Lời Nguyền Của Dòng HọChương 110: Con nhện đỏ và sự cộng sinh
Đêm cuối cùng của tuổi hai mươi sáu đổ xuống làng Cổ Nguyệt một thứ bóng tối đặc quánh như nhựa bùn. Gió ngừng thổi, nhưng sương muối vẫn tràn về, liếm láp qua những kẽ lá mục, mang theo mùi hôi tanh của đất thịt vừa mới bị xới tung. Trần Phi Vũ bước đi lảo đảo trên con đường mòn dẫn từ nghĩa địa về phía dinh thự họ Trần. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề như thể đang đeo xích sắt, và dưới lớp áo sơ mi đã rách nát, vết bớt hình nhện sau gáy đang trỗi dậy với một nhịp đập cuồng loạn.
Cơn đau không còn chỉ là cảm giác bỏng rát đơn thuần. Nó đã biến chuyển thành một thực thể sống. Những cái chân nhện dài và mảnh như sợi chỉ thép đang đâm xuyên qua các bó cơ, luồn lách vào từng đốt sống, bò dọc theo tủy sống của anh. Phi Vũ gục xuống bên một gốc đa già đầu làng. Mồ hôi lạnh vã ra, thấm đẫm khuôn mặt xanh xao. Anh thở dốc, từng hơi thở rít lên qua kẽ răng như tiếng rò rỉ của một đường ống rỉ sét.
“Ngươi… định nuốt chửng ta sao?”
Phi Vũ thầm thì vào hư không, giọng nói vỡ vụn.
Đáp lại anh chỉ là sự im lặng chết chóc của làng quê, nhưng trong đầu anh, một âm thanh lạ kỳ bắt đầu vang vọng. Đó không phải là tiếng người, mà là một chuỗi những rung động tần số cao, giống như tiếng hàng ngàn con côn trùng đang vỗ cánh đồng loạt, hoặc tiếng lụa xé rách giữa đêm thanh vắng. Vết bớt sau gáy đột ngột tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm, ma quái, xuyên qua lớp vải áo, in hình con nhện khổng lồ lên thân cây đa già đối diện.
Bất chợt, tầm nhìn của Phi Vũ nhòe đi. Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Ngôi làng biến mất, chỉ còn lại một màu đỏ của máu và sự hỗn mang. Anh thấy mình đang đứng giữa một mạng nhện khổng lồ, những sợi tơ không phải màu trắng mà là những sợi dây thần kinh đỏ rực, rung rinh theo mỗi nhịp đập của trái tim anh.
Ở trung tâm của mạng lưới ấy, một thực thể hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, lúc là một con nhện lớn với lớp vỏ xù xì đầy gai nhọn, lúc lại biến thành khuôn mặt của hàng trăm tổ tiên họ Trần đã khuất, đôi mắt họ trống rỗng, miệng há hốc như đang cầu xin một điều gì đó kinh tởm.
“Trần Phi Vũ… máu của ngươi là máu của ta… linh hồn ngươi là tơ của ta…”
Tiếng nói vang lên từ chính lồng ngực của anh. Phi Vũ ôm chặt lấy đầu, đau đớn gào lên:
“Cút đi! Ta sẽ không trở thành con rối của các người! Ta sẽ phá hủy lời nguyền này!”
Một tràng cười lạnh lẽo, ma mãnh vang lên. Thực thể kia dần thu nhỏ lại, hóa thành một bóng người thanh mảnh, khoác trên mình bộ trang phục quan viên thời phong kiến – chính là người đàn ông mà anh vẫn luôn thấy trong những giấc mơ trước đây. Nhưng gương mặt hắn bây giờ chính là gương mặt của Phi Vũ, chỉ khác là đôi mắt hắn đỏ rực như hai hòn than đang cháy và khóe môi hếch lên một nụ cười ngạo nghễ.
