Lời Nguyền Của Dòng HọChương 108: Ngải độc và bùa yêu
CHƯƠNG 108: NGẢI ĐỘC VÀ BÙA YÊU
Trận chiến tại núi Quỷ Ám vừa lắng xuống, màn sương độc còn bảng lảng quanh chân đồi như một dải lụa xám xịt bị vấy máu. Trần Phi Vũ bước đi trên lớp lá mục, mỗi nhịp chân đều nặng nề như đeo chì. Vết thương bên vai trái không ngừng rỉ máu, thấm đẫm lớp áo sờn cũ, nhưng cơn đau xác thịt đó chẳng thấm tháp gì so với luồng oán khí đang cuộn trào bên trong Huyết Ấn sau gáy anh. Con nhện đỏ lúc này dường như đang no nê sau khi hấp thụ một phần sức mạnh từ tên tà sư phương Nam, nó không còn cựa quậy đau đớn mà chuyển sang một trạng thái rung động kỳ quái, phát ra hơi nóng hừng hực.
Linh Chi đi bên cạnh, đôi mắt âm dương vốn luôn trong veo như hồ nước mùa thu nay lại có phần đờ đẫn. Cô liên tục day thái dương, hơi thở gấp gáp. Cảnh sát Huy đi phía sau cùng, súng đã tra vào bao nhưng tay vẫn đặt lên đốc kiếm – vật phẩm trấn tà mà Phi Vũ đã đưa cho anh. Cả ba đều kiệt sức, và đó chính là lúc những kẽ hở linh hồn rộng mở nhất cho những kẻ săn mồi trong bóng tối.
“Vũ… em thấy có gì đó không ổn,” Linh Chi khẽ thốt lên, giọng cô run rẩy. “Mùi hương này… nó không phải mùi rừng núi.”
Phi Vũ dừng lại, khứu giác của một kiến trúc sư vốn nhạy cảm với các loại vật liệu và mùi gỗ nay được rèn luyện thêm bởi linh tính, lập tức bắt được một làn hương lạ. Đó là một thứ mùi ngọt đến mức lợm giọng, tựa như mùi hoa huệ thối nát trộn lẫn với phấn rôm trẻ em và vị tanh nhàn nhạt của mật gấu. Thứ mùi này không tan biến theo gió mà nó đặc quánh, bám lấy cánh mũi, len lỏi vào phế quản.
Trước mặt họ, giữa lối mòn dẫn xuống bìa rừng, xuất hiện một ngôi miếu bỏ hoang từ bao giờ. Ngôi miếu có kiến trúc khá kỳ lạ: không theo lối truyền thống của Bắc Bộ mà mái cong vút, chạm trổ những hình thù uốn lượn như rắn bò, đặc trưng của vùng sơn cước phía Tây Nam. Điều kỳ lạ nhất là quanh ngôi miếu ấy, hoa lan móng rồng nở rộ một cách bất thường, cánh hoa vàng ệch như da người chết vàng da, tỏa ra thứ mùi ngọt lịm ban nãy.
“Đừng hít vào quá sâu,” Phi Vũ cảnh báo, tay anh rút từ trong túi áo ra một nắm ngải khô đã được Cụ Mười chuẩn bị sẵn, đánh lửa đốt lên để xua đi tà khí.
Nhưng dường như đã quá muộn đối với Linh Chi.
Cô bỗng đứng khựng lại, đôi mắt âm dương chợt giãn nở, con ngươi đen láy như hút trọn toàn bộ bóng tối vào trong. Gương mặt u sầu thường ngày của cô bỗng chốc ửng hồng một cách kỳ quái, đôi môi đỏ mọng lên như thể vừa uống máu tươi. Cô quay sang nhìn Phi Vũ, ánh nhìn không còn là sự tin cậy giữa anh em, đồng đội, mà là một sự khao khát cuồng loạn, lẫn lộn giữa si mê và đe dọa.
“Vũ… sao anh không nhìn em?” Linh Chi thầm thì, giọng cô thấp xuống, khản đặc và chứa đựng một sức quyến rũ chết người. “Em lạnh quá… ôm em đi…”
Cảnh sát Huy trợn mắt, anh định tiến lại gần nhưng Phi Vũ lập tức đưa tay ngăn lại: “Đừng chạm vào em ấy! Chi trúng phải Ngải rồi!”
