Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 15: Chiếc gương đồng cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:22:32 | Lượt xem: 7

Tiếng nổ đanh gọn của luồng oán khí vừa tán đi để lại một khoảng lặng đầy áp bức. Trần Phi Vũ nằm dài trên nền đất lạnh, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng như một ống bễ cũ kỹ. Máu đen từ vết bớt sau gáy thấm qua cổ áo, thứ màu sắc chết chóc ấy tương phản dữ dội với làn da tái nhợt của anh.

Linh Chi run rẩy rút chiếc kim bạc ra. Đầu kim đã xỉn màu, ám một lớp khói đen kịt. Cô khóc không thành tiếng, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy vai Vũ, cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi cho người anh họ đang bên bờ vực quỷ hóa.

“Anh Vũ… nhìn em đi! Đừng nhắm mắt!”

Phi Vũ rên lên một tiếng, mí mắt run rẩy rồi từ từ hé mở. Trong đồng tử anh, những tia máu đỏ quạch ban nãy đã lùi lại, nhường chỗ cho ánh nhìn mệt mỏi nhưng thanh tỉnh. Cơn đau thấu xương từ gáy khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến lửa đang đục khoét vào tủy sống, nhưng kỳ lạ thay, sự tỉnh táo lại quay về. Anh nhìn thấy trần hầm mộ đang rạn nứt, thấy những sợi tơ máu của “Bà Chúa” đang lảng vảng như những con rắn chờ mồi, và thấy cả Cụ Mười – người đang đứng bất động như một bức tượng già cỗi, đôi mắt mù lòa nhìn chăm chắm vào bức tường phía đông hầm ngầm.

“Khá lắm…” Cụ Mười lên tiếng, giọng cụ khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau. “Mạng của cháu chưa tận, nhưng thiên cơ không đợi người. Lên tầng thượng ngay bây giờ là tự sát. Cháu không thể đi qua những hành lang đó khi trong người chỉ có máu của quỷ.”

Vũ cố sức ngồi dậy, Linh Chi vội vàng đỡ lấy anh. Anh thở dốc: “Cụ… cụ nói vậy là sao? Không còn thời gian nữa, tòa nhà này… nó sắp sụp rồi.”

“Nó sẽ không sụp chừng nào trăng chưa lên đỉnh đầu. Bà Chúa đang dùng oán lực để giữ cái xác của dòng họ này lại, bà ta muốn biến đây thành một ngôi mộ lộ thiên khổng lồ.” Cụ Mười chỉ tay về phía bức tường đá xám xịt, nơi có một lối nhỏ bị che khuất bởi những tảng đá vỡ từ trận đổ nát trước đó. “Trong căn hầm chứa đồ tế của lão Khang, có một thứ không thuộc về bóng tối. Đó là vật duy nhất tổ tiên họ Trần không thể làm ô uế, vì nó là vật ‘mượn’ từ một bậc đại đức năm xưa để trấn áp tiếng khóc của Tuyết.”

Phi Vũ nheo mắt nhìn theo hướng chỉ. Là một kiến trúc sư, anh nhạy cảm với các tỷ lệ không gian. Đúng thật, phía sau dãy cột trụ chịu lực là một khoảng trống phi logic. Trần Vĩnh Khang vốn là kẻ đa nghi, ông ta không bao giờ để toàn bộ báu vật ở một nơi dễ thấy.

“Đi đi!” Cụ Mười quát khẽ, đoạn cụ lấy ra từ trong túi áo một nắm tro nhang và muối hột, rải thành một vòng tròn quanh lối vào. “Lão già này sẽ giữ chân lũ nhện ở đây. Cháu phải tìm cho được chiếc gương đồng. Nhớ lấy, gương soi không thấy mặt, chỉ thấy nghiệp. Đừng để nó lừa dối đôi mắt của mình.”

Phi Vũ biết không thể chần chừ. Anh nắm tay Linh Chi, cả hai lách qua khe hẹp giữa những tảng đá. Không gian bên trong bỗng chốc thay đổi, không còn mùi xác thối và nhang tàn nồng nặc, thay vào đó là một mùi ẩm mốc cũ kỹ của thời gian, pha lẫn hương gỗ đàn hương nhàn nhạt.

Đây là một căn mật thất nhỏ, hẹp và dài như một đoạn ruột. Hai bên tường là những kệ gỗ lim đen lánh, trên đó bày biện đủ thứ quái gở: những bình gốm dán bùa vàng, những thanh kiếm rỉ sét, và cả những hũ thủy tinh chứa thứ chất lỏng sẫm màu mà Phi Vũ không dám đoán là gì. Ở cuối hành lang, một chiếc hòm gỗ sồi khảm xà cừ đứng trơ trọi dưới một ngọn đèn dầu vốn đã tắt lịm từ lâu.

