Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 112: Tình yêu và oán hận

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:56:48 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 112: TÌNH YÊU VÀ OÁN HẬN

Sương mù thành phố về đêm không mang cái vị lành lạnh của hơi nước mà lại đặc quánh, mang theo dư vị của tro tàn và mùi nhang tàn mục ruỗng. Phi Vũ bước đi trên vỉa hè vắng lặng, tiếng giày nện xuống mặt đường nhựa nghe khô khốc như tiếng xương người va chạm. Sau gáy anh, vết bớt Nhện Huyết bắt đầu nóng ran, tám chiếc chân nhện li ti dường như đang cắm sâu vòi hút vào tủy sống, ép anh phải mở ra cánh cửa ký ức mà anh vừa kế thừa từ đoản kiếm Trấn Hồn.

Một cơn choáng váng ập đến. Không gian xung quanh Phi Vũ bắt đầu vặn xoắn. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn neon dần tan chảy, thay vào đó là rặng tre già xào xạc trong gió và những con đường đất đỏ loang lổ của làng Cổ Nguyệt hơn một trăm năm trước.

Đây không phải là giấc mơ. Đây là “Hồi ức máu” của Tuyết – người thiếu nữ đã bị dòng họ anh nghiền nát để đổi lấy vinh hoa phú quý.

***

Làng Cổ Nguyệt năm ấy, mưa dầm dề suốt cả tháng Ba.

Trong gian nhà cổ của họ Trần, mùi gỗ hương quyện cùng mùi thuốc Bắc đặc quánh. Tuyết ngồi bên khung cửa sổ, tay vân vê tà áo dài màu mỡ gà, đôi mắt đen láy như chứa cả một bầu trời sao nhìn ra phía cổng từ đường. Cô là con gái duy nhất của một thầy đồ nghèo trong làng, nhưng nhan sắc lại thanh tao thoát tục như hoa sen sớm mai.

“Tuyết, sao em lại ngồi đây hứng gió? Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

Một giọng nói trầm ấm vang lên. Trần Phi Cao – trưởng tôn của dòng họ Trần bấy giờ, bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng choàng chiếc áo khoác lên vai cô. Trong mắt chàng thanh niên hào hoa phong nhã ấy, Tuyết là cả thế giới. Họ đã thề non hẹn biển dưới gốc đa đầu làng, rằng khi hoa bỉ ngạn nở đỏ bên bờ sông Hắc Thủy, Cao sẽ đem sính lễ đến rước Tuyết về làm dâu nhà họ Trần.

Lúc đó, tình yêu của họ thuần khiết như sương sớm. Phi Cao từng nắm chặt tay Tuyết, dõng dạc nói: “Dù dòng họ có suy vi, dù cả thế giới này quay lưng, ta cũng sẽ bảo vệ em. Trần Phi Cao này sống vì em, chết cũng nguyện hóa thành cát bụi dưới chân em.”

Tuyết tin vào lời thề ấy. Cô tin đến mức khi thảm họa ập xuống gia tộc họ Trần, cô đã không ngần ngại dùng máu của chính mình để viết lá bùa bình an cho anh.

Thế nhưng, sự giàu sang vốn dĩ không bao giờ tự nhiên mà đến. Gia tộc họ Trần bấy giờ đang đứng bên bờ vực phá sản. Những chuyến buôn lớn bị cướp phá, người trong họ liên tục mắc bệnh lạ qua đời. Giữa lúc lâm nguy, cụ tổ Trần Phi Cao – khi đó đã là một kẻ cuồng tín và tham vọng – đã tìm đến một thầy địa lý tà môn từ phương Bắc.

Hắn ta nói rằng, dưới đất làng Cổ Nguyệt có một con rồng đất đang bị nhốt, nhưng con rồng này là “Ác Long”. Muốn khởi phát dòng họ, phải thực hiện nghi thức “Trấn yểm mỹ nhân”. Cần một cô gái mang dòng máu thanh khiết, có ngày giờ sinh trùng với linh khí của khu đất, và quan trọng nhất, người đó phải tự nguyện dâng hiến cả linh hồn vì tình yêu đối với người thừa kế của dòng họ.

Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại. Anh đang sống trong cảm xúc của Tuyết. Sự bàng hoàng, đau đớn khi cô vô tình đứng sau bức màn gấm và nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cha chồng tương lai và người mình yêu nhất.

