mũi kiếm cắm xuống đất.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sàn gỗ bốc lên luồng hơi nóng rát, đẩy lùi đám trùng đen. Tuy nhiên, đúng lúc đó, từ trong làn sương tím, một hình hài nhỏ bé đột ngột xuất hiện. Đó là một đứa bé không có mắt, da dẻ tái nhợt vì ngâm nước quá lâu, bụng trương phềnh lên. Nó ngồi trên cửa sổ, nhìn Vũ với nụ cười không thấy môi, chỉ thấy hai hàng răng nhọn hoắt.

“Thiên Linh Cái…” Linh Chi thốt lên, gương mặt cô cắt không còn giọt máu. “Nó… nó mang theo oán niệm của cả một vùng đất chết.”

Đứa bé quỷ dị rít lên một tiếng xé lòng. Nó không lao vào tấn công ngay mà bắt đầu ném những thứ giống như tảng thịt thối về phía Vũ. Khi những tảng thịt đó chạm đất, chúng hóa thành những sợi dây leo đen sì, quấn chặt lấy chân Vũ và Linh Chi. Những chiếc gai nhọn trên dây leo đâm qua lớp vải quần, trực tiếp hút máu của hai người.

Phi Vũ cảm thấy toàn thân đau nhức, hơi lạnh của tà thuật đang xâm lấn đại não. Anh nhận ra mình đang bị bao vây trong một trận pháp gọi là “Tràng Giang Hồn Độc”. Tà sư phương Nam đang dùng khoảng cách xa để điều khiển linh vật ám sát anh.

“Phải tìm thấy hắn… Nếu không tiêu diệt được kẻ cầm lái, chúng ta sẽ bị bọn nhóc này rỉa sạch thịt.” Vũ thở dốc, tay cầm kiếm run lên.

Anh nhắm mắt lại, vận dụng chút linh lực cuối cùng từ Huyết Ấn cũ để tìm kiếm sự liên kết. Trong bóng tối của tâm thức, Vũ thấy một con đường máu kéo dài ra khỏi làng, hướng về phía núi Quỷ Ám. Ở đó, có một gọng kìm hai ngón đang khuấy động bồn máu.

“Thấy rồi!”

Vũ đẩy Linh Chi vào vòng bảo vệ của bột gạo nếp, rồi một mình lao thẳng ra ngoài cửa sổ, mặc cho những sợi dây leo xé rách da thịt. Anh chạy như điên trong màn đêm, men theo mùi phèn hắc ám.

Tại chùa hoang, Ba Cụt đột ngột mở mắt, một dòng máu đen trào ra từ miệng hắn. Hắn cười gằn:

“Khá lắm! Thằng nhỏ này có thiên nhãn tâm. Nó muốn đánh thẳng vào đàn tràng của tao.”

Hắn đứng dậy, tay cầm lấy một chiếc dùi làm bằng xương đùi người, đâm thẳng vào cái xác nhện của Trần Vĩnh Khang. Khang đau đớn gào thét, nhưng dịch đen từ người lão theo chiếc dùi truyền vào hũ gốm của Ba Cụt.

“Mượn máu họ Trần, diệt hồn họ Trần! Huyết sát lệnh, khởi!”

Khi Phi Vũ chỉ còn cách chân núi Quỷ Ám vài trăm mét, không gian xung quanh anh đột ngột thay đổi. Con đường đất biến thành một dòng sông máu cuồn cuộn. Những cánh tay từ dưới sông vươn lên, lôi kéo anh xuống dưới. Vũ thấy bóng dáng bố mình, thấy người anh họ đã chết, tất cả đều mang gương mặt kinh hoàng và chìa tay về phía anh.

“Vũ ơi… xuống đây với chúng ta…” Tiếng gọi ma quái vang vọng.

Đây là đòn tấn công vào tâm lý cực kỳ hiểm ác của Ba Cụt. Hắn dùng chính ký ức và nỗi đau của nạn nhân để xây dựng huyễn cảnh. Vũ đứng giữa dòng sông máu, thanh kiếm Trấn Hồn dần chìm xuống. Một giây phút nào đó, anh đã định buông tay.

Nhưng đúng lúc ấy, hình ảnh Cụ Mười với ánh mắt mù lòa và sự hy sinh của Đại úy Huy hiện lên trong tâm trí. Anh nhớ lại lời hứa sẽ chấm dứt lời nguyền này một lần và mãi mãi.

“Giả tạo hết! Cút đi!”

Vũ cắm thanh đoản kiếm vào chính lòng bàn tay mình. Cơn đau thấu xương khiến ảo ảnh tan vỡ. Dòng sông máu biến mất, anh đang đứng ngay trước cửa ngôi chùa hoang.

Ba Cụt đang đứng đó, nhìn anh với vẻ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên có một kẻ chưa tròn 27 tuổi có thể phá vỡ “Tử Hà Huyễn Cảnh” của hắn chỉ bằng ý chí.

“Mày là con kiến dai sức nhất tao từng gặp.” Ba Cụt gằn giọng.

“Đừng phí lời nữa. Kẻ bán linh hồn cho tà thuật phương xa không có tư cách nói chuyện với người họ Trần.” Phi Vũ lạnh lùng đáp, đoản kiếm trong tay anh bắt đầu rực sáng sắc đỏ – không phải đỏ của oán hận, mà là đỏ của huyết thống đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Ba Cụt hét lên một tiếng, hắn vung tay tung ra một nắm bụi đen. Đám bụi đó chạm vào không khí liền hóa thành hàng ngàn con ong bắp cày có cái đuôi mang đầu người tí hon. Chúng lao về phía Vũ với tốc độ kinh người.

