Lời Nguyền Của Dòng HọChương 158: Di chúc của cha Phi Vũ
**CHƯƠNG 158: DI CHÚC CỦA CHA PHI VŨ**
Sương mù của vùng cao nguyên vào buổi sớm mang theo cái se lạnh thanh khiết, khác hẳn với sự u uất, đậm đặc oán khí của làng Cổ Nguyệt. Trần Phi Vũ đứng bên khung cửa sổ của căn nhà gỗ nhỏ, hít một hơi thật sâu. Đã ba tháng trôi qua kể từ đêm hỏa hoạn định mệnh ấy, kể từ khi anh thực sự thoát khỏi sợi dây xích vô hình đã siết chặt lấy cổ chín thế hệ dòng họ Trần.
Vết bớt hình nhện sau gáy anh nay chỉ còn là một mảng da nhẵn nhụi, trắng trẻo, không còn dấu vết của những cái chân nhện rướm máu hay sự rung động kinh hoàng mỗi khi tà linh cận kề. Anh đã sống. Một sự sống đúng nghĩa, không phải sự tồn tại thoi thóp để chờ ngày bị hiến tế.
Cụ Mười sau buổi lễ cầu siêu đã chọn ở lại ngôi chùa dưới chân núi để tạ tội với hương linh những người đã khuất. Linh Chi đã dần hồi phục, dù đôi mắt âm dương của cô nay đã vĩnh viễn khép lại để đổi lấy một đôi mắt bình thường, chỉ nhìn thấy sắc màu của thế gian chứ không còn nhìn thấy nỗi đau của cõi âm. Còn anh, Phi Vũ mang theo một chiếc hộp gỗ sưa nhỏ – di vật cuối cùng mà cha anh, ông Trần Vĩnh Sơn, đã để lại.
Phi Vũ ngồi xuống chiếc ghế mây già, đặt chiếc hộp lên bàn. Đôi bàn tay vốn quen với thước kẻ và bản vẽ của một kiến trúc sư hơi run rẩy khi chạm vào khóa đồng đã xỉn màu. Bên trong hộp không có vàng bạc, không có những cổ vật trấn yểm bí truyền. Chỉ có một xấp thư tay ố vàng và một sơ đồ nhà đất đã cũ.
Phi Vũ nhẹ nhàng lấy lá thư đầu tiên ra. Nét chữ của cha anh hiện lên, thanh mảnh nhưng cứng cỏi, như thể từng nét bút là một lần ông dồn hết sinh khí để viết lại cho con trai mình.
*“Vũ à, khi con đọc được những dòng này, có lẽ ta đã không còn ở bên con nữa. Hoặc giả, ta đã trở thành một quân cờ trong cái bàn cờ đẫm máu mà dòng họ chúng ta đã bày ra từ hàng trăm năm trước.”*
Phi Vũ nhắm mắt lại. Hình ảnh cha anh, người đàn ông luôn im lặng với đôi mắt đầy ưu tư hiện về. Ngày đó, Vũ luôn trách cha tại sao lại xa cách, tại sao lại lạnh lùng khi thấy anh lớn lên trong nỗi sợ hãi về cái chết cận kề. Giờ đây, lá thư bắt đầu giải mã tất cả.
*“Cha xin lỗi. Xin lỗi vì đã sinh con ra với dòng máu này. Cha đã từng định bóp chết con ngay khi con vừa chào đời, khi cha nhìn thấy vết bớt hình nhện đỏ thẫm trên gáy con. Cha không muốn con phải trải qua sự giày vò như anh trai cha – Trần Vĩnh Khang, hay như bao thế hệ đã phải phát điên và tự kết liễu. Nhưng khi đôi bàn tay cha chạm vào làn da non nớt của con, con đã cười. Chính nụ cười ấy đã khiến cha nhận ra, mình không có quyền nhân danh cái chết để cứu rỗi một linh hồn.”*
Nước mắt Phi Vũ khẽ rơi, thấm vào mặt giấy đã khô giòn.
