Lời Nguyền Của Dòng HọChương 161: Cuộc sống ở thành phố
CHƯƠNG 161: CUỘC SỐNG Ở THÀNH PHỐ
Thành phố vào mùa hạ, cái nắng gắt gao như muốn thiêu trụi từng lớp nhựa đường xám xịt. Tiếng còi xe inh ỏi trộn lẫn trong bầu không khí đặc quánh khói bụi, tạo nên một bản đồng ca náo nhiệt đến nhức óc. Đứng trên ban công của căn hộ chung cư ở tầng mười hai, Trần Phi Vũ khẽ nheo mắt nhìn dòng người hối hả ngược xuôi phía dưới. Đã ba tháng kể từ ngày từ đường làng Cổ Nguyệt sụp đổ, và cũng chừng ấy thời gian, anh chính thức trở lại với nhịp sống của một kẻ bình thường.
Vũ quay người đi vào trong, vô thức đưa tay vuốt gáy. Làn da dưới ngón tay anh giờ đây nhẵn nhụi, phẳng phiu. Không còn những cái vảy cứng, không còn cảm giác đau buốt thấu xương mỗi khi trăng tròn, và đặc biệt nhất – vết bớt hình con nhện đỏ thẫm từng là bản án tử hình cho chín đời họ Trần nay đã hoàn toàn biến mất, không để lại dù chỉ một dấu vết mờ nhạt nhất.
Anh dừng lại trước tấm gương lớn trong phòng tắm, tạt một gáo nước lạnh vào mặt để xua đi cơn buồn ngủ mơ màng. Nhìn gương mặt mình trong gương, Phi Vũ thấy một sự thay đổi kỳ lạ. Đôi mắt anh vẫn thanh tú nhưng không còn nét u sầu, xanh xao của kẻ luôn cận kề cái chết. Dù vậy, đôi mắt ấy đôi khi vẫn lóe lên một tia nhìn sâu thẳm, sắc lẹm – di chứng của những ngày tháng đối mặt với bóng tối và sự thật kinh hoàng về dòng máu mình đang mang.
Cuộc sống ở thành phố là một sự giải thoát, nhưng cũng là một thử thách.
Phi Vũ pha một tách cà phê đen không đường, vị đắng gắt thấm vào đầu lưỡi giúp anh tỉnh táo hơn. Anh kéo chiếc ghế gỗ, ngồi xuống trước bàn làm việc ngổn ngang bản vẽ. Nghề kiến trúc sư phục hồi công trình cổ đã từng là niềm đam mê, là mục tiêu phấn đấu cả đời của anh trước khi những cơn ác mộng bắt đầu. Giờ đây, khi không còn bị gông cùm bởi lời nguyền, anh cố gắng tìm lại cảm giác cầm bút, tìm lại sự kết nối giữa những khối hình và tâm hồn.
Nhưng thành phố này quá ồn ào. Sau bao nhiêu ngày tháng chìm trong không gian tịch mịch của làng quê cổ kính, trong mùi nhang tàn và hơi lạnh của hầm mộ, Phi Vũ nhận ra mình trở nên nhạy cảm quá mức với những tiếng động đời thường. Tiếng thang máy rung rinh ngoài hành lang, tiếng cãi vã của đôi vợ chồng nhà hàng xóm, hay thậm chí là tiếng rung nhẹ của chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ đều có thể khiến anh giật mình, tay vô thức siết chặt.
“Reng… reng…”
Chiếc điện thoại trên bàn báo hiệu có cuộc gọi đến. Phi Vũ liếc nhìn màn hình: “Linh Chi”. Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt còn chút trầm mặc.
“Anh Vũ, anh đã dậy chưa?” Giọng nói của Chi trong trẻo và tràn đầy sức sống, khác hẳn với sự mong manh u sầu trước đây.
“Anh đang uống cà phê. Có chuyện gì không em?”
