Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 148: Cuộc chạy đua với thời gian

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:38:00 | Lượt xem: 7

Chiếc xe Jeep cũ kỹ rồ ga, lao điên cuồng trong màn mưa trắng xóa của vùng ngoại ô, hướng thẳng về phía làng Cổ Nguyệt. Ánh đèn pha vàng vọt quét qua những rặng tre già vật vã trong gió, trông chúng giống như những cánh tay khẳng khiu của quỷ dữ đang cố vươn ra từ bóng tối để kéo lấy chiếc xe.

Bên trong cabin, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi rỉ sét của thời gian. Trần Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, hơi thở của anh yếu ớt đến mức làm mờ cả một vùng thủy tinh. Cứ mỗi nhịp xóc của xe, cơ thể anh lại run lên bần bật. Cơn đau không còn là những mũi kim châm nữa, mà nó giống như có hàng ngàn con rết đang bò dọc theo tủy sống, gặm nhấm từng chút sinh khí cuối cùng còn sót lại.

“Vũ! Tỉnh táo lại cho tôi! Đừng có nhắm mắt!”

Đại úy Huy hét lên, đôi bàn tay gân guốc siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Một bên chân của anh vẫn còn băng bó, máu thấm đỏ cả lớp gạc trắng sau trận chiến tại Tiền Giang, nhưng anh dường như chẳng mảy may quan tâm. Ánh mắt Huy đỏ rực, vừa là do thiếu ngủ, vừa là sự phẫn nộ trước định mệnh trớ trêu đang bủa vây lấy người bạn đồng hành của mình.

Phi Vũ khó nhọc mở mắt, cái nhìn đờ đẫn rơi xuống lồng ngực. Ở đó, chiếc đồng hồ cát Sa Mệnh Cốt đang tỏa ra một thứ ánh sáng tím tái rợn người. Những hạt cát được làm từ tro cốt và oán niệm không chảy xuống theo quy luật tự nhiên, mà chúng dường như đang bị một lực hút vô hình từ hư không kéo tuột đi.

Cát đang cạn dần. Mỗi hạt cát rơi xuống là một giây tuổi thọ của Phi Vũ bị tước đoạt.

“Còn… còn bao lâu?” – Vũ thào thào, giọng anh khản đặc như tiếng lá khô cọ sát vào nhau.

Huy liếc nhanh đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn sang chân trời phía Đông – nơi những đám mây đen đang bắt đầu bị nhuốm bởi một màu xám chì lờ mờ.

“Sáu mươi phút. Đúng một giờ đồng hồ nữa là mặt trời mọc.” – Huy nghiến răng – “Chúng ta phải đến được từ đường trước khi tia nắng đầu tiên chạm vào mái ngói. Chỉ có ở đó, nơi gốc rễ của lời nguyền hội tụ, tôi mới có thể tìm cách đảo ngược dòng chảy của Sa Mệnh Cốt.”

Phi Vũ cười nhạt, một nụ cười đắng ngắt. Anh cảm nhận được vết bớt hình nhện đỏ sau gáy mình. Dù Bà Chúa Không Mặt đã tan biến, nhưng cái “ấn ký” ấy vẫn đang râm ran. Nó giống như một loài ký sinh trùng trung thành, chỉ chịu chết khi vật chủ đã hoàn toàn thối rữa.

Mọi thứ dường như đang chống lại họ. Con đường nhựa dẫn vào làng Cổ Nguyệt vốn quen thuộc, nay lại trở nên lạ lẫm và kéo dài dằng dặc một cách vô lý. Kim đồng hồ trên táp lô xe đột nhiên quay loạn xạ, rồi dừng khựng lại. Đèn xe chập chờn, rồi tắt lịm trong một giây khiến Huy phải đạp phanh cháy mặt đường.

“Mẹ kiếp! Lại là thuật che mắt!” – Huy đấm mạnh vào vô lăng.

Trong màn mưa dày đặc phía trước, một bóng trắng mờ ảo hiện ra. Không phải là một người, mà là cả một đoàn người. Họ mặc đồ tang trắng sờn cũ, gương mặt không có ngũ quan, chỉ là những mảng da thịt nhẵn nhụi đang rên rỉ những âm thanh u hồn. Họ đi ngang qua đường, chậm chạp, che khuất lối đi duy nhất.

“Vũ, giữ chắc lấy!”