“Anh Vũ, nhìn kìa!” Linh Chi chỉ về phía chiếc hòm. Đôi mắt âm dương của cô dù đang núp sau lớp kính râm nhưng vẫn nhận ra sự khác biệt. “Chỗ đó… không có khí đen. Có một vòng sáng màu đồng vây quanh nó.”

Vũ tiến lại gần, tay anh vẫn còn run vì tác động của kim bạc. Anh đưa tay chạm vào nắp hòm. Một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh buốt của oan hồn, mà là cái lạnh thanh khiết của một đêm sương muộn.

*Cạch.*

Chiếc hòm mở ra. Bên trong, nằm trên lớp nhung đỏ đã mục nát, là một chiếc gương đồng hình bát quái. Kích thước nó chỉ bằng một bàn tay lớn, viền gương được chạm khắc tinh xảo hình Thanh Long và Bạch Hổ đang uốn lượn xung quanh các quẻ bát quái. Mặt gương không bằng phẳng mà lồi lên nhẹ, đục mờ như thể bị phủ một lớp bụi mỏng nghìn năm. Tuy nhiên, điều lạ lùng nhất là chiếc gương này không có quai cầm, sau lưng nó là một đồ hình xoáy trôn ốc rực lên sắc vàng đồng cổ kính.

Vũ định nhấc chiếc gương lên thì Linh Chi bỗng hét lên: “Đừng chạm vào mặt gương!”

Phi Vũ khựng lại. Trong không gian yên tĩnh của mật thất, anh chợt nghe thấy tiếng thì thầm. Tiếng của hàng trăm con người. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng oán than của những thế hệ họ Trần đã nằm xuống dưới lời nguyền. Anh nhìn xuống mặt gương đục mờ, và trong một tích tắc, lớp bụi dường như tan biến.

Anh không thấy mặt mình.

Anh thấy hình ảnh một chàng trai trẻ mang trang phục quan viên thời phong kiến, cổ bị xiềng xích, gương mặt giống anh như tạc nhưng ánh mắt đầy vẻ điên dại. Kẻ đó đang nhìn thẳng vào anh, bàn tay ảo ảnh từ trong mặt gương đưa ra, dường như muốn kéo anh vào trong cái vòng xoáy nghiệp lực ấy.

“Đó là ảo giác, anh Vũ! Cụ Mười nói rồi, gương soi thấy nghiệp!” Linh Chi lao đến, cô rút chiếc khăn lụa trắng mang theo bên mình, phủ nhanh lên mặt gương trước khi Vũ bị thôi miên hoàn toàn.

Phi Vũ bừng tỉnh, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Anh hít một hơi thật sâu, dùng hai ngón tay kẹp lấy viền gương rồi nhấc bổng nó lên. Chiếc gương nặng hơn vẻ ngoài của nó rất nhiều, giống như anh đang cầm trên tay một khối chì lớn.

“Chiếc gương này… nó là thứ gì?” Vũ lẩm bẩm.

Anh lật mặt sau của gương lên. Ở trung tâm vòng xoáy trôn ốc, có khắc bốn chữ nhỏ bằng lối chữ triện cổ: **”Minh Cảnh Chỉ Nghiệp”**.

“Chiếc gương soi rõ thiện ác nghiệp báo…” Phi Vũ lầm rầm dịch nghĩa. Anh chợt nhớ lại kiến trúc của dinh thự. “Cái này không phải vật để trang trí. Trong phong thủy cổ, gương bát quái lồi là vật để phản xạ oán sát khí cực mạnh. Nhưng cái gương này lại có lực hút… Nó không phản lại, nó đang ‘ăn’ lấy oán khí xung quanh.”

Bỗng nhiên, một chấn động mạnh khiến căn mật thất rung rinh. Đất đá từ trần nhà rơi xuống lả tả.

*Rầm!*

Bức tường đá vừa rồi họ chui qua đổ sập. Tiếng cười the thé của một người phụ nữ vang lên, xé rách không gian. Những sợi tơ máu từ khe đá luồn lách vào trong, đỏ rực và sắc lẹm như những sợi dây thép nung nóng. Bà Chúa Không Mặt đã tìm đến đây.

Từ đống đổ nát, hình bóng một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát hiện ra. Khuôn mặt phẳng lì không ngũ quan của bà ta hướng về phía Phi Vũ. Mỗi nơi bà ta bước qua, lớp sàn gỗ mật thất đều bốc khói đen và mủn ra như cám.

“Trần… Phi… Vũ…”

Tiếng gọi không phát ra từ miệng mà vọng lại từ chính vết bớt sau gáy Vũ. Nó co rúm lại, đau đớn như bị dao cứa. Con nhện đỏ trên gáy anh bắt đầu cử động, các chân của nó đâm sâu vào da thịt, cố gắng kiểm soát ý thức của vật chủ.