“Em định báo cho anh biết là hồ sơ thủ tục đất đai ở làng Bình Yên đã ổn thỏa rồi. Chú Huy vừa gọi cho em xong. Anh ấy nói chiều nay sẽ ghé qua căn hộ của anh để giao nốt một số giấy tờ di chúc còn lại đấy.”
Phi Vũ khẽ thở phào. Làng Bình Yên, Ba Vì. Đó là nơi người cha quá cố đã âm thầm chuẩn bị cho anh, một lối thoát hậu sự mà đến tận sau khi mọi chuyện kết thúc anh mới biết đến. Thành phố này là nơi để anh tạm lánh, nhưng có lẽ, sâu trong tâm khảm, Vũ vẫn khát khao một chốn dừng chân bình lặng hơn, một nơi mà anh có thể tự tay xây dựng lại một “từ đường” thực sự – không phải để thờ phụng sự oán hận, mà để tri ân những người đã nằm xuống cho anh được sống.
“Cảm ơn em, Chi. Em thế nào rồi? Đôi mắt vẫn ổn chứ?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi Chi khẽ cười: “Mọi thứ rất tốt, anh Vũ ạ. Sau khi từ đường sụp đổ, em không còn thấy những ‘thứ đó’ lảng vảng nữa. Đôi mắt âm dương của em dường như đã khép lại một nửa, bây giờ em chỉ có thể nhìn thấy những điều tốt đẹp thôi. Em đã đi làm lại ở cửa hàng hoa rồi, màu sắc của hoa làm em thấy dễ chịu.”
“Vậy thì tốt quá. Giữ sức khỏe nhé, tối anh sẽ mời em và chú Huy đi ăn.”
Gác máy, Phi Vũ thở dài một hơi dài. Anh nhìn lên bức tường trống đối diện. Sự yên bình của Linh Chi là điều khiến anh nhẹ lòng nhất. Cô gái nhỏ ấy đã gánh vác quá nhiều thay cho gia tộc, và giờ đây, sự giải thoát của cô cũng là một phần chiến thắng của anh.
Anh đứng dậy, quyết định đi dạo một vòng phố xá để xua tan cảm giác tù túng. Bước ra khỏi tòa chung cư hiện đại, Phi Vũ hòa vào dòng người trên vỉa hè. Anh đi qua những cửa hàng thời trang lộng lẫy, qua những quán trà đá vỉa hè đông đúc. Anh nhìn những bạn trẻ cười nói hân hoan, nhìn những ông già ngồi đánh cờ bên góc công viên. Sự sống thật nồng nhiệt, thật tầm thường nhưng cũng thật vĩ đại.
Phi Vũ ghé vào một hiệu sách cũ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ. Mùi giấy mục và mực in cũ khiến anh thấy dễ chịu lạ lùng. Anh rảo bước dọc theo những kệ sách gỗ cao ngất ngưởng, tay lướt nhẹ qua những gáy sách bám đầy bụi thời gian. Đột nhiên, ngón tay anh khựng lại trước một cuốn sách mỏng, bìa đã ố vàng: “Kiến trúc dân gian vùng đồng bằng Bắc Bộ”.
Vũ rút cuốn sách ra, lật mở vài trang đầu. Bên trong có những hình vẽ minh họa về các loại kèo, cột và các họa tiết chạm khắc cổ. Bất giác, tâm trí anh lại hiện lên những xà ngang, những cột cái đỏ thẫm oán khí trong ngôi nhà tổ. Anh rùng mình, vội vàng gấp sách lại.
“Anh tìm tài liệu về đình đền à?” Tiếng của ông chủ hiệu sách vang lên từ phía sau. Đó là một cụ già có đôi mắt hiền từ, tóc bạc phơ như cước.
Phi Vũ quay lại, khẽ gật đầu: “Vâng, cháu đang tìm hiểu thêm một chút.”
