Lời Nguyền Của Dòng HọChương 14: Lời nguyền tuổi 27
**CHƯƠNG 14: LỜI NGUYỀN TUỔI 27**
Cảm giác hẫng hụt tràn đến như một cú tát mạnh vào tiền đình. Trần Phi Vũ thấy mình lọt thỏm vào một khoảng không đặc quánh, nơi âm thanh bị triệt tiêu hoàn toàn và trọng lực trở thành một khái niệm xa xỉ. Tiếng sàn gỗ gãy rắc trước đó giờ chỉ còn là một dư âm nhức nhối trong màng nhĩ.
Cái rơi ấy không kéo dài, nhưng sự tra tấn về mặt xúc giác lại khủng khiếp. Không khí xung quanh lạnh như băng, đẫm mùi gỉ sắt của máu và mùi tanh nồng của bùn loãng dưới mồ. Khi tấm lưng của anh va chạm với một bề mặt vừa mềm vừa lạnh, Vũ tưởng như phổi mình đã vỡ tung.
“Linh… Chi…”
Anh thốt lên một cách khó khăn, thanh quản bỏng rát. Vũ quờ quạng trong bóng tối, bàn tay anh chạm vào một thứ gì đó mềm mại nhưng lạnh ngắt. Một tiếng kêu rên nhỏ phát ra ngay sát cạnh anh. Linh Chi vẫn còn ở đó. Ánh sáng le lói từ chiếc kính râm bị vỡ của cô hắt lại một màu xanh xao dị kỳ.
“Anh Vũ… chúng ta đang ở đâu?”
Linh Chi run rẩy. Cô không cần gỡ kính ra cũng cảm nhận được sự oán độc của không gian này. Đôi mắt âm dương của cô như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào, mỗi một tấc khí lạnh đều mang hình hài của những linh hồn bị giày vò.
Vũ rút chiếc bật lửa đồng trong túi ra. Ánh lửa bập bùng xua tan màn sương đen trong tích tắc. Một khung cảnh kinh hoàng hiện ra: Họ không phải đang ở dưới hầm mộ bình thường. Họ đang nằm giữa một đống xương cốt trắng hếu, nhưng kỳ lạ thay, tất cả đống xương này đều được sắp xếp một cách có tính toán theo hình một con nhện khổng lồ. Và vị trí họ vừa rơi xuống, chính là phần “bụng” của con nhện ấy.
“Chưa chết là còn phúc lớn. Đừng động đậy, nếu không muốn đánh thức bọn chúng.”
Một giọng nói khàn đặc, già cỗi như tiếng vỏ cây cọ xát vào nhau vang lên từ góc khuất. Vũ giật mình xoay ánh lửa về hướng đó. Cụ Mười đang ngồi xếp bằng trên một bệ đá thấp, đôi mắt mù lòa hướng về phía bóng tối vô tận, chiếc tẩu thuốc trên tay cụ đã tắt lịm từ bao giờ nhưng mùi nhang tàn vẫn tỏa ra đậm đặc xung quanh.
“Cụ Mười! Sao cụ lại ở đây? Chuyện gì đang xảy ra với nhà họ Trần vậy cụ?” Vũ vừa cố dìu Linh Chi đứng dậy, vừa dồn dập hỏi.
Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ vươn bàn tay gầy guộc, châm lại mồi thuốc bằng chính ngọn lửa từ chiếc bật lửa của Vũ. Khói thuốc trắng đục che mờ khuôn mặt đầy những nếp nhăn khổ cực của cụ. Cụ thở dài, một hơi thở dài mang theo cả trăm năm oan nghiệp.
“Cái nhà này không phải là nơi để ở, Vũ ạ. Nó là một cái mồ lộ thiên. Và cháu… cháu là món lễ vật quý giá nhất đang được hoàn thiện.”
Vũ cảm thấy vết bớt sau gáy mình giật mạnh một cái đau điếng. Nó bắt đầu nóng ran, cái nóng của một vết thương bị nhiễm trùng nặng. Cảm giác như tám cái chân nhện đang luồn lách vào tủy sống, tìm cách đâm xuyên qua đốt sống cổ của anh.
Cụ Mười khẽ vẫy tay, ám hiệu cho họ tiến lại gần vòng tròn được rải bằng bột gạo trộn máu gà trống. “Vào đây. Ngoài kia, Bà Chúa Không Mặt đang dệt mạng. Cháu không thấy sao, Linh Chi?”