“Phi Cao, con phải chọn.” Giọng lão trưởng tộc khô khốc như tiếng lá rụng. “Hoặc là nhìn cả dòng họ Trần bị tuyệt diệt, hàng trăm mạng người vào sinh ra tử theo con sẽ phải chết thảm, hoặc là hy sinh con bé Tuyết. Nó yêu con, linh hồn nó mới đủ sức trấn áp Ác Long dưới kia. Nó sẽ thành ‘Thần giữ của’, giúp họ Trần giàu sang đời đời kiếp kiếp.”

Phi Vũ thấy Phi Cao quỳ gục xuống sàn nhà. Đôi bàn tay từng thề thốt bảo vệ Tuyết giờ đây run rẩy kịch liệt.

“Nhưng… con đã thề với cô ấy…”

“Lời thề của nam nhi với một nữ nhân trọng hay mạng mạch của tổ tiên trọng?” Lão già gằn giọng, đặt lên bàn một chiếc hũ gốm đen tuyền, bên trong là những con nhện đỏ đang bò lúc nhúc. “Đây là Huyết Nhện. Chỉ cần con cho nó uống máu của con, rồi bôi lên gáy nó, nó sẽ ngoan ngoãn đi theo con vào chỗ chết mà không hề oán hận. Sự tự nguyện đó chính là chìa khóa.”

Cái giây phút Phi Cao ngước mắt lên, Phi Vũ nhìn thấy trong đôi mắt ấy sự đấu tranh đã lụi tàn, thay vào đó là một sự tham độc trỗi dậy. Một người đàn ông khi bị dồn vào đường cùng thường sẽ chọn cách hèn hạ nhất để tồn tại.

Đêm đó, Tuyết không bỏ trốn. Cô vẫn chờ anh ở căn phòng tối, hy vọng anh sẽ bước vào và nắm tay cô chạy khỏi cái địa ngục này.

Cánh cửa mở ra. Phi Cao bước vào, trên tay là một chén rượu nhạt. Anh nhìn cô, ánh mắt thâm quầng và trống rỗng.

“Tuyết, rượu giao bôi này… chúng ta uống trước nhé. Ngày mai, chúng ta sẽ được bên nhau mãi mãi.”

Tuyết mỉm cười, một nụ cười chua chát mà thanh thản. Cô biết chén rượu có độc, cô biết trong lòng chén rượu có dán lá bùa yểm tâm, nhưng vì tình yêu mù quáng, cô vẫn uống. Cô muốn thử xem, liệu đến hơi thở cuối cùng, anh có chút hối hận nào không.

Khi độc tính phát tác, cơ thể cô tê dại. Phi Cao không ôm lấy cô. Anh lùi lại, nhìn cô với vẻ sợ hãi như nhìn một con quỷ. Những gia nhân bước vào, họ khiêng cô xuống căn hầm sâu hoắm dưới móng của ngôi từ đường đang xây dang dở.

Cảm giác bị chôn sống bắt đầu ùa về trong tâm thức Phi Vũ. Bóng tối đặc quánh. Mùi đất ẩm xộc vào mũi. Tuyết bị đặt vào một chiếc quan tài đứng, miệng bị khâu bằng chỉ đỏ tẩm máu chó mực để không thể kêu lên những lời nguyền rủa. Cô bị đóng đinh vào vách gỗ, nhưng điều đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là khi cô thấy qua khe hở của quan tài, Phi Cao đang cầm lấy nắm đất đầu tiên, lạnh lùng ném xuống hố.

Hắn không dám nhìn vào mắt cô, nhưng môi hắn lẩm bẩm: “Tha lỗi cho anh… Tất cả là vì dòng họ Trần… em sẽ sống mãi trong sự phồn vinh của chúng ta.”

Oán hận.

Một luồng oán khí đen kịt bùng nổ trong ký ức. Phi Vũ thét lên một tiếng giữa phố vắng, quỳ sụp xuống. Cảm giác hàng ngàn mũi kim đâm vào cơ thể Tuyết chính là cảm giác đang hành hạ anh hiện tại.