Ông lão nhìn anh chăm chú một hồi lâu, rồi đột nhiên nói một câu khiến Vũ lạnh người: “Trông cậu có khí chất của người từng kinh qua những việc trọng đại. Đôi khi, kiến trúc không chỉ là xây dựng để ở, mà là để giữ lại những phần ký ức mà con người muốn quên đi. Cậu thanh niên, muốn xây cái mới bền vững, thì lòng phải thật thanh thản.”
Phi Vũ lặng người nhìn ông lão. Những lời ấy như đánh trúng vào tâm trạng hiện tại của anh. Anh trả tiền mua cuốn sách, bước ra khỏi cửa hàng mà lòng đầy suy tư. Liệu anh có thể thực sự thanh thản khi những cái chết thảm khốc của cha, của chú Khang và bao nhiêu người họ Trần vẫn còn ám ảnh trong từng hơi thở? Sự giải thoát về thể xác là có thật, nhưng sự cứu rỗi trong tâm linh dường như còn cần một chặng đường rất dài.
Quay trở về căn hộ, Phi Vũ bắt gặp Đại úy Đặng Quốc Huy đang đứng đợi ở hành lang. Huy hôm nay không mặc sắc phục ngành, anh mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn vị cảnh sát nghiêm nghị thường ngày. Tuy nhiên, vết sẹo mờ trên cánh tay – kết quả của lần anh hóa quỷ để cứu Vũ – vẫn lấp ló sau tay áo.
“Chờ lâu không chú?” Phi Vũ mở cửa, mời Huy vào nhà.
“Cũng vừa mới đến thôi. Thành phố này kẹt xe quá, tớ còn tưởng mình phải đi bộ đến đây luôn đấy.” Huy cười xòa, đặt chiếc cặp táp lên bàn gỗ.
Vũ pha thêm một ấm trà nhài. Mùi trà thơm nhẹ lan tỏa khắp phòng. Huy lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu dày, đóng dấu đỏ của cơ quan điều tra và cả văn phòng công chứng.
“Nghiệm thu cuối cùng đây.” Huy nghiêm giọng, đẩy tập giấy tờ về phía Vũ. “Hồ sơ vụ án làng Cổ Nguyệt chính thức được niêm phong với kết luận tai nạn hỏa hoạn do sự cố rò rỉ khí gas. Các thi thể được tìm thấy đã được bàn giao cho các chi họ xa hơn để hỏa táng và an táng. Còn đây… là toàn bộ giấy tờ quyền sở hữu mảnh đất tại Bình Yên mà cha cậu đứng tên, cùng với di chúc bổ sung hợp pháp.”
Phi Vũ lướt nhìn những dòng chữ khô khốc nhưng chứa đựng biết bao nhiêu tâm huyết của cha mình. Cha anh – Trần Phi Sơn – người đàn ông cả đời sống trong bóng tối của tội lỗi tổ tiên, cuối cùng đã dùng mạng sống và tất cả những gì còn lại để bảo vệ tương lai cho anh.
“Cảm ơn chú Huy. Nếu không có chú đứng ra dàn xếp về mặt pháp luật, cháu chắc vẫn đang còn bị mắc kẹt giữa những rắc rối hậu vụ án.”
Huy nhìn thẳng vào mắt Phi Vũ, ánh mắt của một người từng cùng anh đi qua ranh giới sinh tử: “Đừng nói lời cảm ơn. Chúng ta là những người sống sót, Vũ ạ. Cậu biết không, đôi khi tớ vẫn nằm mơ thấy tiếng nước chảy cuồn cuộn của sông Hắc Thủy, thấy cánh tay của Huy (phân thân tà ác) đang kéo tớ xuống. Những gì chúng ta trải qua, khoa học không bao giờ giải thích được, và pháp luật cũng không thể phán xét hết. Tớ chỉ muốn đảm bảo rằng từ nay về sau, cậu có một cuộc sống mà cha cậu mong muốn.”