*“Tất cả những gì con thấy, từ sự lạnh nhạt của cha đến những lần cha ép con phải học về kiến trúc, về sơ đồ phong thủy, thực chất là một cuộc chuẩn bị dài đằng đẵng. Cha biết, ‘Bà Chúa Không Mặt’ không chỉ là một lời nguyền, bà ta là một cấu trúc – một kiến trúc linh hồn. Để phá bỏ bà ta, không thể dùng bùa chú của các thầy pháp đơn thuần, vì máu họ Trần đã thấm vào đất, vào gạch đá của làng Cổ Nguyệt. Chỉ có một người mang dòng máu ấy, am hiểu cấu tạo của những khối vật chất bao quanh bà ta, mới có thể tháo gỡ điểm nút oán hận.”*
Trong thư, Trần Vĩnh Sơn kể về hành trình bí mật của mình. Suốt nhiều năm trời, trong lúc Trần Vĩnh Khang mải mê với những buổi lễ cầu tài, những giao kèo hắc ám với quỷ dữ để giữ lại vinh hoa phú quý, thì ông Sơn lại lẳng lặng đi khắp các vùng miền. Ông không đi để tìm cách trường sinh, mà đi để tìm một “mảnh đất sạch”.
*“Tiền bạc của họ Trần chúng ta là tiền từ máu và nước mắt, từ sự trấn yểm linh hồn của kẻ khác. Vì vậy, cha chưa bao giờ dùng một đồng nào của gia tộc để nuôi dạy con. Những năm tháng con đi du học, những món quà cha tặng con, đều là từ mồ hôi của cha khi cha đi làm công cho những xưởng mộc ở phương xa dưới cái tên giả. Cha muốn con lớn lên bằng những đồng tiền thanh khiết nhất, bởi chỉ có sự thanh khiết đó mới giúp linh hồn con không bị oán khí đồng hóa.”*
Phi Vũ nghẹn ngào. Anh chợt nhớ về những ngày hè cha biến mất, ông nói đi công tác, nhưng thực chất là đi lao động khổ sai ở những vùng biên viễn để kiếm lấy những đồng tiền sạch, tách biệt hoàn toàn khỏi ngân quỹ đen ngòm của tập đoàn Trần Phi.
Phi Vũ lật đến lá thư cuối cùng, nằm dưới đáy hộp là một tờ chứng nhận quyền sở hữu đất cùng một bản vẽ tay của chính cha anh.
*“Con trai, dưới chân núi Ba Vì, có một mảnh đất nhỏ mang tên làng Bình Yên. Cha đã mua nó bằng cái tên của mẹ con từ hai mươi năm trước. Mảnh đất ấy nằm trên một ‘Văn mạch’ – nơi tinh hoa đất trời hội tụ một cách tự nhiên, không qua sắp đặt phong thủy, không có trấn yểm gian trá. Đó là nơi cha dành cho con, một lối thoát hậu sự nếu chẳng may con phá được lời nguyền nhưng không còn chốn dung thân.”*
Bản vẽ tay của cha anh hiện ra trước mắt. Đó là một ngôi nhà đơn sơ, mái ngói đỏ, xung quanh là vườn bưởi và những khóm hoa quỳnh. Cha anh, vốn cũng là một người có khiếu hội họa, đã vẽ lại giấc mơ của mình cho đứa con trai duy nhất. Trong bản vẽ đó, không có những cột móng chôn xác người, không có những hành lang “u hồn”, không có những sơ đồ “Bát Quái Ngược”. Chỉ có nắng, gió và sự bình yên của cỏ cây.
*“Vũ, lời nguyền của họ Trần kết thúc không phải là do cái chết của ai đó, mà là do sự buông bỏ. Khi con bước chân ra khỏi dinh thự ấy và đốt cháy tất cả, con không chỉ đốt đi tội ác của cha ông, mà con còn đốt đi chính cái gông xiềng trong tâm trí mình. Mảnh đất ở làng Bình Yên kia, hãy dùng nó để bắt đầu lại. Hãy dùng tài năng kiến trúc của con để xây dựng những tổ ấm cho người sống, thay vì đi tu bổ những nấm mồ cho kẻ chết.”*
Những dòng chữ cuối cùng nhòe đi vì lệ.
*“Nếu một ngày nào đó con lập gia đình, hãy kể cho con cháu con về một dòng họ đã từng đi vào bóng tối, nhưng cuối cùng đã có một người dám quay lưng lại với quỷ dữ để bước về phía ánh sáng. Người đó chính là con. Cha luôn tự hào về con, Trần Phi Vũ. Hãy sống một cuộc đời bình thường nhất có thể. Đó chính là sự trả thù ngọt ngào nhất đối với định mệnh.”*
Phi Vũ ôm chặt tập thư vào lòng, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Bao nhiêu năm gồng mình chống chọi với nỗi sợ hãi, với cảm giác mình là một vật tế sinh, giờ đây sự thật về tình yêu thương âm thầm của cha đã hóa giải tất cả những u uất cuối cùng trong lòng anh. Cha anh đã không chết vì sự hèn nhát, ông đã chết như một kiến trúc sư của định mệnh, tỉ mỉ gọt giũa một con đường sống cho con mình trong suốt 27 năm trời.