Dưới ánh sáng lờ mờ của nắng sớm ban mai, Phi Vũ nhìn thấy trên cổ của Linh Chi xuất hiện những vệt lằn đỏ li ti, mảnh như sợi chỉ, bò lan từ dưới lớp áo lên tới tận mang tai. Đó không phải là mạch máu, đó là dấu hiệu của “Ngải Quấn” – một loại bùa yêu tàn độc của các thầy tà miền biên viễn, dùng để điều khiển tâm trí và rút cạn sinh lực của vật tế thông qua những ham muốn nguyên thủy nhất.
Ngay lập tức, từ bên trong ngôi miếu hoang, một giọng cười lảnh lót như chuông bạc vang lên, nhưng âm thanh ấy không mang lại cảm giác dễ chịu mà lạnh lẽo đến tận xương tủy. Bước ra từ bóng tối là một người phụ nữ trẻ, khoác trên mình bộ trang phục dân tộc thêu thùa cầu kỳ bằng chỉ đỏ và đen. Gương mặt cô ta tuyệt mỹ nhưng đôi mắt thì phẳng lặng không một chút cảm xúc, y hệt đôi mắt của một bức tượng sứ.
“Trần Phi Vũ, người ta bảo anh thông minh hơn người, nhưng xem ra anh vẫn quá chậm chạp khi bảo vệ thứ quý giá nhất của mình.” Người phụ nữ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng nhưng đôi đồng tử lại hiện lên hình bóng một con bọ cánh cứng màu đen.
“Mày là ai? Trần Vĩnh Khang phái mày đến?” Phi Vũ gầm lên, bàn tay anh siết chặt thanh đoản kiếm, Huyết Ấn sau gáy bắt đầu nhói đau dữ dội.
“Khang? Lão ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử tham lam.” Người phụ nữ lắc đầu. “Tôi là Mận, nhưng giới bùa ngải gọi tôi là Nàng Chơi. Hôm nay, tôi không đến vì mạng của anh. Tôi đến vì đôi mắt của cô gái này. Đôi mắt thấy được cõi âm là nguyên liệu tuyệt vời nhất để tôi luyện ‘Ngải Vương’.”
Linh Chi bỗng nhiên rít lên một tiếng, cô lao vào Phi Vũ với một sức mạnh không tưởng đối với một cô gái yếu ớt. Đôi bàn tay cô co quắp như móng vuốt, nhắm thẳng vào ngực anh. Phi Vũ không thể rút kiếm, anh chỉ có thể dùng hai tay giữ chặt lấy vai cô em họ, cố gắng kìm chế cơn cuồng nộ của cô.
“Chi! Tỉnh lại! Là anh, Vũ đây!”
Nhưng Linh Chi hoàn toàn không nghe thấy. Ngải độc đã thấm sâu vào đại não, biến tình cảm gắn bó bấy lâu thành một loại chấp niệm hắc ám. Cô bắt đầu cười sằng sặc, mồ hôi chảy ra từ lỗ chân lông của cô có mùi thơm nồng nặc của hoa lan, thứ mùi khiến Huy đứng cạnh cũng bắt đầu loạng choạng, gương mặt đỏ gay như kẻ say rượu.
Nàng Chơi chậm rãi bước lại gần, tay cô ta rung một chiếc chuông đồng nhỏ. Tiếng chuông vang lên từng nhịp “leng keng” xé lòng, mỗi tiếng chuông khiến những sợi chỉ đỏ trên cổ Linh Chi lại thắt chặt hơn.
“Khổ thân cô bé,” Nàng Chơi thì thầm. “Cô có biết tại sao ngải của tôi lại dễ dàng xâm nhập vào cô không? Vì trong lòng cô vốn đã có hạt giống của sự cô đơn. Cô luôn sợ anh ta bỏ rơi mình, sợ đôi mắt này sẽ mang lại tai họa. Tôi chỉ là người tưới nước cho hạt giống đó nở hoa thôi.”
