Lời Nguyền Của Dòng HọChương 147: Cảnh sát Huy tìm thấy bằng chứng giết người
**Chương 147: Phán quyết cuối cùng bên dưới lớp tro tàn**
Ánh nắng ban mai của ngày thứ ba sau sự kiện tại tòa tháp Diamond không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ. Nó nhợt nhạt, soi rọi qua lớp bụi mịn vẫn còn lơ lửng trong không trung, bao trùm lấy hiện trường một vụ sụp đổ kinh hoàng mà báo chí những ngày qua gọi là “Thảm họa kiến trúc của thế kỷ”. Thế nhưng, với Đại úy Huy, đây không đơn thuần là một tai nạn.
Dưới chân tháp Diamond, các dải băng phong tỏa vàng chóe bay phần phật trong gió lạnh. Huy đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ suốt ba mươi sáu tiếng đồng hồ qua. Chiếc áo khoác da của anh ám mùi khói hương trộn lẫn với mùi bê tông ẩm, một mùi vị mà có lẽ cả đời này anh không bao giờ quên được.
“Đại úy, đội pháp y đã vào được khu vực hầm ngầm tầng thứ tư. Chúng ta đã tìm thấy nó.” – Cậu trợ lý trẻ tên Tuấn hớt hải chạy lại, gương mặt xanh tái dưới lớp khẩu trang y tế.
Huy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, siết chặt túi chứng cứ trong túi áo – nơi đựng chiếc nhẫn cũ nát của cha Phi Vũ mà anh đã thu lượm được trong cơn hỗn loạn. Anh bước theo Tuấn, tiến về phía cái miệng hố khổng lồ vốn là lối xuống mật thất.
Khi bước xuống cầu thang tạm, nhiệt độ đột ngột giảm xuống. Càng xuống sâu, cái âm khí lạnh lẽo dường như vẫn còn lưu luyến, không chịu tan đi dù vật trấn yểm cuối cùng đã bị Phi Vũ tiêu hủy. Những ánh đèn pha công suất lớn của đội điều tra quét qua những bức tường đá rêu phong, để lộ ra những đường rãnh sâu hoắm – dấu tích của những dòng máu từng chảy theo nghi thức tế tự của nhà họ Trần.
“Đại úy nhìn kìa.” – Tuấn chỉ tay vào một góc khuất sau bức tường đá bị đổ sập.
Đó là một bức tường kép. Khi tháp Diamond sụp đổ, áp lực địa tầng đã làm nứt toác lớp bê tông cốt thép hiện đại, lộ ra phần lõi cổ xưa bên trong. Huy tiến lại gần. Sau lớp gạch nát là một khoảng trống hẹp, chỉ vừa đủ để chứa một hình người đứng thẳng.
Và bên trong đó là một xác ướp khô khốc.
Xác chết được quấn bởi những sợi chỉ đỏ mục nát, đôi mắt bị khoét rỗng, miệng khâu lại bằng những mũi kim thô bạo. Sự rung động từ cú sụp đổ đã khiến một phần khuôn mặt của tử thi lộ ra. Dù thời gian và sự tẩm liệm quái đản đã làm biến dạng hình hài, nhưng dựa vào cấu trúc xương gò má và mảnh vải lụa còn sót lại trên người, Huy cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Đây chính là Nguyễn Thị Mận – người con gái tội nghiệp bị hiến tế năm 1974 mà anh đã thấy trong tập hồ sơ cũ tại kho lưu trữ. Sự tồn tại của cái xác này không chỉ là một bí mật tâm linh, nó là bằng chứng đanh thép nhất cho một vụ giết người đã bị che đậy suốt hàng thập kỷ.
“Chụp ảnh lại toàn bộ. Đánh số thứ tự các mẫu xương cốt.” – Giọng Huy khàn đặc nhưng kiên định.