Vũ nhấp một ngụm trà lạnh, giọng trầm xuống: “Cháu định tuần sau sẽ lên Ba Vì một chuyến. Cháu muốn tự tay khảo sát thực địa mảnh đất đó. Chú đi cùng cháu nhé?”
“Được thôi, coi như đi nghỉ dưỡng. Tớ cũng mệt mỏi với đống hồ sơ án treo của thành phố này lắm rồi.” Huy bỗng dừng lại, liếc nhìn căn phòng tối giản của Vũ. “Cậu định sống mãi trong cái lồng sắt tầng cao này sao? Cậu là kiến trúc sư, cậu nên có một không gian riêng biệt.”
“Cháu biết. Ở đây an toàn, nhưng nó quá vô hồn. Cháu nhớ cảm giác đất cát dưới chân, dù là đất ở Cổ Nguyệt cũng từng mang lại cho cháu một loại liên kết mà bê tông này không có được.”
Hai người ngồi đàm đạo thêm một lúc lâu. Huy kể về những vụ án kỳ lạ anh gặp phải ở đô thị – những vụ việc mà người ta gọi là “tâm thần” hay “ngáo đá” nhưng anh biết thừa đó là hệ quả của việc xâm phạm những quy tắc âm dương ngầm. Vũ lắng nghe, đôi khi đưa ra những nhận định sắc bén về phong thủy tòa nhà hay các vị trí phạm sát. Anh nhận ra, dù lời nguyền đã hết, nhưng kiến thức và sự nhạy cảm của anh với cõi âm đã trở thành một phần máu thịt, không thể tách rời.
Sau khi Huy về, Phi Vũ một mình ở lại trong bóng tối bắt đầu phủ xuống căn phòng. Anh không bật đèn ngay. Trong ánh sáng lờ mờ của ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ, anh thấy những hạt bụi li ti nhảy múa. Chúng như những linh hồn bé nhỏ, vô hại và tĩnh lặng.
Đột nhiên, từ góc phòng tối nhất, một tiếng “sột soạt” vang lên.
Tim Vũ lỗi một nhịp. Phản xạ cũ trỗi dậy, anh với lấy cây thước đồng luôn để gần bàn làm việc, toàn thân căng ra như dây cung. Một cái bóng đen từ gầm tủ bò ra, nhanh như chớp.
Ánh đèn từ ban công rọi vào. Vũ hạ thước xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Đó là một con mèo đen nhỏ, lông ngắn và óng mượt. Nó là con mèo hoang thỉnh thoảng vẫn lẻn vào từ ban công nhà anh để kiếm chút đồ ăn thừa. Con mèo ngồi xuống, đôi mắt vàng rực nhìn anh chằm chằm, cái đuôi khẽ ngoáy.
“Lại là mày à?” Vũ lẩm bẩm, rồi mỉm cười.
Anh đi về phía tủ lạnh, lấy ra một miếng cá hộp, đặt vào chiếc bát sứ nhỏ rồi để xuống sàn. Con mèo bước lại gần, không một chút sợ hãi, bắt đầu ăn ngon lành. Nhìn con vật nhỏ bé ăn uống tự nhiên, Vũ cảm thấy lòng mình dịu lại. Sự sống, đôi khi chỉ đơn giản là thế này. Không phải những đại trận pháp, không phải những lời nguyền chín đời, mà là sự sẻ chia sự sống giữa những sinh thể sống cùng một không gian.
Đêm hôm đó, Phi Vũ ngủ một giấc không mộng mị. Đó là giấc ngủ sâu nhất của anh trong vòng nhiều năm qua. Không còn tiếng chuông đồng vọng lại từ hư không, không còn mùi xác thối ám ảnh trong khoang mũi.
Sáng hôm sau, anh dậy sớm, dọn dẹp đống bản vẽ dang dở. Anh lấy ra một tờ giấy mới tinh, khổ rộng nhất. Anh cầm cây bút chì, bắt đầu những nét vẽ đầu tiên cho ngôi nhà tại làng Bình Yên.