Phi Vũ cảm nhận được sức lực của Linh Chi đang tăng lên đáng sợ, cô bắt đầu cắn vào bả vai anh, hàm răng lún sâu vào da thịt. Máu anh chảy ra, nhưng điều lạ lùng là khi máu của Vũ chạm vào da của Linh Chi, những vệt đỏ trên cổ cô bỗng chốc co rụt lại như thể gặp phải lửa.
Huyết Ấn của họ Trần!
Phi Vũ nhận ra ngay lập tức. Lời nguyền trong máu anh tuy là một sự sỉ nhục nhưng nó cũng mang theo oán lực nghìn năm của những kẻ chết thảm. Sự độc địa của họ Trần còn kinh khủng hơn bất kỳ loại bùa yêu nào. Anh nén đau, đưa tay quệt lấy máu trên vai rồi ấn mạnh vào giữa trán Linh Chi, vẽ lên đó một đạo phù bằng máu mà anh đã học được trong bản thảo của Cụ Mười: “Thiên địa vô cực, vạn huyết quy tâm!”
Linh Chi khựng lại, toàn thân cô rung lên bần bật như bị điện giật. Từ miệng cô trào ra một thứ dịch lỏng màu xanh lục, tanh tưởi vô cùng. Đôi mắt cô bắt đầu lấy lại một chút thần trí, nhìn anh với sự thống khổ khôn cùng.
“Hừ, dùng máu quỷ trị ngải sao? Anh liều đấy.” Ánh mắt Nàng Chơi lộ vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành sự tàn độc. Cô ta cầm lấy một nắm bột đỏ tung vào không trung. “Để xem anh cứu cô ta thế nào khi tim cô ta tan vỡ!”
Một đàn bướm đen ngòm, cánh đầy bụi phấn độc bay ra từ trong ống tay áo rộng của Nàng Chơi, nhắm thẳng vào Linh Chi và Huy mà lao tới. Cùng lúc đó, những chậu lan móng rồng quanh miếu bỗng dưng dài ra, những cành hoa biến thành những sợi dây leo uốn lượn như rắn, quấn chặt lấy chân của Phi Vũ.
“Huy! Bảo vệ Chi!” Phi Vũ hét lớn khi thấy Cảnh sát Huy đang cố gắng lấy lại sự tỉnh táo để rút kiếm trấn tà ra khỏi bao.
Huy cắn chặt môi đến bật máu để dùng nỗi đau chế ngự sự mê ảo của mùi hương. Anh vung kiếm, một vầng sáng bạc loáng lên, chém đứt những con bướm đen đang định đậu vào mặt Linh Chi. Nhưng số lượng của chúng quá nhiều, mỗi con bị chém rụng lại vỡ ra thành những làn khói độc.
Phi Vũ lúc này bị những sợi dây leo ngải quấn chặt đến mức xương sườn kêu lên răng rắc. Anh nhìn chằm chằm vào Nàng Chơi. Anh biết rằng, để giải quyết Ngải, không thể dùng sức mạnh thô bạo mà phải đánh vào “mắt ngải” – chính là gốc rễ của thứ tà thuật này.
Kiến trúc sư trong anh bắt đầu vận động. Anh nhìn quanh ngôi miếu. Cách sắp xếp những chậu lan, vị trí của lư hương trước miếu và cả cách Nàng Chơi đứng, tất cả đều tạo thành một trận đồ “Âm Dương Tụ Sát”. Những dây leo này được nuôi dưỡng từ mạch nước ngầm dưới lòng đất của ngôi miếu, vốn đã bị nhiễm oán khí từ những kẻ bị chôn sống năm xưa để làm vật tế luyện ngải.
“Mắt trận… chính là chiếc lư hương!”
Phi Vũ vận sức, mặc cho những sợi dây leo gai góc đâm vào da thịt đau đớn, anh dồn lực vào chân phải, dùng thế đạp mạnh vào một tảng đá gần đó để bật người lên. Tay trái anh tóm lấy chiếc đèn dầu treo trên cột miếu, ném thẳng vào chiếc lư hương cổ bằng đá phía trước.
