Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 146: Sự sụp đổ của đế chế Trần Phi

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:35:51 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 146: SỰ SỤP ĐỔ CỦA ĐẾ CHẾ TRẦN PHI**

Ánh bình minh của ngày thứ bảy kể từ khi rời khỏi làng Cổ Nguyệt không mang theo hơi ấm của sự khởi đầu, mà lại đặc quánh một màu vàng vọt như xác chết. Trên tầng cao nhất của tòa tháp Diamond – trụ sở chính của Tập đoàn Trần Phi giữa lòng thành phố sầm uất, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến gai người.

Trần Vĩnh Khang đứng trước cửa sổ sát đất, bàn tay bị đá đè nát trong căn hầm cũ giờ đây đã được băng bó trắng toát, nhưng cơn đau từ tận trong tủy xương vẫn rỉ ra theo từng nhịp tim. Ông ta nhìn xuống dòng người nhỏ bé như kiến dưới kia, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an chưa từng có.

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc 6 giờ sáng.

Chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính trong phòng làm việc của ông – một món đồ được truyền lại từ đời cụ tổ Trần Phi Cao, vốn chưa bao giờ chạy sai một giây – bỗng nhiên đổ chuông liên hồi dù chưa đến giờ. Tiếng chuông vang lên khô khốc, giống như tiếng gõ vào quan tài gỗ mục. Ngay sau tiếng chuông thứ mười ba, con lắc bằng đồng đột ngột rụng xuống, rơi vào khay kính phía dưới, tạo ra một tiếng choang chói tai.

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại trên bàn làm việc sáng rực lên. Những thông báo đỏ lòm nhảy ra liên tục như một cơn lũ.

“Thưa Chủ tịch, cổ phiếu của Trần Phi Group vừa mở phiên đã bốc hơi 30% giá trị!”
“Chủ tịch, các đối tác từ Châu Âu đồng loạt tuyên bố rút vốn khỏi dự án ‘Cảng Thần Long’, họ nói rằng hồ sơ pháp lý của chúng ta có vấn đề nghiêm trọng!”
“Trần tổng, cơ quan thuế và công an kinh tế vừa có mặt tại sảnh tầng 1. Họ có lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản để điều tra hành vi rửa tiền và lừa đảo chiếm đoạt tài sản!”

Trần Vĩnh Khang loạng choạng lùi lại, va vào chiếc ghế bọc da sang trọng. Đôi mắt ông ta vằn lên những tia máu. Đây không đơn thuần là một cuộc khủng hoảng tài chính. Ông ta đủ lọc lõi để hiểu rằng, một đế chế được xây dựng ròng rã suốt ba đời, bám rễ sâu vào mọi ngõ ngách của nền kinh tế, không thể nào sụp đổ chỉ trong một giờ đồng hồ nếu không có sự tác động của “nghiệp lực”.

Dưới làng Cổ Nguyệt, Phi Vũ đã đốt bỏ cuốn sách, đã phá hủy trận pháp. Giao kèo máu đã kết thúc, đồng nghĩa với việc “Thần giữ của” đã rời đi. Sự hưng thịnh của họ Trần lâu nay giống như một tòa lâu đài cát được xây trên xác người, chỉ cần con sóng của sự trừng phạt vỗ tới, tất cả sẽ tan thành hư vô.

Ông ta run rẩy rút từ trong túi áo ra một mảnh phù chú nhỏ màu đen, món bảo bối cuối cùng mà ông ta đã phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của một người anh em cùng huyết thống để có được. Ông ta hy vọng vào một sự xoay chuyển thần kỳ. Nhưng khi mảnh giấy vừa chạm vào không khí, nó không cháy lên thành lửa xanh như mọi khi mà lập tức mục nát, hóa thành những hạt bụi xám xịt, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt phân hủy.

Cơn gió lạnh buốt từ đâu tràn vào căn phòng đóng kín, làm những bức rèm nhung rung lên bần bật. Trần Vĩnh Khang kinh hoàng nhìn thấy trên mặt kính bóng loáng của tòa nhà, những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện. Chúng không nứt theo hình học thông thường mà chạy dọc, chạy ngang tạo thành hình thù một con nhện khổng lồ đang giăng tơ ôm trọn lấy logo của tập đoàn.