“Phá hủy? Ngươi định dùng cái gì để phá hủy?” Hắn bước đi trên những sợi tơ rung động, từng bước tiến gần đến anh. “Bằng thanh đoản kiếm rỉ sét của cụ già sắp chết kia? Hay bằng sự ngây thơ của con bé Linh Chi? Hay bằng luật pháp nực cười của tên cảnh sát ngoài kia? Phi Vũ, ngươi là một kiến trúc sư. Ngươi biết rõ hơn ai hết, nếu muốn đập bỏ một ngôi nhà ma ám, ngươi phải đứng từ bên trong nó. Và muốn diệt một con quỷ, ngươi phải có sức mạnh của quỷ.”
Phi Vũ lùi lại, nhưng những sợi tơ đỏ đã quấn chặt lấy cổ chân anh từ lúc nào. Chúng bắt đầu bò lên ống quần, đâm thẳng vào da thịt. Anh rên rỉ, cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khủng khiếp đang tàn phá hệ thống kinh mạch.
“Sự giàu sang của họ Trần được xây dựng từ máu và tơ nhện. Lời nguyền không phải là sự trừng phạt, nó là sự đầu tư. Mỗi thế hệ là một vật tế, để nuôi lớn con Nhện Huyết này.” Hắn đưa bàn tay nhợt nhạt vuốt ve gương mặt Phi Vũ. “Lão Khang hiểu điều đó. Lão muốn chiếm lấy sức mạnh này để trường sinh. Nhưng lão già đó tham lam và hèn nhát, lão chỉ muốn sử dụng nó như một công cụ. Còn ngươi… ngươi mới chính là cái kén hoàn hảo nhất.”
“Ta sẽ… chết sao?” Phi Vũ nghiến răng, cố giữ lấy chút ý thức cuối cùng.
“Ngươi sẽ sống. Một sự sống mà chưa một người họ Trần nào chạm tới được. Hãy nhìn xem, những con nhện con đang bò trong máu ngươi, chúng đang vá lại những tổn thương, chúng đang cường hóa gân cốt của ngươi. Chỉ cần ngươi mở lòng, chỉ cần ngươi ngừng chống cự, chúng ta sẽ là một.”
Cơn đau đột ngột đạt đến đỉnh điểm. Phi Vũ thấy xương cốt mình như bị nghiền nát rồi nắn lại theo một trật tự mới. Một thứ xúc giác siêu phàm bùng nổ. Anh có thể cảm nhận được những rung động nhỏ nhất trên mặt đất từ cách xa hàng dặm. Anh nghe thấy tiếng thở phập phồng của Linh Chi đang trốn trong hầm bí mật, nghe thấy nhịp tim lo âu của cảnh sát Huy đang cầm súng đứng gác nơi bìa rừng, và cả tiếng cười điên dại của Trần Vĩnh Khang trong mật thất dưới lòng dinh thự.
Thế giới quan của một kiến trúc sư trong anh biến đổi hoàn toàn. Dinh thự họ Trần giờ đây không còn là những bức tường gạch và cột gỗ, mà là một cơ thể sống khổng lồ, một ma trận của oán khí và huyết mạch. Anh nhìn thấy rõ những đường “Long mạch giả” mà tổ tiên đã dựng lên để bẫy linh hồn của Bà Chúa Không Mặt. Anh thấy những điểm yếu, những nút thắt của toàn bộ trận pháp.
Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Anh cảm thấy nhân tính của mình đang bị bào mòn. Sự đồng cảm, nỗi sợ, lòng trắc ẩn… tất cả đang bị lớp màng tơ nhện màu đỏ bao phủ, trở nên lạnh lẽo và lý trí đến tàn nhẫn.
“Ngươi… muốn gì ở ta?” Phi Vũ khàn giọng hỏi.