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Lửa từ đèn dầu gặp phải rượu và các loại bột ngải trong lư hương bùng lên thành một cột lửa màu xanh lét.
“Không!” Nàng Chơi thét lên, gương mặt vốn bình thản nay vặn vẹo một cách ghê rợn.
Khi chiếc lư hương bị phá vỡ, những sợi dây leo quấn quanh Phi Vũ lập tức héo quắt và rụng rời. Linh Chi ngã gục xuống vòng tay của Huy, hơi thở dần ổn định nhưng gương mặt vẫn tái nhợt.
Nàng Chơi không dễ dàng bỏ cuộc, cô ta rút từ trong búi tóc ra một cây trâm bằng xương người, nhắm thẳng vào cổ họng Phi Vũ mà lao tới với tốc độ của một loài quỷ dữ. Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh trầm đục vang vọng từ phía bìa rừng, xé tan màn sương mù đang bao phủ.
“Ác giả ác báo, gieo ngải gặp quỷ. Nàng Chơi, ngươi đi quá giới hạn rồi!”
Đó là giọng của Cụ Mười.
Bóng dáng thấp đậm của cụ xuất hiện phía sau rặng cây, tay cụ cầm một chiếc dù đen rách nát. Mỗi bước cụ đi, sương mù lùi lại phía sau như sợ hãi. Nàng Chơi khựng lại, đôi mắt sứ của cô ta lần đầu tiên lộ rõ vẻ kinh hoàng.
“Lão già gác mộ… sao ông tìm được tới đây?”
“Cái làng Cổ Nguyệt này, hơi thở của quỷ ta còn ngửi ra, huống hồ là mùi hoa hôi hám của nhà ngươi.” Cụ Mười hừ lạnh một tiếng, chiếc dù đen trong tay cụ khẽ rung lên.
Ngay lập tức, từ mặt đất dưới chân Nàng Chơi, hàng ngàn con nhện đen nhỏ xíu bò ra, quấn lấy chân cô ta. Đây không phải nhện thực, mà là ám linh do Cụ Mười triệu hồi. Nàng Chơi run rẩy, cây trâm xương người rơi xuống đất. Cô ta biết mình không phải đối thủ của lão nhân bí ẩn này.
“Nhớ lấy Trần Phi Vũ,” Nàng Chơi gằn giọng, cơ thể bắt đầu tan ra thành một làn khói màu hồng nhạt. “Ngải chỉ là gia vị cho sự sụp đổ của anh thôi. Thứ bùa yêu thực sự đang nằm ngay trong huyết quản anh đó…”
Làn khói tan đi, người phụ nữ và ngôi miếu hoang cũng biến mất như một ảo ảnh, chỉ còn lại đống đổ nát của một ngôi miếu cũ kỹ và những chậu cây héo khô.
Phi Vũ loạng choạng bước đến bên Linh Chi. Cô đã tỉnh, đôi mắt âm dương mệt mỏi nhìn anh, nước mắt trào ra.
“Vũ… em xin lỗi… em đã thấy… em thấy mình muốn giết anh…”
“Không sao rồi, Chi. Đó không phải là em.” Phi Vũ đỡ em họ đứng dậy, nhưng bàn tay anh vẫn run rẩy. Lời nói của Nàng Chơi lúc nãy vẫn ám ảnh anh. “Thứ bùa yêu thực sự nằm trong huyết quản…”
Cụ Mười đi tới, ánh mắt mù lòa của cụ dường như nhìn xuyên qua cả tâm hồn Vũ. Cụ đặt bàn tay nhăn nheo lên vai anh, hơi lạnh từ tay cụ khiến Phi Vũ bình tâm lại.
“Vết bớt sau gáy con đã mọc thêm chân chưa?” Cụ Mười hỏi, giọng trầm đục.
Phi Vũ khẽ sờ tay ra sau gáy. Anh bàng hoàng nhận ra, sau cuộc va chạm với ngải độc và sự thức tỉnh của Huyết Ấn bằng máu, con nhện đỏ nay đã rõ rệt hơn bao giờ hết, và chiếc chân thứ tám – chiếc chân cuối cùng – đã bắt đầu nhú ra một điểm sắc nhọn như lưỡi dao.
