Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 111: Ký ức của Bà Chúa

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:55:47 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 111: KÝ ỨC CỦA BÀ CHÚA

Trong bóng tối đặc quánh của căn phòng thuê tạm bợ nơi ven đô, Trần Phi Vũ ngồi bất động như một pho tượng đá. Sau lưng anh, vết bớt hình nhện đen tuyền không còn là một khối sẹo chết chóc nữa mà đang từ từ phập phồng, giống như một trái tim thứ hai đang cộng hưởng nhịp đập với linh hồn anh. Kể từ khi dinh thự họ Trần sụp đổ, Phi Vũ không còn thấy sự thù địch từ thực thể tà ác ấy nữa. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, một sự chuyển giao đầy nặng nề.

Anh đặt thanh đoản kiếm Trấn Hồn – giờ đã thu nhỏ lại thành một chiếc trâm gỗ cũ kỹ – lên đùi. Hơi lạnh từ chiếc trâm lan tỏa, giúp anh giữ được sự tỉnh táo cuối cùng trước khi dấn thân vào cõi mê lộ của những ký ức không thuộc về mình.

“Nhìn đi…” Một giọng nói thầm thì, như tiếng lá khô cọ vào nhau, vang lên ngay sát vành tai Phi Vũ. “Nhìn thấy sự khởi đầu của vinh hoa, và cũng là sự bắt đầu của tội ác.”

Phi Vũ khẽ nhắm mắt lại. Đột ngột, đôi mắt âm dương của anh tự động mở trừng trừng. Nhưng thứ anh nhìn thấy không còn là bức tường bong tróc hay ánh đèn đường le lói qua khe cửa. Toàn bộ thế giới thực tại tan rã thành muôn vàn hạt bụi màu đen. Thay vào đó, một khung cảnh của hơn một thế kỷ trước hiện ra, rõ nét như thể anh đang đứng ngay tại đó.

Đó là một buổi chiều tà ở làng Cổ Nguyệt xưa, khi dòng sông Hắc Thủy chưa mang màu đen đục ngầu như bây giờ mà vẫn còn lững lờ trôi trong nắng quái.

Hồn phách Phi Vũ như bị hút vào một cơ thể khác. Anh không phải là anh nữa. Anh đang nhìn đời qua đôi mắt của Tuyết – cô gái trẻ có làn da trắng như tuyết và đôi mắt u sầu. Anh cảm nhận được hơi ấm của ánh nắng chạm vào da thịt, cảm thấy nhịp đập của một trái tim tràn đầy tình yêu và cả nỗi sợ hãi mơ hồ.

Tuyết đứng trước cổng một ngôi nhà cổ kính nhưng u ám. Đó chính là tiền thân của dinh thự họ Trần. Lúc bấy giờ, nó chưa đồ sộ nhưng đã tỏa ra khí chất của một gia tộc bắt đầu phất lên nhờ những mưu đồ kín kẽ.

“Tuyết à, vào đây đi con.”

Giọng nói ấy khiến Phi Vũ (trong thân xác Tuyết) rùng mình. Đó là Trần Phi Cao – vị cụ tổ của họ Trần. Trong ký ức này, ông ta chưa phải là một bộ xương khô hay một hồn ma hung ác, mà là một người đàn ông trung niên đạo mạo trong bộ áo dài gấm, chòm râu đen láy và đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh.

Trần Phi Cao nhìn Tuyết, không phải ánh mắt của một người cha chồng nhìn con dâu tương lai, mà là ánh mắt của một kẻ thám hiểm đang nhìn một kho báu… hay đúng hơn là một vật phẩm tế lễ quý giá.

“Thưa cụ, anh ấy đâu ạ?” Tuyết khẽ hỏi, giọng run rẩy. Anh ấy ở đây là người con trai cả của họ Trần, người đã hứa sẽ cưới cô làm vợ, cứu cô khỏi cảnh nghèo khó lầm than.

“Nó đang chuẩn bị cho hôn lễ của hai đứa. Con cứ vào nhà dùng trà đi.”

Ký ức chuyển sang một phân cảnh tối tăm hơn. Phi Vũ cảm thấy đầu óc choáng váng. Tuyết bị dẫn xuống một gian phòng dưới lòng đất. Mùi hương nhang tàn nồng nặc xen lẫn mùi của vôi sống và một thứ mùi tanh tao khó tả. Tại đó, không có trầu cau, không có áo dài cưới. Chỉ có bốn gã gia nhân lực lưỡng với khuôn mặt lạnh lùng và một tên thầy pháp đang lầm rầm đọc những bài chú bí hiểm.

