Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 160: Rời khỏi ngôi làng ma ám

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:50:57 | Lượt xem: 8

Sương sớm ở làng Cổ Nguyệt không còn mang cái màu xám xịt, đặc quánh như thể trộn lẫn với tro tàn hỏa táng nữa. Buổi sáng hôm nay, màn sương trắng mỏng manh như một dải lụa tiên nhân lãng đãng vắt ngang qua những ngọn tre già, nhàn nhạt và thanh khiết. Tiếng gà gáy phía xa xa vọng lại, không còn thê thiết như tiếng khóc mà giòn giã, báo hiệu một ngày mới thực sự bắt đầu sau cơn đại nạn trường kỳ.

Trần Phi Vũ đứng ở đầu con dốc dẫn vào làng, bên cạnh là chiếc vali cũ kỹ và tập hồ sơ bản vẽ mà anh luôn trân quý. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, vạt áo hơi sờn, khuôn mặt dù vẫn còn những nét xanh xao sau những biến cố kinh hoàng nhưng đôi mắt đã lấy lại được sự tinh anh và thanh tịnh. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào sau gáy mình. Làn da ở đó bằng phẳng, trơn nhẵn. Không còn cảm giác nhói buốt mỗi khi oán khí tích tụ, không còn những “cái chân” vô hình của loài nhện quỷ đang bò trườn dưới lớp biểu bì. Con nhện đỏ – biểu tượng của một thế kỷ vay mượn vinh hoa bằng máu – đã hoàn toàn tan biến theo ngọn lửa hóa giải tại từ đường.

Anh quay đầu nhìn lại hướng dinh thự họ Trần. Từ vị trí này, chỉ còn thấy những bóng đen lờ mờ của những bức tường đổ nát sau trận hỏa hoạn định mệnh. Ngôi nhà ấy, nơi từng là biểu tượng của sự quyền uy và giàu có bậc nhất vùng, giờ đây chỉ còn là một phế tích câm lặng. Dưới bàn tay của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ như Vũ, anh biết rõ từng thớ gỗ, từng viên gạch của nó đã bị oán hận xâm thực sâu đến thế nào.

“Cứ để thời gian và cỏ dại bao phủ lấy nó,” Phi Vũ khẽ thì thầm với chính mình.

Mùi khói nhang từ phía nghĩa địa làng vẫn thoang thoảng trong gió. Đó là dư vị từ buổi đại lễ cầu siêu cho 142 linh hồn đã kết thúc vào đêm qua. Anh nhớ lại gương mặt của cụ Mười dưới ánh nến lờ mờ lúc chia tay. Cụ già nua hơn, đôi mắt mờ đục nhắm nghiền như thể đã dùng hết chút đạo hạnh cuối cùng để tiễn đưa những người khuất mặt về với đất mẹ. Cụ không đi cùng anh. Cụ nói cụ thuộc về ngôi làng này, thuộc về nhiệm vụ canh giữ những gì còn sót lại của một nghiệp chướng đã được hóa giải, để chắc chắn rằng mầm mống của sự tham lam sẽ không bao giờ trỗi dậy nữa.

Bước chân Phi Vũ bắt đầu chuyển động, đôi giày bốt cũ nện lên mặt đường đá hộc lạo xạo. Đi qua con cổng làng bằng đá xanh rêu mốc, anh dừng lại một chút trước ngôi miếu nhỏ thờ thần linh bản thổ. Nơi đây từng là điểm giao thoa giữa cõi sống và cõi chết, nơi Linh Chi đã từng dùng đôi mắt âm dương của mình để nhìn thấu những u uẩn truyền kiếp. Nghĩ đến Linh Chi, tim anh khẽ thắt lại nhưng rồi nhanh chóng dịu đi. Chi đã chọn con đường ẩn tu, một lựa chọn mà anh tôn trọng. Cô ấy cần sự thanh thản tuyệt đối sau khi đã phải gánh chịu quá nhiều hình ảnh kinh dị từ cõi âm. Còn đại úy Huy, anh ấy đã trở về thành phố từ sớm để giải quyết các thủ tục pháp lý phức tạp của vụ hỏa hoạn, nhưng Vũ biết, trong thâm tâm người chiến sĩ thực tế ấy, những bí mật về thế giới tâm linh này sẽ được giữ kín vĩnh viễn dưới một lớp bụi thời gian dày đặc.