Thế nhưng, sự kinh hoàng chưa dừng lại ở đó. Khi đội pháp y tiếp tục đập bỏ mảng tường phía sau bức tượng “Bà Chúa Không Mặt” đã bị vỡ vụn, một kho lưu trữ mật hiện ra. Nó không phải là vàng bạc châu báu, mà là một dãy những chiếc lọ thủy tinh chứa đầy một dung dịch màu nâu đục, bên trong là… những bộ phận cơ thể người.
Mỗi chiếc lọ đều có dán một cái nhãn ghi ngày tháng năm và một cái tên.
*15/07/1990 – Trần Vĩnh Minh.*
*02/09/2003 – Lý Văn Sâm (Gia nhân).*
*27/12/2021 – Trần Phi Hoàng (Anh họ của Phi Vũ).*
Huy hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay cuộn chặt lại đến trắng bệch. Anh nhìn thấy chiếc nhãn cuối cùng, vẫn còn trắng sạch, đề sẵn cái tên: *Trần Phi Vũ*.
Bên cạnh dãy lọ thủy tinh là một chiếc két sắt cũ kỹ nhưng vô cùng chắc chắn. Phải mất hai tiếng đồng hồ, thợ phá khóa mới có thể mở được nó. Bên trong không có tiền mặt, chỉ có một cuốn sổ tay bìa da đen đã sờn cũ và một xấp ảnh tư liệu.
Huy đeo găng tay, cẩn thận lật từng trang của cuốn sổ. Đây không phải nhật ký, đây là một cuốn “sổ thu nợ mạng người”. Trần Vĩnh Khang đã tỉ mỉ ghi chép lại từng bước trong “Kế hoạch 27”. Ông ta ghi lại cảm giác khi nhìn anh trai mình – cha của Phi Vũ – uống liều thuốc độc đầu tiên, ghi lại sự thỏa mãn khi nhìn thấy vết bớt Nhện Đỏ lan rộng trên gáy đứa cháu ruột.
Trong trang cuối cùng, Khang viết bằng nét chữ run rẩy nhưng đầy điên cuồng: *”Ngày thứ 8, trăng máu. Vàng sẽ thay máu, đồng sẽ thay xương. Ta sẽ không bao giờ chết. Vũ sẽ là vật chứa hoàn hảo nhất. Huyết tế hoàn thành, đế chế Trần Phi sẽ trường tồn.”*
Bằng chứng giết người đã quá rõ ràng. Không chỉ là một vụ, mà là một chuỗi án mạng có hệ thống, được thực hiện dưới cái mác “lời nguyền” để tống xuất những đối thủ và ngay cả người thân cận.
***
Trong khi đó, tại phòng bệnh đặc biệt của trại tạm giam, Trần Vĩnh Khang đang ngồi bó gối trên chiếc giường trắng toát. Kể từ khi tháp Diamond sụp đổ và bức tượng vàng bị phá hủy, người đàn ông quyền uy nhất tập đoàn Trần Phi dường như đã biến thành một sinh vật khác.
Da thịt ông ta xám xịt, chảy sệ như thể một thực thể nào đó vừa mới rút hết khung xương bên trong ra ngoài. Đôi mắt từng chứa đầy tham vọng và tàn ác giờ đây chỉ là hai hố sâu hoắm, trống rỗng, liên tục nhìn trân trân vào khoảng không.
Cánh cửa thép rít lên khô khốc. Đại úy Huy bước vào, trên tay là tập hồ sơ vừa được lập xong tại hiện trường.
Khang khẽ động đậy, cổ ông ta phát ra tiếng kêu *rắc rắc* ghê rợn, âm thanh giống như tiếng nhện cựa chân trên lá khô mà Phi Vũ thường mô tả.
“Ông Khang, mọi chuyện kết thúc rồi.” – Huy đặt tập hồ sơ lên chiếc bàn nhỏ trước mặt lão.
Lão Khang chậm chạp nhìn xuống đống ảnh xác ướp và những chiếc lọ thủy tinh. Khóe môi lão giật giật, tạo thành một nụ cười quái dị, héo úa.