Tên thầy pháp mặc áo bào đen, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp mạng, nhưng đôi tay nhăn nheo của hắn lại cầm một cây trâm gỗ – chính là tiền thân của thanh Trấn Hồn kiếm mà Phi Vũ đang sở hữu.

“Giờ lành đã đến.” Tên thầy pháp rít lên qua kẽ răng.

Trần Phi Cao bước ra từ bóng tối. Gương mặt ông ta trong ánh nến bập bùng trở nên méo mó và tàn độc đến cực độ.

“Con đừng trách ta,” Trần Phi Cao thản nhiên nói, giọng ông ta như vang vọng từ dưới đáy mồ. “Cơ nghiệp họ Trần muốn trường tồn mười đời, trăm đời, cần có một ‘Thần Giữ Của’ (Thần giữ tiền bạc). Mệnh cách của con là âm trong âm, thuần khiết vô ngần. Chỉ có con mới đủ tư cách để canh giữ long mạch này cho con cháu ta.”

Tuyết muốn hét lên, nhưng đôi môi cô đã bị một thế lực vô hình khóa chặt. Những gã gia nhân bắt đầu tiến tới. Họ không đánh đập, không thô bạo, nhưng hành động của họ lại chứa đựng sự tàn nhẫn đến tột cùng. Họ trói chặt chân tay cô vào một cây cột móng bằng gỗ lim lớn.

Phi Vũ cảm nhận rõ rệt sự kinh hoàng tột độ đang lan tỏa trong từng thớ thịt của Tuyết. Sự phản bội đau đớn hơn bất cứ loại đòn roi nào. Người đàn ông cô yêu không xuất hiện. Anh ta biết chuyện này không? Hay chính anh ta cũng đã đồng ý hy sinh cô để lấy vinh hoa vĩnh cửu cho dòng tộc mình?

“Khâu miệng nó lại!” Tên thầy pháp ra lệnh.

Những sợi chỉ đỏ dài được ngâm trong máu gà trống và tà thuật được đưa ra. Phi Vũ hét lên trong thinh lặng khi thấy cây kim bạc đâm xuyên qua làn môi mềm mại của Tuyết. Từng mũi, từng mũi một… Máu đỏ chảy dài trên cổ, thấm đẫm chiếc áo trắng đơn sơ. Cô không thể kêu khóc, chỉ có những giọt lệ chảy ngược vào trong tim, hóa thành một dòng suối oán hận đen ngòm.

Từng tảng gạch bắt đầu được xây lên xung quanh cô. Những người thợ xây làm việc một cách máy móc, vô hồn. Họ đang chôn sống cô ngay tại điểm “Mắt Quỷ” của căn nhà.

Ánh sáng dần lùi xa. Chỉ còn lại ánh nhìn điên cuồng của Trần Phi Cao qua khe hở cuối cùng trước khi viên gạch cuối cùng được đặt lên.

“Tuyết à, ngươi chết đi sẽ sống mãi. Ngươi không còn mặt mũi, ngươi chỉ là cái gương soi lại tội lỗi và sự giàu sang của họ Trần.”

Bóng tối bao trùm. Sự ngột ngạt bắt đầu bóp nghẹt lá phổi của Tuyết. Phi Vũ cảm nhận được nỗi đau khi vôi sống ngấm vào những vết thương, khi cái nóng và sự khô khát bắt đầu gặm nhấm cơ thể trẻ trung ấy. Trong bóng tối sâu thẳm, Tuyết không chết ngay. Cô bị treo lơ lửng giữa sự sống và cái chết bởi tà thuật. Những con nhện đỏ – vốn là linh vật của thầy pháp – bắt đầu bò lên người cô, chui vào hốc mắt, vào vết thương để “nuôi” lấy oán khí.

Sự cô độc hàng chục năm trong lòng đất đã mài giũa oán hận thành một lưỡi dao sắc lẹm. Tuyết không còn là Tuyết nữa. Khuôn mặt cô dần biến mất, làn da tróc ra vì hận thù, để lại một khoảng phẳng lì u ám. Cô trở thành Bà Chúa Không Mặt.

Mỗi khi người họ Trần giàu lên một bậc, sợi xích linh hồn trên cổ cô lại thắt chặt thêm một vòng. Sự giàu sang của họ được xây dựng trên sự thối rữa của cô.

Đột ngột, khung cảnh ký ức nổ tung. Phi Vũ bị đẩy mạnh trở lại thực tại.

Anh ngã nhào khỏi ghế, hơi thở dồn dập, mồ hôi đầm đìa nhỏ xuống mặt sàn. Toàn thân anh đau đớn như vừa bị hàng nghìn cây kim đâm xuyên qua. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự căm phẫn đang sôi sùng sục trong máu anh.