Huy không dừng lại. Anh hiểu rõ, trong cuộc chạy đua với tử thần này, bất cứ sự nhân nhượng nào với những linh hồn oán hận đều là tự sát. Anh nhấn ga, tiếng động cơ gầm lên như một con thú dữ bị thương. Chiếc xe Jeep lao thẳng vào đoàn người tang tóc kia. Nhưng kỳ lạ thay, khi xe chạm vào, những bóng trắng đó tan ra thành từng làn khói đen kịt, lọt qua khe cửa, tràn vào bên trong cabin.

Cái lạnh buốt thối xương bao trùm lấy hai người. Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Sa Mệnh Cốt đột ngột chảy nhanh hơn, cát đổ xuống như thác lũ.

“Chúng… chúng muốn lấy mạng tôi sớm hơn…” – Vũ cố gắng giơ tay lên, kết một thủ ấn đơn giản nhưng cánh tay anh nặng trịch như đeo chì.

“Đừng phí sức!” – Huy rút từ trong túi áo ra một nắm muối trộn lẫn với bột sương tàn của cụ Mười, ném mạnh về phía kính chắn gió – “Cút ngay!”

Một tiếng rít chói tai vang lên ngoài xe, những bóng đen tản ra nhưng không biến mất. Chúng vẫn bay lơ lửng xung quanh, những ngón tay dài thượt cào cấu vào lớp vỏ kim loại của chiếc xe, tạo nên những tiếng nghiến ken két buốt lạnh sống lưng.

Làng Cổ Nguyệt hiện ra ở phía xa, nằm im lìm dưới chân núi như một cái mộ khổng lồ. Sương mù ở đây không trắng mà có màu đỏ nhạt, đặc quánh như máu loãng. Càng gần đến làng, Phi Vũ càng thấy mình như đang chìm xuống một đại dương nước lạnh. Những ký ức về dòng họ Trần Phi ùa về trong tâm trí anh như một cuốn phim đứt đoạn.

Anh thấy những người đàn ông họ Trần mặt mày rạng rỡ bên những chồng tiền vàng, nhưng sau lưng họ là bóng ma của những đứa trẻ bị xích chân. Anh thấy cụ tổ quỳ dưới giếng cổ, cắt máu ăn thề với một thực thể không hình dạng. Và anh thấy chính mình, đứng giữa ngọn lửa của biệt thự cổ, nhìn Bà Chúa Không Mặt tan thành tro bụi nhưng đôi mắt trống rỗng của bà ta vẫn gửi lại một lời nguyền cuối cùng: *“Kẻ mang dòng máu tội lỗi, vĩnh viễn không có lối thoát.”*

“Vũ! Tỉnh lại! Đừng để chúng kéo hồn cậu đi!” – Tiếng quát của Huy kéo Vũ trở lại thực tại.

Lúc này, xe đã vào đến cổng làng. Hai bên đường, những chiếc đèn lồng giấy treo trước cửa các ngôi nhà đột nhiên đồng loạt tự thắp sáng lên một thứ lửa xanh loét.

“Bốn mươi lăm phút.” – Huy gằn giọng. Anh liếc nhìn Phi Vũ. Lúc này, khuôn mặt của Vũ đã hoàn toàn mất đi huyết sắc. Đôi mắt anh bắt đầu hiện lên những tia máu hình mạng nhện, lan rộng ra chiếm lấy cả tròng trắng. Đó là dấu hiệu của sự quỷ hóa. Nếu cát trong Sa Mệnh Cốt cạn sạch trước khi hóa giải được nguồn gốc, Vũ sẽ không chết một cách bình thường, mà sẽ biến thành một linh hồn lệ quỷ, vĩnh viễn bị giam cầm trong làng Cổ Nguyệt này.

Chiếc xe Jeep lao vào con đường làng lát gạch nghiêng. Bỗng nhiên, từ dưới mặt đất, những sợi tơ đỏ mảnh như sợi chỉ nhưng cứng như dây thép trồi lên, quấn chặt lấy bánh xe. Tiếng lốp xe nổ rền vang, chiếc Jeep mất đà, lộn nhào mấy vòng trên đường rồi đâm sầm vào gốc cây đa cổ thụ đầu làng.

*Ầm!*

Khói đen bốc lên từ nắp capo. Mọi thứ rơi vào thinh lặng trong vài giây, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn méo mó.

Trong đống đổ nát, Huy là người đầu tiên bò ra được. Máu từ trán anh chảy xuống mắt, cay xè. Anh loạng choạng đi vòng sang phía ghế phụ, dùng hết sức bình sinh phá cửa xe để kéo Vũ ra.

“Vũ… Vũ! Cố lên!”

Phi Vũ nằm bất động, Sa Mệnh Cốt rơi ngay bên cạnh, chỉ còn lại khoảng một phần tư lượng cát. Mỗi giây trôi qua, một hạt cát rơi xuống, và một phần sự sống của anh tan biến.