“Lời nguyền đã cận kề,” Cụ Mười thở dài. “Ngải độc vừa rồi không chỉ là để bắt Linh Chi, mà nó còn là một chất xúc tác. Kẻ đứng sau muốn đẩy nhanh tiến trình nở rộ của Huyết Ấn. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
Linh Chi run rẩy dựa vào người Huy. Cô nhìn Phi Vũ, đôi mắt cô lại một lần nữa xoáy vào hư vô.
“Anh Vũ… em vừa thấy một hình bóng khác hiện ra khi Nàng Chơi biến mất.”
“Là ai?”
“Là một người phụ nữ không có mặt, bà ta đứng ngay chỗ cái lư hương bị vỡ, trên tay cầm một chiếc lồng bằng vàng, bên trong là một trái tim vẫn còn đang đập.”
Phi Vũ rùng mình. Bà Chúa Không Mặt.
Dường như tất cả những âm mưu này, từ việc ám sát, dùng ngải độc cho đến những nghi lễ máu, đều chỉ là những màn dạo đầu cho một bữa tiệc tàn sát khủng khiếp hơn vào ngày sinh nhật thứ 27 của anh.
Cảnh sát Huy siết chặt nắm đấm, nhìn ngôi miếu hoang tàn: “Chúng ta cần phải rời khỏi khu vực này ngay lập tức. Những vụ việc thế này… pháp luật không thể can thiệp được, nhưng tôi sẽ dùng mọi quyền hạn của mình để phong tỏa ngôi làng này, không để một ai khác của nhà họ Trần lọt ra ngoài hay tiến vào trong nữa.”
“Muộn rồi, chú cảnh sát.” Cụ Mười nhìn về hướng mặt trời mọc, nơi những tia sáng đầu tiên không có vẻ ấm áp mà lại đỏ rực như máu. “Cánh cửa dẫn vào cõi âm đã mở ngay trong lòng từ đường nhà họ Trần rồi. Chúng ta phải quay về làng Cổ Nguyệt. Nơi mọi chuyện bắt đầu, cũng phải là nơi mọi chuyện kết thúc.”
Họ bước đi trong nắng sớm, nhưng bóng của Phi Vũ đổ dài trên mặt đất, và ở cuối cái bóng ấy, dường như có hình thù của tám cái chân nhện đang quẫy đạp cuồng loạn trong bóng tối. Lời nguyền không còn là một dự ngôn, nó đã trở thành một thực thể hiện hữu, bám lấy từng hơi thở, từng nhịp đập con tim của người thừa kế cuối cùng.
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình, vết máu đã khô nhưng mùi hương của hoa lan và ngải độc vẫn dường như còn lảng bảng đâu đó. Anh tự hỏi, liệu sau khi lời nguyền được hóa giải (nếu có thể), anh sẽ còn lại gì? Hay chính anh cũng sẽ tan biến giống như ảo ảnh của ngôi miếu ban nãy?
“Linh Chi,” Vũ khẽ gọi.
“Dạ?”
“Nếu một lúc nào đó, anh không còn là chính mình nữa, em hãy dùng đôi mắt của mình, tìm cho ra điểm yếu nhất trên Huyết Ấn và kết liễu anh nhé.”
Linh Chi không trả lời, cô chỉ im lặng nắm lấy vạt áo anh thật chặt. Trong sương mù dày đặc của rừng núi phía Bắc, họ bắt đầu hành trình quay lại làng Cổ Nguyệt – nơi mà tử thần đang đếm ngược từng giây để chào đón đứa con của bóng tối trở về nhà.
Trên cao, một con quạ đen sải cánh, kêu lên ba tiếng quạ quạ lạnh lẽo như một hồi chuông tử hồn, báo hiệu cho sự khởi đầu của những ngày đen tối nhất của dòng họ Trần Phi. Ngải độc có thể đã qua, bùa yêu có thể đã giải, nhưng cái bẫy lớn nhất – cái bẫy của định mệnh – mới chính thức bắt đầu bủa vây.