Linh Chi rùng mình, cô nhìn vào khoảng không. Trong mắt cô, không gian hầm mộ chằng chịt những sợi tơ đỏ tươi như mạch máu, nối từ trần nhà xuống những bộ hài cốt dưới chân. Những sợi tơ ấy đang rung lên đều đặn, như thể có một nhịp tim chung đang đập dưới lòng đất.
Vũ không còn đủ kiên nhẫn: “Cụ bảo cháu là lễ vật? Vì sao tất cả mọi người trong dòng họ đều chết khi chạm ngưỡng 27 tuổi? Trần Minh, bố cháu, và bao nhiêu người khác nữa…”
Cụ Mười nhìn chăm chằm vào đốm lửa bập bùng, giọng cụ trầm xuống như tiếng tụng kinh cầu hồn:
“Hơn một trăm năm trước, cụ tổ họ Trần vì ham vinh hoa tột đỉnh đã mời về một tà sư luyện pháp ‘Vạn Quỷ Triều Bái’. Nhưng tà sư nói, quỷ không cho không ai cái gì. Muốn giàu nhất vùng, muốn con cháu đời đời vinh hiển, thì phải dùng mạng của những người tinh tú nhất để trả nợ. Cụ tổ đã đồng ý. Ông ta đã hiến tế người con gái đức hạnh nhất trong làng – chính là cô Tuyết, người mà cháu gọi là Bà Chúa Không Mặt. Nhưng cái giá không chỉ dừng ở đó.”
Cụ Mười hít một hơi thuốc thật sâu, ánh mắt cụ đột ngột sắc lẹm:
“Giao kèo máu quy định: Đàn ông họ Trần, kẻ nào mang mệnh ‘Kiến trúc hưng gia’, đều phải chết vào năm 27 tuổi. Tại sao lại là 27? Theo thuật số, 27 là ba lần của chín – chín là cực dương, ba lần chín là vòng lặp của sự tận diệt. Vào tuổi đó, khí thế của người đàn ông hưng vượng nhất, trí tuệ sáng láng nhất. Bà Chúa Không Mặt cần chính cái linh hồn rực rỡ đó để làm mồi nuôi dưỡng sự bất tử của lời nguyền.”
Vũ bàng hoàng, bước chân lảo đảo. “Năm nay cháu 26 tuổi… ngày sinh nhật 27 của cháu là chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa.”
“Đúng.” Cụ Mười tiếp lời. “Trần Minh chết sớm vài tháng là vì anh ta không có ‘Huyết Ấn’ đủ mạnh. Nhưng cháu thì khác. Vết bớt nhện đỏ trên gáy cháu chính là con dấu xác nhận của Diêm Vương. Cháu thấy nó mọc thêm chân chứ? Mỗi khi một người họ Trần ngã xuống, oán khí của họ không tiêu biến mà bị con nhện ấy hấp thụ. Khi con nhện đủ tám chân và hai càng, tức là lúc nó sẽ xé toạc lớp da gáy của cháu ra, chui vào đại não, biến cháu thành một cái xác không hồn cho Bà Chúa Không Mặt ngự trị.”
Không gian im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước rỉ từ những phiến đá trên cao. Linh Chi nức nở: “Vậy không còn cách nào sao cụ? Cha em, rồi đến anh Minh… chẳng lẽ dòng họ này thực sự phải tận diệt?”
Cụ Mười lắc đầu, nụ cười trên môi cụ đầy vẻ đắng chát: “Chú Khang của các cháu tin rằng có thể hóa giải bằng cách chuyển dịch lời nguyền lên người khác. Ông ta dùng kiến trúc ‘Bát quái ngược’ để hướng mọi điềm gở vào Vũ, hòng cứu lấy cái mạng già hèn nhát của mình. Nhưng ông ta sai rồi. Lời nguyền này không thể dịch chuyển, chỉ có thể ‘kết thúc’ bằng cách chặt đứt mạch máu của con nhện chúa.”