Trên tay Phi Vũ là tập thư của cha mà cụ Mười đã trao lại. Anh vẫn chưa dám mở hết ra đọc. Chỉ cần chạm vào lớp giấy ố vàng ấy, anh cảm nhận được hơi ấm của một sự hy sinh thầm lặng. Cha anh, người đã tự kết liễu đời mình để làm chậm nhịp quay của vòng xoáy lời nguyền, người đã dành cả đời để nghiên cứu cách cứu con trai mình thoát khỏi hình phạt của tổ tiên. Những lá thư không chỉ là kỷ vật, chúng là sợi dây gắn kết duy nhất giúp Vũ hiểu rằng tình thâm luôn có sức mạnh hơn bất cứ loại tà thuật nào.

“Cậu Vũ! Cậu đi thật sao?”

Tiếng gọi vang lên khiến Phi Vũ giật mình quay lại. Đó là bác Tám, một trong những người hiếm hoi còn bám trụ lại làng sau khi cơn địa chấn tâm linh qua đi. Bác cầm trên tay một bọc lá sen thơm mùi xôi nếp mới.

“Bác Tám… Vâng, cháu phải đi thôi. Công việc ở thành phố còn dang dở, và cháu cũng muốn dành thời gian đi nghiên cứu thêm về kiến trúc cổ ở Bắc Ninh như đã dự định.”

Bác Tám nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự hàm ơn và cả sự xót xa cho một người trẻ tuổi đã phải bước qua cửa tử. Bác dúi bọc xôi vào tay anh, giọng run run: “Làng này nợ cậu, nợ nhà cậu một lời tạ lỗi. Cầu trời khấn Phật phù hộ cho cậu dọc đường bình an. Đừng bao giờ trở lại cái nơi đầy đau thương này nữa.”

Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười thật lòng nhất từ trước đến nay: “Đừng nói thế bác. Mọi chuyện đã qua rồi. Đất làng Cổ Nguyệt rồi sẽ xanh trở lại. Bác và mọi người giữ gìn sức khỏe nhé.”

Anh bước đi nhanh hơn để tránh cái không khí sụt sùi của cuộc chia ly. Phía trước, con đường nhựa trải dài xuyên qua những cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mướt mát và căng tràn sức sống. Khi bóng cổng làng khuất dần sau một khúc quanh, Phi Vũ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ tràn ngập lồng ngực. Như một tù nhân vừa được tháo bỏ xiềng xích, anh hít vào phổi một hơi thật sâu cái không khí của sự tự do.

Không còn những đêm giật mình bởi tiếng thở dài của “Bà Chúa Không Mặt”.
Không còn những giấc mơ thấy mình bị nhện đỏ gặm nhấm linh hồn.
Không còn nỗi sợ hãi mỗi khi nhìn vào gương và thấy gương mặt mình dần trở nên xa lạ.

Anh chợt nhớ về những ngày đầu tiên trở lại làng, về cái chết dị biệt của người anh họ, về sự tàn nhẫn của ông chú Khang và cả những lúc anh đã từng muốn buông xuôi cho số phận định đoạt. Tất cả bây giờ hiện về như một bộ phim trắng đen lỗi thời, vừa xa xăm lại vừa như chỉ mới hôm qua. Những nỗi đau đó, những sự hy sinh đó chính là cái giá để đổi lấy một ngày hôm nay yên ả.