Phi Vũ không lùi bước, anh vận dụng kiến thức phong thủy ngay tại chỗ. Anh nhận ra ngôi chùa hoang này chính là “Mắt Quỷ” của cả vùng núi. Thay vì đấu trực diện với tà sư, anh dùng thanh kiếm Trấn Hồn chém nát bốn cột trụ gỗ đã mục nát ở bốn góc sảnh chính.

“Phá địa, dời cung!”

Mỗi nhát kiếm của Vũ không chỉ chém vào gỗ, mà còn chém đứt các luồng khí đang nuôi dưỡng đàn tràng của Ba Cụt. Ngôi chùa rung chuyển dữ dội. Khi cột trụ cuối cùng đổ xuống, toàn bộ kiến trúc phong thủy của khu vực bị đảo lộn. Luồng oán khí tích tụ nghìn năm tại núi Quỷ Ám không còn chỗ chứa, nó quay ngược lại tấn công chính kẻ đang thực hiện nghi lễ.

Ba Cụt trợn mắt, hắn thấy đám ong của mình bị oán khí cuốn phăng đi. Đứa bé Thiên Linh Cái trong hũ gốm hét lên đau đớn rồi tan thành làn khói đen.

“Mày… mày dám phá mạch đất?” Ba Cụt kinh hãi.

“Tôi là một kiến trúc sư. Tôi không chỉ xây nhà, tôi còn biết cách để một công trình sụp đổ lên đầu kẻ tà ác.” Vũ bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề nhưng kiên định.

Oán khí tràn vào cơ thể Ba Cụt. Những ngón tay còn lại của hắn bắt đầu thối rữa ngay lập tức. Hắn nhìn thấy linh hồn của những đứa trẻ mình từng giết để luyện Thiên Linh Cái đang hiện ra, xâu xé thịt da hắn.

Trần Vĩnh Khang trong kén chỉ đỏ cũng không thoát khỏi. Oán khí của vùng đất chết này vốn là khắc tinh của nhện quỷ. Khối thịt dị dạng ấy bắt đầu tan chảy thành một đống vũng đen ngòm, tiếng gào rú của Khang tắt ngấm trong sự căm hận tột cùng.

Ba Cụt trước khi chết vẫn kịp dùng hết sức tàn phóng một chiếc kim độc về phía Vũ. Phi Vũ né được, nhưng chiếc kim đã rạch một đường dài trên vai áo anh.

“Chưa… chưa hết đâu…” Ba Cụt nấc lên. “Hành trình… phương Nam… chủ nhân của tao… sẽ tìm mày…”

Hắn đổ gục xuống, toàn thân tan chảy thành vũng sình lầy mùi phèn chua chát, y hệt cái cách hắn đã giết hại những nạn nhân của mình.

Ngôi chùa sụp sụp hoàn toàn dưới chân núi Quỷ Ám. Phi Vũ lảo đảo bước ra khỏi đống đổ nát, toàn thân đầy máu và bụi bẩn. Anh nhìn lên đỉnh núi, nơi cột khói đen của Trần Vĩnh Sơn vẫn còn đó, lơ lửng như một lời thách thức.

Sự can thiệp của tà sư phương Nam đã bị đẩy lùi, nhưng Vũ biết rằng đây mới chỉ là một quân cờ nhỏ trong bàn cờ vĩ đại mà chú Khang và những thế lực ẩn danh đã bày ra. Cảnh sát Huy lúc này có lẽ đã dẫn đội quân của mình đến ngoại ô để hỗ trợ, nhưng trong cuộc chiến tâm linh này, họ chỉ có thể làm khán giả.

Vũ đứng lặng giữa màn sương sớm đang bắt đầu tan biến. Cánh tay anh đau nhức, nhưng tinh thần anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Lời nguyền dòng họ Trần không chỉ nằm ở ngôi làng Cổ Nguyệt, nó đã lan rộng và kết giao với những thứ hắc ám từ khắp nơi.

Phía dưới chân đồi, Linh Chi cùng Cảnh sát Huy đang hớt hải chạy tới. Nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Vũ đứng giữa đống hoang tàn, họ đồng loạt khựng lại. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua kẽ lá, soi rọi vào gương mặt anh. Vết xước trên vai anh rỉ máu, tạo thành một hình thù kỳ lạ, trông xa như một đóa hoa bỉ ngạn đang chuẩn bị khai nở.

“Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu, đúng không?” Linh Chi khẽ hỏi khi đến bên anh.

Phi Vũ không trả lời. Anh nhìn về hướng Nam, nơi chân trời còn mịt mùng mây phủ. Một sự cảm nhận kỳ lạ nảy sinh trong lòng anh: Có một thế lực còn khủng khiếp hơn cả Ba Cụt, còn điên cuồng hơn cả Trần Vĩnh Khang, đang chờ đợi anh ở phía cuối con đường.

Lời nguyền chưa tan, nó chỉ vừa mới chuyển mình sang một hình thái khác, khốc liệt và đẫm máu hơn. Phi Vũ siết chặt thanh đoản kiếm, anh biết mình không thể dừng lại. Vì phía sau anh là dòng họ, là danh dự, và là những linh hồn chưa được siêu thoát.

Cuộc đối đầu với tà thuật phương Nam đã khép lại, nhưng nó đã mở ra một chương mới đen tối hơn trong cuộc đời của người thừa kế bị nguyền rủa — Trần Phi Vũ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8