Vết bớt sau gáy Vũ đột nhiên bùng phát một cơn đau thấu trời xanh. Anh đổ gục xuống sàn đá, hai tay ôm lấy gáy, răng nghiến chặt đến rỉ máu. Trong đầu anh, một loạt ảo ảnh lướt qua: Những người đàn ông mang khuôn mặt giống anh, trong những bộ trang phục của các thời kỳ khác nhau, đều quỳ xuống trước một chiếc gương đồng vào đêm sinh nhật thứ 27 của mình. Sau đó, họ tự khâu miệng bằng chỉ đỏ, đôi mắt trắng dã nhìn trừng trừng vào khoảng không trước khi linh hồn bị một bàn tay xanh xao không mặt lôi tuột vào trong gương.
“Anh Vũ!” Linh Chi hét lên, định lao lại ôm lấy anh nhưng cụ Mười ngăn lại.
“Đừng chạm vào nó! Oán lực đang thức tỉnh!”
Dưới ánh sáng của chiếc bật lửa sắp cạn nhiên liệu, Vũ thấy mình như đang chìm vào một hố sâu mênh mông của tiềm thức. Anh thấy cha mình. Ông đứng giữa làn sương khói, gương mặt u sầu và mệt mỏi vô ngần.
*”Vũ… chạy đi… con phải phá hủy cái ‘Móng Tâm’ của ngôi nhà này…”*
Vũ cố vươn tay ra nhưng bóng dáng cha tan biến. Anh bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa như tắm. Đôi mắt anh giờ đây hằn lên những tia máu đỏ rực, không phải do đau đớn, mà do sự cộng hưởng với linh hồn quỷ dữ đang ký sinh.
“Cụ Mười, ‘Móng Tâm’ là gì?” Vũ gào lên, âm thanh vang vọng khắp hầm mộ.
Cụ Mười sững sờ, rồi khẽ thầm thì: “Ông ấy đã nhắc cháu sao? Móng Tâm là nơi thi thể của cô Tuyết được chôn đứng năm xưa. Nó nằm ngay dưới vị trí của bàn thờ tổ tiên tại dinh thự. Để hóa giải lời nguyền tuổi 27, cháu phải đâm vỡ cột móng đó bằng vật phẩm có huyết của tất cả những nạn nhân trước đây.”
“Cái chết của anh Minh… những người khác…” Vũ lẩm bẩm. “Cháu hiểu rồi. Chú Khang giữ xác họ ở đây không chỉ để trấn yểm, mà còn để tích tụ máu cho nghi lễ của riêng ông ta.”
Đột nhiên, từ phía bóng tối sâu thẳm của đường hầm bên trái, những tiếng bước chân dồn dập vang lên. Ánh đèn pin quét mạnh qua không gian. Đó là những tên vệ sĩ thân tín của chú Khang, và đi đầu không ai khác chính là Trần Vĩnh Khang với gương mặt sưng sỉa oán độc.
“Mười! Ông già gần đất xa trời này vẫn muốn can thiệp vào chuyện nhà tôi sao?” Khang cười gằn, tay ông ta cầm một con dao gỗ đào đen nhánh. “Phi Vũ, về thôi cháu trai. Đến lúc hoàn thành sứ mệnh rồi. Cháu nên cảm thấy vinh dự, cái chết của cháu sẽ mang lại sự trường tồn cho sự nghiệp trăm năm của tổ tiên.”
Linh Chi đứng chắn trước Vũ, đôi mắt cô rực lên ánh sáng màu tím dị kỳ: “Chú là một con quỷ, không phải là người nhà chúng ta!”
“Quỷ?” Khang cười lớn, giọng điệu điên cuồng. “Trong cái dòng họ này, kẻ nào cũng là quỷ cả thôi. Nếu không là quỷ, làm sao chúng ta có thể bước lên trên đầu kẻ khác mà sống? Đưa nó đi!”
Những tên vệ sĩ lao lên. Vũ cảm thấy con nhện sau gáy mình như muốn thoát xác. Cảm giác đau đớn biến thành một luồng sức mạnh đen tối lan tỏa khắp các chi. Khi một tên vệ sĩ vừa chạm tay vào vai anh, Vũ quay ngoắt lại. Đôi mắt anh không còn đồng tử, chỉ là một màng đỏ rực hung tàn.
Anh hất văng gã đàn ông lực lưỡng bay xa hàng mét như thể gã chỉ là một hình nộm vải. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc.