“Không… không thể nào! Ta đã hy sinh tất cả… Ta đã giết anh trai, đã tế thần… Tại sao?” Ông ta gào lên trong tuyệt vọng.

Dưới sảnh chính của tòa nhà, sự hỗn loạn đã lên đến đỉnh điểm. Hàng trăm nhân viên hớt hải chạy ra khỏi thang máy, trên tay ôm những thùng tài liệu. Những khuôn mặt vốn luôn tự tin, đạo mạo giờ đây chỉ còn lại sự hãi hùng. Đại úy Đặng Quốc Huy đứng giữa vòng vây của các cảnh sát kinh tế, gương mặt anh cương nghị nhưng vẫn thoáng một chút mỏi mệt sau những ngày dài ở làng Cổ Nguyệt.

Cái chân bị thương của anh vẫn hơi khập khiễng, nhưng đôi mắt anh sắc lạnh khi nhìn vào dàn camera giám sát.

“Bắt đầu phong tỏa. Đừng để một mẩu dữ liệu nào bị tẩu tán.” Huy ra lệnh.

Anh biết, sau lưng Trần Phi Group không chỉ là những phi vụ tài chính bẩn thỉu, mà còn là một danh sách dài những cái chết bí ẩn bị che lấp bởi tiền bạc. Hôm nay, ánh sáng của pháp luật sẽ tiếp nối công việc mà Phi Vũ đã thực hiện bằng linh lực.

Tại một quán cà phê nhỏ nhìn ra quảng trường thành phố, Trần Phi Vũ và Linh Chi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Chiếc radio của quán đang phát bản tin khẩn cấp về sự kiện chấn động này.

Phi Vũ cầm tách trà nóng trên tay, khói bốc lên mờ ảo. Trên gáy anh, chỗ vốn là vết bớt nhện đỏ thẫm giờ đây chỉ còn lại một vết sẹo phẳng, nhạt màu, như một vết bỏng cũ đang lên da non. Cảm giác nặng nề, đau nhức bấy lâu nay đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự trống rỗng kỳ lạ.

“Anh nhìn kìa…” Linh Chi thầm thì, đôi mắt cô dù đã tháo kính râm nhưng vẫn mang một sắc thái sâu thẳm.

Phi Vũ nhìn theo hướng tay cô. Trên đỉnh tòa tháp Diamond, một đám mây đen đặc như mực đang xoáy tròn. Trong làn sương khói mờ ảo của thành phố, Phi Vũ nhìn thấy những bóng trắng li ti đang từ tòa nhà bay ra, tản mác về bốn phương tám hướng. Đó là linh hồn của những kẻ từng bị họ Trần hãm hại, bị trấn yểm trong những bức tường, những cột móng để làm nô lệ cho sự giàu sang.

Bà Chúa Không Mặt không còn nữa, xiềng xích đã đứt. Những oan hồn đó cuối cùng cũng được trả tự do để bước vào vòng luân hồi.

“Kết thúc rồi.” Phi Vũ khẽ nói, giọng anh trầm xuống, không có sự hả hê, chỉ có nỗi buồn man mác.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp phố phường. Logo bằng đồng mạ vàng khổng lồ hình chữ “T.P” gắn trên đỉnh tòa tháp Diamond bỗng dưng rơi tự do. Nó va vào những gờ tường, tạo ra những tia lửa xẹt điện trước khi rơi sầm xuống mặt đường, vỡ nát thành hàng nghìn mảnh vụn.

Dưới sức ép của dư luận và hàng loạt lệnh bắt giữ được ban hành cùng lúc, các cổ đông lớn của tập đoàn Trần Phi bắt đầu đấu tố lẫn nhau. Những bí mật đen tối về các công trình “xác chết” – nơi công nhân tử nạn được chôn kín ngay trong bê tông để yểm trấn – dần dần bị đưa ra ánh sáng. Cảnh sát tìm thấy những phòng thờ bí mật trong hầm ngầm của tập đoàn, nơi đầy rẫy bùa chú và những bình tro cốt không tên.