“Kết thúc? Ngươi nghĩ pháp luật của người sống có thể kết thúc được sao?” – Giọng lão thều thào, mỗi hơi thở đều mang theo mùi nồng nặc của nhang tàn.
Huy ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt cương trực xoáy sâu vào kẻ đối diện: “Chúng tôi đã tìm thấy hài cốt của bà Nguyễn Thị Mận, của ông Trần Vĩnh Minh và nhiều người khác. Chữ viết của ông trong cuốn sổ đen đủ để kết tội ông giết người hàng loạt. Ngày mai, lệnh bắt giữ chính thức và thông báo tịch thu toàn bộ tài sản của tập đoàn Trần Phi sẽ được công bố. Đế chế mà ông hy sinh cả mạng sống người thân để xây dựng… bây giờ chỉ còn là một đống gạch vụn và những tờ giấy lệnh án.”
Trần Vĩnh Khang bỗng nhiên cười lớn. Tiếng cười đứt quãng, xen lẫn tiếng ho ra những sợi dịch đen đặc.
“Hài cốt… bằng chứng… Ha ha… Đại úy Huy, anh vẫn thật ngây thơ. Anh tưởng rằng ta giết họ chỉ vì sự giàu sang này sao? Không… họ là nợ. Dòng họ này là một cái hố không đáy. Nếu ta không lấp nó bằng xác người, nó sẽ nuốt ta. Vũ cũng vậy… nó tưởng nó đã thoát sao? Máu của bà ta đang chảy trong người nó… Vết bớt đó…”
Lão bỗng khựng lại, đôi mắt mở trừng trừng nhìn về phía gáy của Huy.
“Nó… nó đứng đó…” – Khang run rẩy, ngón tay gầy guộc chỉ về phía sau lưng đại úy – “Bà ta… bà ta không có mặt… bà ta đang cầm chiếc kéo… cái kéo đã cắt lưỡi ta trong mơ…”
Huy liếc nhìn bóng mình trên tường, lạnh lẽo, nhưng không có ai ở đó. Anh biết, đối với Trần Vĩnh Khang, bản án thực sự không nằm ở tòa án nhân dân sắp tới, mà nằm ở chính thực thể mà lão đã nuôi dưỡng bằng ác niệm suốt cả đời mình.
“Bà Chúa Không Mặt không còn tồn tại nữa. Phi Vũ đã giải phóng cho tất cả.” – Huy nói chắc nịch – “Ông bây giờ chỉ là một kẻ phạm tội tầm thường chờ ngày thi hành án tử. Đừng cố hù dọa tôi bằng những thứ linh dị đó nữa.”
Khang bỗng vồ tới, nắm lấy mép bàn, gương mặt vặn vẹo trong sự đau đớn tột cùng. Những đường gân máu màu đen bắt đầu nổi rõ lên mặt lão, kết thành hình mạng nhện.
“Anh không hiểu! Khi bức tượng vàng tan chảy, lời nguyền không biến mất… nó chỉ chuyển hóa. Ta đã nghe thấy… tiếng bà ta nói… ‘Máu trả máu’. Anh tìm thấy bằng chứng giết người của ta, tức là anh đã hoàn thiện bản án tử cho cả dòng họ này rồi. Tòa án của anh sẽ kết tội ta… nhưng quỷ dữ sẽ thu nợ linh hồn tất cả các người!”
Nói rồi, Khang gục xuống, hai tay ôm lấy cổ họng như thể bị ai đó thắt chặt bằng một sợi chỉ vô hình. Lão ú ớ, nước mắt chảy ròng ròng trên đôi má khô héo. Đó không phải giọt nước mắt hối hận, mà là sự sợ hãi của một kẻ ác khi nhận ra cánh cửa địa ngục đang mở rộng chờ đón mình.
Huy đứng dậy, thu lại hồ sơ. Anh không còn cảm thấy sợ hãi hay kinh tởm nữa. Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi và một sự giải thoát mơ hồ.
Bước ra khỏi phòng bệnh, anh gặp Tuấn đang chờ bên ngoài với một xấp tài liệu khác.
