Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 157: Khép lại hồ sơ làng Cổ Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:47:51 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 157: KHÉP LẠI HỒ SƠ LÀNG CỔ NGUYỆT**

Ánh đèn huỳnh quang trong phòng làm việc của Đội trọng án số 2 chập chờn, phát ra những tiếng kêu “tè tè” nhức nhối. Kim đồng hồ trên tường đã chỉ quá con số mười hai. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió mùa rít qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ, nghe như tiếng ai oán thở dài của một linh hồn chưa kịp siêu thoát.

Đại úy Đặng Quốc Huy ngồi bất động trước bàn làm việc. Trước mặt anh là xấp hồ sơ dày cộp, vỏ bìa đã sờn rách, bên trên đóng dấu đỏ chót: “VỤ ÁN LÀNG CỔ NGUYỆT – BIẾN CỐ DÒNG HỌ TRẦN PHI”.

Anh châm một điếu thuốc, khói trắng bay vòng vèo, che mờ gương mặt đầy mệt mỏi và sương gió. Bàn tay phải của Huy khẽ run lên mỗi khi anh cử động mạnh. Đó là di chứng từ cuộc chạm trán cuối cùng với Bà Chúa Không Mặt trong hầm mộ tối tăm kia. Nhưng vết thương trên da thịt có thể lành, còn vết thương trong tâm khảm của một người đại diện cho công lý như anh thì vẫn cứ rỉ máu mỗi khi chạm vào.

Làm thế nào để viết báo cáo?

Huy đặt bút xuống rồi lại nhấc lên. Những con chữ nằm yên trên mặt giấy như đang trêu ngươi anh.

*“Nạn nhân: Trần Vĩnh Khang. Nguyên nhân tử vong: Đột quỵ?”* – Không, anh đã tận mắt thấy gã bị xé xác bởi những bàn tay vẩn đục oán khí.
*“Vụ hỏa hoạn tại từ đường: Do chập điện?”* – Làm gì có đường dây điện nào chạy qua cột móng bằng gỗ cổ thụ nơi yểm xác người kia?
*“Sự biến mất của hàng chục thi thể trong nghĩa trang: Sạt lở đất?”* – Một lời giải thích đầy nực cười cho những bộ xương đã hóa thành tàn tro khi lời nguyền bị hóa giải.

Huy hít một hơi sâu, luồng khói thuốc cay nồng vào phổi khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Ánh mắt anh dời sang chiếc tủ kính đựng tang vật bên cạnh. Trong góc tối nhất của chiếc tủ, tập hồ sơ mang mã số 07 mà anh thu thập được từ năm 1974 vẫn nằm đó, im lìm như một con quỷ đang ngủ say. Câu chuyện về Trần Vĩnh Sơn và Nguyễn Thị Mận – khởi nguồn của nỗi đau kéo dài hơn nửa thế kỷ – giờ đây đã có lời kết, nhưng là một lời kết mà luật pháp không bao giờ thừa nhận.

“Đại úy, anh vẫn chưa về sao?”

Tiếng gõ cửa khiến Huy giật mình. Một cảnh sát trẻ bước vào, tay bưng cốc cà phê nóng. Cậu ta nhìn sếp mình bằng ánh mắt đầy lo ngại. Trong mắt cấp dưới, Đại úy Huy từ khi trở về sau vụ án Cổ Nguyệt đã trở nên lầm lì, ít nói hơn hẳn. Đôi khi, họ thấy anh đứng thẫn thờ nhìn vào khoảng không, hoặc nói chuyện một mình bằng những ngôn ngữ kỳ quái.

“Tôi xong ngay đây. Cậu cứ về trước đi,” Huy đáp, giọng khản đặc.

Khi người cảnh sát trẻ rời đi, Huy đưa tay lên xoa thái dương. Cơn đau đầu lại ập tới. Từ sau khi nhận được “năng lực” từ linh hồn Mận, thế giới trong mắt Huy không còn là một chiều nữa. Anh nhìn thấy những “dư ảnh” của quá khứ chồng chéo lên hiện tại. Anh nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của những người đã khuất đi lại trong hành lang trụ sở công an, những linh hồn không có nơi nương tựa đang thì thầm về những vụ án oan sai chưa được làm rõ.