Trần Vĩnh Khang không đợi đến lúc bị còng tay. Khi đội cảnh sát ập vào phòng chủ tịch trên tầng 88, họ thấy cửa phòng mở toang. Gió rít gào qua khung cửa kính vỡ vụn.

Khang ngồi đó, trên chiếc ghế chủ tịch, mắt nhìn trừng trừng vào hư không. Cơ thể ông ta đã lạnh ngắt, tóc bạc trắng chỉ sau một giờ đồng hồ. Điều kỳ dị nhất là trên bàn tay bị thương của ông ta, những sợi chỉ đỏ từ đâu xuất hiện, tự khâu kín miệng vết thương theo một hình thù quái dị – một đóa hoa bỉ ngạn rỉ máu đen. Ông ta đã chết vì kiệt sức và sợ hãi, linh hồn dường như đã bị “ai đó” rút đi trước khi pháp luật kịp can thiệp.

Sự sụp đổ của đế chế Trần Phi diễn ra nhanh như một cái chớp mắt của lịch sử. Chỉ trong vòng 24 giờ, tất cả các tài khoản bị đóng băng, các dự án bị đình chỉ, những dinh thự xa hoa bị dán niêm phong. Những người từng tự hào mang họ Trần giờ đây tìm cách thay tên đổi họ hoặc bỏ trốn ra nước ngoài để tránh khỏi sự khinh bỉ và điều tra.

Phi Vũ đứng dậy, trả tiền trà. Anh dắt Linh Chi đi bộ hòa vào dòng người trên phố.

“Anh Vũ, chúng ta sẽ đi đâu?” Linh Chi hỏi, giọng cô đã có thêm chút sức sống.

Phi Vũ dừng lại, nhìn bầu trời bắt đầu trở nên trong xanh khi đám mây đen trên tòa tháp Diamond đã tan biến hoàn toàn.

“Chúng ta sẽ đến nơi mà cha anh từng mơ ước. Một nơi có đất đai trù phú, không có bí mật, không có thù hận. Anh sẽ dựng một ngôi nhà, một ngôi nhà thực sự để ở, không phải để trấn yểm điều gì cả.”

Phía sau họ, tòa tháp Diamond đứng đó như một cột bia mộ khổng lồ ghi dấu sự lụi bại của một triều đại hắc ám. Những mảnh vàng dát trên tường vẫn lấp lánh dưới nắng, nhưng người ta không còn thấy nó sang trọng nữa. Họ chỉ thấy cái lạnh lẽo của một đống phế tích đầy oán khí đang dần bị gột rửa bởi thời gian.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc ở cả hai thế giới: cõi âm và cõi thực. Nhưng những dư chấn của nó vẫn còn lại như một bài học đắt giá về nhân quả. Khi con người ta dùng bóng tối để xây dựng đỉnh cao, thì chính cái bóng đó sẽ nuốt chửng lấy họ khi ánh sáng thực sự quay trở lại.

Phi Vũ hít một hơi thật sâu, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Không còn tiếng hát ru, không còn tiếng con nhện cào cấu, chỉ còn tiếng phố phường nhộn nhịp. Một cuộc đời mới bắt đầu từ trên đống tro tàn của quá khứ.

Trong đám đông, Đại úy Huy từ xa nhìn thấy bóng lưng của Phi Vũ và Linh Chi đang khuất dần. Anh không gọi lại, chỉ khẽ gật đầu chào. Anh hiểu rằng, mỗi người đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Anh ở lại với thực tại để làm sạch những tàn dư của tội ác bằng luật pháp, còn Phi Vũ sẽ mang theo linh hồn của dòng họ đi tìm một sự cứu rỗi khác ở một miền đất bình yên.

Hoàng hôn hôm ấy nhuộm đỏ cả một vùng trời, màu đỏ rực rỡ nhưng dịu dàng, không giống như màu máu của Huyết Ấn năm nào. Đế chế Trần Phi đã thực sự sụp đổ, tan thành mây khói trong dòng chảy của thời gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8