“Ta muốn sự kết thúc. Nhện mẹ đã chờ đợi quá lâu trong cơn đói khát oán hận. Bà Chúa Không Mặt không phải là kẻ thù của ta, bà ta là nguồn thức ăn bị giam cầm. Trần Vĩnh Khang muốn nuốt bà ta để bất tử, nhưng bà ta sẽ nuốt chửng cả dòng họ này. Trừ khi… ngươi chấp nhận làm vật chủ của ta, dùng sức mạnh của Nhện Huyết để định đoạt tất cả.”
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Những sợi gân xanh giờ đã chuyển sang màu đỏ thẫm, di chuyển dưới da như những sinh vật sống. Anh hiểu rằng, đây là lựa chọn duy nhất. Nếu anh từ chối, anh sẽ chết trong vài giờ tới khi con nhện đục thủng tủy sống. Linh Chi sẽ bị hiến tế, và bóng tối sẽ nuốt chửng mọi thứ. Nếu anh chấp nhận, anh sẽ có sức mạnh để đối đầu với lão Khang và linh hồn oán hận kia, nhưng anh có thể không còn là “người” nữa.
Sống như một con quỷ để bảo vệ những gì còn lại, hay chết như một con người trong sự bất lực?
Ký ức về người cha đã tự sát để đổi lấy 20 năm bình yên cho anh hiện về. Khuôn mặt nhạt nhòa lệ của Linh Chi, sự chính trực đến ngoan cố của Huy…
Phi Vũ hít một hơi dài, mùi không khí tràn đầy oán khí giờ đây không còn làm anh khó chịu nữa. Nó trở nên ngọt lịm và đầy kích thích.
“Được… ta chấp nhận.”
Ngay lập tức, thực thể trước mặt tan biến vào trong anh. Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí Phi Vũ. Ánh sáng đỏ từ vết bớt sau gáy bùng lên, soi sáng cả một vùng trời làng Cổ Nguyệt. Toàn bộ lũ nhện quỷ ký sinh trong các thành viên khác của dòng họ đều đồng loạt rít lên đau đớn, hướng về phía gốc đa già mà quỳ lạy.
Cơ thể Phi Vũ vặn vẹo. Từ sau gáy, hai sợi tơ đỏ như máu tuôn ra, đan dệt lại thành hai cánh tay phụ dài và linh hoạt, lẩn khuất dưới lớp áo dài mới được định hình lại bởi ma thuật. Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen truyền thống mà là một màu đỏ thẫm rực cháy như đá ruby, đồng tử thu hẹp lại thành một đường chỉ đứng dọc.
Sự cộng sinh đã hoàn tất.
Phi Vũ đứng dậy. Động tác của anh không còn mang vẻ vụng về của một người ốm yếu, mà uyển chuyển, nhẹ nhàng đến đáng sợ, giống như một con dã thú đang chuẩn bị cho cuộc săn mồi vĩ đại nhất. Anh nhìn về phía dinh thự họ Trần, nơi những cột oán khí đen kịt đang cuộn xoáy lên bầu trời đêm.
“Kiến trúc của tội ác này… đến lúc phải phá dỡ rồi.”
Anh bước đi. Mỗi bước chân không còn để lại dấu vết trên mặt đất, nhưng mặt đất nơi anh đi qua đều nứt nẻ, những bụi cây héo úa trong tích tắc. Anh không cần đi theo con đường mòn nữa. Với tầm nhìn mới, anh thấy những sợi dây “mệnh lực” vô hình nối liền từ anh đến từ đường. Anh chỉ cần bước theo sự dẫn dắt của cái chết.
Khi tiến gần đến cổng dinh thự, hai tên gia nhân – thực chất là những cái xác không hồn đã bị nhện ký sinh hoàn toàn – lao ra ngăn cản. Chúng gầm lên những tiếng thú vật, móng tay sắc lẹm chộp lấy vai anh.
Phi Vũ không cần nhìn. Từ sau lưng anh, hai xúc tu đỏ thẫm vụt ra nhanh như chớp. Chúng đâm xuyên qua ngực hai cái xác, nhấc bổng chúng lên không trung. Không có máu chảy ra, vì toàn bộ sinh lực còn sót lại của chúng đã bị Nhện Huyết trong người Phi Vũ hút sạch chỉ trong một nhịp thở. Hai cái xác khô héo rơi xuống đất như hai khúc gỗ mục.