“Bỏ… bỏ tôi đi… Huy.” – Vũ thì thầm, máu trào ra từ khóe miệng – “Cậu cứu được tôi quá nhiều lần rồi… lần này… không kịp đâu.”

“Câm mồm!” – Huy gầm lên, xốc Vũ lên vai. Dù chân anh đang run rẩy vì vết thương cũ tái phát, nhưng ý chí của một người lính và lòng trung thành với tình bạn đã cho anh một sức mạnh phi thường. – “Tôi chưa cho phép chết, cậu không được phép chết!”

Huy cõng Vũ chạy bộ về hướng từ đường. Đoạn đường chỉ còn chưa đầy 500 mét, nhưng trong cái không gian bị bóp méo này, nó như thể cách xa cả một vòng trái đất.

Gió bắt đầu nổi lên, mang theo tiếng khóc than của hàng trăm năm oán hận. Từ những hốc tường, những bóng đen bắt đầu bò ra. Chúng không còn là những linh hồn vô diện nữa, mà là những “người nhà” họ Trần đã chết qua các thời kỳ. Họ mặc áo quan, gương mặt mục rữa, nhìn Vũ với ánh mắt thèm khát. Họ muốn anh ở lại với họ, muốn anh gánh vác lấy cái xiềng xích mà họ đã mang.

“Trả nợ… trả nợ máu…”

Những tiếng thì thầm như từ lòng đất chui lên, vây hãm lấy hai người. Huy rút khẩu súng ngắn ra, không phải để bắn vào hư vô, mà là để bắn vào một bình chứa máu chó mực trộn nhang thơm mà anh luôn mang theo. Nước bắn tung tóe, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời xung quanh hai người.

“Ba mươi phút!” – Huy hét lên trong gió.

Nhịp tim của Phi Vũ chậm lại đến mức gần như dừng hẳn. Cảnh vật xung quanh bắt đầu nhạt nhòa trong mắt anh. Anh thấy Cụ Mười đứng ở cửa từ đường, bóng dáng già nua khuất lấp sau làn sương máu. Anh thấy Linh Chi đang quỳ giữa sân, đôi mắt âm dương chảy máu vì cố gắng dùng năng lực để mở ra một con đường cho anh.

“Chạy… chạy nhanh lên…” – Vũ mơ màng thấy bóng dáng một người đàn ông trung niên, gương mặt hiền hậu nhưng đượm buồn. Là cha anh. Cha anh đang dùng chút tàn hồn cuối cùng để đẩy những bóng ma khác ra xa.

Huy không ngừng nghỉ, hơi thở anh nặng nhọc như tiếng bễ lò rèn. Phổi anh nóng rát, chân anh như muốn gãy rời, nhưng anh vẫn chạy. Trước mặt anh, cổng lớn của từ đường dòng họ Trần Phi hiện ra – cao lớn, đen ngòm và uy nghiêm như một con quái vật đang chờ nuốt chửng những kẻ tội lỗi cuối cùng.

Khi họ vừa chạm tay vào cánh cổng gỗ lim, một luồng âm phong lạnh lẽo hất văng cả hai ra sau.

Từ bên trong từ đường, một luồng oán khí đen đặc bốc lên ngùn ngụt. Đống tro tàn của khối ngọc bội hình nhện đỏ mà họ nhặt được tại Tiền Giang đột ngột nóng ran trong túi áo của Vũ. Nó bay vọt ra ngoài, lơ lửng giữa không trung rồi phình to ra, hiện lên hình ảnh một con nhện khổng lồ với khuôn mặt người.

Đó không phải là Bà Chúa Không Mặt, cũng không phải là Trần Vĩnh Khang. Đó là **Oán Linh Khởi Nguyên** – sự tích tụ của tất cả tội ác mà dòng họ Trần đã gây ra trong suốt chín đời.

“Sắp đến giờ rồi…” – Oán Linh cất tiếng cười khành khạch, âm thanh đó vọng vào não bộ của Vũ khiến anh đau đớn đến mức muốn nổ tung – “Hết giờ vay rồi, con cháu họ Trần. Đến lúc tất cả phải nằm lại trong bóng tối!”

Phía chân trời Đông, một vệt sáng mờ nhạt đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện. Bình minh đang đến. Và khi nó đến, nếu Vũ không bước được vào bên trong trung tâm trận pháp của từ đường để kết thúc giao kèo, Sa Mệnh Cốt sẽ vỡ tan, kéo theo linh hồn anh vào hư vô vĩnh viễn.