Cụ Mười hốt hoảng hét lên: “Vũ! Giữ lấy tâm trí! Đừng để nó chiếm lấy cháu! Nếu cháu hóa quỷ bây giờ, lời nguyền sẽ không bao giờ kết thúc!”
Nhưng dường như đã quá muộn. Oán khí của hàng trăm năm bị dồn nén trong căn hầm này đang tìm thấy một lối thoát. Trần Phi Vũ không còn là người kiến trúc sư hiền lành nữa. Anh đang gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi tử khí. Vết bớt sau gáy mọc ra chiếc chân thứ tám ngay trước mắt mọi người. Một chiếc chân dài ngoằn, thâm đen, cắm thẳng vào mạch máu cổ của anh để bắt đầu quá trình chiếm hữu hoàn toàn.
Khang tái mặt, ông ta nhận ra mình đã kích động một thứ mà chính ông ta cũng không thể kiểm soát. “Giết! Giết nó đi! Không được để nó hoàn thành việc nhập xác trước khi làm lễ tế!”
Tiếng súng nổ vang trong không gian chật hẹp của hầm mộ. Nhưng những viên đạn dường như bị một bức tường khí vô hình chặn lại. Linh Chi khóc nghẹn, cô quỳ xuống bên cạnh Vũ, bàn tay cô chạm vào vết bớt nóng bỏng bất chấp sự ngăn cản của cụ Mười.
“Anh Vũ… làm ơn… đừng bỏ lại em…”
Linh Chi lấy ra chiếc kim bạc mà cụ Mười đã đưa cho Vũ trước đó – vật phẩm mà cô đã nhặt được khi Vũ ngã xuống. Không một chút do dự, cô đâm thẳng chiếc kim vào chính giữa vết bớt nhện đỏ.
Một luồng sáng đen bùng nổ. Tiếng gào thét của quỷ dữ vang lên xé toác màn đêm của hầm mộ. Trần Phi Vũ khuỵu xuống, máu đen chảy tràn ra từ sau gáy. Ý thức anh mờ nhạt dần, nhưng trong cái khoảnh khắc mong manh giữa sống và chết ấy, anh đã thấy được sự thật cuối cùng.
Cái móng tâm… nó không nằm dưới bàn thờ. Nó nằm ngay trong lồng ngực của kẻ đang mang lời nguyền.
Muốn kết thúc lời nguyền tuổi 27, anh phải tự tay bẻ gãy chính trái tim của ngôi nhà này.
Phía trên đỉnh đầu họ, dinh thự họ Trần bắt đầu rung chuyển. Tiếng hát ru của Bà Chúa Không Mặt chuyển thành tiếng khóc than thống thiết. Đại úy Huy bên ngoài cũng đã thấu suốt tất cả khi nhìn thấy hàng ngàn con nhện đỏ tràn ra từ cổng chính như một làn sóng máu.
Thời gian đếm ngược cho sự tuyệt diệt của một đế chế bắt đầu tính bằng giây.
Cụ Mười nhìn Vũ, ánh mắt mù lòa của cụ bỗng chốc trở nên sáng rực lạ kỳ: “Chạy đi, Vũ! Lên tầng thượng… Phá vỡ con mắt của ngôi nhà trước khi trăng lên đỉnh đầu! Đó là cơ hội duy nhất của cháu!”
Trần Phi Vũ loạng choạng đứng dậy giữa đống hoang tàn, tay nắm chặt lấy tay Linh Chi. Cuộc chiến không còn là sự trốn chạy nữa, mà là một hành trình đi ngược lại số phận để đòi lại linh hồn cho chính mình và cho cả những kẻ đã chết một cách oan uổng dưới cái danh hào quang họ Trần.
Sau lưng anh, Trần Vĩnh Khang ngã gục trong vũng máu, bị chính những sợi tơ đỏ mà ông ta từng tôn thờ quấn chặt lấy cổ. Kẻ ác đã bắt đầu phải trả giá, nhưng cái giá mà Vũ phải trả để kết thúc lời nguyền… có lẽ còn đắt hơn rất nhiều.
Con nhện thứ tám đã mọc, nhưng chân của nó bắt đầu rỉ ra máu đỏ tươi của sự phản kháng thay vì máu đen của quỷ dữ.
Số phận của dòng họ Trần Phi, cuối cùng cũng đã chạm đến chương định mệnh nhất: Sự tàn sát hoặc Sự cứu rỗi.