“Quá yếu ớt.”
Phi Vũ lầm bầm. Giọng nói của anh giờ đây mang một độ rung ma quái, như thể có nhiều người cùng nói một lúc.
Bên trong dinh thự, Trần Vĩnh Khang đang ngồi giữa một vòng tròn nến đen, tay cầm mảnh Căn Cốt cuối cùng, cố gắng điều khiển oán linh của Bà Chúa Không Mặt. Lão đột ngột mở mắt, vẻ mặt kinh hoàng nhìn về phía cửa chính.
“Ai? Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa?!”
Tiếng nổ vang dội. Cánh cổng gỗ lim dày hàng chục phân bị một lực lượng vô hình đánh tan tành thành hàng vạn mảnh nhỏ. Giữa làn khói bụi và ánh sáng đỏ rực, Trần Phi Vũ bước vào. Áo choàng đen của anh bay lất phất trong một cơn gió lạnh lẽo không biết từ đâu tới.
Lão Khang sửng sốt, rồi bật cười điên cuồng: “Vũ? Cháu trai yêu quý của ta… Cháu đã làm gì với bản thân mình thế kia? Cháu đã chấp nhận Nhện Huyết rồi sao? Tốt… tốt lắm! Càng nhiều sức mạnh, bữa tiệc hiến tế của ta càng hoàn mỹ!”
Phi Vũ nhìn chú mình bằng đôi mắt đỏ rực vô hồn. Anh thấy những sợi tơ đen xì và bẩn thỉu đang quấn quanh linh hồn của lão Khang. Đó là những sợi tơ của sự tham lam và tàn ác, chúng đã mục nát đến tận cùng.
“Ông không hiểu gì về sức mạnh này cả, Trần Vĩnh Khang.” Phi Vũ lên tiếng, giọng nói trầm lạnh khiến những ngọn nến đen xung quanh tắt phụt. “Ông chỉ biết vay mượn và đánh cắp. Còn ta… ta là chính nó.”
Bất chợt, dưới sàn gạch của sảnh chính, hàng ngàn con nhện đỏ nhỏ li ti bắt đầu chui ra từ các kẽ hở. Chúng không tấn công Phi Vũ, ngược lại, chúng tạo thành một con đường thảm đỏ dưới chân anh.
Phi Vũ vung tay, một luồng tơ đỏ từ tay anh bắn ra, quấn chặt lấy cổ Trần Vĩnh Khang trước khi lão kịp phản ứng. Lão Khang trợn mắt, cố gắng sử dụng mảnh Căn Cốt để kháng cự, nhưng oán lực phát ra từ đó vừa chạm vào tơ của Phi Vũ đã bị hấp thụ sạch sẽ.
“Không thể nào! Căn Cốt của cụ tổ… tại sao…”
“Cụ tổ? Ông đang nói về kẻ đã ký giao kèo bằng máu này sao?” Phi Vũ bước đến sát lão, gương mặt anh chỉ cách lão vài phân. Lúc này, lão Khang có thể thấy những hoa văn nhện đỏ đang bò lan trên cổ và mặt của Phi Vũ. “Hắn đã trả nợ xong bằng sự thống khổ của chín đời con cháu rồi. Bây giờ, đến lượt ta thu hồi vốn liếng.”
Lực thắt trên cổ lão Khang tăng mạnh. Lão vùng vẫy, mặt tím tái lại. Đột nhiên, từ sâu trong bóng tối của ngôi nhà, một tiếng thét oán độc vang lên. Không khí đặc quánh lại, và hình bóng của Bà Chúa Không Mặt hiện ra ngay sau lưng Phi Vũ.