Ngày hôm sau, Phi Vũ xách hành lý rời khỏi căn nhà tạm trên cao nguyên. Anh bắt chuyến xe sớm nhất để về hướng núi Ba Vì.
Khi anh đến được mảnh đất mà cha nhắc đến, mặt trời đang lặn sau những rặng núi mờ sương. Đó quả thực là một vùng đất yên bình. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, thanh thản và khoan thai. Mảnh đất nằm nép mình bên cạnh một con suối nhỏ, cỏ mọc xanh rì, dế kêu rỉ rả dưới những gốc cây già.
Phi Vũ bước xuống xe, chân trần chạm lên mặt đất mát lạnh. Anh cảm thấy một luồng năng lượng dịu nhẹ truyền qua lòng bàn chân, chạy khắp cơ thể. Không còn tiếng hát ru ai oán, không còn mùi nhang tàn lạnh lẽo, chỉ có mùi đất ấm và hương hoa bưởi thoang thoảng.
Anh lấy tờ bản vẽ của cha ra, áp lên khoảng không trước mắt. Anh sẽ xây ngôi nhà này. Đúng như những gì cha hằng mong ước. Anh sẽ dựng lên một ngôi nhà mà mỗi viên gạch đều thấm đẫm mồ hôi và tình yêu, nơi tiếng cười của con trẻ sẽ xóa tan vĩnh viễn bóng ma của quá khứ.
Bất chợt, Phi Vũ nhìn thấy ở góc mảnh đất, một cây đa con đang vươn mình mạnh mẽ. Dưới gốc cây có một phiến đá phẳng tự nhiên. Anh tiến lại gần, quỳ xuống và chắp tay khấn nguyện. Anh không khấn cho sự giàu sang, không khấn cho quyền lực. Anh chỉ thầm nói với cha mình, và cả với những linh hồn đã khuất tại Cổ Nguyệt, rằng nợ máu đã hết, oán hận đã tan.
Gió thổi qua tán cây đa, nghe như tiếng thở phào nhẹ nhõm của một người đã hoàn thành sứ mệnh.
Trên gáy của Phi Vũ, nơi vết bớt từng ngự trị, giờ đây ánh lên sắc hồng hào của một cơ thể khỏe mạnh dưới ánh hoàng hôn. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản nhất kể từ khi sinh ra. Lời nguyền dòng họ Trần cuối cùng đã bị chặn đứng tại đây, bởi một di chúc không để lại tài sản, mà để lại một mảnh đất bình yên cho một linh hồn tự do.
Tối hôm đó, giữa mảnh đất trống, Phi Vũ nhóm một đống lửa nhỏ. Anh lấy ra một phong bao cuối cùng mà Cụ Mười giao cho, trong đó có bản danh sách những cái tên của những người đã ngã xuống trong suốt 200 năm lời nguyền tồn tại. Anh thả danh sách vào lửa. Những mảnh giấy bén lửa, cháy rực lên rồi hóa thành tro bụi theo gió bay lên trời cao.
Anh biết, từ ngày mai, tên của anh sẽ không còn nằm trong bất cứ danh sách tử thần nào nữa. Anh chỉ là Trần Phi Vũ, một người đàn ông bình thường, bắt đầu gieo những hạt giống đầu tiên trên mảnh đất hòa bình.
Dòng đời vẫn trôi, bí mật về làng Cổ Nguyệt sẽ dần lùi vào thần thoại, bị cát bụi thời gian che phủ. Nhưng ở đây, dưới chân núi thiêng, có một mầm sống mới đã đâm chồi, không phải từ sự thỏa hiệp với bóng tối, mà từ ánh sáng vĩnh cửu của tình phụ tử.
Hồ sơ 1974 đã khép lại trong ngăn tủ của đại úy Huy, còn cuộc đời của Trần Phi Vũ, trang sách thực sự giờ đây mới bắt đầu mở ra.
“Cha à, con đã về nhà.” – Vũ thầm thì vào màn đêm.
Tiếng suối chảy róc rách như tiếng trả lời đồng tình, mang theo mọi uẩn ức của dòng họ Trần trôi mãi về phía đại dương bao la, nơi mọi oán thù đều được dung nạp và hóa giải thành bọt sóng. Lời nguyền đã tan biến, trả lại một mảnh đất thật sự bình yên cho những người biết sống vì lẽ phải.