Bên lề đường, một ngôi nhà tranh cũ kỹ đang được người dân sửa lại phần mái. Phi Vũ đứng lại nhìn một lúc. Ánh mắt của một kiến trúc sư trỗi dậy trong anh. Anh quan sát cách họ đóng kèo, cách họ lợp tranh, cách họ tạo dựng không gian sống một cách bản năng và chân phương. Những công trình sau này anh phục dựng chắc chắn sẽ không chỉ có khung xương vững chãi mà sẽ chứa đựng cả cái tâm thế an yên, không còn sự trấn yểm tà ác hay những âm mưu chiếm đoạt long mạch.

Anh lấy điện thoại ra, thấy có tin nhắn từ Huy: “Mọi việc ở thành phố đã ổn. Khi nào về tới nơi, hãy gọi cho tôi. Chúng ta cần một bữa nhậu không có chuyện ma quỷ.”

Vũ mỉm cười, cất điện thoại vào túi. Thế giới hiện đại đang chờ đón anh phía trước với tiếng còi xe, với ánh đèn đường, với những bài toán kiến trúc hóc búa nhưng lành mạnh. Thế giới của bóng tối và lời nguyền giờ đây lùi sâu vào ký ức, trở thành một phần hành trang quý giá để anh biết trân trọng hơn sự bình thường của một con người.

Chiếc xe khách liên tỉnh dừng lại ở bến đợi ven đường quốc lộ. Vũ xách vali bước lên. Anh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Khi xe bắt đầu lăn bánh, anh nhìn thấy một con bướm trắng dập dờn bay bên ngoài kính xe, rồi vút cao lên bầu trời trong vắt. Phải chăng đó là một linh hồn nào đó đã thực sự được siêu thoát đang gửi lời chào cuối cùng đến anh?

Xe chạy qua những rặng phi lao rì rào, qua những cây cầu vắt ngang dòng sông lấp lánh nắng sớm. Phi Vũ mở cuốn sổ tay, đặt lên đùi và bắt đầu vẽ phác thảo đầu tiên sau nhiều tháng bỏ dở. Không còn những sơ đồ Bát Quái ngược, không còn những kiến trúc trấn yểm âm u. Thay vào đó, anh vẽ một ngôi đình nhỏ với mái cong mềm mại như cánh chim, với những hàng cột gỗ tròn trịa vững chãi, nơi con người có thể đến để tìm sự thanh tịnh.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy, làm nhòe một chút nét chì vừa vẽ. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự thống khổ. Đó là nước mắt của một sự giải thoát toàn diện.

“Chào tạm biệt, làng Cổ Nguyệt. Chào tạm biệt, quá khứ họ Trần.”

Tiếng động cơ xe rì rì hòa cùng tiếng nhạc không lời phát ra từ radio của tài xế. Mọi thứ thật yên bình đến lạ lùng. Trên vai Phi Vũ, tia nắng rực rỡ xuyên qua cửa kính, sưởi ấm cho anh sau một mùa đông dài dặc của linh hồn. Lời nguyền của dòng họ đã thực sự chấm dứt ở đây, ngay tại giây phút này. Trần Phi Vũ – người kiến trúc sư trẻ, người nắm giữ những bí mật nghìn năm của âm dương, bây giờ chỉ là một lữ khách bình dị trên hành trình tìm kiếm những giá trị thiện lương còn sót lại của nhân gian.

Chiếc xe khuất bóng ở cuối con đường, để lại phía sau làng Cổ Nguyệt đang dần tỉnh giấc trong một diện mạo mới. Một vùng đất không còn bị nguyền rủa, một vùng đất đang học cách để tự chữa lành những vết sẹo của chính mình. Sự sống – sự sống chân chính, không tỳ vết oán hờn – đang nảy mầm mạnh mẽ trên những nấm mộ không tên và cả trên đống tro tàn của dinh thự cũ.

Cuộc hành trình của sự cứu rỗi mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8