Bà ta không có khuôn mặt, chỉ có những dòng máu đen chảy ra từ đôi mắt không tồn tại. Bộ váy cưới rách nát bay lơ phơ, oán khí từ bà ta mạnh đến mức khiến toàn bộ dinh thự rung chuyển như trong một trận động đất. Bà ta lao đến, những móng tay đen kịt định xuyên qua lưng Phi Vũ.
Phi Vũ không quay đầu lại. Hai cánh tay phụ sau lưng anh chuyển động nhanh đến mức tạo thành một vòng bảo vệ đỏ rực. Tiếng va chạm giữa oán khí và huyết tơ vang lên chát chúa như kim loại đâm vào nhau.
Bà Chúa Không Mặt dừng lại, bà ta dường như cũng cảm nhận được sự biến đổi trong kẻ đứng trước mặt. Đây không còn là tên kiến trúc sư yếu đuối mà bà ta thường hù dọa trong những giấc mơ. Đây là một con quái vật đồng đẳng, nếu không muốn nói là còn đáng sợ hơn.
“Ngươi… kẻ mang dấu ấn nhện…” Một giọng nói khản đặc phát ra từ lồng ngực của oán linh.
“Hỡi người phụ nữ bị giam cầm trong những bức tường này,” Phi Vũ nói, thanh âm chứa đựng một sự đồng cảm lạnh lẽo, “Hận thù của bà là chính đáng, nhưng dòng máu họ Trần hôm nay đã thay đổi. Tôi sẽ kết thúc cuộc chơi này. Không phải bằng cách phong ấn bà thêm lần nữa, mà bằng cách phá tan nhà tù kiến trúc này và trả bà về với luân hồi… sau khi ta thanh toán xong tên rác rưởi này.”
Nói rồi, Phi Vũ ném Trần Vĩnh Khang xuống sàn. Lão Khang đau đớn bò dậy, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Lão nhận ra mình đã tính sai. Lời nguyền không diễn ra theo cách lão muốn. Phi Vũ không phải là vật tế, anh là kẻ kế vị tối cao của bóng tối họ Trần.
Phi Vũ nhìn quanh sảnh chính, ánh mắt anh xuyên thấu qua lớp vật chất. Anh thấy điểm kết nối phong thủy quan trọng nhất của cả dinh thự – cột móng nằm ngay dưới chân anh, nơi linh hồn người phụ nữ kia bị trấn yểm đầu tiên.
Anh giơ tay lên trời. Mạng nhện đỏ rực bắt đầu phủ kín trần nhà, tường và sàn.
“Sự cộng sinh không chỉ để ta mạnh hơn. Nó để ta thấu hiểu nỗi đau của từng viên gạch, từng thớ gỗ đã thấm máu trong căn nhà này.”
Cơ thể Phi Vũ bắt đầu phát ra những luồng hào quang huyết sát. Anh cảm nhận được Linh Chi và cụ Mười đang đứng bên ngoài vòng bảo vệ, đang nhìn anh với sự kinh hoàng và xót xa. Anh biết, từ khoảnh khắc này, anh không bao giờ có thể trở lại cuộc sống của một chàng trai bình thường nữa. Vết bớt nhện đã không còn là vết bớt, nó là linh hồn thứ hai, là gông xiềng và cũng là thanh kiếm của anh.
“Chạy đi, Linh Chi!” Phi Vũ hét lên, giọng nói vang vọng khắp làng Cổ Nguyệt. “Đưa mọi người rời khỏi khu vực này ngay lập tức! Ngôi nhà này… phải sụp đổ!”
Dưới chân anh, mặt đất bắt đầu nứt toác. Một tiếng gầm rú vang lên từ lòng đất, như thể trái tim của làng Cổ Nguyệt đang bị bóp nát. Trần Vĩnh Khang điên cuồng lao đến định cướp lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn mà Phi Vũ vừa rút ra, nhưng chỉ bằng một cái phẩy tay, một sợi tơ đỏ đã hất văng lão vào cột trụ, xương sườn lão vỡ vụn.