Tình yêu đã chết vào khoảnh khắc nắm đất đầu tiên chạm vào nắp quan tài. Thứ còn lại chỉ là một nỗi hận thiên cổ. Tuyết không thể chết hẳn, linh hồn cô bị gông xiềng của những lá bùa trấn yểm trói chặt vào địa mạch. Da thịt cô thối rữa, nhưng oán niệm lại kết tụ thành một thực thể kinh dị – Bà Chúa Không Mặt. Cô bị tước đoạt danh phận, tước đoạt dung nhan, tước đoạt cả khả năng luân hồi để trở thành cái bóng bảo vệ cho sự giàu có dơ bẩn của những kẻ đã giết mình.

Phi Vũ mở mắt. Anh nhận ra mình đang đứng trước một công trình đang xây dựng dở dang ở ngoại ô thành phố. Một tòa cao ốc thuộc tập đoàn Trần Phi.

Tại sao ký ức lại dẫn anh đến đây?

Vết bớt Nhện Huyết trên gáy anh rung lên bần bật. Những âm thanh xì xào của linh hồn vang vọng từ bên trong công trường. Phi Vũ nhìn lên những dàn giáo sừng sững, cảm nhận được một luồng sát khí quen thuộc.

“Thì ra là vậy…” Anh thào thào. “Trần Vĩnh Khang chết rồi, nhưng bản thiết kế này… tòa nhà này được xây dựng trên một trận đồ phong thủy y hệt như ngôi từ đường năm xưa.”

Dòng họ Trần không hề dừng lại. Họ đã mang công thức “trấn yểm mỹ nhân” từ ngôi làng cổ về giữa lòng đô thị. Họ dùng máu và mạng sống của những cô gái trẻ hiện đại để đổi lấy sự hưng thịnh cho tập đoàn. Và kẻ đứng sau tất cả, kẻ có diện mạo giống bố anh, chính là người đang tiếp nối nghi lễ đẫm máu của Trần Phi Cao.

Đột nhiên, một bóng trắng mờ ảo xuất hiện phía trên đỉnh giàn giáo cao nhất. Một người phụ nữ không mặt, khoác trên mình bộ váy cưới rách nát của thế kỷ trước. Cô ta không tấn công Phi Vũ, cô ta chỉ lặng lẽ chỉ tay xuống móng vuốt của tòa nhà.

“Bà muốn tôi nhìn thấy gì?” Phi Vũ hỏi, bàn tay anh siết chặt lấy chuôi Trấn Hồn kiếm đang rung chuyển dưới lớp áo khoác.

Một luồng gió lốc nổi lên, cuốn bay những tấm bạt che chắn. Hiện ra sau lớp bê tông tươi là những sợi chỉ đỏ chằng chịt, được nối với nhau bởi những lá bùa đen tuyền. Một cô gái trẻ, có lẽ là thư ký hoặc nhân viên nào đó của tập đoàn đã mất tích, đang bị treo lơ lửng trong một hốc tường, đôi mắt cô ta vô hồn nhưng vẫn rỉ máu.

Lồng ngực Phi Vũ bùng nổ một cơn giận dữ chưa từng có. Không phải chỉ là sự căm ghét đối với kẻ thù, mà là sự đồng cảm mãnh liệt của Tuyết đang chảy trong huyết quản anh.

“Dòng họ Trần… các người chưa bao giờ thay đổi.”

Anh rút đoản kiếm Trấn Hồn ra. Lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng tím đen đầy u uẩn. Dấu ấn hoa bỉ ngạn trên cổ tay anh rực cháy, những cánh hoa nở rộ như đang khát máu.

“Tuyết…” Phi Vũ gọi khẽ. “Bà không cần phải tự mình làm việc này nữa. Tôi là kẻ thừa kế lời nguyền, và tôi sẽ là kẻ kết thúc nó.”

Con nhện đỏ trên vai anh bỗng nhiên bò lên lưỡi kiếm, hòa làm một với sức mạnh của linh khí. Phi Vũ bước vào công trường, mỗi bước đi của anh khiến những lá bùa đen trên tường tự bốc cháy thành tro bụi.

Phía sâu trong hầm tòa nhà, một bóng người đang đứng đợi sẵn. Hắn ta mặc bộ vest đen lịch lãm, đứng quay lưng lại về phía ánh sáng, bóng đổ dài trên sàn xi măng lạnh lẽo.

“Mày đến chậm hơn tao tưởng, Phi Vũ.”