Anh vẽ một căn nhà theo kiểu truyền thống với sân vườn rộng rãi, xung quanh trồng nhiều cây xanh để điều hòa dương khí. Nhưng điều đặc biệt nhất là trong bản vẽ, anh để trống một gian nhỏ, hướng về phía Bắc – hướng của sự bình an. Đó sẽ là gian phòng dành riêng để ghi nhớ, không phải để sợ hãi.
Khi đang mải mê phác họa họa tiết rèm cửa, Phi Vũ bỗng thấy một cảm giác tê nhẹ ở sau gáy.
Anh giật mình, vứt bút, vội vàng lao vào phòng tắm soi gương.
Gương mặt anh trong gương lộ rõ vẻ hoảng loạn. Anh quay lưng lại, cố gắng soi thật kỹ phần gáy.
Trên làn da mịn màng, đúng vị trí cũ của con nhện đỏ, giờ đây xuất hiện một vệt sẹo rất mờ, mờ đến mức nếu không soi dưới ánh sáng cực mạnh thì không thể thấy được. Vệt sẹo ấy không có hình thù cụ thể, nó giống như một chữ cái cổ bị viết dang dở.
Vũ thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm. Lời nguyền vẫn chưa tan? Hay đó chỉ là dấu vết mà thời gian đã đóng đinh vào cơ thể anh? Anh dùng ngón tay ấn mạnh vào vệt sẹo mờ ấy. Không đau, không tê, không có bất kỳ phản ứng linh dị nào.
Anh tự nhủ đó chỉ là sẹo thịt sau khi vết bớt biến mất. Anh tự nhủ mình đã quá nhạy cảm. Anh trở ra bàn làm việc, nhưng niềm hăng say vừa nãy đã bị thay thế bằng một nỗi lo mơ hồ.
Để trấn tĩnh, anh quyết định đi bộ đến công viên gần đó. Buổi sáng ở công viên rất trong lành. Những nhóm người tập pháp luân công, những người trẻ chạy bộ, tất cả tạo nên một vòng xoáy năng lượng tích cực. Vũ ngồi xuống một chiếc ghế băng đá, quan sát một đứa trẻ đang tung tăng đuổi theo những quả bong bóng xà phòng.
Quả bóng xà phòng mỏng manh, ánh lên sắc cầu vồng rực rỡ dưới nắng hè, rồi bùm một tiếng, nó vỡ tan biến vào không khí.
Sự sống cũng vậy. Mỏng manh như bong bóng xà phòng.
Anh chợt nhớ đến cụ Mười. Sau trận chiến cuối cùng, cụ đã biến mất không một dấu vết. Có người nói cụ đã về quê, có người nói cụ đã chết trong đám cháy từ đường. Nhưng Vũ tin cụ vẫn còn sống đâu đó, lặng lẽ nhìn về phía anh. Cụ đã từng nói: “Lời nguyền họ Trần có thể chấm dứt, nhưng nhân quả của nhân gian thì luân hồi bất tận. Chỉ cần lòng người còn tham lam, thì còn có những giao kèo với quỷ dữ được ký kết.”
Hôm đó, Phi Vũ dành cả buổi chiều để đi quan sát các tòa cao ốc ở khu trung tâm. Anh nhận ra một điều kỳ lạ: ở những nơi phồn hoa nhất, sầm uất nhất, cũng chính là nơi tập trung nhiều “khí” hỗn tạp nhất. Dưới những chân đế của các tòa nhà chọc trời, đôi khi người ta đã hy sinh những mảng xanh, những luồng mạch khí tự nhiên để đổi lấy không gian sử dụng tối đa. Anh thấy những người làm văn phòng với gương mặt mệt mỏi, mắt thâm quầng – không phải chỉ vì áp lực công việc, mà vì họ đang sống và làm việc trong những “chiếc hộp” thiếu đi sự cân bằng với thiên nhiên.