“Chỉ còn mười phút.” – Huy gượng dậy, đôi mắt anh lóe lên một quyết tâm liều mạng. Anh nhìn sang Phi Vũ, rồi nhìn về phía cánh cổng đang bị oán khí chặn đứng.

Huy cầm lấy chiếc thước đồng của Phi Vũ – vật phẩm duy nhất có khả năng dẫn truyền linh lực của dòng họ Trần – và đâm thẳng vào bắp tay mình. Máu của anh – máu của một người chính trực, một người lính mang chính khí – chảy dọc theo thanh thước đồng.

“Dùng máu tôi làm mồi dẫn! Vũ, dùng chiêu cuối cùng trong quyển nhật ký của cha cậu đi!”

Phi Vũ bừng tỉnh. Đúng vậy, nhật ký của cha anh từng nhắc đến một nghi thức gọi là **”Huyết Nhục Tương Sinh”**. Lời nguyền họ Trần vốn dựa trên máu để ràng buộc, vậy cũng có thể dùng máu của người mang chí thiện để hóa giải oán hận.

Vũ dùng chút sức tàn, bò đến cạnh Huy. Hai người cùng nắm lấy thanh thước đồng. Một bên là máu đỏ của chính khí, một bên là máu đen của tội lỗi bị nguyền rủa. Hai dòng máu hòa quyện vào nhau trên thanh thước, tạo ra một luồng sáng chói lòa đánh tan màn oán khí trước cửa từ đường.

Con nhện oán linh gào thét thảm khốc khi ánh sáng chạm vào. Cánh cổng gỗ lim rên rỉ rồi mở toang.

“Vào ngay!” – Huy đẩy Vũ vào bên trong.

Họ lăn vào giữa sân từ đường vừa lúc hạt cát cuối cùng trong Sa Mệnh Cốt chuẩn bị rơi xuống. Phi Vũ nhìn thấy chiếc lư hương khổng lồ bằng đồng – nơi lưu giữ toàn bộ tổ tiên họ Trần.

Anh cầm lấy Sa Mệnh Cốt, dùng hết sức lực đập mạnh nó vào cạnh lư hương.

*Choang!*

Lớp kính vỡ vụn. Tro cốt và cát oán niệm bắn tung tóe. Cùng lúc đó, những tia nắng đầu tiên của ngày mới vượt qua đỉnh núi, xuyên qua làn sương máu, chiếu thẳng vào trung tâm từ đường.

Tiếng gào thét của vạn quỷ đồng thanh vang lên rồi lịm dần. Một cơn chấn động kinh hoàng nổ ra từ lòng đất làng Cổ Nguyệt. Toàn bộ kiến trúc của từ đường bắt đầu rạn nứt.

Phi Vũ ngã quỵ xuống đất. Anh thấy con nhện đỏ sau gáy mình nhạt dần, nhạt dần cho đến khi biến mất hoàn toàn. Cảm giác lạnh lẽo bấy lâu nay bỗng chốc được thay thế bởi sự ấm áp của ánh mặt trời.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu sụp đổ. Những bức tường đại diện cho vinh hoa và tội lỗi của dòng họ Trần Phi đang tan thành bụi phấn.

Trong giây phút mập mờ giữa sống và chết, Vũ thấy linh hồn của Bà Mận mỉm cười gật đầu với anh trước khi tan vào hư vô. Anh thấy cha mình đứng đó, cuối cùng ông cũng có thể mỉm cười một cách thản nhiên.

“Kết thúc rồi…” – Vũ nhắm mắt lại, đôi môi mấp máy.

Huy lao đến, ôm lấy bả vai Vũ, lắc mạnh: “Đừng có ngủ! Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi nó sập hẳn! Vũ! Trần Phi Vũ!”

Ánh sáng mặt trời mỗi lúc một rực rỡ hơn, bao phủ lấy hai thân hình rệu rã giữa đống đổ nát của một thời đại oán nợ. Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn là một cái bẫy linh hồn, sương mù bắt đầu tan, để lộ ra những mái nhà rêu phong tĩnh lặng.

Cuộc đua với thời gian đã kết thúc. Cái giá phải trả là xương máu, là nước mắt, nhưng cuối cùng, sợi dây xích nghiệp lực đã bị chặt đứt hoàn toàn.

Ở một góc nào đó của làng, một mầm non nhỏ bé đang vươn lên giữa đống gạch vụn, chào đón tia nắng sớm. Một chương mới bắt đầu, dù đầy những vết sẹo, nhưng ít nhất, mặt trời đã lại mọc trên dòng máu của họ Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8