Giọng nói ấy… trầm ấm và quen thuộc đến mức khiến tim Phi Vũ thắt lại. Người đó từ từ quay mặt lại. Gương mặt giống bố anh như đúc, nhưng trong đôi mắt không phải là sự bao dung mà là một vực thẳm đen ngòm, nơi chứa đựng tất cả sự tàn nhẫn của trăm năm dòng họ Trần.

“Bố?” Phi Vũ thốt lên, nhưng rồi anh ngay lập tức lấy lại bình tĩnh. “Không, ông không phải là bố tôi. Ông chỉ là một mảnh oán niệm của Trần Phi Cao còn sót lại, mượn thể xác và máu thịt họ Trần để tồn tại.”

Kẻ đó cười lạnh, âm thanh khô khốc như tiếng sỏi đá va chạm: “Bố mày đã quá yếu hèn nên mới chọn cái chết để bảo vệ mày. Nhưng tao thì khác. Tao là sự hưng thịnh của họ Trần. Mày mang trong mình sức mạnh của Tuyết, mang theo oán hận của Bà Chúa Không Mặt… Thật là một món quà tuyệt vời. Tao chỉ cần hút hết số oán khí đó, tao sẽ hoàn thiện ‘Vương Miện Của Quỷ’, và thế gian này sẽ nằm dưới chân chúng ta.”

Hắn giơ tay lên, những sợi chỉ đỏ từ bốn phía tòa nhà bắt đầu co rút lại, quấn chặt lấy Phi Vũ như một mạng nhện khổng lồ.

Trong khoảnh khắc bị vây hãm, Phi Vũ không còn thấy sợ hãi. Anh nhìn thấy bóng hình của Tuyết đang đứng cạnh mình, bàn tay cô đặt nhẹ lên vai anh. Anh cảm nhận được hơi ấm của sự bao dung hòa quyện cùng cái lạnh lẽo của oán hận.

Tình yêu có thể biến thành oán hận, nhưng chính tình yêu – một tình yêu dành cho sự sống, cho sự công bằng – mới có thể hóa giải oán hận.

Phi Vũ nhắm mắt lại, anh không chống lại những sợi chỉ đỏ. Anh để chúng xuyên thấu qua lớp áo, chạm vào da thịt mình. Anh thì thầm: “Bà Chúa… hãy để tôi gánh vác tất cả. Nỗi đau của bà, oán hận của bà, và cả tình yêu đã bị phản bội đó… hãy gửi hết vào thanh kiếm này.”

Thanh Trấn Hồn kiếm rung lên cực độ, phát ra tiếng gào thét của vạn quỷ. Toàn bộ oán khí tích tụ trăm năm từ dinh thự cổ, từ hầm rượu, từ linh hồn của Tuyết đều hội tụ về một điểm.

Một vụ nổ năng lượng tâm linh bùng phát. Những sợi chỉ đỏ đứt tung. Phi Vũ lao lên như một tia chớp đen, lưỡi kiếm rạch đôi màn đêm, hướng thẳng về phía kẻ giả mạo.

Trận chiến giữa người giữ cửa hiện đại và oán niệm của tổ tiên chính thức nổ ra giữa tòa cao ốc dang dở. Gạch đá vỡ vụn, không khí đặc quánh mùi máu và phép thuật.

Phi Vũ hiểu rằng, hôm nay anh không chỉ chiến đấu vì mạng sống của chính mình, mà còn chiến đấu để đòi lại một cái tên cho người thiếu nữ đã bị lãng quên dưới móng công trình của dòng họ Trần – một người mang tên Tuyết, kẻ đã yêu và bị phản bội bằng cả mạng sống.

Trong sự cuồng nộ của bóng tối, một bông hoa bỉ ngạn khổng lồ nở rộ ngay dưới chân Phi Vũ, mỗi cánh hoa là một linh hồn đang khao khát được siêu thoát. Chương tiếp theo của cuộc đời anh không còn là để trốn chạy lời nguyền, mà là để dùng lời nguyền ấy tàn sát những kẻ đã tạo ra nó.

Cõi u minh bắt đầu rúng động. “Vương Miện Của Quỷ” đang dần lộ diện, và Phi Vũ biết, kẻ đứng trước mặt anh mới chỉ là quân cờ đầu tiên trên bàn cờ của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8