“Đại úy, còn một việc nữa. Bên cục điều tra tài chính đã xác nhận, toàn bộ tài khoản của ông Khang ở nước ngoài đều bị một virus lạ xóa sạch dấu vết vào đúng thời khắc tòa tháp sụp đổ. Số tiền đó dường như chưa từng tồn tại. Tập đoàn Trần Phi bây giờ chỉ là một cái xác rỗng nợ nần.”
Huy nhìn ra cửa sổ bệnh viện, nơi nhìn về hướng văn phòng cũ của anh.
“Đúng là như vậy. Những thứ thuộc về bóng tối sẽ bị bóng tối thu hồi.”
Anh chợt nhớ về Phi Vũ. Giờ này, chắc hẳn Vũ và Chi đã đi rất xa. Anh hy vọng chàng kiến trúc sư ấy sẽ không bao giờ phải vẽ thêm một sơ đồ nhà ở nào có những góc tối để trấn yểm linh hồn nữa.
Tối hôm đó, tại sở cảnh sát, Huy lặng lẽ ghi vào dòng cuối cùng của bản báo cáo: *”Vụ án số 027 – Lợi dụng tín ngưỡng để thực hiện hành vi giết người và chiếm đoạt tài sản. Nghi phạm chính: Trần Vĩnh Khang. Kết luận: Đầy đủ chứng cứ vật chứng và lời khai để truy tố mức hình phạt cao nhất. Tuy nhiên, tình trạng sức khỏe tâm thần của nghi phạm đang suy giảm nghiêm trọng.”*
Khi anh đặt cây bút xuống, một luồng gió lạ thổi thốc vào phòng, làm bay những trang hồ sơ. Huy với tay giữ lại xấp giấy. Ánh đèn neon trên trần nhà nhấp nháy vài nhịp rồi tắt hẳn.
Trong bóng tối tĩnh mịch của văn phòng đêm khuya, Huy cảm nhận thấy một mùi nhang thơm dịu dàng, không giống như mùi máu tanh dưới hầm ngầm. Một bàn tay vô hình dường như vừa khẽ lướt qua vai anh, một cái chạm nhẹ tựa lông hồng, thanh thản và nhẹ lòng.
Anh khẽ mỉm cười, thì thầm vào khoảng không: “Bà Mận, bà đã tự do rồi.”
Ngoài trời, cơn mưa đầu mùa bắt đầu nặng hạt. Cơn mưa dường như muốn rửa sạch đi những lớp bụi đỏ của làng Cổ Nguyệt, rửa đi những oán hận trăm năm đã bám sâu vào gốc rễ của gia tộc họ Trần.
Trần Vĩnh Khang cuối cùng đã phải đối mặt với công lý. Đế chế Trần Phi, cái lâu đài xây bằng xương máu của kẻ khác, cuối cùng đã sụp đổ hoàn toàn trước ánh sáng của sự thật.
Mọi bằng chứng giết người đã được tìm thấy. Chân tướng đã phơi bày. Nhưng Huy biết, bài học về nhân quả của dòng họ này sẽ còn vang vọng mãi trong lòng đất của làng Cổ Nguyệt như một lời nhắc nhở: Không có bí mật nào có thể bị chôn giấu mãi mãi dưới lớp bụi thời gian, và không có tội ác nào không phải trả giá bằng một hình thức tàn khốc nhất.
Anh đứng dậy, cầm lấy áo khoác, lặng lẽ bước ra khỏi tòa soạn. Dưới cơn mưa, thành phố dường như sạch sẽ hơn. Lời nguyền đã chấm dứt, và cuộc sống của những người sống sẽ phải tiếp tục, dù là trên đống tro tàn của quá khứ.
Đêm đó, trong buồng giam tối tăm, tiếng xích sắt khô khốc vang lên hòa cùng tiếng gào thét câm lặng của kẻ vừa mất đi tất cả. Phán quyết cuối cùng không chỉ dành cho một người, mà dành cho một thời đại đen tối đã chính thức khép lại.