Phi Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay mang dòng máu của những kẻ đã đứng nhìn cô gái ấy bị chôn sống. Dòng máu của kẻ đã khâu miệng cô bằng chỉ đỏ.

“Thì ra là thế…” Anh lầm bầm, giọng nói run rẩy. “Không có lời nguyền nào từ bên ngoài cả. Chính cái ác trong dòng máu này là khởi nguồn.”

Thanh Trấn Hồn kiếm trên mặt đất khẽ rung lên bần bật. Những con nhện nhỏ xíu bắt đầu bò ra từ các kẽ hở của sàn nhà, chúng không tấn công anh mà quây thành một vòng tròn xung quanh Phi Vũ, như thể đang cúi đầu chào đón vị chủ nhân mới, kẻ vừa nhìn thấu nỗi đau của chúng.

Đúng lúc đó, vết bớt sau gáy Phi Vũ nóng rực như lửa đốt. Anh cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo từ ký ức của Tuyết đang tràn vào tâm trí mình, hòa quyện với linh lực kiến trúc và âm dương nhãn. Anh không còn thấy sợ hãi Bà Chúa nữa. Ngược lại, một cảm giác đồng cảm sâu sắc dâng trào. Cô ấy không muốn giết người vì thú vui, cô ấy chỉ đang đòi lại nợ. Và anh – kẻ mang Huyết Ấn – là con nợ cuối cùng phải đứng ra tất toán mọi thứ.

Trần Phi Vũ từ từ đứng dậy, ánh mắt anh giờ đây đã có sự thay đổi. Nó lạnh lùng hơn, nhưng cũng kiên định hơn bao giờ hết. Anh cầm thanh Trấn Hồn lên, chiếc trâm gỗ phát ra một tia sáng đen dịu nhẹ.

Anh nhận ra rằng việc đốt dinh thự mới chỉ là khởi đầu. Lời nguyền vẫn chưa tan, nó đã ăn sâu vào “Địa Mạch” của làng Cổ Nguyệt và đang lan sang thành phố theo bước chân anh. Kẻ thù bí ẩn có diện mạo giống bố anh – người xuất hiện trong mảnh gương Minh Cảnh – chắc chắn có liên quan đến việc này. Hắn ta không muốn giải thoát cho Tuyết, hắn muốn lợi dụng oán khí của bà để làm một thứ còn kinh khủng hơn: Một nghi lễ tế thế.

Phi Vũ bước tới cửa sổ, nhìn về phía những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Dưới những tòa nhà chọc trời hào nhoáng kia, biết đâu cũng có những “vật tế” đang bị giam cầm như Tuyết?

“Bà Chúa…” Phi Vũ khẽ nói, hướng vào khoảng không vô định. “Nếu tôi mang nỗi đau của bà đi tiếp, liệu bà có thể buông bỏ?”

Một làn gió lạnh tràn vào phòng, mang theo mùi hương của hoa nhài – mùi hương yêu thích của Tuyết trước khi cô bị hãm hại. Con nhện đỏ trên vai Phi Vũ khẽ cựa quậy, rồi bò xuống tay anh, để lại một vết đánh dấu hình hoa bỉ ngạn rực đỏ.

Trần Phi Vũ biết, từ giây phút này, cuộc đời kiến trúc sư của anh đã thực sự kết thúc. Anh bây giờ là người giữ cửa giữa hai thế giới, kẻ mang theo ký ức của một bà chúa không mặt để đi tìm lại sự công bằng giữa cõi u minh.

Anh khoác lên mình chiếc áo khoác đen dài, giấu đi thanh kiếm dưới tay áo, rồi bước ra khỏi căn phòng. Ngoài kia, sương mù của Sài Gòn đang bắt đầu dày đặc hơn thường lệ, và đâu đó trong tiếng gió rít qua những khe nhà, anh nghe thấy tiếng hát ru ai oán của hơn một trăm năm trước.

Chương này kết thúc bằng hình ảnh Phi Vũ bước đi đơn độc trong màn đêm, lưng anh khẽ cong lại dưới sức nặng của hàng ngàn linh hồn họ Trần đang kêu gào đòi cứu rỗi, hoặc đòi mạng. Hành trình phá giải âm mưu phong thủy của kẻ thù bí ẩn mới chỉ bắt đầu, và chìa khóa nằm chính trong những đau thương mà anh vừa được chứng kiến.

Ký ức của Bà Chúa không phải là một món quà, đó là một trách nhiệm đẫm máu. Và Phi Vũ, kẻ kế thừa lời nguyền, đã sẵn sàng để trở thành kẻ cầm cân nảy mực trong cuộc chiến âm dương đầy tàn khốc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8