Một ý nghĩ nảy ra trong đầu Phi Vũ. Anh không chỉ là một kiến trúc sư phục hồi, anh có thể trở thành một kiến trúc sư kiến tạo lại sự cân bằng. Anh sẽ dùng đôi mắt âm dương từng thấy quỷ dữ để nhìn thấy những điểm “tắc nghẽn” của đô thị, dùng đôi bàn tay từng chạm vào pháp khí để thiết kế ra những công gian giúp con người tự chữa lành.
Đây có lẽ mới là sứ mệnh thực sự mà anh cần thực hiện để trả nợ cho dòng đời sau khi đã tiêu tốn bao nhiêu xương máu của cha ông.
Chiều muộn, Phi Vũ gặp lại Linh Chi tại một quán cà phê sân thượng nhìn ra Hồ Tây. Chi hôm nay mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc cột cao, trông cô tràn đầy sức sống.
“Anh Vũ, anh có nghe nói về vụ nhà thầu dự án Gold Tower vừa gặp sự cố không?” Chi hỏi, vẻ mặt hơi lo lắng.
Vũ nhướng mày: “Chuyện gì vậy em?”
“Người ta nói khi đào móng cho tòa tháp thứ ba, họ phát hiện ra một dãy chum sành cổ bị chôn ngược dưới đất. Ngay tối hôm đó, ba công nhân vận hành máy xúc bỗng nhiên nổi điên, nhảy xuống hố móng và tự sát. Hiện giờ công trường đang bị phong tỏa hoàn toàn.”
Tim Phi Vũ đập mạnh. Một kịch bản cũ rích nhưng vẫn luôn hiệu quả. Chum sành chôn ngược – thuật yểm giữ của hoặc trấn đất cực kỳ tàn độc.
“Chỗ đó ở đâu?” Anh hỏi giọng đầy quan tâm.
“Ở quận mới phía Nam ấy anh. Nhiều chuyên gia phong thủy đã được mời đến nhưng không ai dám nhận xử lý. Em chỉ nghe kể qua các chị ở cửa hàng hoa thôi, họ nói khu đó linh lắm.”
Vũ nhìn ra mặt Hồ Tây đang lăn tăn gợn sóng dưới ánh hoàng hôn vàng vọt. Thành phố này, bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng và ồn ào kia, vẫn chứa đầy những tàn tích của một quá khứ huyền thuật chưa bao giờ hoàn toàn biến mất. Lời nguyền họ Trần đã hết, nhưng những mảnh ghép của bóng tối vẫn hiện diện khắp nơi, len lỏi trong lòng xã hội hiện đại.
Anh nắm lấy đôi bàn tay đang run nhẹ của Linh Chi: “Đừng lo, Chi. Những chuyện đó cứ để người có chức trách lo. Chúng ta đã hứa với nhau là sẽ sống thật bình thường mà, phải không?”
Chi nhìn anh, đôi mắt cô hơi ngân ngấn lệ: “Nhưng anh Vũ, em thấy anh vẫn chưa thực sự thoát ra được. Ánh mắt anh khi nghe về chuyện cái móng nhà đó… nó vẫn đầy sự lo âu và phán đoán của một người gánh vác việc âm. Anh đừng ép mình quá.”
Phi Vũ im lặng. Cô nói đúng. Anh có thể cởi bỏ vết bớt, nhưng không thể xóa đi ký ức và bản năng đã được tôi luyện trong máu và lửa.
Buổi tối, sau khi chia tay Linh Chi và chú Huy sau bữa ăn đầy tiếng cười gượng gạo, Phi Vũ trở về phòng. Anh không đi ngủ ngay mà mở cuốn sổ tay, lật ra một trang trắng.
Anh bắt đầu viết xuống một cái tên: “VỤ ÁN HỐ MÓNG GOLD TOWER”.