“Mau lên! Linh Chi, lùi lại sau anh!” Vũ gầm lên. Anh không còn cách nào khác, vứt bỏ chiếc khăn lụa đang phủ trên mặt gương.

Linh Chi run rẩy bám chặt lấy áo anh: “Anh Vũ, anh chưa biết cách dùng nó!”

“Không biết cũng phải dùng!”

Vũ giơ chiếc gương đồng cổ về phía Bà Chúa Không Mặt. Anh dồn toàn bộ sức lực, không phải vào cơ bắp, mà vào ý chí muốn sống, muốn kết thúc cái xiềng xích chết tiệt này.

Vừa nhìn thấy mặt gương, thực thể kia khựng lại. Bà Chúa Không Mặt gào lên một tiếng kinh thiên động địa. Mặt gương đục mờ bỗng rực sáng. Nhưng luồng sáng ấy không phải màu trắng hay vàng, mà là một màu tím sẫm kỳ quái.

Hình ảnh trong gương bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng. Nó không soi bóng dáng hiện tại của Bà Chúa, mà soi lại hình ảnh của cô Tuyết năm xưa – một cô gái xinh đẹp với đôi mắt buồn mênh mang, đang bị đám gia nhân họ Trần trói chặt tay chân, chuẩn bị ném vào hầm móng.

Cái quá khứ đầy máu ấy bị chiếc gương phơi bày một cách trần trụi. Sức mạnh của Bà Chúa Không Mặt bắt đầu bị lung lay. Những sợi tơ máu đang tấn công Phi Vũ bỗng dưng héo quắt lại rồi tan thành mây khói.

“Nó… nó đang hút lấy oán hận của bà ta!” Linh Chi kinh ngạc kêu lên.

Tuy nhiên, Phi Vũ cũng không hề dễ dàng. Anh cảm thấy như toàn bộ sinh lực trong cơ thể mình đang bị chiếc gương đồng rút cạn để duy trì luồng sáng tím ấy. Cánh tay cầm gương rung lên bần bật, các mạch máu nổi cộm lên xanh xao. Vết bớt sau gáy anh lại rỉ máu, dường như con nhện đang chống lại sức mạnh của vật phẩm này.

Bà Chúa Không Mặt phát điên. Bà ta không lùi bước mà lao thẳng về phía Vũ, đôi bàn tay gầy guộc với những móng tay dài đen kịt vươn ra, mục tiêu là bóp nát chiếc gương.

“Vũ! Dùng máu của mình! Máu của kẻ mang Huyết Ấn là thứ duy nhất có thể khai nhãn hoàn toàn cho Minh Cảnh!” Tiếng cụ Mười từ phía ngoài đống đổ nát vọng vào, đứt quãng nhưng đầy uy lực.

Phi Vũ không suy nghĩ thêm một giây nào. Anh nghiến răng, đưa bàn tay trái lên miệng, cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ cho đến khi máu bật ra. Một giọt máu đỏ tươi mang theo oán lực của dòng họ Trần và ý chí sinh tồn của anh rơi thẳng vào trung tâm của mặt gương đồng.

*Oanh!*

Một tiếng nổ trầm hùng vang lên như tiếng chuông chùa ngân trong sương sớm. Mặt gương từ đục mờ chuyển hẳn sang trong vắt như nước mùa thu. Từ tâm gương, một cột sáng màu vàng kim bùng phát, trực tiếp bắn trúng vào ngực của Bà Chúa Không Mặt.

Thực thể tà ác bị hất văng ngược trở lại, va mạnh vào vách đá. Tiếng gào thét của bà ta tan dần vào bóng tối của hầm mộ, để lại một làn khói đen kịt bị hút sạch vào trong chiếc gương đồng.

Minh Cảnh sau khi “nuốt” được một phần oán khí của Bà Chúa, mặt gương bỗng xuất hiện những vết rạn nhỏ như sợi tóc, đồng thời tỏa ra một hơi nóng hầm hập. Phi Vũ loạng choạng khuỵu xuống, chiếc gương rơi khỏi tay anh nhưng đã được anh nhanh chóng chộp lấy trước khi chạm đất.

“Anh Vũ! Anh có sao không?” Linh Chi lao đến đỡ lấy anh, khuôn mặt cô đầy nước mắt.

Vũ lắc đầu, môi tái nhợt không còn giọt máu: “Nhanh… chúng ta phải đi. Cái gương này chỉ tạm thời xua đuổi bà ta thôi. Anh cảm thấy… bà ta còn kinh khủng hơn thế này nhiều.”

Anh nhìn xuống chiếc gương. Giọt máu của anh đã biến mất, thay vào đó, bên trong mặt gương hiện ra một mũi tên bằng ánh sáng vàng đang chỉ thẳng về hướng cầu thang dẫn lên các tầng trên của dinh thự.