Huy quay lại với bản báo cáo. Anh bắt đầu gõ bàn phím, từng từ từng chữ chậm rãi hiện ra trên màn hình máy tính:

*“Ngày… tháng… năm… Căn cứ vào các chứng cứ thu thập được tại hiện trường làng Cổ Nguyệt và lời khai của các nhân chứng liên quan (Trần Phi Vũ, Trần Linh Chi), cơ quan điều tra kết luận: Vụ việc tại dòng họ Trần Phi là một chuỗi các sự cố mang tính chất tâm lý đám đông kết hợp với điều kiện địa chất phức tạp tại địa phương gây ra hỏa hoạn và sụt lún công trình. Cái chết của Trần Vĩnh Khang và các nạn nhân khác được xác định là do tai nạn ngoài ý muốn…”*

Dối trá. Toàn bộ là những lời dối trá sạch sẽ.

Huy cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. Anh hiểu rằng, nếu anh viết sự thật – viết về huyết kế, về Bà Chúa Không Mặt, về linh hồn đòi nợ máu – thì bản báo cáo này sẽ bị ném thẳng vào thùng rác và bản thân anh sẽ bị tước quân tịch, tống vào bệnh viện tâm thần. Có những sự thật quá kinh khủng để thế giới hiện đại này chấp nhận. Có những công lý phải thực hiện bằng máu chứ không phải bằng giấy tờ.

Anh mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ. Đó là chìa khóa của kho lưu trữ tuyệt mật – nơi cất giữ những vụ án “X-Files” của lực lượng công an, những hồ sơ không bao giờ được đưa ra ánh sáng.

Bước chân Huy vang vọng trong hành lang tối tăm của khu lưu trữ dưới tầng hầm. Mùi giấy mốc và mùi hương nhang tàn (có lẽ từ những người đồng nghiệp kín đáo thắp để xoa dịu các “vong linh hồ sơ”) phả vào mặt anh.

Huy đứng trước kệ sắt cuối cùng, nơi hồ sơ 1974 của làng Cổ Nguyệt đang chờ đợi. Anh chậm rãi đặt xấp hồ sơ mới của năm nay lên trên tập cũ. Anh lấy ra một dải băng đen, dán chéo lên bìa và ghi dòng chữ: “ĐÃ GIẢI QUYẾT – NIÊM PHONG VĨNH VIỄN”.

Vừa lúc đó, một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, làm những tờ giấy trong kho lao xao. Huy khựng lại. Trong không gian tối mờ, anh nhìn thấy một cái bóng trắng mong manh hiện lên cạnh kệ sách.

Đó là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ áo dài cũ kỹ của thập niên 70, gương mặt u buồn nhưng thanh thản. Nguyễn Thị Mận.

Cô không còn vẻ dữ tợn của Bà Chúa Không Mặt, không còn oán khí ngút trời bao quanh. Cô đứng đó, đôi mắt trong veo như nước hồ thu nhìn Huy. Cô khẽ mỉm cười – một nụ cười của sự giải thoát, một lời chào từ biệt dành cho người đã giúp cô khép lại nỗi đau truyền đời.

“Đi đi…” Huy thầm thì, bờ môi run rẩy. “Dòng họ Trần đã trả đủ rồi. Đừng ngoảnh lại nữa.”

Cái bóng nhạt dần rồi tan vào hư không, để lại một làn hương bưởi dìu dịu trong căn hầm ẩm thấp. Huy biết, lời nguyền thực sự đã chấm dứt. Trần Phi Vũ đã hiến tế tất cả để cắt đứt sợi dây oan nghiệp, và linh hồn của những nạn nhân cuối cùng cũng đã có thể bước vào vòng luân hồi.

Huy rời khỏi khu lưu trữ, khóa trái cửa lại. Tiếng “cạch” của ổ khóa vang lên khô khốc, như một dấu chấm hết cho tấn bi kịch kéo dài suốt ba đời người.

Trở lại văn phòng, Huy cầm điện thoại lên, ngần ngừ mãi rồi mới bấm một dãy số quen thuộc.

Đầu dây bên kia bắt máy sau vài hồi chuông. Tiếng ồn ào của phố thị, tiếng còi xe và tiếng nhạc trẻ trung dội vào tai anh, tạo nên một sự tương phản mãnh liệt với không gian tĩnh mịch vừa rồi.

“Vũ đấy à?” Huy hỏi.

“Dạ, em nghe đây anh Huy,” giọng Trần Phi Vũ vang lên, trầm ổn và tràn đầy sức sống. Không còn tiếng thở dốc nặng nề, không còn sự sợ hãi thường trực trong hơi thở.

“Mọi chuyện bên đó thế nào?”