Anh không muốn dấn thân vào hiểm nguy nữa, nhưng anh biết, nếu anh lờ đi, sẽ còn nhiều người nữa phải chịu cái chết oan uổng giống như cha anh, giống như các công nhân kia. Sự thanh thản mà ông lão ở hiệu sách nói đến, có lẽ không phải là sự trốn tránh, mà là sự dũng cảm đối diện để hóa giải cái ác.
Phi Vũ đến bên cửa sổ, nhìn về phía Nam thành phố, nơi có ánh đèn công trường mờ ảo giữa màn đêm. Vết sẹo mờ sau gáy anh bỗng dưng nhói lên một nhịp cực khẽ, như một lời nhắc nhở.
Sống giữa thành phố không có nghĩa là được quên đi bóng tối. Sống giữa thành phố là để mang ánh sáng đến những nơi tăm tối nhất bằng chính trải nghiệm đau thương của mình.
Anh đặt chiếc điện thoại xuống, mở một trang web tìm kiếm về chủ đầu tư của dự án kia. Trong danh sách cổ đông, anh bỗng thấy một cái tên quen thuộc: “Tập đoàn Vĩnh Thái”. Đó chẳng phải là đối tác cũ của Trần Phi Cao ngày trước sao?
Một sợi dây liên kết mỏng manh nhưng đầy nghi hoặc.
Vũ thở dài, tự cười nhạo chính mình. Có lẽ anh đã mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa tò mò và cả sự phẫn nộ lại bắt đầu nhen nhóm. Lời nguyền đã hết, nhưng trách nhiệm với cái thiện thì chưa bao giờ có hồi kết.
Đêm nay, gió thành phố thổi mạnh, làm rung những cánh cửa kính căn hộ chung cư. Phi Vũ vẫn ngồi đó, bên bàn làm việc, ánh đèn bàn soi rõ gương mặt cương nghị của anh.
Cuộc đời của một kiến trúc sư “tâm linh” bắt đầu ở chính nơi phồn hoa đô hội này, bắt đầu từ sự khao khát về một kiến trúc bền vững cho cả người sống và sự an yên cho người đã khuất.
Ở làng Bình Yên, những mầm cây đầu tiên đang nảy nở trên mảnh đất mà cha anh để lại. Còn ở thành phố, một người lính mới trong cuộc chiến chống lại oán hận nghìn năm cũng vừa chính thức tỉnh giấc.
Trần Phi Vũ nhìn lại bản vẽ ngôi nhà tương lai, khẽ chỉnh lại một nét vẽ gian thờ. Anh biết mình không còn cô đơn. Cha anh, chú Huy, Linh Chi, và có lẽ cả linh hồn oán hận của Nguyễn Thị Mận – họ đều đang dõi theo anh.
Anh khép cuốn sổ lại, chuẩn bị cho một chuyến đi không định trước vào sáng mai.
Bình minh thành phố sắp hé rạng, báo hiệu một chương mới không còn sự kinh dị tột cùng nhưng đầy rẫy những ẩn số của lòng người và huyền thuật đô thị.
Vết sẹo sau gáy cuối cùng cũng trở lại trạng thái tĩnh lặng. Phi Vũ nhắm mắt lại, lần này anh mỉm cười thực sự. Anh không sợ hãi nữa. Vì anh đã hiểu: Lời nguyền thật sự không nằm ở một vết bớt, nó nằm ở việc ta có đủ mạnh mẽ để kết thúc cái vòng lặp tăm tối của tiền nhân hay không.
Và anh, Trần Phi Vũ, đã làm được điều đó. Giờ đây, anh sẽ học cách sống để không bao giờ để một lời nguyền nào có cơ hội sinh sôi nữa.
Thành phố chìm vào giấc ngủ muộn, còn Phi Vũ chìm vào một dự định vĩ đại cho những công trình không chỉ bằng gạch đá, mà bằng cả tâm thành và sự cứu rỗi nhân sinh.