“Nó đang dẫn đường…” Vũ thào thào. “Kiến trúc của nơi này đã bị oán khí thay đổi thành một mê cung, chỉ có Minh Cảnh mới thấy được con đường thật.”

Họ nhanh chóng rời khỏi căn mật thất, trèo qua đống đổ nát để ra lại hầm mộ chính. Cụ Mười vẫn đứng đó, nhưng sắc mặt cụ đã chuyển sang màu tro xám. Khi thấy chiếc gương trên tay Vũ, cụ nở một nụ cười héo hắt.

“Đi đi… Theo chỉ dẫn của gương… Tầng hai là hành lang U Hồn, tầng ba là phòng Huyết Thệ. Phải lên tới tầng thượng trước khi trăng máu đạt đến đỉnh điểm. Nếu không, cả làng Cổ Nguyệt này sẽ trở thành bình tế cho lời nguyền.”

“Còn cụ? Cụ đi cùng chúng cháu!” Linh Chi nức nở.

Cụ Mười lắc đầu, cụ ngồi bệt xuống vòng tròn muối gạch. “Lão già này đã sống quá lâu chỉ để chờ ngày này. Chân của lão đã bị tơ máu khóa chặt vào lòng đất này rồi. Vũ… nhớ lấy lời ta, không được buông chiếc gương ra, bất kể cháu thấy gì.”

Phi Vũ nhìn cụ Mười lần cuối, ánh mắt chất chứa biết bao sự hàm ơn và cả nỗi buồn vô tận. Anh gật đầu một cách dứt khoát, kéo tay Linh Chi chạy về phía cầu thang gỗ cũ kỹ đang run rẩy dưới sức ép của bóng tối.

Họ chạy, mỗi bước chân là một sự đánh cược với tử thần.

Dinh thự họ Trần lúc này không còn là ngôi nhà nữa. Nó là một con quái vật đang quằn quại trong cơn hấp hối. Những bức tranh trên hành lang bỗng nhiên chảy máu mắt, những bộ áo giáp cổ tự động xoay đầu nhìn theo từng nhịp chạy của hai người. Tiếng hát ru ai oán của Bà Chúa Không Mặt lại bắt đầu vang lên từ các hốc tường, lần này nó không còn u sầu nữa mà mang theo một sự phẫn nộ dữ dội.

Phi Vũ cầm chặt chiếc gương đồng. Mặt gương lúc này không còn soi bóng họ mà hiển hiện những cạm bẫy phía trước. Một hố đen tử khí, một lưỡi đao vô hình… tất cả đều được Minh Cảnh báo trước qua những tia sáng nhấp nháy.

Khi họ chạm tay vào tay vịn cầu thang dẫn lên tầng hai, mặt gương đồng bỗng nhiên nóng rực lên. Một hình ảnh mới hiện ra bên trong: Đại úy Huy.

Nhưng anh ta không còn là người cảnh sát chính trực thường ngày. Huy đang quỳ ở giữa hành lang tầng hai, hai tay ôm đầu, những sợi nhện đỏ đang quấn kín lấy khuôn mặt anh ta, và từ phía sau lưng Huy, một thực thể khổng lồ đang từ từ trồi lên.

“Anh Huy…” Linh Chi thốt lên trong kinh hãi.

Phi Vũ siết chặt tay. Anh biết, thử thách thật sự mới chỉ bắt đầu. Chiếc gương đồng này vừa là phao cứu sinh, nhưng cũng chính là vật kéo tất cả vào sâu hơn trong vòng xoáy của nghiệp báo dòng họ.

“Đi! Chúng ta không thể dừng lại!”

Họ lao lên cầu thang, tiếng gỗ mục gãy vụn dưới chân như tiếng xương người vỡ nát. Sau lưng họ, căn hầm mộ đã hoàn toàn chìm vào bóng tối thăm thẳm, nuốt chửng lấy bóng hình cô độc của cụ Mười và những bí mật đau đớn cuối cùng của thế hệ đi trước.

Trên tay Phi Vũ, Minh Cảnh Chỉ Nghiệp tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi vào màn đêm mờ mịt của dinh thự, đánh dấu sự bắt đầu cho một cuộc thảm sát hoặc một cuộc giải vây vô tiền khoáng hậu. Lời nguyền tuổi 27, cái chết cận kề, tất cả lúc này chỉ còn phụ thuộc vào việc trái tim anh có đủ vững vàng trước những sự thật tàn khốc mà chiếc gương sắp phơi bày.

Trong bóng tối lạnh lẽo của tầng hai, hàng ngàn con mắt nhện đỏ rực bắt đầu mở ra đồng loạt.

Cuộc chơi của máu và bóng tối, chính thức sang trang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8