“Ổn anh ạ. Em đang chuẩn bị cho bản vẽ phục hồi ngôi đình làng cũ ở ngoại ô. Linh Chi đã bắt đầu đi học lại, con bé có vẻ thích ngành tâm lý học. Còn cụ Mười… cụ đã đi ngao du đâu đó, chỉ nói khi nào có duyên sẽ gặp lại.”

Huy im lặng một lát, nghe lòng mình nhẹ bẫng. “Huyết kế… chỗ vết bớt trên gáy cậu ấy, thực sự không còn gì chứ?”

Phi Vũ cười, tiếng cười nghe sảng khoái lạ thường: “Sạch sẽ rồi anh. Bây giờ em chỉ là một kiến trúc sư bình thường, thậm chí còn hơi lười biếng một chút. Cảm ơn anh, Huy. Nếu không có anh cùng xông pha vào đêm đó…”

“Đừng nói vậy. Đó là nhiệm vụ của tôi,” Huy ngắt lời, nhưng trong lòng anh biết đó còn hơn cả nhiệm vụ. Đó là sự cứu rỗi cho chính tâm hồn anh. “Hồ sơ vụ làng Cổ Nguyệt đã chính thức đóng lại vào đêm nay. Tôi đã ký lệnh tiêu hủy những bằng chứng liên quan trực tiếp đến yếu tố tâm linh. Từ nay về sau, làng Cổ Nguyệt sẽ chỉ là một cái tên trên bản đồ, không còn là cơn ác mộng nữa.”

“Vậy thì tốt quá. Khi nào rảnh, mời anh ghé nhà em uống chén rượu nhạt nhé. Chúng ta sẽ không nói về ma quỷ, không nói về vụ án, chỉ nói về chuyện đời thôi.”

“Được, hẹn gặp lại cậu.”

Tắt máy, Huy bước ra ban công của trụ sở. Phía xa, chân trời đang dần hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua các tòa nhà cao tầng, xua tan sương mù đêm tối.

Huy xòe lòng bàn tay ra. Trên lòng bàn tay anh, nơi từng bị linh hồn của Mận chạm vào, vẫn còn một vết sẹo nhỏ hình hơi giống một ngôi sao. Anh biết, dù lời nguyền đã hết, nhưng những gì anh đã thấy, đã trải qua sẽ mãi mãi thay đổi thế giới quan của anh. Anh không còn là đại úy cảnh sát chỉ tin vào những gì nhìn thấy bằng mắt thường. Anh đã trở thành một “người giữ cửa”, canh chừng ranh giới mỏng manh giữa hai thế giới thực và ảo.

Anh lấy bao thuốc ra, định rút một điếu nữa nhưng rồi lại thôi. Huy bóp nát bao thuốc, ném vào thùng rác.

“Kết thúc rồi,” anh tự nhủ với chính mình.

Nhưng ngay khi anh quay lưng đi, một tờ giấy nhỏ kẹp trong góc hồ sơ rơi xuống chân anh. Huy nhặt lên. Đó là tấm ảnh đen trắng chụp tập thể gia đình họ Trần năm xưa. Trong ảnh, Trần Vĩnh Khang hồi trẻ đứng bên cạnh anh trai mình, Trần Vĩnh Sơn. Và ở góc xa, bóng một người đàn ông mặc đồ đen, khuôn mặt bị nhòe mờ không rõ nét, đang đứng dưới gốc cây đa làng.

Huy nheo mắt nhìn kỹ. Dưới ánh sáng ban mai, hình bóng người đàn ông trong ảnh dường như đang khẽ động đậy, đưa bàn tay nhợt nhạt lên môi làm dấu hiệu “im lặng”.

Huy khựng lại một nhịp tim, nhưng rồi anh thở dài, vo viên tấm ảnh lại.

Có những bí ẩn sẽ vĩnh viễn không có lời đáp. Có những kẻ đứng sau bức màn nhung của lịch sử mà ngay cả một người như anh cũng không thể chạm tới. Nhưng ít nhất là lúc này, mặt trời đã lên.

Huy khoác áo khoác, bước ra khỏi phòng. Tiếng giày của anh nện đều đặn trên sàn hành lang, mỗi lúc một xa dần. Phòng làm việc của Đội 2 chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn tập hồ sơ 1974 nằm lặng lẽ trong kho khóa chặt, phủ một lớp bụi thời gian lên những oan nghiệt đã lùi vào quá khứ.

Bên ngoài, đường phố bắt đầu nhộn nhịp. Một ngày mới bình yên đã bắt đầu trên những mảnh đời đã từng nếm trải quá nhiều đau thương từ một lời nguyền xa xưa.

Hồ sơ làng Cổ Nguyệt: Khép lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8