Phi Vũ đứng giữa tâm bão oán khí, con nhện đỏ trên gáy anh hoàn thành cái chân cuối cùng. Tám cái chân rực rỡ sắc máu in sâu vào tủy sống.
“Kết thúc rồi.”
Anh cắm mạnh thanh đoản kiếm Trấn Hồn xuống điểm huyệt chính giữa sảnh. Toàn bộ năng lượng huyết tơ truyền thẳng xuống lòng đất, đối đầu trực diện với luồng oán khí nghìn năm.
Dinh thự họ Trần rung lên bần bật. Những bức tường bắt đầu nứt ra theo những hình thù giống như mạng nhện. Bà Chúa Không Mặt gào thét một tiếng sau cùng, rồi hình bóng bà tan rã thành hàng triệu đốm sáng nhỏ, bị sức mạnh của Nhện Huyết cuốn lấy và thanh lọc.
Trong khoảnh khắc ngôi nhà sụp đổ, Phi Vũ thấy lại khuôn mặt thật của cô gái năm xưa – một gương mặt xinh đẹp, dịu hiền và đẫm lệ. Cô khẽ gật đầu cảm ơn anh trước khi tan biến vào hư không.
Bên ngoài, làng Cổ Nguyệt bừng tỉnh bởi một cơn địa chấn cục bộ. Những người dân chạy ra khỏi nhà, chỉ thấy dinh thự họ Trần đồ sộ, kiêu hãnh bao đời nay đang từ từ chìm vào lòng đất, khói bụi mịt mù che khuất cả ánh trăng.
Giữa đống đổ nát, Trần Phi Vũ đứng im lìm. Ánh mắt đỏ rực dần phai nhạt, nhường chỗ cho vẻ mệt mỏi cùng cực. Anh vẫn còn sống, nhưng cơ thể anh giờ đây là một sự kết hợp quái dị. Những cánh tay tơ nhện đã thu vào trong, để lại những vết sẹo dài đỏ rực trên lưng.
Anh nhìn thấy Linh Chi chạy lại, đôi mắt cô nhòe lệ. Cô muốn chạm vào anh, nhưng lại sợ hãi trước luồng sát khí vẫn còn lẩn khuất.
“Vũ… anh…”
“Anh vẫn là anh, Chi à.” Phi Vũ mỉm cười chua chát, nhưng giọng nói anh giờ đây trầm khàn và chứa đựng một bí mật đáng sợ. “Nhưng anh cũng là Lời Nguyền. Anh là kẻ canh giữ nỗi đau của dòng họ này.”
Vết bớt hình nhện sau gáy anh giờ đã chuyển thành một màu đen huyền ảo, trầm mặc và đầy quyền năng. Nó không còn ngứa ngáy hay đau đớn nữa. Nó đã im lặng, sẵn sàng chờ đợi trong huyết quản anh cho những cuộc đối đầu sắp tới với thế giới tâm linh đầy rẫy hiểm nguy.
Trần Phi Vũ nhìn về hướng chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày sinh nhật thứ 27 đang hé lộ. Lời nguyền cái chết đã bị phá vỡ, nhưng một lời nguyền mới, cô độc và gánh nặng hơn, vừa mới bắt đầu. Anh đã sống sót qua đêm trăng máu, bằng cách chấp nhận bóng tối bên trong chính mình. Sự cộng sinh này là cái giá để cứu những người anh yêu, và anh chấp nhận trả nó, cho dù nó có nghĩa là anh sẽ phải bước đi trên ranh giới âm dương mãi mãi.
Dưới chân anh, giữa đống gạch vụn, một con nhện đỏ nhỏ bé bò ra, lặng lẽ leo lên vai anh rồi biến mất sau làn áo sơ mi rách nát. Gió cuối cùng cũng thổi, cuốn đi mùi hôi tanh của máu, chỉ còn lại mùi gạch đá vỡ và sự im lặng bao la của một khởi đầu mới đầy u tối.